Chân giao, rót tinh một ngày một đêm, khóc lóc nói quá trướng, bị nắm chân bắn tinh dịch trong bụng
---------------
Chờ Nguyên Vãn Bạch từ trạng thái phát ngốc phục hồi lại tinh thần, nam nhân đã cởi quần áo, lật mỹ nhân thành tư thế nằm nghiêng, hắn nằm ở phía sau. Cảm nhận được sau mông đang chống đỡ vật cứng nóng bỏng, cổ họng y khẽ nuốt nước miếng, hai chân càng run rẩy.
Ân Kỳ Uyên vuốt ve đùi y, cười nói: "Đợi lát nữa ngươi chỉ cần kẹp chặt, không phải sốt ruột."
Nguyên Vãn Bạch có chút mờ mịt, mông thịt bất an mà lặng lẽ nhúc nhích, đột nhiên bị người bắt lấy chim nhỏ phía trước. Mệnh căn bị người chộp vào tay, mỹ nhân run rẩy, đôi tay dùng sức, muốn gỡ tay nam nhân ra.
Phía sau y lại bị tập kích, căn dương vật nóng bỏng đột nhiên chen vào giữa bắp đùi, chỗ làn da non mịn mẫn cảm nhất. Mỹ nhân run run, động tác trên tay cũng dừng lại, y hoảng sợ, quay đầu nhìn nam nhân phía sau.
Ân Kỳ Uyên ác liệt mà dùng lòng bàn tay thô ráp vuốt ve chim nhỏ non mềm của mỹ nhân, còn dùng đầu ngón tay điểm vài cái lên mã mắt nho nhỏ, chọc cho người trong lòng hai mắt rưng rưng, ngón tay tinh tế không ngừng dùng sức, muốn ngăn lại động tác của nam nhân.
Việc này đương nhiên là phí công, bàn tay nam nhân vững vàng đo chim nhỏ đáng thương, không chút để ý mà tiếp tục động tác. Vật giữa háng cũng hơi phát lực, côn thịt lửa nóng ở bắp đùi trắng nõn bắt đầu động đậy.
Cán thịt thô to gân xanh vờn quanh, ở giữa đùi thọc vào rút ra. Mép bướm kiều nộn vừa mới bị chơi đùa đến sưng đỏ cũng không may mắn thoát khỏi, bị cọ xát đến ướt mềm, môi bướm lớn nhỏ cùng hột le bị bắt ép, dán lên vật nam tính dữ tợn.
Mỹ nhân cắn cánh môi, mặt đỏ ửng, chỉ cảm thấy sư huynh đâm chọc hai chân mình như vậy, so với trực tiếp đi vào còn khó chịu hơn. Y nhịn không được ai ai xin khoan dung: "A, thật kỳ quái a...... Ách a, phu quân ~ ưm, có thể đừng làm vậy hay không."
"Có thể." Ân Kỳ Uyên nhàn nhạt nói, động tác dưới háng liền dừng. Nguyên Vãn Bạch trong lòng run lên, cảm thấy không đơn giản như thế.
Quả nhiên, ngay sau đó, nam nhân liền đùa bỡn chim nhỏ dựng đứng trong tay, mỹ nhân nhịn không được muốn bắn tinh, nam nhân lại nhẹ nhàng dùng lòng bàn tay đè mã mắt, "Muốn bắn sao, tự mình kẹp chặt chân, hầu hạ tốt phu quân của ngươi, thời điểm ta bắn, ngươi mới có thể bắn."
Mỹ nhân khóc nức nở, cố bẻ ra ngón tay nam nhân đang che lỗ đái. Nghe vậy không thể tin tưởng mà mở to hai mắt, đỏ hồng hai tai. Y không muốn để ý tới, chỉ tiếp tục giải cứu dương vật nhỏ. Nhưng mỹ nhân ra sức giãy giụa đối với nam nhân tập võ, giống hệt thú non giương nanh múa vuốt. Ân Kỳ Uyên cười nhạo, tay ấn chặt chẽ, mấy ngón tay mang kén còn khiêu khích xoa lộng chim nhỏ nhẫn nhịn vất vả đến đáng thương.
"Ách a, ách ha...... Không, trướng quá ... Thật khó chịu, ta sai rồi, phu quân ô ô" Nguyên Vãn Bạch chảy nước mắt ròng ròng, không hề phí công giãy giụa, ngoan ngoãn kẹp chặt hai chân, gian nan mà dùng bắp đùi non mềm mát xa dương vật lớn phía sau.
"A, ngoan quá. Nhưng vẫn chưa đủ, nhanh lên một chút."
Mỹ nhân sắc mặt bạo hồng, chịu đựng ngượng ngùng, động tác nhanh hơn. Nhưng chỉ ma sát mấy chục lần, bắp đùi kiều nộn liền phát đau, mỹ nhân lặng lẽ nhích người, muốn đem chim bự giữa hai chân dời xuống, đổi một làn da không mẫn cảm như vậy.
Ân Kỳ Uyên nhận thấy được động tác y, tay liền niết ấn xuống côn thịt bé. Mỹ nhân kinh ngạc hô lên, nghe thấy nam nhân phía sau khàn giọng nói: "Hướng lên trên đi, ta muốn ma sát bướm dâm cùng hột le đĩ của ngươi."
Nguyên Vãn Bạch không dám không làm, nhưng vừa đụng tới môi bướm, ký ức cùng khoái cảm bị chơi đến cao trào ùa về khiến y lập tức tê dại, đành phải giương đôi mắt ngập nước, trông mong nhìn về phía nam nhân, hy vọng lừa dối được chút ít.
Nam nhân không dao động, tiếp tục vỗ xuống chim bé trong tay, uy hiếp nói: "Lại hướng lên trên...... Đúng, dán sát vào, chân cũng kẹp chặt. Run cái gì, động tác quá chậm, nhanh lên."
Mỹ nhân khóc nức nở không ngừng, khuôn mặt ửng hồng tràn đầy nước mắt, chỉ có thể ngoan ngoãn làm theo lời phu quân. Mông vểnh trắng nõn lay động trước sau, kích thích từng trận da thịt mẫn cảm, dùng môi bướm mềm nhẵn như tơ lụa thượng hạng chăm sóc đại dương vật.
Ma sát ma sát, khe thịt lại chảy ra nước dâm, hột le đáng thương càng phồng to càng hồng rực. Mỹ nhân có chút chịu không nổi, cảm giác dương vật lớn ma sát miệng bướm tuy vừa nóng vừa đau, nhưng sau đó chỉ còn tê dại cùng vui sướng, kích thích đến thịt bướm không nhịn được co rút lại, khát cầu càng nhiều khoái cảm.
Mỹ nhân tự sa ngã mà nghĩ, dù sao đều làm nam nhân nhanh chóng bắn tinh, vì sao không trực tiếp dùng bướm nhỏ? Thế là y lặng lẽ biến đổi phương hướng, làm quy đầu dữ tợn nhắm ngay miệng bướm, phụt một tiếng, quy đầu thô to nghiêng ngả cắm vào lỗ bướm, đặt trước tấm màng xử nữ mỏng manh.
Tuy rằng Nguyên Vãn Bạch đã cao trào rất nhiều lần, toàn bộ bướm non đều ướt mềm. Nhưng thân thể này là lần đầu tiên, mỹ nhân kinh hô một tiếng, xoắn chặt hai chân.
Tiếng nam nhân khàn khàn trầm thấp vang lên: "Ngươi muốn ăn dương vật lớn như thế?" Nguyên Vãn Bạch nghĩ dù sao cùng lắm một ngày, mình lại không phải chưa trải qua, y nhỏ giọng nói: "Đúng, phu quân ~ huynh phá thân ta đi."
Ân Kỳ Uyên ánh mắt phát ám, buông cái tay đang nhéo chim nhỏ ra, hắn gập hai cẳng chân y lên, lại thấp giọng nói một câu xin lỗi. Nguyên Vãn Bạch không hiểu vì sao hắn phải xin lỗi, chim nhỏ trước người đang bị bắt, đột nhiên được thả tự do, chỉ có thể từ lỗ đái đứt quãng chảy ra từng cỗ dịch trắng.
Trong lúc mỹ nhân thất thần, nam nhân nắm lấy eo y, hơi cắm vào nghiền ép thịt bướm xung quanh. Nguyên Vãn Bạch mở to mắt, có chút không biết làm sao. Nam nhân liền đỉnh dương vật, quy đầu chen vào khe thịt mềm chặt khít, lại không chịu đi vào chọc thủng tấm màng mỏng kia.
Cảm giác nửa vời vi diệu này giống như bị treo giữa không trung, làm y cắn môi dưới. Có một lần nam nhân làm tàn nhẫn, mỹ nhân cho rằng hắn muốn đi vào, khẩn trương đến ngừng thở, lỗ bướm cũng xoắn chặt, lại rơi vào hư không. Vài lần như thế, mỹ nhân cảm thấy mình bị chơi hỏng rồi, lỗ bướm dưới thân vẫn theo phản xạ mà căng chặt, kích thích đến hô hấp nam nhân càng thêm thô nặng.
Mỹ nhân vừa khóc vừa thở nói: "Không cần trêu chọc ta ưm, cầu xin huynh, phu quân"
Ân Kỳ Uyên hô hấp cứng lại, động tác dưới háng đột nhiên nhanh hơn, không ngừng thọc cắm đỉnh lộng vòng thịt non trong bướm. Có khi động tác quá nhanh, cán gậy không cẩn thận mạnh mẽ cọ xát mép bướm nõn nà, môi bướm lớn nhỏ lật ra lật vào, hột le phồng lên cũng bị ma sát qua, chọc cho mỹ nhân kêu khóc liên tục, nam nhân vẫn chỉ nói một tiếng xin lỗi.
Nguyên Vãn Bạch hoàn toàn không chống đỡ được hắn gian chơi như vậy, rõ ràng dương vật không thật sự cắm vào, chỉ cọ xát xung quanh bướm, nhưng nghe thấy tiếng khàn khàn xin lỗi, cả người y đều nóng lên, cảm thấy mình dâm cực kỳ, chỗ tư mật càng thêm mẫn cảm.
Mỹ nhân chảy lệ nóng, chim nhỏ trước người bị kích thích đến phụt ra tinh dịch loãng, y nằm bên ngoài, nam nhân nằm bên trong, có thể tránh thoát...... Trong đầu mỹ nhân hiện lên ý nghĩ như vậy. Thế là y gập đốt ngón tay, dùng sức bám lấy mép giường mượn lực, từng chút xê dịch ra bên ngoài.
Nam nhân hình như không quá để ý, động tác không chút trì hoãn, hắn dùng dâm dịch dinh dính giữa đùi mỹ nhân để khai phá lỗ đít. Nguyên Vãn Bạch càng thêm hoảng loạn, vòng eo hơi cong, đôi tay bắt lấy mép giường dùng sức kéo thân dưới vô lực.
Nếp uốn cúc huyệt bị bẻ ra, ngón tay ướt át cắm vào, một ngón...... hai ngón...... Cảm giác được ngón tay thứ ba đi vào, thân trên mỹ nhân đã hoàn toàn bay lên không, thậm chí tay phải còn sờ tới một góc ghế đẩu. Y muốn nắm lấy ghế đẩu, khởi động thân mình mềm nhũn, tiếp tục phát lực.
Bên hông đột nhiên nhiều hơn một đôi tay thô ráp, kéo cả người y trở về. "A a ——" phía sau, lỗ đít bị khai thác đến ướt mềm chống đỡ vật cứng nóng rực. Giây tiếp theo, mỹ nhân liền dựa lưng vào ngực bụng nam nhân, chặt chẽ quấn lấy chim bự.
Ân Kỳ Uyên thoải mái mà gầm nhẹ một tiếng, tiếp tục xâm nhập. Nam nhân vừa mặc kệ mỹ nhân cầu xin cũng không chịu chịch bướm, lại đối xử với lỗ đít không chút lưu tình, gậy thịt xuyên qua tầng tầng lớp lớp thịt ruột, trực tiếp chôn tới nơi sâu nhất.
Chỉ cắm vào trực tràng nhỏ hẹp non mềm hai lần, chim bự của nam nhân liền giận dữ trướng to một vòng, bắn ra một đợt tinh dịch nóng rực tích trữ đã lâu. Tiểu mỹ nhân vừa mới cắm vào đã bị nội bắn, liền phát ra tiếng khóc đáng thương, toàn thân run rẩy co rút không ngừng.
Tinh dịch vẩn đục bị chặn trong chỗ sâu nhất, dị vật trong cơ thể y lại nhanh chóng cứng ngắc, theo dịch trắng bôi trơn vô cùng thông thuận mà tàn bạo đâm thọc. "Nha, a...... làm sao nhanh như thế, ách a, thật trướng thật khó chịu, không cần địt, a ư thật sự không được, phu quân nhẹ chút".
Mỹ nhân nhu nhược đáng thương mà xin khoan dung, nhưng làm sao có khả năng? Tất cả chỉ mới bắt đầu, nam nhân nhìn về nơi xa tính giờ đồng hồ nước, muốn loại bỏ độc tố cần làm suốt một ngày một đêm, mà hiện tại mới qua nửa canh giờ.
Đáng thương cho tiểu mỹ nhân không biết gì, trong tư thế nằm nghiêng y lại bị nội bắn một lần, mơ hồ lật người lại, thành tư thế nằm chính diện, y bị bắt nằm trên thân hình rắn chắc của nam nhân hưởng thụ từng cú chịch lộng, tư thế này làm dương vật chôn quá sâu, mỹ nhân khóc đến thở hổn hển.
Không còn cách nào, Ân Kỳ Uyên vỗ mông thịt, để tiểu mỹ nhân chủ động nhấp nhô, còn mình thì nắm chắc chiều sâu. Nhưng Nguyên Vãn Bạch nào có sức lực, mới nhấp vài cái liền xụi lơ ghé vào ngực nam nhân, bị nam nhân tiếp tục đụ địt điên cuồng, dùng chim bự va chạm nghiền ép chỗ sâu nhất trong kết tràng.
Mỹ nhân trong cơn cao trào vô số lần liền ngất đi, lại bị khoái cảm làm tỉnh. Cuối cùng, ý thức chỉ dừng lại lúc y ôm bụng nhỏ phồng to lắc đầu xin tha, nói thật trướng đến không chịu nổi. Nam nhân thế mà đem chân y chuyển qua mép giường, lấy ra cái bô, nói với y: đây rất sạch sẽ, ngươi không cần che lại miệng huyệt......
"Tích —— mục tiêu nhiệm vụ: giá trị tình yêu 20"
"Phùng Vi, mang xô nước tới đây." Tiếng nam nhân truyền ra ngoài phòng.
Một lúc sau, một thùng nước ấm nâng tới mép giường, "Chủ tử, cần hỗ trợ không?" Phùng Vi cung kính nói.
"Không cần, ngươi lui ra đi" sau khi đám người rời khỏi, Ân Kỳ Uyên lấy khăn lông chấm nước ấm lau người cho y. Nguyên Vãn Bạch sớm đã hôn mê, bị khăn lông ấm áp mơn trớn thân thể càng thoải mái dễ chịu, vô thức phát ra tiếng hừ hừ. Nam nhân cười nhẹ, đem khăn lông che giữa hai chân mỹ nhân, quả nhiên, giây tiếp theo thanh âm kia liền thay đổi, cả người cũng run run.
Ân Kỳ Uyên trong lòng mềm nhũn, nghĩ mình đem người ta lăn lộn hỏng rồi. Hắn nghiêm túc nâng mỹ nhân dậy, đem thân thể mướt mồ hôi dính nhớp đều lau rửa sạch sẽ, rồi qua loa thu thập chính mình. Nhìn thời gian, hắn hơi chần chờ, vẫn lên giường dựa sát mỹ nhân nằm nghỉ ngơi. Người bên cạnh vừa thơm vừa mềm, xúc cảm bế lên khẳng định rất tốt, hắn mím môi, ôm mỹ nhân, không suy nghĩ nữa.
Tiếng gõ canh năm vang lên, nam nhân mở bừng mắt, trong mắt một mảnh thanh minh. Phùng Vi cũng đứng ở ngoài phòng, tay đẩy cái xe lăn giản dị. "Đi đến tiệm bán trang phục gần đây, mua vài món quần áo, không cần quá cầu kỳ, bình thường thoải mái là được." Nam nhân trầm ngâm nói.
"Được" Phùng Vi đáp, không đến nửa khắc đã làm tốt.
Ân Kỳ Uyên giúp người vẫn còn mờ mịt ngủ say mặc xong quần áo, nghĩ nghĩ, lại đeo cho người ta một cái mặt nạ giản dị. "Làm theo lời ngươi đi, Lai Vân khách điếm, lại thêm một trăm lượng bạc."
"Vậy, chủ tử, hiện tại chân của ngươi như thế nào? Phương pháp này có hiệu quả không?" Phùng Vi không nhịn được hỏi. Một tháng trước, chủ tử trúng kỳ độc, tìm đến danh y vùng biên cương, lại chỉ áp được độc tố đến hai chân, bảo toàn mạng sống. Chủ tử là trấn quan đại tướng do bệ hạ thân phong, trên lưng ngựa xông pha một phen, chém giết bao nhiêu kẻ xâm lược ngoại tộc, hiện giờ hành động hạn chế, khó lên chiến trường.
Nếu thiên hạ thái bình liền không sao, có thể cởi giáp về quê cả đời. Nhưng không nghĩ tới, vừa bình định giặc ngoại xâm, liền xảy ra nội loạn, Đoan Vương dựa vào bệnh tình nguy kịch của bệ hạ, lấy danh nghĩa cử binh ra bắc, lòng muông dạ thú rõ như ban ngày. Đoan Vương làm người tàn nhẫn, không tha cho bất kỳ kẻ nào uy hiếp tới hắn, nếu thượng vị, chỉ sợ chuyện thứ nhất hắm làm chính là xử lý tướng quân cầm quyền, cho dù tướng quân chủ động từ chức cũng khó thoát chết.
Tướng quân đành phải kéo cái chân bệnh tật, cải trang theo đường vòng hồi kinh, thuận tiện ở trên đường tìm y sư. Trong đó, hắn tìm ra một phương pháp trị liệu vớ vẩn nhất, chính là tìm người có mệnh cách tương hợp, bộ dạng thuần tịnh, cùng giao hoan cả ngày, dẫn độc tố ra. Từ nay về sau, chỉ cần thoa dược ngoài da cùng uống thuốc, không ngừng kích thích dây thần kinh ở chân, chưa đến hai tuần, chân có thể khôi phục tám phần.
Vớ vẩn như thế, chủ tử tất nhiên không tin, nhưng thời cuộc càng ngày càng nghiêm trọng, các phương pháp trị liệu khác cũng đã thử qua, đều không có chút hiệu quả nào. Càng làm cho người khó chịu chính là, độc đã áp chế trên đùi chủ tử có xu thế khuếch tán.
Đã nhiều ngày chịu độc tố tàn sát bừa bãi, cả người chủ tử mắt thường có thể thấy được trở nên táo bạo hung tàn. Hắn hạ quyết tâm, coi ngựa chết như ngựa sống mà chạy chữa, đem chủ tử an bài, ở thôn trấn phụ cận mượn danh nghĩa xung hỉ tìm kiếm người phù hợp với điều kiện.
Hắn biết tướng quân không muốn hủy sự trong sạch của nữ tử vô tội, thế là tăng lớn lợi thế tiền bạc, tìm nam tử phù hợp. Sau khi hai người giao hoan sẽ đưa người vào Lai Vân khách điếm, lưu lại đủ bạc, từ nay về sau cả đời người không lo, cũng sẽ không giống nữ tử khó xuất giá, nam tử kia có thể cưới vợ sinh con, không hề trở ngại.
"Khá hơn nhiều, độc tố đã đè nén xuống, phương pháp này dùng được." Ân Kỳ Uyên muộn thanh nói.
Hắn ngồi trên xe lăn, tiếp theo lại lên xe ngựa, Phùng Vi đánh xe, một đường đi về bến tàu Đông Lăng. Dọc theo đường đi, Phùng Vi cao hứng nói chuyện phiếm với hắn, hắn lại tâm thần không yên, chỉ có lệ mà ậm ừ hai tiếng, Phùng Vi cho rằng chủ tử đang suy nghĩ mưu kế tiếp theo, cũng dần dần không lên tiếng.
Bánh xe ngựa lộc cộc chuyển động, thuận lợi đến bến tàu. Rất nhanh, hắn sẽ rời khỏi nơi này, còn người kia...... Sau này cả đời y, dù gả hay cưới, chỉ sợ cùng hắn không liên quan.
【 Lời tác giả: 】
Tàn nhẫn quá, xem sư huynh có thể kiên trì bao lâu mới cướp tiểu mỹ nhân về.
Trứng màu là trong bụng tiểu mỹ nhân chứa quá nhiều tinh dịch, trướng đến lợi hại, thế là sư huynh dùng cái bô để mỹ nhân bài xuất ra.
Trứng màu 2:
"Cái này rất sạch sẽ" nam nhân nói với y, "Không cần dùng tay che lại, ngoan, không phải ngươi nói khó chịu sao, bài xuất ra liền dễ chịu ngay."
Mỹ nhân rớt nước mắt rào rạt, chỉ thất thần mà lắc đầu."Nhanh lên, bằng không ta liền giúp ngươi tiết ra nhé?" giọng nam nhân không có ý tốt.
"Ô ô, không cần......" Mỹ nhân chậm rãi dời cái tay đang che lỗ đít, từng đoàn bạch trọc ọc ọc chảy xuôi ra, xôn xao mà dừng trong miệng bô, tiếng nam nhân thở dốc chui vào trong tai y.
Tay chân mỹ nhân bị giam cầm, không thể động đậy, chỉ có thể duy trì tư thế bị nam nhân xi đái, y banh rộng chân, giữa đùi cuồn cuộn không ngừng chảy ra chất dịch dâm mĩ.
Mỹ nhân mặt đỏ tai hồng mà nhắm chặt mắt, cảm thấy thẹn đến nỗi chỉ muốn đâm đầu vào khối đậu hũ cho chết ngay. Nam nhân lại bắt y mở mắt ra: "Cẩn thận nhìn một chút, vạn nhất không nhắm trúng bô, chảy ra mặt đất, ta sẽ không dọn giúp ngươi đâu."
Mỹ nhân kinh hãi, mở bừng mắt, cố nhìn thoáng qua, rất nhanh liền phát hiện nam nhân lừa mình. Bởi vì miệng bô rất lớn, làm sao văng ra ngoài được? Mỹ nhân lại nhắm mắt, nhưng vừa nhìn một màn kia xong liền không vứt được khỏi đầu. Thật nhiều, làm sao mà nhiều như thế, từng cỗ dâm dịch, như mãi không chảy hết, bụng mình chứa được nhiều như thế sao......
Không biết qua bao lâu, mỹ nhân bị thả lại trên giường, cả người nhũn ra, y nghe tiếng nam nhân đẩy bô trở về, "A, hoàn toàn chứa đầy, còn không tốn chút sức lực nào." Nghe vậy, trên mặt y lại nổi lên rặng mây đỏ ửng.
-----------
Cre ảnh: trong ảnh ó
Bạn thấy sao?