Hai người cộng kỵ, bị yên ngựa ma sát bướm non đến chảy nước, ôn nhu bôi thuốc / chơi bướm / hôn môi )
-------------------
Sau khi nghỉ ngơi ở khách điếm một ngày, ba người đi xe ngựa về phía bắc, trên đường phát hiện bị theo đuôi hai lần, may mà đều giải quyết khá ổn thỏa. Lại qua 10 ngày, chân Ân Kỳ Uyên đã tốt 8 phần, cách kinh thành cũng càng ngày càng gần, bọn họ không đi xe ngựa nữa, chuyển sang cưỡi ngựa.
Nguyên Vãn Bạch sẽ không cưỡi ngựa, chỉ biết ngự kiếm phi hành, nhưng đây không phải Tu chân giới, y đành phải cùng sư huynh cưỡi chung một con ngựa. Sư huynh ôm rất ấm áp, ngực cũng dày rộng, phóng ngựa như bay, cảm giác làn gió mát phất vào mặt hẳn cũng không tồi.
Nhưng sự thật là, yên ngựa nhỏ hẹp, hai người chỉ có thể dán sát vào nhau. Phía trước là tiểu mỹ nhân đang ngồi trên yên ngựa, theo từng cú thúc mà yên ngựa nhanh chóng cọ xát không ngừng vào bướm dâm, mấy cánh bướm kiều nộn cùng hột le tròn trịa bị cọ xát đến vừa ướt vừa đỏ, chim nhỏ trắng nõn bên trên cũng thổ lộ một ít dịch loãng.
Ngay từ đầu, nam nhân chỉ vuốt ve bắp đùi, sau đó mông thịt đẫy đà liền dựa vào một vật lớn vô cùng có cảm giác tồn tại. Lên ngựa chưa đến nửa khắc, vật kia liền trở nên vừa nóng vừa cứng, cộm hẳn vào mông thịt.
Mỗi lần vượt qua chướng ngại hoặc tạm dừng, vó ngựa tăng lên, đột nhiên trụ thịt to như chày gỗ liền cách quần áo cắm vào rãnh mông mỹ nhân, vừa tàn nhẫn vừa nhanh nhạy mà ma sát khe thịt kiều nộn.
Thời tiết mát mẻ phóng ngựa lao nhanh, từng trận gió mát quét qua khuôn mặt nhưng Nguyên Vãn Bạch lại nóng đến mức trán đổ đầy mồ hôi, trên mặt nổi lên hai rặng mây đỏ, cánh mũi mấp máy. Hai tròng mắt vốn sáng trong cũng đầy sương mù, cả người nước mắt lưng tròng mà bắt lấy cái tay hư của sư huynh.
Mỹ nhân muốn xuống ngựa nghỉ ngơi một chút, lại không muốn làm chậm trễ sư huynh lên đường. Y đành phải cắn môi nhẫn nại, khóe mắt ngập nước, thân thể mạnh mẽ banh thẳng, hai đùi thon dài theo từng cú xóc nảy cùng khoái cảm ở hạ thân khiến mỹ nhân không chịu nổi mà rùng mình liên tục.
Đi vội như vậy hơn nửa ngày, chờ đến khi xuống ngựa, Nguyên Vãn Bạch phải nhờ người đỡ chân mới có thể xuống, chân mềm đến nỗi đường cũng không đi được, y liền làm nũng để sư huynh cõng ôm mình đi khách điếm.
Vào phòng khách điếm, Ân Kỳ Uyên nhẹ nhàng đặt mỹ nhân lên giường, lau sạch nước mắt của y, giúp y cởi áo ngoài, thấy bên trong hoàn toàn ướt đẫm, còn nổi lên hình dáng nơi tư mật mê người qua lớp quần lót mỏng. Cổ họng hắn lăn lộn, nhưng khi nghe người ta nói: bắp đùi bị ma sát đến phát đau, phu quân ta thật khó chịu, lại không nhịn được đau lòng.
Chân tiểu mỹ nhân banh ra đã lâu, giờ không khép lại được. Hắn nghĩ lúc này cởi quần sẽ làm y khó chịu, trực tiếp dùng kéo cắt, bóc tầng vải mỏng ướt dầm dề này ra.
Bắp đùi thật sự bị ma sát đến lợi hại, làn da non mịn đều đỏ lên sung huyết. Nam nhân lấy thuốc mỡ, vét ra một khối cẩn thận bôi lên cho người ta. Trong quá trình bôi dược, hai chân mỹ nhân đều run rẩy, đáng thương cực kỳ, làm động tác của hắn vốn nhẹ nhàng lại càng nhẹ hơn. Sau khi bôi loại dược tốt nhất lên bắp đùi, hắn thử chạm vào hột le vừa ướt vừa sưng đỏ kia, bướm dâm mê người phía dưới lập tức run rẩy hộc ra một chút thanh dịch.
"Mẫn cảm như thế?" Ân Kỳ Uyên nửa ngồi xổm, ngước mắt nhìn về phía tiểu mỹ nhân.
"A...... Không chỉ nơi này, mặt trên cũng khó chịu." Nguyên Vãn Bạch nghẹn ngào nói.
"Ta nhìn xem" hắn nín thở, xoa xoa chim bé đáng thương. Cả ngày hôm nay, dương vật nhỏ bị tình dục đứt quãng tra tấn, khi nam nhân ôn nhu vỗ về chơi đùa, chim bé liền run rẩy mà đứng lên, thuận lợi mà hộc ra mấy chú bạch trọc. Ân Kỳ Uyên dùng lòng bàn tay tiếp được, rửa sạch sẽ, lại ngồi trên giường, ôm thân mình khẽ run của mỹ nhân ở trong ngực, tay bắt đầu xoa bóp bướm xinh kiều nộn.
Cánh bướm hồng hào trong sáng ở giữa khe hở ngón tay tràn ra, lại bị bắt lấy tinh tế vân vê. Ngón tay mang kén linh hoạt đem hột le xoa nắn tạo thành hình tròn dẹp, kéo cho biến mỏng, lại ấn le xuống cho co rúm lại. Mỹ nhân càng thêm kinh hãi, không ngừng cọ quậy trong lòng ngực nam nhân, hắn cười khẽ một chút, không đùa bỡn thịt viên nữa, đem ngón tay với vào miệng bướm moi móc niêm mạc mẫn cảm bên trong.
"Ách a...... Ưm, phu quân...... Tay, a" trong tiếng rên rỉ nhỏ vụn, tiểu mỹ nhân hai mắt đẫm lệ tan rã mà đạt cao trào. Nước dâm nóng bỏng phun tung tóe, tưới đầy lên bàn tay nam nhân. Ân Kỳ Uyên đem lòng bàn tay chảy đầy thanh dịch óng ánh đưa tới trước mặt y, Nguyên Vãn Bạch hồng hết cả hai tai, quay đầu đi không nhìn hắn.
"Đệ ngửi xem, có phải rất thơm hay không." Nam nhân không thuận theo cũng không buông tha mà để sát vào, mỹ nhân nhấp môi không muốn nói chuyện.
Ân Kỳ Uyên nhìn y kháng cự, thế mà đem lòng bàn tay chứa dâm dịch đưa đến bên môi uống vào. Nghe được tiếng nuốt ực, tiểu mỹ nhân kinh hoảng mà quay đầu, bắt lấy cổ tay hắn, "Không được uống!"
Nhưng đã chậm, nam nhân giơ cho y xem thủy quang hơi mỏng còn dư trên lòng bàn tay cùng cánh môi ướt nhẹp hồng nhuận. "Huynh, huynh......" Nguyên Vãn Bạch xấu hổ đến mặt đỏ bừng, nói lắp, suy nghĩ muốn lên án nam nhân. Mắt Ân Kỳ Uyên sáng quắc mà nhìn y, không để ý mỹ nhân kháng cự mà đè vai xuống, đem môi mình dán lên.
"Ưm ư, ư" tiểu mỹ nhân trợn tròn mắt trừng hắn. Nam nhân thuần thục mà cạy ra khớp hàm, khẽ cắn thịt môi mềm mại, mạnh mẽ quét qua đảo qua hàm trên mẫn cảm. Bao phủ trong hơi thở của sư huynh cùng môi răng giao triền, ánh mắt tiểu mỹ nhân dần dần mê ly, chỉ có thể mềm nhũn thân thể, tùy ý nhận lấy nụ hôn mang theo dâm dịch.
Sau khi hôn người ta đến không thở được, Ân Kỳ Uyên mới ôm mỹ nhân dùng nước ấm tẩy sạch thân mình, bọc vào trong chăn. Tiểu mỹ nhân ngẩng đầu lên nhìn về phía hắn, nam nhân sờ sờ đầu y, giọng khàn khàn: "Vãn Bạch ngoan, nếu đệ mệt thì đi ngủ trước, ta ra ngoài một chút rồi sẽ vào ngay."
【 Lời tác giả: 】
Hôm nay ta viết thật ngắn, chỉ có thể lột tiểu mỹ nhân ra cho sư huynh nếm một cái miệng nhỏ.
( ー̀εー́ )
Trứng màu là sư huynh nghĩ đến tiểu mỹ nhân mà thủ dâm, mặc sức tưởng tượng tương lai của hai người.
Trứng màu:
Sau khi Ân Kỳ Uyên đem người trấn an tốt, bước nhanh đi sang gian phòng cách vách. Hắn cởi quần áo xuống, lộ ra dương vật cứng ngắc đang trướng to.
Hôm nay ở trên ngựa, tiểu mỹ nhân ỷ lại mà kề vào trong ngực hắn, bắt lấy cánh tay hắn, cặp mông mềm mại còn đè thân dưới hắn. Trong đầu Ân Kỳ Uyên liền hiện lên vô số ý niệm ác liệt, dưới háng cũng cứng muốn chết, nhưng hắn đều cố gắng khắc chế, chỉ mới đùa bỡn thân thể mỹ nhân.
Vãn Bạch thật sự rất ngọt, hắn nhớ lại dư vị răng môi triền miên hương phức, tay xoa nắn dương vật. Lại nghĩ tới vừa rồi tiểu mỹ nhân mặt ửng đỏ, lông mày lẫn lông mi đều run rẩy cùng ánh mắt không muốn xa rời, hắn hô hấp càng ngày càng thô nặng, gầm một tiếng phóng thích ra.
Hắn vừa rửa sạch đục dịch trong tay, vừa nhịn không được mặc sức tưởng tượng. Nhanh giải quyết xong việc Đoan Vương, liền đem Vãn Bạch nuôi dưỡng thật tốt, tuyệt đối không để y chịu một chút khổ sở nào.
Còn muốn một lần nữa tổ chức lễ thành hôn long trọng, để y quên mất hôn lễ đơn sơ lần trước. Sau đó mang mỹ nhân du lãm núi sông, tìm một nơi thích hợp vượt qua quãng đời còn lại. Ân Kỳ Uyên nghiêm túc mà suy nghĩ sau này, trong lòng một trận ngọt ngào.
---------------------
Nguồn ảnh: xin nguồn (Pinterest)
Editor: Chương này họ chỉ vờn nhau hoi, không chjch choet gì nha :)))
Bạn thấy sao?