Chương 10: 9.1 Phiên ngoại: Đóng vai nhân vật

Mê hoặc đạo trưởng, hồ ly tinh hút nguyên dương bị trói chặt hung hăng đụ địt, bắn đầy bụng nước tiểu

-------------

Từ ngày xem thoại bản kia, Ân Kỳ Uyên thường ôm mỹ nhân xem thoại bản cảm thấy không đủ, muốn dụ dỗ người đồng ý diễn thoại bản. Hắn mở mấy quyển truyện mình thích đặt trên bàn, hướng Nguyên Vãn Bạch cười nói "Mau chọn một quyển đi."

Nguyên Vãn Bạch nhắm mắt rút ra một quyển, nhìn trang bìa liền ngây ngẩn cả người. Nam nhân xem thoại bản trên tay y, tiêu đề là《 Hồ ly tinh bị đạo trưởng bắt lấy 》, không nhịn được cười nhẹ "A, không tệ, chúng ta diễn cái này đi, bắt đầu từ chương 1 nào."

......

Nguyên Vãn Bạch là tiểu hồ ly tu luyện 300 năm mới miễn cưỡng hóa hình. Trong phạm vi trăm dặm chỉ có một con hồ ly, y từ truyền thừa trong trí nhớ biết được, hồ ly tinh tu luyện thành người có thể hút nguyên dương để tăng thêm yêu lực.

Có tuyệt chiêu này! Cuối cùng y cũng không cần lao lực tu luyện, vui sướng hài lòng mà bắt đầu thỏa sức tưởng tượng: mình hút nguyên dương của nam tử anh tuấn, một đường phi thăng đến tương lai tươi sáng.

Hôm nay là ngày đầu tiên hóa hình, Nguyên Vãn Bạch không thuần thục mà biến bộ lông xù trên người thành áo bào trắng, liền nhảy ra khỏi núi.

A ~ sau khi hóa hình phải mặc quần áo, không thể nhảy trên đường, nhân loại thật phiền phức...... Nhưng cũng có chỗ tốt, y có thể quang minh chính đại xuống núi ăn gà!

Tiểu hồ ly vui sướng đi trên đường phố, ngửi mùi gà nướng thơm ngào ngạt trong không khí, hít hà, khóe miệng chảy xuống chất lỏng trong suốt khả nghi. Người đi đường thấy một màn như vậy, nhịn không được run rẩy khóe miệng, liên tục lắc đầu. Ngốc tử nhà ai chạy ra? Mùa hè mặc y phục lông nhung, khóe miệng còn chảy nước miếng, ai ~ tiếc cho tướng mạo tuấn tú.

Tiểu hồ ly dùng đầu lưỡi liếm môi, sờ soạng túi rồi biến ra viên bạc, hô to: "Lão bản ~ ta muốn mười con gà nướng!!!" Lão bản thu hồi vẻ mặt khinh thường, lập tức tươi cười "Được rồi! Lập tức đưa lên cho ngài!"

Tiểu hồ ly gặm gà nướng, thỏa mãn đến nheo mắt. Khi y đang ăn con gà thứ sáu, trước mặt hiện lên một vị khách không mời, vung tay một cái đã bắt được tay y. Hồ ly trợn mắt giận dữ nhìn lại, sau đó liền ngây ngốc.

Nam tử cao lớn mặc một thân đạo bào huyền hắc, mặt mày sắc bén, thâm thúy, anh khí bức người. Hắn đi tới cùng mình nói chuyện, tiểu hồ ly nhìn rõ ràng hàm dưới cùng độ cong hầu kết gợi cảm, theo dây thanh chấn động hơi phập phồng.

Nhìn vẻ mặt ngốc nghếch của hồ ly tinh, nam nhân cười lạnh nhéo lên vùng da sau cổ y.

"Ai ~ đau đau đau, buông tay!" Tiểu hồ ly phục hồi tinh thần, ủy khuất mà chuyển động đầu, hai tay cũng ấn lên cánh tay nam nhân. Trong lòng nói thầm, dù lớn lên đẹp đẽ cũng không thể bắt nạt hồ ly a, a, không đúng, người này hình như là đạo sĩ!

Hồ ly chấn động, phòng bị mà nhìn chằm chằm nam nhân. Ân Kỳ Uyên đem cả người y kéo lên, nhàn nhạt nói bên tai y: "Cách thật xa đã ngửi được hương vị của ngươi, tiểu hồ ly." Nói xong, hắn túm eo hồ ly chạy như bay, thuận tay còn ném nén bạc vào lão bản bán gà.

Lão bản không hiểu gì, nhưng vẫn mừng rỡ thu bạc trong lòng ngực. Vừa kiểm tra mới phát hiện, viên bạc của thiếu niên kia đã sớm biến thành cục đá, chạm vào liền tan thành bột mịn. Thì ra thiếu niên kia là yêu tinh, đạo sĩ hành hiệp trượng nghĩa đã bắt y rồi!

Dọc theo đường đi, tiểu hồ ly ngao ngao kêu, vừa xin tha muốn nam nhân thả mình đi, vừa nhịn không được nhìn chằm chằm mặt hắn. Ân Kỳ Uyên cũng nhìn ra hồ ly này ham mê nam sắc, đôi mắt nhìn chằm chằm mình không rời, tay còn sờ loạn khắp nơi. Hắn cười lạnh ném người tới phòng chứa củi, bên trong chỉ có đống củi cùng một cái chiếu rách nát.

Da thịt tiểu hồ ly non mịn cọ lên mặt chiếu thô ráp, lập tức đau đến kêu to, biến thành nguyên hình. Tiểu đoàn tử nho nhỏ tuyết trắng đáng yêu, cái đuôi to mềm mại xoã tung đem toàn bộ thân thể bao bọc lại, chỉ lộ ra hai mắt nhỏ đen bóng, đáng thương mà nhìn nam nhân.

Ân Kỳ Uyên hoàn toàn không dao động, còn đi lên trước biến ra hai sợi tơ hồng, trói chặt tay chân hồ ly. Tiểu hồ ly bị bó buộc đến khó chịu, một thân da lông tuyết trắng cọ trên chiếu trở nên lốm đốm bẩn, mắt còn vương nước mắt, tựa như lên án mà nhìn về phía nam nhân.

Ân Kỳ Uyên không chút để ý, 'bang' một tiếng đóng cửa lại, chỉ lạnh lùng nói buổi tối sẽ trở về xử lý y.

Nam nhân vừa đi, lỗ tai tiểu hồ ly gục xuống dưới, nước mắt cũng thu lại, méo mó mà ngã trên chiếu, mắng câu đạo sĩ tồi.

Mắng đến bụng đói nhanh, lại nghĩ tới mình chưa kịp ăn xong bốn con gà nướng kia, nháy mắt càng ủy khuất. Y nảy ra ý nghĩ xấu xa, như thế nào chạy đi báo thù rửa hận, để nam nhân cũng đói bụng ngủ chiếu rách, a...... Còn phải cho mình sờ đủ.

Đột nhiên, thân hình hồ ly run lên, kích động khiến đuôi to điên cuồng quét chiếu. Hồ ly nghĩ đến một biện pháp tốt, mình có thể lập tức chạy đi báo thù rửa hận!

Y có thể dùng sắc dụ nam nhân, sau đó chờ nam nhân mắc mưu, mê hoặc khiến hắn buông tha mình, lại hút dương tinh của hắn để tăng tu vi! Thật đúng là 'một công đôi việc'! Hồ ly quả nhiên là hồ ly thông minh nhất thế giới.

Y vui sướng, hài lòng mà đi ngủ. Chờ đến khi nghe được tiếng bước chân của nam nhân từ xa truyền tới, y lập tức tỉnh táo, nhân cơ hội biến thành hình người, chuẩn bị đại kế sắc dụ.

Ân Kỳ Uyên đẩy cửa phòng chứa củi ra, nhìn cảnh tượng trước mắt mà hô hấp cứng lại.

Một mỹ nhân hoạt sắc sinh hương với mái tóc bạc đưa lưng về phía mình, nằm trên manh chiếu rách. Sắc trời đã tối, nhưng hắn vẫn thấy rõ phần lưng trần trụi trắng trẻo đến bóng loáng cùng cặp mông mềm mại đẫy đà, mỗi một tấc da thịt đều tản ra vầng sáng mê người.

Y chậm rãi xoay người lại, phảng phất như kinh hãi, thẹn thùng, muốn che khuất thân thể chính mình.

Nhưng thực tế, đôi tay đặt trên rốn hơi thu lại khiến bầu ngực tròn trịa tuyết trắng càng thêm rõ ràng, núm vú hồng hào tươi mới lộ ra. Trên khuôn mặt bạch ngọc của mỹ nhân mang theo hai rặng mây hồng, thân mình y vặn vẹo, giống như sợ hãi mà kẹp chặt hai chân, càng chọc người muốn tiến lên đem cặp chân kia banh ra.

Nam nhân tập trung nhìn, trên cổ tay cùng cổ chân trắng nõn kia vẫn còn tơ hồng buộc lúc sáng. Hơn nữa, trong phòng chứa củi tối tăm cùng mảnh chiếu rách nát, mỹ nhân đáng thương giống như bị cầm tù, bị tùy ý lăng nhục, chà đạp.

Nam nhân ánh mắt u ám, đi lên trước, từ trên cao nhìn xuống mỹ nhân, tầm mắt ở da thịt tuyết trắng cùng đường cong mê người bồi hồi lưu luyến.

Hồ ly thấy hắn xem đến bất động, có chút nóng nảy, trong mắt cố nhỏ vài giọt lệ, mang theo tiếng khóc nức nở: "Đạo trưởng đại nhân, ta biết sai rồi, ngài, ngài muốn phạt ta như thế nào đều được."

Nói xong, y còn đùa nghịch hai chân. Dưới tình huống bị trói, mỹ nhân run rẩy hơi dựng thẳng hông, đem bướm non trơn bóng lộ ra ngoài.

Nam nhân hô hấp thô nặng, trong gian phòng tối tăm, hắn thấy được một sợi chất lỏng giữa háng mỹ nhân, hiện lên ánh sáng trong suốt, nhịn không được ngồi xổm xuống xem xét.

Hắn nâng chim nhỏ trắng nõn của mỹ nhân lên, sờ soạng tới một khe thịt liền thuận tay vân vê vài lần, cảm nhận được thịt non mềm mại dị thường. Mỹ nhân bị chạm vào kinh hãi mà cựa quậy, miệng bướm bị đâm một cái, liền phun nước dâm ướt nhẹp bàn tay nam nhân.

"Mẫn cảm như thế?" Nam nhân ách tiếng nói "Dù sao cũng là hồ ly dâm đãng, còn là người song tính." Hắn chậm rãi cởi đạo bào trên người, lộ ra vai rộng eo thon, ngực bụng đầy cơ bắp, thân hình cường tráng.

Tiểu hồ ly ngượng ngùng, trong mắt mang theo độ sáng kinh người, không chớp mắt mà nhìn chằm chằm nam nhân.

Ân Kỳ Uyên tiếp tục cởi đồ xuống, vật cứng nặng trĩu lập tức nhảy ra, mơ hồ hiện lên độ cung lớn kinh người "Ngươi dâm như thế, chơi hỏng rồi cũng không quan trọng đi."

Nói xong, hắn nắm cổ chân bị trói của mỹ nhân, đem cẳng chân đẩy lên trên, cái mông tuyết trắng đẫy đà hoàn toàn chìa ra, nửa ngồi xổm đem quy đầu đặt ở miệng bướm ướt mềm.

Tiểu hồ ly khóe mắt nhanh chóng chảy lệ, trong lòng vừa chờ mong vừa sợ hãi, này không giống như mình nghĩ a. Chẳng lẽ không phải mình dùng sắc dụ khiến đạo sĩ mềm lòng cởi trói, sau đó hồ ly lợi hại đẩy ngã đạo sĩ ngây thơ, đột nhiên hút dương tinh của hắn sao?

A...... Mặc kệ, kết quả giống nhau là được. Kẻ hèn tiểu đạo sĩ làm sao có khả năng làm hỏng hồ ly, có khi trước đó mình đã hút khô dương tinh của hắn!

Quy đầu nam nhân phụt một tiếng giã vào, thịt bướm hồng nị ôn nhu tinh tế mà bao bọc cực đại vật cứng. Nhẹ nhàng đỉnh đầu, tầng tầng thịt non liền run rẩy loạng choạng không ngừng co rút, như lấy lòng liếm mút cán côn dữ tợn đầy gân xanh.

Nếu là nam nhân bình thường, chỉ sợ vừa vào đã bị danh khí* mất hồn này kẹp cho phun dương tinh, nhưng Ân Kỳ Uyên không phải nam nhân bình thường, càng không phải đạo sĩ bình thường. Hắn lấy lại bình tĩnh, nộ trướng hung khí không lưu tình mà xuyên qua tầng tầng lớp lớp thịt bướm, lấy góc độ xảo quyệt mà đâm về phía cửa tử cung mềm đô đô.

(* Danh khí: nữ tử có âm hộ đặc biệt, đủ để khiến nam nhân dục tiên dục tử, người mang danh khí nữ tử, là vưu vật nhân gian )

"Ê a a ——" tiểu hồ ly vừa mới hóa hình, lần đầu nếm thử tình dục làm sao chịu nổi chịch lộng hung hãn thô bạo như thế. Khuôn mặt kiều diễm tràn đầy nước mắt, khóc nức nở lên án trên người nam nhân "Ngươi là cái đạo sĩ thúi, mấy trăm năm không khai xuân sao, chịch tàn nhẫn như thế."

---------------------

Phiên ngoại còn nữa nhưng mà hum nay tui lười quá :)))

Mụi người đọc tạm :)))

Chương mới sẽ có trong 1-2 ngày tới.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...