Chương 13: Tg thứ 2: 1. Mỹ nhân đáng thương

💋💋 Pháo hôi tân nương xung hỉ của đại lão tàn tật 💋💋

------------

Qua loa gả chồng, đêm tân hôn bị trượng phu đeo mặt nạ dâm chơi hai vú cùng bướm non, cao trào liên tục

--------------

[ Tích —— truyền tống vào thế giới thứ hai: Ngươi là một đứa trẻ nhà nông, bởi vì thân thể song tính dị dạng nên bị ghét bỏ. Người nhà muốn bán ngươi cho con trai của một vị lão gia làm xung hỉ, ngươi không muốn nên đã lén chạy thoát, trên đường bị loạn phỉ giết chết. Chúc ký chủ sống sót thành công và hoàn thành chỉ tiêu nhiệm vụ. ]

"Nghe gì chưa? Có vị đại lão gia, hắn nói phải tốn 500 lượng bạc cưới vợ xung hỉ cho con trai."

"Cái gì đại lão gia? Tiểu thư môn đăng hộ đối thì không cưới, sao lại tới nơi thâm sơn cùng cốc này làm từ thiện?"

"Hắc, cũng không phải muốn tiểu thư gì, nhân gia hắn muốn chính là nam thê! Còn phải mệnh cách tương hợp, lớn lên đẹp đẽ. Hơn nữa, việc này rất gấp, hắn nói phải mang người qua trước, trở về Thiên Giang làm dâu, Thiên Giang cách nơi này rất xa! Nếu gả cho người ta thì có đi mà không có về!"

"Ha ha! Có thể gả nhi tử ra ngoài, sao còn để ý nó có trở về hay không! Thiếu một nhi tử, cả nhà cũng bớt lo, việc này cũng có lời!"

"Còn không phải vậy sao, việc gả nhi tử ra ngoài tuy không dễ nghe, nhưng nhà nào có nhiều nhi tử đều trộm hỏi thăm! Cái tên chuyên đoán mệnh ở cửa thôn kia kiếm tiền sướng chết, mấy ngày nay, hắn cả ngày đều đoán mệnh cách cho người ta ...... Còn có sửa mệnh cách!"

......

"Đại nhân, ngài xem nhi tử nhà ta như thế nào. Hắn lớn lên rất dễ nhìn, da trắng như tuyết, mọi người đều nói quả thật không giống người trong thôn...... Mệnh cách, mệnh cách cũng tuyệt đối tương hợp!" Một nữ nhân mặt đầy nếp nhăn lôi kéo thiếu niên bên cạnh vội la lên.

Phùng Vi không kiên nhẫn mà ngẩng đầu, hắn đã tìm mấy chục người, nhưng không phải lớn lên giống nhau, thì chính là mệnh cách giả tạo, bọn họ thật sự cho rằng hắn nhìn không ra? Hắn tiếp nhận giấy đỏ, một lát sau mới nhướng mày... Cái này vậy mà là thật.

Hắn ngẩng đầu nhìn về phía thiếu niên, y mặc một thân vải thô, trên người xám xịt, thân hình gầy gò. Khuôn mặt nhỏ lại rất sạch sẽ, làn da tinh tế bóng loáng, mặt mày mũi môi tinh xảo đến kỳ cục. Đuôi mắt có chút đỏ lên, trông như vừa khóc, càng thêm vài phần kiều diễm. Cùng hắn đối mắt, lông mi thiếu niên không nhịn được run rẩy, đôi mắt ngập nước, càng toát ra vẻ ngây ngô mê người.

Hắn hô hấp dồn dập, yết hầu nhịn không được lên xuống, nếu người này không làm chủ tử vừa lòng, hắn cũng hết cách.

"Ngươi tự nguyện sao?" Phùng Vi đảo qua đuôi mắt ửng đỏ của thiếu niên, lạnh giọng hỏi, nếu không tình nguyện, vậy cũng uổng phí.

"Đúng vậy, ta tự nguyện." Nguyên Vãn Bạch chớp chớp mắt, không chờ nữ nhân dùng tay nhắc nhở, y liền nhanh chóng đáp. Nữ nhân trên mặt cười ra nếp nhăn, đứa nhỏ này cuối cùng quen tay.

"Tốt, ta dẫn người cho lão gia xem một chút, nếu thành công, bạc tất nhiên không thể thiếu ngươi." Phùng Vi trầm ngâm, tiếp theo nhẹ giọng nói với thiếu niên "Ngươi đi cùng ta."

Nguyên Vãn Bạch theo người kia đi xuyên qua đường mòn lòng vòng, đi tới một gian đại trạch, trong nhà hầu như không có đồ đạc gì, thập phần sạch sẽ, hiển nhiên là có người dọn vào không lâu, hơn nữa cũng không có tính toán sinh sống lâu dài.

Y đi vào nhà chính tiền viện, theo chỉ thị của Phùng Vi đứng bên cửa sổ. Trong phòng âm u, y chỉ thấy một ít bóng đen, còn đang nghi hoặc, Nguyên Vãn Bạch nghe được tiếng hệ thống nhắc nhở "Tích —— kiểm tra đo lường mục tiêu nhân vật, giá trị tình yêu 5"

Nguyên Vãn Bạch trong lòng run lên, không phải nói dẫn y cho lão gia xem sao? Người bên trong lại là sư huynh, nghĩa là, trong thế giới này sư huynh thành hôn đã lâu, có cả con trai luôn!?

Y cắn chặt khớp hàm, hận không thể nhảy vào cửa sổ hỏi thăm. Hệ thống vội nói: "Ký chủ đừng nóng vội, người ngươi phải gả là mục tiêu nhân vật, cái gì lão gia cái gì nhi tử, đều do đối phương bịa đặt."

Nguyên Vãn Bạch thả lỏng lại, phía sau Phùng Vi nhìn mắt cửa sổ, sau đó nói "Được rồi, trở về chuẩn bị một chút, ngày mai thành thân, lần này tổ chức không lớn, mướn kiệu nhỏ vào cửa là được."

Nguyên Vãn Bạch gật gật đầu, tuy rằng cái gì cũng không thấy, nhưng vẫn lưu luyến không rời mà nhìn cửa sổ, chậm rãi đi xa.

Đảo mắt liền đến ngày thành thân, tiểu mỹ nhân mặc một thân hỉ phục, không đội khăn voan, ngồi kiệu hoa đi về hướng đại trạch. Lúc này còn sớm, trên đường người đi lại thưa thớt, nhìn đến kiệu nhỏ, họ cũng không thèm để ý, chỉ nghĩ đại nhân nào đó cưới thiếp, làm rất lặng lẽ.

Chờ vào đến cửa chính đại trạch hẻo lánh, Nguyên Vãn Bạch cho rằng sư huynh nên đi ra cùng mình bái đường, kiệu nhỏ lại lập tức tới nhà chính tiền viện.

"Thật sự xin lỗi, chủ tử chúng ta có tật, hiện tại hắn rất khó chịu, không thể ra khỏi phòng, mời phu nhân vào đi thôi." Phùng Vi vẻ mặt xin lỗi, động tác lại nhanh chóng giải tán kiệu phu, đóng chặt cửa viện.

Nguyên Vãn Bạch cảm thấy có chút kỳ quái, nhưng nghe thấy sư huynh khó chịu, cũng không rảnh lo hắn nói gì, trực tiếp đẩy cửa đi vào.

Rõ ràng là ban ngày, trong phòng lại âm u, mấy cửa sổ đóng chặt khiến ánh sáng không thể tiến vào. Nguyên Vãn Bạch nhíu nhíu mày, thật cẩn thận đi về phía trước, đụng tới cái bàn, y nương theo ánh nến mỏng manh, nhìn xuyên qua màn giường đến trên giường có một bóng đen phồng lên.

"Phu quân... Phu quân?" Y sờ soạng gần mép giường, không ai trả lời, chỉ có tiếng thở dốc càng ngày càng nặng, hình như nam nhân trên giường đang nỗ lực áp chế gì đó.

Nguyên Vãn Bạch nhẹ nhàng kéo màn giường ra, tiếp theo trời đất quay cuồng, cả người y bị đè dưới thân. Thân hình nam nhân cao lớn, bả vai rộng rãi, cơ bắp mạnh mẽ, như tường thịt đem thiếu niên chặt chẽ ngăn chặn, cả người tản ra lệ khí bức người.

"Phu quân?" Tiểu mỹ nhân nhìn không rõ mặt người kia, chỉ cảm thấy mơ mơ hồ hồ như bị vật gì che kín. Y không nhịn được duỗi tay sờ soạng, chạm vào một mảnh lạnh lẽo.

Nam nhân đeo mặt nạ màu đen nhanh chóng bắt lấy cái tay không an phận, cố định qua đỉnh đầu, "Phùng Vi tìm ngươi tới?" Nam nhân hô hấp nóng rực, tiếng nói khàn khàn, như hung thú một đầu đáng sợ.

"Đúng... Ta tới thành thân cùng huynh." Tiểu mỹ nhân bất an mà vặn vẹo thân mình, nhỏ giọng nói: "Huynh bị bệnh sao? Có khó chịu ở đâu không?"

"Thành thân?" Nam nhân nhìn vẻ mặt hồn nhiên mờ mịt của tiểu mỹ nhân, cười nhạo: "Còn làm bộ làm tịch, Phùng Vi không nói cho ngươi...... Ở với ta sẽ gặp cái gì sao? Ngươi có khả năng sẽ chết trên giường, vẫn muốn cùng ta thành thân sao?"

"Cái gì?" Nguyên Vãn Bạch hơi mở to mắt, chết ở trên giường... Ý sư huynh là, mình sẽ không chịu nổi động phòng? Y bĩu môi, đời trước, tư thế đa dạng nào mình chưa chơi qua: "Hừ! Muốn, ta không yếu ớt như thế, huynh đừng nghĩ đến việc tìm người khác thành thân."

Ân Kỳ Uyên hô hấp cứng lại, đôi mắt phượng hiện lên tà quang: "Tốt, đây là tự ngươi nói." Nói xong, hắn thô bạo kéo hỉ phục trên người tiểu mỹ nhân, lộ ra thân hình trắng trẻo non mịn.

Nguyên Vãn Bạch kinh hô, đột nhiên nhớ tới mình có thể chất song tính. Trong thế giới này, sư huynh có để ý không, y chột dạ giãy giụa, đè lại vạt áo trước ngực.

Ân Kỳ Uyên nhướng mày, "Làm sao? Đều là nam nhân, ngươi xấu hổ cái gì?"

Hắn hơi cởi lỏng vạt áo kia, lại không hoàn toàn tụt hẳn, ác liệt mà dùng hai ngón tay luồn qua khe hở, muốn niết chơi núm vú nhỏ xinh. Tay lại sờ thấy một khối mềm mại no đủ.

Ân Kỳ Uyên ngẩn người, kéo mạnh bọc ngực xuống, mỹ nhân kêu lên sợ hãi mà khom lưng. Bàn tay nam nhân thô ráp nóng cháy đã cầm lấy bầu vú nảy lên, ngón tay còn chậm rãi lướt qua đầu vú, mang theo một dòng điện lưu tê dại.

"A, là màu hồng nhạt" Ân Kỳ Uyên thấp giọng nói "Sao ngươi lại có vú, vú còn dâm như thế?"

Mỹ nhân nghe vậy mặt trướng đến đỏ bừng, y giãy giụa, muốn dùng cánh tay che chắn hai vú. Nam nhân nhanh hơn một bước, hai tay nắm lấy nhũ thịt no đủ, để hai luồng vú tuyết trắng nhếch lên cao cao, làm đầu vú kiều nộn càng dựng thẳng.

Dưới ánh mắt đáng thương của mỹ nhân, nam nhân đeo mặt nạ lạnh băng dán lên thịt vú, núm vú chui vào khoang miệng ấm áp bị hút cắn mạnh mẽ. Cảm giác nóng lạnh đan xen làm mỹ nhân khóc nức nở mà chống cự. Nhưng y càng giãy giụa, cái đầu trước ngực liền chôn càng sâu, hút càng lợi hại, nhũ thịt bị lạnh đến kinh hãi, núm vú cũng bị liếm cắn đến đỏ tươi.

"A không cần hút...... Vú lạnh quá, a, ách a, mau dừng lại, không cần cắn, sẽ hỏng mất ô ô ~"

Nam nhân mắt điếc tai ngơ, hết sức chăm chú mà hưởng dụng mỹ vị trong miệng. Hơn nửa khắc trôi qua, cuối cùng hắn dùng lưỡi hung hăng liếm một chút, hút mạnh núm vú đứng thẳng cho đã đời. Nam nhân mới chậm rãi đứng dậy, vừa lòng mà thưởng thức hai đầu vú vốn phấn nộn, trở nên long lanh mê người, sưng đỏ bất kham, rất giống hai viên hồng thạch lựu bị ép cho nước sốt văng khắp nơi.

Mỹ nhân nức nở giận dữ: "Ô ô đau quá, huynh không thể sờ nó nữa!" Ân Kỳ Uyên cười nhạo, "Vú kiều nộn như thế? Chơi xong liền không cho sờ? Lúc này mới bắt đầu thôi."

Nói xong, bàn tay to dao động, lột ra hỉ phục rách nát khiến thân hình tuyết trắng non mềm hiện ra. Nguyên Vãn Bạch theo bản năng mà khép chặt hai chân. Ánh mắt nam nhân u ám, hắn cắm tay phải vào giữa hai chân y, bắt lấy con bướm nhu mềm trơn trượt, sờ soạng vài cái.

"Không nghĩ tới ngươi có thêm cái bướm" thanh âm tà tứ của nam nhân thẳng tắp chui vào tai mỹ nhân, ngôn ngữ hạ lưu cùng đùa bỡn dâm loạn làm y thở gấp đến phát run, bướm non dưới thân chảy ra một dòng thanh dịch.

"Ướt?" Ân Kỳ Uyên vân vê tia nước dâm trong suốt, tiến đến trước mắt mỹ nhân, "Mẫn cảm như thế, vậy nhất định có thể triều xuy đi."

Nguyên Vãn Bạch cảm thấy thẹn mà quay đầu sang chỗ khác, gương mặt y nóng bừng lên, thế giới này sư huynh...... làm sao lại hư hỏng như thế!

Nam nhân hô hấp càng thêm dồn dập, hắn thu hồi cái tay đầy dâm dịch, gập một bên cẳng chân của mỹ nhân lên, để bướm non mềm nhẵn thơm phức dán sát vào lòng bàn tay thô ráp, trong tư thế này, hắn mạnh mẽ cọ xát miệng bướm tươi mới nhiều nước.

"A a a a!! A a a ——" mỹ nhân thét chói tai, liều mạng giãy giụa, thân hình tuyết trắng run như cầy sấy. Bướm nhỏ kiều nộn chưa trải sự đời bị bàn tay thô ráp đầy kén cậy mạnh cọ xát, lập tức vừa đỏ vừa nóng, từng đợt khoái cảm kích thích khủng bố từ giữa hai chân lan truyền đến khắp người, làm tâm trí y mất khống chế.

Bốn cánh môi bướm kiều nộn, hột le đỏ bừng ướt át cùng lỗ niệu đạo mẫn cảm đều đáng thương mà lay động giãy giụa. Dưới bàn tay nam nhân, trốn thế nào cũng không thể thoát được khoái cảm bị chơi đùa, lỗ bướm chỉ có thể khóc thút thít tiết ra mật dịch thơm ngọt, mê hoặc người càng thêm tùy ý xâm phạm, hung hăng chà đạp đến khi hoàn toàn hỏng mất.

Nguyên Vãn Bạch đã kêu không ra tiếng, trong cổ họng phát ra tiếng rên nhỏ nhẹ đáng thương, thân mình trắng nõn kinh hãi mà run rẩy, đôi mắt ngập nước cũng mất đi tiêu cự.

Đột nhiên, nam nhân mạnh mẽ tát bôm bốp lên bướm mỹ nhân. Hô hấp Nguyên Vãn Bạch dồn dập, nức nở một tiếng, hai chân phát run không ngừng. Lượng lớn nước dâm từ miệng bướm phun trào ra, thấm ướt khăn trải giường đỏ thẫm phía dưới.

Lòng bàn tay ướt đẫm của Ân Kỳ Uyên chậm rãi dời đi, chỉ thấy mu bướm vốn trắng nõn, cánh bướm đỏ bừng ướt át lật ra bên ngoài, một viên đậu nhỏ sáng trong như hạt châu cũng phồng to, lỗ niệu đạo nhỏ hẹp chấn kinh khẽ run, toàn bộ bướm óng ánh nước, ướt đầm đìa. Chim nhỏ đằng trước cũng run rẩy thổ lộ ra đục tinh, dịch trắng nhỏ giọt lên bướm dâm đỏ bừng hơi phồng phía dưới, chậm rãi chảy xuôi đến giữa đùi mỹ nhân, thấm ra một bãi nước đục dâm mĩ.

Trứng màu:

Nguyên Vãn Bạch cả người nhũn ra, trong đầu nổ tung, y không nghĩ tới mình sẽ mẫn cảm như thế, chỉ dùng tay chơi đã phun nước cao trào.

Nam nhân vẫn không thỏa mãn, một tay nâng mông thịt ướt đẫm lên, một tay khác hướng về mép bướm, bắt lấy viên thịt hồng hào, dùng đầu ngón tay niết chơi thưởng thức.

"Ô ô ô... Không cần, cầu xin huynh, phu quân!" Mỹ nhân bị nhấc mông lên không nhịn được kinh hãi, bướm nhỏ vừa mới cao trào lại bị đùa bỡn. Nhưng đùa bỡn nhiều nhất vẫn là hột le mẫn cảm, khoái cảm quá độ làm mỹ nhân liên tục xin tha, giọng nói có chút nức nở.

Nam nhân thì vô cùng hứng thú mà thưởng thức viên thịt trong tay, giống như nghiên cứu tìm tòi, hắn vừa niết, lại véo, lại xoa, ấn hột le liên tục, vừa quan sát phản ứng của mỹ nhân.

Mỹ nhân cả người run rẩy, khiến bầu vú mềm mại trước ngực cũng lay động theo, vòng eo chấn kinh vô số lần hết ưỡn lên lại sụp xuống, tiếng khóc kêu xin tha chậm rãi biến thành tiếng nức nở đáng thương.

Ân Kỳ Uyên nhịn không được cúi người, vùi đầu vào háng mỹ nhân, khẽ day cắn viên thịt trong hàm răng. Tiếp theo trong nháy mắt, nước dâm từ sâu trong bướm phun trào ra, khiến cả mặt nam nhân lẫn mặt nạ đều tưới ướt.

【 Lời tác giả: 】

Thế giới này, sư huynh trúng độc, cẳng chân tàn tật, về sau sẽ chữa khỏi, hiện tại dựa vào lực eo cùng tiểu mỹ nhân chủ động chjch 

_ (:з" ∠ ) _

Trứng màu là sau khi tiểu mỹ nhân cao trào, công đùa bỡn hột le mẫn cảm, kết quả lần thứ hai cao trào.

Cre ảnh: xin nguồn

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...