Bị bắt chịch choẹt giữa hai chân tuyết trắng / liếm bướm / hưởng dụng bướm trinh ướt nóng
-------------
Ở trên khách thuyền ngồi mấy ngày, tiểu mỹ nhân rõ ràng có chút không khoẻ, cả người rầu rĩ. Chiều nay y nhịn không được ở trên boong tàu hóng gió biển hai canh giờ, kết quả buổi tối liền bắt đầu sốt nhẹ.
Trong khoang thuyền, trên chiếc giường gỗ nhỏ hẹp, Ân Kỳ Uyên bọc chăn ôm chặt người đang rầm rì kêu lạnh vào trong ngực, trong lòng hắn hơi tự trách mình. Điều kiện trên thuyền không tốt, dù bọn họ có thảo dược nhưng không thể sắc thuốc, chỉ hy vọng y có thể nhanh chóng khỏe lại.
Nguyên Vãn Bạch bị che đến đỏ ửng cả mặt, vừa kêu khó chịu, vừa không an phận, cách lớp chăn còn động đậy tay chân, nói chưa đủ ấm áp, muốn phu quân giúp y ủ ấm chân. Nam nhân không còn cách nào, đành phải cởi đai lưng, chui vào ổ chăn, để chân mỹ nhân dán lên bụng mình.
Nguyên Vãn Bạch vừa lòng, toàn bộ thân thể cuộn tròn trong lòng ngực sư huynh, tay nắm chặt vạt áo trước mặt, dần dần an tĩnh lại. Nam nhân hô hấp lại càng thô nặng, giường gỗ vốn nhỏ hẹp, ở trên một cái giường, hắn có thể ngửi được mùi hương thoang thoảng từ người mỹ nhân, huống chi họ còn ở chung trong ổ chăn.
Ân Kỳ Uyên chỉ cảm thấy trong lòng đầy ôn hương nhuyễn ngọc, như ma xui quỷ khiến mà ngửi nhẹ. Tiểu mỹ nhân vừa cưới về không muốn rời xa mà dán trên ngực hắn, lộ ra nửa bên mặt trứng đỏ bừng, lông mày và lông mi đen nhánh run rẩy, như cánh quạt nhỏ quét tới trong tim hắn.
"A......" tay Nguyên Vãn Bạch nắm chặt vạt áo có chút mỏi, buông ra, thấy mình ôm sư huynh không đủ chặt, y buồn rầu mà nhíu mày, tay không nhịn được sờ loạn, muốn tìm một tư thế thoải mái. Ở trên cơ ngực rắn chắc cọ xát, y cảm thấy nơi này không tốt, thế là lướt tay xuống dưới, ôm chặt vòng eo tinh tráng của nam nhân.
Ân Kỳ Uyên hít sâu một hơi, tự nhủ mình không thể so đo cùng người bệnh. Tiểu mỹ nhân lại động đậy, tay thoải mái, nhưng chân lại không thoải mái. Y đá đá chân lung tung, ngón chân mượt mà ở đầu gối nam nhân hết dẫm lại cào. Một cổ tê dại từ đầu gối truyền đến, Ân Kỳ Uyên bỗng nhiên kéo người đang vùi đầu trong chăn ra, cố định tay chân y, lãnh ngạnh nói: "Ngủ ngoan cho ta."
"Nhưng ta không ngủ được" Nguyên Vãn Bạch bẹp miệng, "Chân ta lạnh lắm, huynh còn không ủ ấm cho ta." Ân Kỳ Uyên bất đắc dĩ, đem gan bàn chân mềm mại ấn trên mu bàn chân của mình, "Như vậy là được rồi, không cần lộn xộn."
Vì sao không cho ta động, không nhúc nhích sẽ rất khó chịu a...... Hắn chính là chê ta phiền đi, tiểu mỹ nhân ủy khuất khuất nghĩ, thời điểm mình ở Tu chân giới sẽ không bị bệnh, tới thế giới này thành người phàm sẽ sinh bệnh, sư huynh còn nhân cơ hội bắt nạt y.
Nguyên Vãn Bạch càng nghĩ càng ủy khuất, cố ý dùng gan bàn chân vuốt ve mu bàn chân hắn, lại cảm thấy gan bàn chân quá mẫn cảm, cọ một hồi liền ngứa, thế là đổi thành ngón chân, dùng lòng bàn tay ở mắt cá chân nam nhân hết chọc lại ma sát. Ân Kỳ Uyên ánh mắt trở nên nguy hiểm, hắn ôm eo mỹ nhân, chặt chẽ nắm lấy cánh mông non mềm no đủ, giọng khàn khàn: "Đệ đang làm gì?"
Cảm nhận được động tác đầy xâm lược của nam nhân, tiểu mỹ nhân như động vật nhỏ bị nắm cổ, ấp úng mà biện minh: "A, ta, ta lạnh chân, thuận tiện giúp huynh, ừm... Cào cào gãi ngứa."
"A? Ta có một nơi vừa nóng vừa ngứa có thể làm ấm chân đệ. Đệ thuận tiện giúp ta cào một cái, được không?" Ân Kỳ Uyên nhướng mày nói.
"Huynh buông tay thì ta sẽ đồng ý." Tiểu mỹ nhân cảnh giác nói. Nam nhân cười nhẹ một tiếng, buông lỏng mông thịt bị nắn bóp trong tay. Hắn nắm lấy cẳng chân mảnh khảnh của mỹ nhân, nhét vào trong y phục rộng mở của mình, đem gan bàn chân cách quần lót ấn vào giữa háng.
Nguyên Vãn Bạch trợn tròn mắt, cảm nhận được vật cứng nóng bỏng ở lòng bàn chân, ngón chân đều xấu hổ đến cuộn tròn, "Huynh! Ta không cần ấm chân, cũng không giúp huynh nữa."
Nam nhân lại nắm chặt cổ chân đang giãy giụa, di động trên dưới, làm dương vật nóng cháy đầy gân xanh không ngừng cọ xát gan bàn chân mẫn cảm kiều nộn, ngẫu nhiên còn cách lớp quần lót mỏng mạnh mẽ đỉnh vào hai chân trắng nõn.
Nguyên Vãn Bạch không thu chân về được, đỏ mặt nghiêm túc nói: "Huynh còn như vậy, ta sẽ dẫm lên nó." A sư huynh thật biến thái, vì sao phải dùng chân a...... Dùng cái khác cũng không được! Còn đang ở trên thuyền, bị người ta phát hiện thì làm sao.
Ân Kỳ Uyên nheo mắt, để hai chân y khép lại, thẳng lưng đâm vào. Tiểu mỹ nhân mắt đầy nước, cho rằng hắn không sợ gì, y cắn răng một cái, nỗ lực nhấc cổ chân bị nắm, căm giận mà dẫm chim bự vài cái.
Nam nhân kêu lên một tiếng, mỹ nhân cho rằng mình dẫm đau, nửa hả giận nửa đau lòng mà khuyên hắn mau buông ra, lại không nghĩ rằng vật cứng nóng rực dưới chân nhảy bật lên, giống như hưng phấn mà trướng lớn một vòng. Nam nhân nới lỏng quần, đại dương vật dữ tợn liền thẳng tắp mà bật ra ngoài, không hề trở ngại dán lên mu bàn chân trắng tinh.
Lần này, bàn tay đầy kén của nam nhân nắm chặt mu bàn chân y, không kiêng nể gì mà đem hai bàn chân kẹp lấy chim bự giận dữ, bắt đầu di động trên dưới. Tiểu mỹ nhân lại không dám nhúc nhích, khóc nức nở mà thừa nhận, theo động tác nhanh hơn của nam nhân, hai chân tuyết trắng nổi lên màu hồng đào xinh đẹp.
Bởi vì hai chân y bị ép vào hai bên sườn, gần giống tư thế mở rộng mặc người xâu xé, Nguyên Vãn Bạch run tay thăm dò xuống dưới thân. Nam nhân liền dùng một tay nắm lấy hai mũi chân y, một tay ngăn lại động tác của y.
"Cứng rồi? A...... Còn ướt." Ân Kỳ Uyên cách quần lót mỏng sờ đến chim nhỏ cùng bé bướm nộn, hắn kéo quần mỹ nhân ra, đem bàn tay lửa nóng dán lên.
"Không cần... Không cần chơi bướm ta" tiểu mỹ nhân khóc lóc lắc đầu, ký ức ngày đó y bị tay cùng dương vật dâm chơi đến cao trào liên tục ùa về trong óc, làm cả người mỹ nhân run lên.
"Vậy sờ sờ lỗ đít phía sau bướm nhỏ được không" mỹ nhân vẫn lắc đầu, lỗ đít bị sử dụng quá độ một ngày một đêm còn hơi trướng đau. Nam nhân cũng đã quen cửa quen nẻo mà đem đầu ngón tay thăm dò vào lỗ đít, sờ đến một điểm mẫn cảm, hắn liền nhẹ nhàng xoa ấn hai lần. Nguyên Vãn Bạch kêu lên sợ hãi, chim nhỏ đằng trước lại phụt phụt bắn tinh.
Ân Kỳ Uyên nhanh tay nhanh mắt mà kéo chăn ra, nhưng bên cạnh vẫn dính vào một tia đục dịch, "Làm sao ra nhanh như thế?" Hắn nhướng mày trêu đùa.
"Ô, đều tại huynh!" Tiểu mỹ nhân cả người mềm như bông, thân thể y thật sự quá nhạy cảm, chịu không nổi một chút trêu đùa.
"Hiện tại chăn bẩn rồi, làm sao bây giờ?" Nam nhân chống người bên trên mỹ nhân, hoàn toàn giam cầm y dưới thân mình, "Bồi thường tiền là việc nhỏ, nhưng ngươi phát sốt, còn chưa hoàn toàn đổ mồ hôi đâu."
Tiểu mỹ nhân do dự một chút nói: "Vậy huynh ôm ta ngủ, không cần chăn cũng được." Trời tối đi mượn chăn người ta cũng không tốt, y cũng không muốn để sư huynh đi ra ngoài, không muốn rời khỏi hắn một khắc nào. Nghĩ vậy, mỹ nhân liền làm tổ trong ngực hắn.
"Ta có một biện pháp, không cần chăn đệ cũng có thể nhanh chóng đổ mồ hôi" nam nhân gắt gao nhìn chằm chằm người dưới thân, nhìn đến khi mỹ nhân ngượng chín mặt. Sau đó, hắn kề sát bên tai y, tinh tế nói cái gọi là tuyệt chiêu ra mồ hôi.
"Không được" Nguyên Vãn Bạch mặt trướng đến đỏ bừng, "Sẽ bị người ta nghe thấy! Hơn nữa, hơn nữa......"
"Cái gì?"
"Đằng sau ta vẫn còn đau."
"Ta chơi bướm dâm phía trước được không, lần này bảo đảm nhẹ nhàng, đệ nhỏ giọng chút, sẽ không có ai biết." Giọng nam nhân đầy mê hoặc nói.
"A, vậy huynh không thể quá phận, chỉ làm nhiều nhất một lần." Tiểu mỹ nhân nửa tin nửa ngờ, lần trước sư huynh không chịu địt bướm mình, lần này sẽ làm thật sao?
"Tốt." Bướm nhỏ của Vãn Bạch là lần đầu tiên, tất nhiên phải cẩn thận đối đãi. Ân Kỳ Uyên chịu đựng vật cứng dưới háng, cẩn thận trấn an mỹ nhân. Một tay tiến vào vạt áo xoa ấn thịt vú tuyết trắng, một tay sờ soạng niết chơi hột le nho nhỏ.
"A --" Nguyên Vãn Bạch kinh hãi, phát ra tiếng thở dốc nho nhỏ, lại khẩn trương mà nhấp môi. Đêm càng tối tăm, trên bàn lùn có một chút ánh nến lặng lẽ cháy hết, ở trong khoang thuyền hắc ám nhỏ hẹp, tất cả mọi giác quan đều bị phóng đại.
Mỹ nhân cảm thấy bàn tay nam nhân nóng quá, vật ở giữa hai chân mình cứng quá, từng trận hô hấp mang theo nhiệt khí phun lên bụng nhỏ. Hơi thở nóng bỏng dời đi, áp lên thịt trai tươi mới mềm mại phía dưới.
"A, không cần liếm" giọng mỹ nhân có chút nức nở. Đầu nam nhân vẫn chôn xuống dưới, đầu lưỡi ướt nóng liếm láp xung quanh bướm non nhiều nước, lại gấp không chờ nổi mà chen vào khe thịt, mạnh mẽ nuốt ăn thịt bướm bên trong cùng dâm thủy thơm ngọt.
Khớp hàm không thể tránh khỏi mà cọ vào môi bướm mềm mại, cánh môi còn bao lấy hột le bé nhỏ, bắt nó thừa nhận liếm lộng ướt nóng. Sau khi tùy ý hưởng dụng bướm dâm thơm ngon, nam nhân còn chưa đã thèm mà liếm một vòng miệng bướm, mút mát môi bướm nhỏ lẫn vách trong, đầu lưỡi còn nghiền qua lỗ đái mẫn cảm. Tiểu mỹ nhân nháy mắt run rẩy, khớp hàm đều cắn chặt, suýt nữa kêu ra tiếng.
Nam nhân còn ngại không đủ, hàm răng nhẹ nhàng đè ép viên thịt phía trên, khoái cảm bén nhọn mà mãnh liệt từ bướm nhảy lên não, khe thịt 'phụt phụt' trào ra lượng lớn dâm thủy. Hai mắt Nguyên Vãn Bạch đầy sương mù, hoàn toàn mất tiêu cự, nước mắt từ khóe mắt chảy từng giọt xuống dưới.
Ân Kỳ Uyên buông y ra, đại dương vật dưới háng đặt trước miệng bướm ướt át, hắn dựa sát khuôn mặt ửng hồng của mỹ nhân, cười nhẹ nói: "Nước dâm muốn chảy trên giường, ta phải đẩy chúng nó trở về."
Người dưới thân mê mang mà mở to mắt, không hiểu rõ ý tứ của hắn. Quy đầu thô to nóng rực liền lập tức động đậy, ở bướm dâm ngập nước không ngừng hoạt động, cứng ngắc mà đè ép dâm thủy trơn trượt chạy về lỗ bướm.
Dâm thủy lạnh lẽo từng giọt chảy ngược lại, ở tầng tầng thịt bướm mẫn cảm chậm rì rì mà chảy qua, như kiến bò qua khuỷu tay làm mỹ nhân ngứa đến phát điên. Nguyên Vãn Bạch cả người kinh hãi, hai chân kẹp lấy eo nam nhân, nhịn không được khóc kêu: "Ách a, không cần, không cần, cầu xin huynh ô ô ô"
"Hư quá" Ân Kỳ Uyên bịt kín miệng y, "Đệ muốn bị người ta phát hiện sao?" Tiểu mỹ nhân nước mắt lưng tròng mà lắc đầu, nam nhân đem chim bự bừng bừng phấn chấn chắn ở miệng bướm, nắm lấy eo bụng y rồi đổi vị trí trên dưới của hai người.
"Ta muốn đi vào, không chịu nổi thì cắn bả vai ta." Nói xong, hắn dập hông, quy đầu nóng cháy no căng liền chọc thủng màng xử nữ mỏng manh.
Nguyên Vãn Bạch run lên, há mồm cắn bả vai trước mặt, từ kẽ răng tràn ra tiếng ô ô đáng thương. Ân Kỳ Uyên chỉ cảm thấy dưới thân truyền đến một trận kích thích sung sướng, lỗ bướm bị khai phá gắt gao cắn chặt kẻ xâm nhập, thịt lồn mềm mụp mấp máy co rút lại ý đồ muốn đuổi dị vật ra, thực chất là mát xa cho quy đầu mẫn cảm, khiến hắn càng gấp không chờ nổi mà nghiền áp gian chơi cái miệng bướm dâm tiện này.
Nam nhân lấy ra một tấm khăn lau qua máu xử nữ bên ngoài, tiếp theo chậm rãi xâm nhập lỗ bướm nhỏ hẹp. Niêm mạc non mịn dính mật lộ không thể chống cự gậy thịt hung hãn, từng tấc thịt lồn từ từ căng ra.
Cuối cùng, dương vật đè nặng miệng bướm tiến tới chỗ sâu nhất, tuy rằng không đi vào cả căn, nam nhân như cũ thật thỏa mãn, hắn xoa bóp cánh mông trắng nõn no đủ của mỹ nhân, than thở nói: "Bên trong đệ nóng quá, thịt non bao bọc chặt chẽ thật, như muốn hòa cùng một thể với ta."
"Huynh, huynh! Không cho huynh nói chuyện." Nguyên Vãn Bạch đang bị vật cứng thô to cắm đến run rẩy, vừa nghe lời này liền xấu hổ không chịu được, cổ đều ửng đỏ. Mỹ nhân xấu hổ và giận dữ, lại muốn cắn một ngụm lên bả vai nam nhân, y dán sát vào liền thấy trên đó còn dấu răng rõ ràng, lại chần chờ, cuối cùng nghiến răng lên bả vai bên kia.
Ân Kỳ Uyên cảm thụ được người kia gặm cắn như thú nhỏ làm nũng, thấp giọng nở nụ cười, hắn nhẹ nhàng đâm thọc vài cái, dán bên tai y hỏi: "Ta muốn hỏi một câu cuối cùng, ta đâm vào cái gì đây? Cảm giác không giống bên trong lỗ đít."
Tiểu mỹ nhân ánh mắt mơ hồ, không muốn đáp lại. Nam nhân nhướng mày, ở trong thân thể y nhanh chóng chịch điên cuồng. Mỗi lần chịch đều xuyên qua lỗ bướm non mềm chọc đến cái miệng nhỏ co dãn sâu hút. Dương vật còn đổi góc độ ma sát mị thịt mẫn cảm, miệng tử cung bị điên cuồng kích thích khẽ nhếch lên, tiết ra một cỗ dịch nóng.
Nam nhân lập tức đem cỗ nhiệt lưu này quấy đảo phát ra tiếng nước tấm tắc dâm mĩ, cùng tiếng giường gỗ kẽo kẹt yếu ớt lay động hết đợt này đến đợt khác, vọt vào trong đầu óc đang mơ màng của mỹ nhân, làm y rên rỉ đứt quãng, "A a, a, ta nói...... Là tử cung, là tử cung của ta ô ô ô"
Nam nhân như suy tư mà híp mắt "Nơi đó có thể đi vào không?"
Nguyên Vãn Bạch thanh âm phát run "Không được, nơi đó để sinh bé con, huynh, nếu huynh cố tình đi vào sẽ không rút ra được!"
"Vậy tức là, tử cung sẽ gắt gao khóa chặt ta, sau đó đệ muốn chạy trốn cũng trốn không thoát, chỉ có thể ngày ngày bị ta cắm lúc ăn cơm, ngủ, đi đường?"
"Không phải" tiểu mỹ nhân trợn tròn mắt, kinh hoảng mà lắc đầu, sợ tới mức muốn đứng dậy. Nam nhân hơi khởi động chân, mỹ nhân liền mất khống chế mà ngã trên người hắn, chặt chẽ mà đâm thẳng vào căn dương vật nóng cháy. Lỗ lồn bị chấn động đến tê rần, quy đầu trực diện đánh sâu vào miệng tử cung khiến miệng nhỏ run rẩy tiết ra một đống dâm dịch, thấm ướt quy đầu đỏ tím đến tỏa sáng.
"Thật không ngoan" Ân Kỳ Uyên ngồi dậy, nâng thân thể mềm như bông của mỹ nhân đổi thành tư thế khóa ngồi trên người mình. Sau đó, hắn nắm lấy vòng eo mềm mại mê người kia, trầm thấp nói: "Đệ động, hoặc là ta động, chọn một trong hai."
Nói xong, hắn bóp eo y đem cửa tử cung mềm đô đô ma sát quy đầu. Mỹ nhân ý thức được lời nói cùng động tác uy hiếp của hắn, đôi mắt chảy lệ, lại chỉ có thể một bên lau nước mắt một bên nhấp môi, điều khiển cánh mông run rẩy phập phồng trên dưới.
Ánh mắt nam nhân u ám nhìn người trước mặt, tay dần dần buông eo y ra, chuyển sang công kích hai luồng thịt vú cùng núm vú đang nảy tưng tưng, "Ô ô" tiểu mỹ nhân vô cùng đáng thương mà cắn môi, sợ phát ra âm thanh để người khác nghe được, nam nhân lại càng muốn bắt nạt y.
Động tác mỹ nhân hơi dừng một chút, mông thịt tuyết trắng liền bị tát một chưởng, không đau, nhưng đặc biệt vang, 'bang' một tiếng quanh quẩn trong khoang thuyền nhỏ hẹp. Khiến tiểu mỹ nhân sợ tới mức rơi nước mắt, che lại mông mình, "Nhanh lên chút, bằng không làm sao đổ mồ hôi được?"
"Ta, ta động, huynh không thể đánh tiếp, sẽ bị nghe thấy." Mỹ nhân kinh hoảng mà nhìn thoáng qua cửa khoang, nương theo bả vai nam nhân, hai chân mềm oặt nỗ lực đong đưa lên xuống.
"Ngoan quá" Ân Kỳ Uyên tán thưởng nói, hưởng thụ mỹ nhân chủ động một hồi lâu. Khi y thoát lực xụi lơ, nam nhân liền xoa xoa sống lưng mướt mồ hôi, cười nói: "Đã đổ mồ hôi thành công."
Sau đó, hắn lắc hông tiếp tục chịch lộng quấy đảo lỗ bướm đã sùi bọt mép. Thịt lồn vì mỹ nhân phát sốt mà cực kỳ ướt nóng, bao bọc chim bự quá thoải mái. Nam nhân chịu đựng dục vọng bắn tinh mà tiếp tục hưởng thụ, thẳng đến khi ngoài cửa lục tục truyền đến tiếng bước chân, hắn mới gầm nhẹ đem nùng tinh bắn vào cửa tử cung của mỹ nhân.
Thân mình Nguyên Vãn Bạch run rẩy co giật, muốn kẹp chặt chân nhưng cả người lại vô lực, chỉ có thể khóc nức nở cảm nhận vách trong tử cung bị tinh dịch phun cho căng đầy.
"Tích -- tối nay kỵ thừa cao trào *3, giá trị dâm đãng +9, tiến độ trước mắt 155/1000"
【 Lời tác giả: 】
Trứng màu là sau khi tiểu mỹ nhân kỵ thừa cả người bủn rủn, đành phải để sư huynh cõng rời thuyền.
Trứng màu:
"Đây là xảy ra chuyện gì?" Phùng Vi kinh ngạc nói, mới một buổi tối không gặp, người cũng có thể cõng lên rồi?
Ân Kỳ Uyên nắm chặt chân mỹ nhân, vừa rời thuyền vừa giải thích: "Tối hôm qua y phát sốt đến nóng lên, thân mình không thoải mái."
"A!" Phùng Vi nhìn y, trên mặt thật sự ửng hồng, bộ dáng như không thể hạ sốt, "Chút nữa ta sắp xếp xong liền tìm một chỗ để nghỉ ngơi."
Nguyên Vãn Bạch căm giận mà ôm cổ nam nhân, vùi đầu trên lưng hắn. Kỳ thật y đã sớm hạ sốt, nhưng vì hôm qua nhấp nhô quá nhiều mà mất sức, sáng nay cả người y bủn rủn, khi xuống giường, cẳng chân lẫn bụng đều run rẩy.
Mỹ nhân cho rằng: ở trên thuyền thì cứ nằm trên giường cũng chả sao, nhưng không nghĩ tới, nam nhân nói với y đợi lát nữa sẽ rời thuyền.
Y không thể nhấc nổi chân, chỉ có thể để nam nhân cõng. Dọc đường đi, tiếp nhận không ít ánh mắt kinh ngạc của mọi người, khuôn mặt y cứ đỏ ửng mãi, giống như đang phát sốt.
Đột nhiên đi xuống sườn núi, thân mình mỹ nhân run rẩy cố thít chặt miệng bướm, ô ô, tinh dịch...... hình như muốn chảy ra.
-------------------
Chương nì dài khiếp!
Mụi ngừi có thíc tui để ảnh ở đầu mỗi chương khum?
Nguồn ảnh: Kotaru Kashima
Bạn thấy sao?