Mỹ nhân chủ động chịch, dùng chai cắm trong lỗ bướm đựng dâm thủy giải độc, bị đục tinh nội bắn
------------
Từ ngày Ân Kỳ Uyên diễn thoại bản chơi y to bụng, Nguyên Vãn Bạch hoàn toàn cảnh giác.
Mỗi lần nam nhân muốn bắn tinh, y đều nhịn không được thân hình run rẩy, bướm nhỏ so với trước đây thít càng chặt. Mỹ nhân không dám nghĩ lại nguyên nhân kia, chỉ vừa thẹn vừa bực mà trách cứ nam nhân, về sau không được cho bất kỳ đồ vật gì tiến vào. Nam nhân cười khẽ đáp ứng, rồi lại mượn cớ uy hiếp y diễn vài loại thoại bản khác, khiến mỹ nhân hiện tại nhìn bìa thoại bản, hai chân liền nhũn ra run rẩy.
Qua mấy ngày như thế, mỹ nhân đáng thương đưa ra ý muốn đi du ngoạn bên ngoài. Ân Kỳ Uyên thấy y ngoan ngoãn, hẳn là không có ý muốn chạy trốn, vừa lúc cũng có thể bồi dưỡng một chút tình cảm, liền đồng ý.
Đôi mắt Nguyên Vãn Bạch lập tức sáng lấp lánh. Trước kia, mỗi lần sư huynh ra ngoài làm nhiệm vụ, y đều tìm mọi cách đi theo, chỉ dám từ xa cảm thụ người trong lòng. Hiện tại, cuối cùng cũng có cơ hội để hai người ra ngoài!
Nhìn bộ dáng nhảy nhót của mỹ nhân khi nghe được có thể rời khỏi đây, Ân Kỳ Uyên trong lòng hơi khó chịu. Hắn khẽ vuốt đầu y, nói: "Lần này, chúng ta ra ngoài chơi ba tháng, trên đường đệ thích bảo vật gì hoặc là bất kỳ linh thực linh thú gì, ta đều mua cho đệ."
Nguyên Vãn Bạch vui vẻ, lập tức gục đầu trong ngực nam nhân. Trước kia đều là y trộm đưa sư huynh linh dược cùng bảo vật, hôm nay sư huynh lại đáp ứng đưa cho y bất kỳ bảo vật gì! Dù bảo vật ở tiểu thế giới không thể mang đi, nhưng dáng vẻ sư huynh vì mình đoạt bảo nhất định siêu anh tuấn!
......
Hai người chậm rì rì mà du ngoạn, dọc theo đường đi, bảo vật thu đầy nửa cái nhẫn trữ vật. Tới tháng thứ ba, bọn họ đi tới 'Sương mù kính dã'. Nơi đây nhiều núi, hàng năm sương mù lượn lờ, hàn khí rất nặng, nhưng đối với tu sĩ không có ảnh hưởng gì nhiều.
Ân Kỳ Uyên ôm người lên núi, khi đến đỉnh núi, hắn nhớ tới phụ cận có một cái Kính Hồ, thập phần tuyệt đẹp, nghĩ sẽ dẫn người đi xem. Không ngờ tới chỗ ban đầu là hồ, lại bỗng nhiên xuất hiện một mảnh đoạn nhai.
Ánh mắt Ân Kỳ Uyên tối sầm lại, 'sương mù kính dã' thuộc sự cai quản của Ma tộc, một khi có tình huống đặc thù, sẽ có ma tu chuyên môn thông báo cho Ma Tôn, mà hắn lại không nhận được tin tức gì. "Ta đi xuống nhìn xem, đệ chờ ở đây, có tình huống gì thì truyền âm cho ta." Nói xong, hắn bay vọt xuống.
Nguyên Vãn Bạch nôn nóng mà chờ đợi, y cảm thấy phía dưới truyền đến một nguồn năng lượng mãnh liệt đang dao động, theo sau còn nhấc lên một trận sóng nhiệt. Rõ ràng là ở nơi nhiều hàn khí như thế, làm sao sẽ có ma thú thuộc tính hỏa? Nguyên Vãn Bạch cảm thấy không ổn, chờ đến lúc sóng nhiệt tiêu tán, y nhanh chóng nhảy xuống vực sâu.
Đáy vực gồ ghề lồi lõm, có dấu vết bị liệt hỏa thiêu cháy. Nguyên Vãn Bạch một đường đi theo dấu vết, cuối cùng ở một cái hố sâu tìm được sư huynh. Nam nhân đôi mắt đỏ lên, trán mướt mồ hôi, thẳng tắp ngã trên mặt đất. Phụ cận còn có một thi thể hỏa phượng với cánh chim đều biến thành màu đen.
"Kỳ Uyên, huynh xảy ra chuyện gì?" tiếng Nguyên Vãn Bạch khóc nức nở.
"Ta trúng tà độc của hỏa phượng, độc này sẽ làm ta phát cuồng. Hiện tại ta đã phong bế huyệt đạo, nhưng chỉ sợ một lúc sau tà độc lan tràn, sẽ làm đệ bị thương. Mau rời khỏi đây." Ân Kỳ Uyên thở hổn hển nói.
"Ta không" Nguyên Vãn Bạch bực mình nói, nếu y không ở lại, sư huynh tự làm mình bị thương thì làm sao. Nhất định có biện pháp, y lấy ra mấy viên linh đan giải độc tốt nhất, đút nam nhân ăn, lại như trâu đi xuống biển, không hề có tác dụng.
"Ta đã uống đan dược rồi, đáng tiếc đều vô dụng." Ân Kỳ Uyên run rẩy con ngươi, thấp giọng nói "Đệ không cần ở lại nơi này, nếu đệ lo lắng hạn chế của khế ước đạo lữ, ta... hiện tại ta có thể giải khế ước cùng đệ."
"Huynh nói cái gì!! Ta thích huynh! Dù không lập khế ước, ta cũng tuyệt đối không rời đi!" Nguyên Vãn Bạch nghe vậy, tức giận đến muốn đấm hắn.
Hệ thống thấy vậy, ngoi lên nói: "Ký chủ, trong thế giới này, ngươi là thể chất chí thuần lưu ly, có thể hóa giải tất cả tà độc."
"Ta nên làm gì?" Nguyên Vãn Bạch lập tức hỏi.
"Dùng dịch thể của ngươi có thể áp chế tà độc của đối phương, sau đó song tu ép ra độc tố còn thừa, độc tố sẽ bị thân thể của ngươi hóa giải."
Mỹ nhân cắn môi, mau chóng cởi quần áo, lộ ra thân mình trắng nõn. Y tách ra hai đùi thon dài, khóa ngồi ở trên người nam nhân.
"Đệ, đệ làm gì vậy...?" Ân Kỳ Uyên còn đắm chìm trong vui sướng người trong lòng cũng thích mình. Khi nhìn thấy hành động to gan của mỹ nhân, hắn hơi nói lắp.
"Giải độc cho tên trứng thối nhà huynh." Nguyên Vãn Bạch hầm hừ mà lột ra hắc giáp rách nát của nam nhân, sau đó ghé thân thể vào trên ngực bụng hắn, lại bị nhiệt độ cơ thể nóng bỏng làm run rẩy.
"Hỏa độc này cũng mạnh quá nhỉ" Nguyên Vãn Bạch nhịn không được nói. Nam nhân nhíu mày, hắn từng nghe nói qua thể chất lưu ly có thể giải trăm độc, nhưng đây chỉ là truyền thuyết.
"Quá mạo hiểm, nếu nó có hại với thân thể đệ......" Nguyên Vãn Bạch lập tức ngồi dậy, ngăn chặn môi hắn. Hắn ngốc lăng khẽ buông lỏng khớp hàm, đầu lưỡi mềm mại của mỹ nhân liền duỗi vào, đút nước bọt trong miệng cho hắn. Ân Kỳ Uyên càng khô nóng càng khát, như gấp không chờ nổi mà đem nước bọt nuốt xuống. Hình như thật sự có tác dụng...... Hắn cảm giác hỏa độc vẫn luôn tàn sát bừa bãi trong cơ thể có tạm dừng một khắc.
"Sẽ không có việc gì, tin ta." Mỹ nhân hơi hơi thở dốc, đem môi bị liếm mút đến đỏ lên dời đi. Sau đó nhẹ nhàng kề sát trên ngực bụng lửa nóng của nam nhân, y đỏ mặt cọ xát bướm dâm kiều nộn lên dương vật nóng rực...... Thường thì lúc muốn bắn tinh, dương vật sư huynh mới trở nên nóng như thế, liên tưởng kia làm mỹ nhân nhớ lại khoái cảm tê dại khi cao trào, lỗ bướm thế mà chảy ra một cỗ dâm thủy.
Thể dịch có thể áp chế độc tố, nghĩ đến điểm này, mỹ nhân cuống quít dùng tay bịt kín miệng bướm, dâm dịch ướt nhẹp cả đốt ngón tay. Nguyên Vãn Bạch không cảm thấy thẹn, trong tầm mắt nóng rực của nam nhân, y di chuyển hạ thân, giơ bướm lên trên môi lưỡi hắn, nỗ lực ngồi dậy để thanh dịch chảy vào trong miệng nam nhân. Ân Kỳ Uyên thở hổn hển, dưới thân lập tức truyền đến từng tiếng nuốt liếm làm người mặt đỏ tai hồng.
Bị hô hấp nóng rực dị thường của nam nhân phả vào bướm, tử cung mẫn cảm lại không nhịn được chảy ra đợt mật dịch mới. Thời gian qua khá lâu, Nguyên Vãn Bạch chống hai chân không ngừng phát run, miệng bướm hạ thấp hơn.
Nam nhân mắt thấy nguồn nước thơm ngọt tới gần, nhịn không được vươn đầu lưỡi hung hăng liếm một chút. Bị đầu lưỡi ướt át nóng bỏng liếm lên, Nguyên Vãn Bạch khóc kêu, thẳng tắp mà ngồi xuống. Toàn bộ bướm non ngập nước ụp vào miệng nam nhân, đầu lưỡi liền nắm lấy cơ hội xông lên mút liếm, hàm răng lại khẽ cắn làm mỹ nhân kinh hãi liên tục. Nguyên Vãn Bạch thấp giọng khóc nức nở, cố khắc chế xúc động muốn thoát ra, mở rộng chân ngoan ngoãn dâng ra nước ngọt.
Cuối cùng, khi mật dịch bị liếm mút sạch sẽ, Ân Kỳ Uyên đột nhiên nghĩ đến cái gì, vội vàng từ nhẫn trữ vật lấy ra một bình sứ. Bình sứ kia thon dài, đường kính miệng bình to bằng quy đầu nam nhân.
Nguyên Vãn Bạch cúi người, banh ra hai môi bướm, nhét miệng bình vào. Không tốn bao nhiêu công sức, lỗ bướm đã trải qua mấy tháng khai phá liền nuốt vào miệng bình. Cảm nhận được bình khẩu chặt chẽ cắm trong bướm, trong lòng mỹ nhân run lên, không dám xoay người nhìn nam nhân, trực tiếp loạng choạng lắc bình sứ dâm mĩ nơi hạ thân, đem lỗ đít nhắm ngay chim bự của nam nhân.
Nếp uốn non mềm ở miệng đít đụng tới đại quy đầu nóng rực, liền co rúm lại một chút. Mỹ nhân vươn ngón tay, nhẹ nhàng moi lộng vài cái trong lỗ đít, nhấn nhấn tuyến tiền liệt, tràng đạo thực tủy biết vị mà chảy ra tràng dịch trong trẻo. Theo dâm dịch bôi trơn, mỹ nhân phe phẩy cái mông tuyết trắng cố nuốt vào hùng căn phía dưới.
Quá căng...... Bị căng hỏng rồi, cả người y run run, ủy khuất mà đưa cánh tay lau sạch khóe mắt tiết ra nước mắt. Đại quy đầu nghiền áp thịt ruột mẫn cảm cùng tuyến tiền liệt, sau đó để tràng đạo quấn quanh cán côn tím đen.
Mỹ nhân khóc lóc, thở gấp, mặc kệ dương vật trong cơ thể xâm nhập càng sâu. Thẳng đến khi đụng tới miệng kết tràng nhỏ hẹp bí ẩn, kết tràng kiều nộn mẫn cảm hiển nhiên không thể chịu đựng được dương vật khủng bố nóng rực, mới hơi tiếp xúc một chút, nước mắt mỹ nhân liền rơi xuống.
"Sao đệ lại khóc, khó chịu sao? Qua đây để ta nhìn được không?" Dưới háng bị lỗ đít ướt mềm hoàn toàn bao vây, Ân Kỳ Uyên cả người khô nóng phảng phất được trấn an, trên đùi cảm nhận được nước mắt mỹ nhân rơi xuống. Nhìn thân ảnh đưa lưng về phía mình đang run rẩy, hắn có chút sốt ruột.
Nguyên Vãn Bạch nghẹn ngào không muốn nói chuyện, chỉ hung hăng mà chọc đùi nam nhân một chút. Nghỉ một lúc, y lại chống hai chân nam nhân, trên dưới bắt đầu nuốt ăn dương vật.
Bé bướm phía trước nuốt một vòng miệng bình, lỗ đít bị dương vật nóng cháy làm căng to ra, mị thịt đáng thương đều sung huyết. Mỹ nhân đưa đẩy mông mấy chục lần, khuôn mặt vừa ướt vừa hồng, giữa mày nhíu lại, tay cũng nắm chặt, bộ dáng bất kham chịu đựng.
Nam nhân nhìn chằm chằm mỹ nhân ra sức nhấp nhô, mồ hôi trong suốt lướt qua sống lưng thẳng tắp cùng rãnh mông, làm thân hình mỹ nhân càng thêm trơn bóng mê người. Hô hấp của hắn càng thêm thô nặng, chỉ cảm thấy cảnh tượng trước mắt so với tà độc càng khiến hắn khó nhịn hơn.
Nguyên Vãn Bạch cảm thấy sau lưng bị nhìn chằm chằm đến nóng lên, động tác càng thêm gian nan. Y vẫn luôn khống chế phạm vi dương vật xâm nhập trong cơ thể, nhưng chim bự dưới thân thật sự quá nóng quá cứng, thẳng tắp đâm chọc khiến cả người y mềm nhũn.
Mỹ nhân run rẩy hai chân, miễn cưỡng nhấp vài cái, liền không khống chế được mà ngã xuống, quy đầu trướng to nháy mắt làm căng đầy miệng kết tràng nhỏ hẹp.
"A a a!! A a!" Mỹ nhân cả người run rẩy, hai cánh mông mềm mại không nhịn được mà vặn vẹo "Muốn căng hỏng rồi a! Ô ô ô không cần!" Nguyên Vãn Bạch giãy giụa khóc kêu, thân hình lại mềm như bông mà không có sức lực. Chỉ có lỗ đít dưới thân vẫn cố gắng liếm mút lấy lòng chim bự. Mỹ nhân hai mắt đẫm lệ tan rã, còn cái chai trong lỗ bướm suýt chút nữa rơi ra, y sợ tới mức cong eo lên, cuống quít đỡ bình sứ.
Không được, a ~ muốn nhanh chóng giải độc giúp sư huynh. Nghĩ như vậy, Nguyên Vãn Bạch từ nhẫn trữ vật móc ra hai viên đan dược khôi phục tinh lực liền nuốt xuống.
Sau đó, mỹ nhân nhắm chặt hai tròng mắt, đỡ cái bình trong lỗ bướm không ngừng phập phồng trên dưới. Chỉ thấy dương vật tím đen ở lỗ đít phấn nộn nhanh chóng ra vào, mang theo nhiệt độ nóng bỏng.
Cán gậy rút ra lôi theo một đoạn mị thịt đỏ bừng ướt át, lại đột nhiên xâm nhập, cọ xát mỗi tấc vách trong mẫn cảm. Trong cơ thể, đại quy đầu dữ tợn đáng sợ một lần lại một lần đâm thọc tiến vào cửa kết tràng. Tuyến tiền liệt mẫn cảm yếu ớt càng bị kích thích nghiền nát liên tục.
Mỹ nhân dưới thân thủy triều quá độ, dâm dịch ở lỗ đít làm dương vật ra vào càng thêm thông thuận, lỗ bướm cũng phun dâm dịch, một giọt không rơi xuống đất mà chảy hết vào bình sứ.
"Ưm a! A! A a a quá căng, xú dương vật ô ô ô"
"Muốn chết! Muốn chịch sướng chết! Ô ô lỗ đít lại bị thọc xuyên"
"Chịu không nổi ha a a a! Ách a, không...... Muốn phun nước a a!"
"Tích —— chủ động cao trào bằng hậu huyệt *2 giá trị dâm đãng +6, đạo cụ đặc thù làm hoa huyệt cao trào *2 giá trị dâm đãng +6, tiến độ 146/1000"
Mỹ nhân lung tung khóc kêu rên rỉ, chân lại bắt đầu phát run nhũn ra. Bình sứ trong bướm cũng trở nên nặng trĩu, hình như đã chứa đầy nước dâm. Mỹ nhân run tay muốn rút cái bình ra, lỗ bướm lại cắn chặt đến gắt gao, tựa như không muốn nhả.
Y vừa khóc lóc vừa ăn thêm mấy viên đan dược, thả lỏng toàn thân, không để ý lỗ đít ăn dương vật lớn càng sâu, đôi tay dùng sức, "Ba" tiếng nước vang lên, bình sứ rót đầy dâm thủy cuối cùng bị rút ra.
Mỹ nhân gian nan đứng dậy, đem bình sứ che ở trong ngực, sau đó cuộn thân thể chỉ để miệng bình lộ ra, giả vờ bình tĩnh mà đặt bên môi nam nhân. "Mau uống!" Nguyên Vãn Bạch ngữ khí hung ác, nhưng trên mặt lại tràn đầy đỏ ửng.
Nam nhân ánh mắt phát tối, vội vàng nuốt mật dịch thơm ngọt mát lạnh bên môi, chỉ trong chốc lát, bình sứ tràn đầy nước dâm thật vất vả tích góp được đã bị uống hết. Nguyên Vãn Bạch bối rối, mềm tay đem miệng bình lần nữa nhét trong lỗ bướm, chuẩn bị tích góp thêm một lọ dâm dịch mới.
Không biết phải nhiều hay ít mới có thể thành công áp giải độc tố. Y rầu rĩ nghĩ, động tác trong tay cũng bối rối, chuẩn bị thô bạo đem bình sứ nhét trực tiếp vào bướm.
"Đừng nóng vội" sau lưng đột nhiên truyền đến tiếng nam nhân khàn khàn, Nguyên Vãn Bạch cả người run lên, "Huynh, huynh làm sao đi lên."
"A, nước ngọt của bảo bối quá hữu dụng, ta có thể khống chế độc tố phát triển đến hạ thân, liền giải huyệt đạo trên người." Hắn cười nhẹ, một tay bóp chặt eo nhỏ của mỹ nhân, một tay bắt được bình sứ thon dài.
Ngón tay linh hoạt vừa kích thích cho hột le trồi lên khỏi mép bướm, vừa kích thích môi bướm bên ngoài. Khi mỹ nhân kiều suyễn liên tục, hắn thành công đem miệng bình nhét vào lỗ bướm.
"Quay người qua đây đi, ta muốn nhìn đệ." Ân Kỳ Uyên vỗ về chơi đùa sống lưng tuyết trắng, đôi tay ôm eo mỹ nhân kéo người tới gần. Trong cơ thể y, dương vật ở cửa kết tràng lần nữa chuyển động nghiền nát. Nguyên Vãn Bạch toàn thân mềm mại, chỉ có thể đỏ bừng mặt, ngoan ngoãn để hắn làm.
Ân Kỳ Uyên đem y chuyển qua xong, liền nói mình không có sức lực, hắn vỗ mông mỹ nhân muốn y tự thân vận động. Nguyên Vãn Bạch không thể tin tưởng mà trợn tròn mắt. Ngày thường nam nhân bóp eo mình chịch lộng không tốn chút sức nào, lúc này thế mà nói không có sức lực, quả thực xấu xa lắm lắm.
Mỹ nhân bĩu môi, tiếp tục gian nan nhấp nhô trên dưới, nuốt ăn chim bự phía dưới. Động tác y chậm, thân mình lại mềm nhuyễn vô lực, nam nhân còn nhân cơ hội sờ loạn trên người, làm cả người y càng thêm tê dại, không có sức lực.
Mỹ nhân vô lực mà ngồi xuống sâu nhất, miệng nhỏ bí ẩn hoàn toàn bị xâm chiếm, trên bụng nhỏ tuyết trắng cũng nhô lên một khối. Y khó nhịn mà khóc nức nở, muốn cho nam nhân lập tức rời khỏi, nhưng hắn còn chưa có bắn tinh, độc tố chưa thể tiết ra ngoài. Mỹ nhân đành phải đong đưa mông, tiếp tục dùng kết tràng kiều nộn mút mát quy đầu nóng bỏng cùng đỉnh mã mắt.
Ân Kỳ Uyên lại đưa tay đùa nghịch bình sứ thon dài trong lỗ bướm, đem thân bình chứa một nửa dâm dịch đẩy mạnh lên một đoạn. Thân dưới Nguyên Vãn Bạch căng thẳng, nước mắt lưng tròng mà trừng hắn một cái. Nam nhân vô tội nói: "Ta thấy nó sắp rơi ra, liền hỗ trợ đẩy nó vào sâu thêm chút."
Mỹ nhân nhắm chặt hai tròng mắt, không để ý đến hắn nữa, chỉ thong thả tiếp tục động tác dưới thân. Nam nhân lại càng chơi xấu, mỗi lần mỹ nhân thất thần hắn sẽ đem thân bình đẩy mạnh một ít.
Nguyên Vãn Bạch thân mình mềm nhũn không thể giãy giụa, dần dần, miệng bình thế mà bị đẩy tới cửa tử cung, bình khẩu vừa lúc bao lấy cái miệng nhỏ tròn vo kia. Tử cung bị gắt gao hút lấy truyền đến khoái cảm quỷ dị làm mỹ nhân run rẩy cao trào, lượng lớn nước dâm phun ra cọ rửa cổ tử cung, chảy vào bình sứ.
Cảm nhận được cái chai nặng trĩu, nam nhân không để ý thiếu niên vừa cao trào xong thịt bướm còn hơi hơi co rút, mạnh mẽ rút thân bình ra. "Y a a ——" mỹ nhân kêu lên sợ hãi, khoái cảm liên tiếp làm vòng eo tuyết trắng dựng thẳng. Nam nhân đem bình sứ chứa mật thủy rót vào trong cổ họng, cảm nhận được hỏa độc bị đè ép xuống, sau đó, hắn quyết đoán giải trừ huyệt đạo ở hạ thân.
"Ô ô" thân hình Nguyên Vãn Bạch mềm như bông, hai chân bị tách ra đặt trên bờ vai rộng lớn của nam nhân, tiếp theo một trận trời đất quay cuồng, cả người y bị nam nhân đứng lên ôm vào lồng ngực mạnh mẽ đâm thọc.
Lỗ đít bị dương vật nóng rực lấy tốc độ nhanh như bay thọc vào rút ra, không hề thương tiếc mà địt lộng kết tràng mẫn cảm. Mỹ nhân cảm thấy cả thân thể đều bị đại dương vật thao túng, đâm xuyên, ánh mắt y mất đi tiêu cự, trên mặt tràn đầy si mê.
Hỏa độc trong cơ thể nam nhân rõ ràng đã bị áp chế những vẫn cảm thấy cả người khô nóng. Thế là hắn vừa đi vừa chịch, trên đường đi còn xoay người mỹ nhân lại, lấy tư thế xi đái đỡ mông thịt đẫy đà của mỹ nhân. Toàn bộ sau lưng y đều dán vào lồng ngực nóng bỏng, tiếp theo hắn luồn tay mạnh mẽ xoa nắn hai vú mượt mà.
Mỹ nhân khóc lóc run rẩy, toàn thân đều nhuốm màu tình dục. Bướm dâm phía trước không có vật gì ngăn chặn, hai môi bướm mở ra phun đầy dâm thủy, chim nhỏ phụt phụt bắn tinh dịch loãng chảy cả một đường, đem giày nam nhân nhiễm ướt.
"Vãn Bạch, Vãn Bạch của ta," nam nhân nhịn không được lên tiếng xác nhận "Ta thích đệ, đệ cũng thích ta, đúng không?"
"Thích, ta thích huynh, ưm ha, a! A! Không cần đâm sâu như vậy ư a" nam nhân kích động vạn phần, dương vật dưới thân nóng rực trướng to, đem mỹ nhân chịch đến da đầu tê dại.
"A, bắn cho ta đi... Ta có thể hóa giải độc tố còn dư." Tiếp theo là một trận điên cuồng đâm thọc. Dương vật tàn sát trong cơ thể y tạm dừng, đặt ở chỗ sâu nhất. Ngay sau đó, một luồng tinh dịch nóng bỏng tưới tắm lên cửa kết tràng. Mỹ nhân cảm giác so với trước đây còn mãnh liệt hơn trăm ngàn lần, tạp chất độc tố cọ rửa qua thịt ruột kiều nộn, lại bị chim bự làm chảy ngược về miệng kết tràng.
Một trận lại một trận khoái cảm kích động, làm mỹ nhân thất thần tan rã mà hé ra đầu lưỡi hồng hồng, liền bị nam nhân hung hăng liếm mút. Trong ý thức mờ mịt, đầu y hiện lên một ý niệm "Hình như lại bị đồ vật kỳ quái nội bắn......"
"Tích —— mục tiêu giá trị tình yêu 100"
Trứng màu 10: Công vừa đi vừa chịch, đùa bỡn đầu vú mỹ nhân
"A, a từ bỏ, mau dừng lại đi, cầu xin huynh" bị nắm mông tùy ý gian dâm, mỹ nhân giãy giụa khóc kêu. Mông thịt non mềm không nhịn được cọ xát lên bụng nam nhân, đôi tay đấm đánh cánh tay tà ác của hắn.
Ân Kỳ Uyên dục hỏa càng tăng, mạnh mẽ niết chơi núm vú đỏ bừng của mỹ nhân, còn moi lộng lỗ vú nhỏ mẫn cảm, động tác dưới háng cũng càng ngày càng nhanh, làm mỹ nhân kinh hãi càng lợi hại.
"Ô ô mau dừng lại, mông sắp rớt a a! Không cần moi đầu vú! Buông ta xuống đi, cầu xin huynh" Nguyên Vãn Bạch cảm thấy mình bị chịch hỏng rồi, yếu ớt cầu xin nam nhân. Nam nhân lần này dừng một chút, thế nhưng dừng động tác trong tay, cười "Được". Nói xong, hắn hơi buông ra chân tay mỹ nhân.
Mông thịt mềm mại chậm rãi hạ xuống, theo trọng lực nuốt quy đầu càng sâu. Bàn tay nam nhân còn nhân cơ hội banh mông thịt sang 2 bên, dương vật càng thêm xâm nhập sâu, hai viên trứng dái hoàn toàn để ở giữa đùi. "Không, không!" Mỹ nhân khóc lóc giữ chặt tay nam nhân, "Không cần banh, tiếp tục... Tiếp tục như vừa nãy đi ưm"
Nam nhân cười khẽ, đem người lần nữa bế lên, tiếp tục đi về phía trước. Dương vật đi theo lại thọc lên thọc xuống không ngừng kích thích, mông thịt bị đâm vang lên tiếng 'bạch bạch'. Mỹ nhân khóc lóc, thở gấp, đầu vú sưng đỏ đáng thương lại lần nữa phủ lên bàn tay to của nam nhân.
-----------------------
Vậy là kết thúc thế giới thứ nhất.
Mỗi tiểu thế giới, chương nào cũng có h nha mụi người, chỉ là nhiều hay ít hoi.
Có mỗi chương cốt truỵn là không h, mà t thấy cốt truyện ít ngừi đọc, mn chỉ thích thịt hoi :)))
Bạn thấy sao?