Khi tưởng tượng y sẽ gả hoặc cưới người khác, Ân Kỳ Uyên liền siết chặt nắm tay. Ma sát ra một tiếng vang lớn, Phùng Vi hoảng sợ, vội hỏi: "Chủ tử? Phát sinh việc gì?"
Ân Kỳ Uyên chậm rãi buông mảnh gỗ trong tay, nhìn vách tường thiếu mất tấm gỗ bên trong xe ngựa, trấn định nói: "Không có việc gì."
Y làm sao mà cưới vợ...... Thân thể y không có khả năng, vậy sẽ là gả chồng, gả chồng...... Y sẽ nằm dưới thân một người khác, mặt ửng hồng mà khóc lóc xin tha, lại ngoan ngoãn mềm mại gọi phu quân. Ân Kỳ Uyên tức khắc cảm thấy một cỗ lửa giận công tâm bùng lên, muốn lập tức chạy về mang người đi.
"Chủ tử, đến bến tàu Đông Lăng rồi!" Phùng Vi hô lớn. Hắn ngẩn ra, cả người bình tĩnh lại, chuyến này quá hung hiểm, nếu mang người đi, rất có khả năng sẽ xảy ra chuyện, còn không bằng để người ở lại khách điếm Lai Vân tương đối an toàn.
Ân Kỳ Uyên cố gắng duy trì vẻ mặt bình tĩnh, tự khuyên mình sau khi công thành xong lại đến tìm người, khi đó hẳn chưa muộn, nào có ai thành thân lần thứ hai nhanh như thế? Nếu y thành thân rồi, cũng có thể hòa li mà......
Hắn mất hồn mất vía, đến nỗi Phùng Vi gọi cũng chưa chú ý, bên tai lại nghe thấy vài câu nói chuyện.
"Lai Vân kia gần đây xảy ra chuyện gì?"
"Hình như từ phía nam len lỏi tới một đám loạn phỉ, thừa dịp đại loạn liền tùy ý cướp của giết người. Ai, ta đành phải về quê tránh một chút."
"Khoa trương như thế? Rõ như ban ngày mà bọn họ dám ở bên trong thành động thủ?"
"Haizz, bọn họ chọn một số tiểu cá tiểu tôm xuống tay, cướp giết, lại cùng quan bản địa thông đồng, sự việc gì cũng có. Những tên quan đó có tiền có sắc liền mặc kệ, chỉ có thể tự nhận xúi quẩy."
......
Thuyền còn chưa khởi hành, hành khách lục tục ôm hành lý lên.
"Phùng Vi, rời thuyền."
"A, được, chủ tử còn có việc gì muốn làm không?" vẻ mặt hắn nghi hoặc nói.
"Đúng, ta muốn cưỡi ngựa, ngươi đi mướn hai con ngựa tới đây." Ân Kỳ Uyên duỗi tay chỉ một nơi xa.
"Nhưng chủ tử, chân của ngươi......" Nam nhân nhàn nhạt nhìn hắn một cái, Phùng Vi không nhiều lời nữa, lập tức dắt ngựa hỗ trợ hắn đi lên.
Roi ngựa vung lên, khoái mã phi nhanh như bay trên đường xa.
Nam nhân một thân áo đen thúc eo tuấn mã, dáng người thẳng tắp, mặt mang mặt nạ càng hiện ra khí thế bức người.
Phía trước cách đó không xa, mấy đạo tặc vây quanh một thanh niên thon gầy sợ hãi đến co rúm lại. "Tốt, không muốn đúng không, thế nào cũng phải cho mẹ ngươi trông thấy máu." Nam nhân cười dữ tợn, một thanh loan đao đặt trên sống lưng đơn bạc của thiếu niên.
Loảng xoảng một tiếng, loan đao bị roi ngựa đánh rơi trên mặt đất. Nam nhân kinh ngạc quay đầu lại, không chờ hắn nói ra tiếng, roi ngựa mang theo mười phần lực đạo liền tập kích vào cổ hắn, một vệt máu hiện ra, người kia khóe mắt muốn nứt ra mà ngã xuống. Còn dư lại mấy tên đạo tặc hốt hoảng chạy trốn, không đến hai bước liền rơi vào kết cục đồng dạng.
Ân Kỳ Uyên trái tim kinh hoảng, nhìn về phía mặt thanh niên, không phải y...... May mắn, may mắn. Thanh niên ngã ngồi trên mặt đất, sợ hãi nhìn nam nhân cao lớn, mang theo vài phần ý vị đáng thương: "Ân nhân, ngươi có thể đưa ta đi nhờ đoạn đường không, ta, ta có thể......"
"Đi về hướng ngược lại sẽ đến bến tàu" lưu lại những lời này, Ân Kỳ Uyên lạnh mặt giục ngựa rời đi. Phía sau, Phùng Vi thật vất vả mới đuổi kịp tướng quân vội la lên "Chủ tử, ngươi muốn đi nơi nào a?"
"Lai Vân khách điếm." Nam nhân không quay đầu lại, nói.
"A?" Phùng Vi có chút sững sờ, đành phải theo tướng quân một đường chạy như bay.
Tới cửa khách điếm, nhìn nam nhân trên lưng ngựa, tiểu nhị vội vàng tiến lên hỏi "Đại nhân muốn nghỉ chân hay là ở trọ?"
Ân Kỳ Uyên liếc mắt về sau, Phùng Vi lập tức hiểu ý nói: "Tới tìm người, sáng nay vào ở phòng số 8."
"Lại phiền ngươi dọn một cái xe lăn tới" tiểu nhị có chút kinh ngạc, nhưng cũng không nhiều lời, tay chân nhanh nhẹn mà đẩy ra chiếc xe lăn dự phòng. Sau khi xuống ngựa, Phùng Vi đẩy tướng quân mở cửa phòng số 8 ra.
Ân Kỳ Uyên ngừng thở, nhìn về phía người trên giường.
Tiểu mỹ nhân nằm trên đệm chăn mềm mại, ngủ đến mơ màng, hoàn toàn không biết đã xảy ra chuyện gì. Mặt nạ trên mặt vì tư thế ngủ mà rớt xuống, lộ ra gương mặt trắng trẻo non mềm. Ân Kỳ Uyên vươn đầu ngón tay nhẹ nhàng chạm vào khuôn mặt đầy thịt mềm, tựa như muốn xác nhận y thật sự tồn tại.
Hắn hơi hé miệng, muốn nói gì đó, rồi lại ảo não nhấp môi, hắn phát hiện mình thế mà không biết tên đối phương, đành phải xoa đầu y, nhẹ nhàng gọi "Tỉnh tỉnh." Hắn quyết định, phải mang y theo bên người, hắn sẽ dốc hết sức lực mà bảo vệ y.
"Tích —— mục tiêu nhiệm vụ: giá trị tình yêu 50"
Nếu không phải hệ thống nhắc nhở, cùng giọng nói ôn nhu kia, Nguyên Vãn Bạch chỉ sợ vẫn chưa tỉnh lại. Y mê mang mà mở mắt, nhìn thấy sư huynh trước mặt, liền cao hứng mà vươn tay đem người giữ chặt.
Vừa tỉnh lại đã thấy sư huynh, còn nghe được giá trị tình yêu tăng lên, trong lòng mỹ nhân ngọt ngào, nhịn không được nhão dính mà dùng đầu cọ lòng bàn tay đối phương.
Nam nhân cảm thấy lòng bàn tay tê tê, trong lòng phảng phất như được lấp đầy. Hắn nghiêm túc đem ngọn tóc rối loạn của mỹ nhân vuốt phẳng ra sau, hai cánh tay nhẹ nhàng nâng người lên, "Ta tên Ân Kỳ Uyên, có thể cho ta biết tên của đệ không?"
"Ta tên Nguyên Vãn Bạch" tiểu mỹ nhân dùng tay xoa xoa mắt, "Phu quân, chúng ta làm sao đến nơi này?"
"...... Chúng ta đã lên đường, buổi sáng ở khách điếm này nghỉ ngơi. Hiện tại, đang chuẩn bị đi bến tàu Đông Lăng."
Nguyên Vãn Bạch ngẩn người, bởi vì y mới phát hiện sư huynh không phải ngồi trên ghế đẩu, mà là một chiếc xe lăn. Chân bị thương? Cả ngày hôm qua cả y cư nhiên chưa phát hiện ra, trong lòng mỹ nhân trở nên nặng nề.
Ân Kỳ Uyên nhìn sắc mặt y lập tức kém xuống, cũng không trả lời, thân mình không nhịn được cứng đờ. Mình đối với người ta không tốt như thế, thành thân thì keo kiệt đơn sơ, thậm chí bái đường cũng không có, liền lập tức đè người ra bắt nạt một ngày. Thậm chí, người ta thật vất vả nghỉ ngơi, vừa tỉnh liền phải theo mình lên đường. Xong rồi, Vãn Bạch thật sự nguyện ý cùng mình đi sao...... Có lẽ giây tiếp theo liền muốn cùng mình hòa ly*.
*hòa ly là ly hôn nha mn
Nguyên Vãn Bạch nhẹ nhàng đặt tay lên đầu gối hắn, nhíu mi nói: "Chân của huynh xảy ra chuyện gì?" Nhớ đến lần trước Phùng Vi nói sư huynh đến cửa phòng đều không tiện ra, còn thường xuyên cảm thấy khó chịu, y liền thật sự lo lắng.
Ân Kỳ Uyên thân mình càng căng thẳng, rũ mắt nói: "Tạm thời không thể động đậy, nhưng qua hai tuần liền tốt, sẽ khôi phục như người bình thường."
"Vậy là tốt rồi" Nguyên Vãn Bạch thở phào nhẹ nhõm một hơi, xốc lên đệm chăn xuống giường, "Ta làm chậm trễ thời gian mất, chúng ta mau lên đường đi! Ta tới đẩy huynh."
"Không cần, đệ đi theo ta là tốt nhất." trong lòng Ân Kỳ Uyên như nổi trống, khóe miệng không nhịn được nhếch lên.
"Đúng rồi, bao đồ đạc này là của chúng ta sao?" Nguyên Vãn Bạch chỉ tay nải trên bàn, "Bên dưới hình như có một phong thư?"
Ân Kỳ Uyên nắm chặt tay vịn, lén đưa mắt ra hiệu cho Phùng Vi, "Là của chúng ta, cái kia không phải thư, chỉ là một mảnh giấy thôi."
Phùng Vi chạy nhanh, tiến lên trước cầm đồ đạc lên, sau đó ba người cùng nhau ra khỏi phòng.
【 Lời tác giả: 】
Sư huynh: Việc ta bỏ lão bà xong liền hối hận, tuyệt đối không thể để người thứ ba biết.
Phùng Vi:......
------------
Cre ảnh: 云间 (Vân gian)
Bạn thấy sao?