Chương 19: 7. Công thành, sau này sẽ luôn bên cạnh đệ ( chương cốt truyện )

Ba ngày cưỡi ngựa nhanh, bọn họ tới biên giới kinh thành.

"Tướng quân, ngày hôm trước Đoan Vương đến An thành, cách kinh thành chỉ 30 dặm, nhưng không biết vì sao vẫn giậm chân tại chỗ."

"Nhân mã của chúng ta đâu? Hẳn là đến An Sơn đi." Ân Kỳ Uyên điểm nhẹ vào bản đồ trên bàn, trầm ngâm nói.

"Đúng vậy, nửa canh giờ trước truyền tới mật tin, Muộn Lỗ tướng quân đang ẩn nấp ở rừng rậm An Sơn."

"Ừm, truyền mệnh lệnh của ta, Muộn Lỗ cùng hai ngàn kị binh nhẹ nhàng đi đường vòng trước kinh thành, biểu hiện gióng trống khua chiêng* một chút. Dư lại bộ binh chia làm tiểu đội, cải trang cùng ta hội họp."

*gióng trống khua chiêng: Làm rùm beng ầm ĩ để phô trương

"Tối nay ta lẻn vào trong cung một chuyến, ngươi lưu lại nơi này bảo vệ Vãn Bạch." Nam nhân nhàn nhạt phân phó.

......

"Chủ tử, khi canh bốn, bệnh tình của bệ hạ lại nặng thêm, toàn bộ Thái Y Viện đều bị triệu tập. Nửa đêm Hoắc Tương tiến cung đến thăm hỏi, lúc ra cửa cung thì sắc mặt hắn rất trầm trọng." Một tùy tùng nói.

Đoan Vương nắm chặt tay vịn, trên mặt vui vẻ nhưng vẫn kiêng kị hỏi: "Bên Ân Kỳ Uyên thì sao? Vẫn không có tin tức?"

"Phái người đi hai đợt đều có đi mà không có về, nhưng vừa có tin tức mới, biên cảnh kinh thành xuất hiện một tiểu sóng kỵ binh, tướng lĩnh cầm đầu là Muộn Lỗ tướng quân vùng biên cương."

"Muộn Lỗ! Tình huống cụ thể như thế nào, có quan sát gì không?" Đoan Vương vội vàng nói.

"Điều tra giả nói sắc mặt hắn trầm trọng, cơ hồ không thể nào nói chuyện. Dọc theo đường đi, bộ binh khoái mã phi nhanh, chỉ sợ là muốn lập tức về kinh cùng cấm vệ quân hội họp."

Đoan Vương trong lòng như nổi trống, "Truyền mệnh lệnh của ta, lập tức xuất phát, nhắm thẳng kinh thành."

"Chủ tử, còn Muộn Lỗ, còn Ân Kỳ Uyên bên kia......"

"Ha ha, bọn họ đã không còn đáng sợ. Nhìn biểu hiện của Muộn Lỗ, gia hỏa Ân Kỳ Uyên kia khẳng định chân không khôi phục được, đoán chừng đang tránh ở xó nào nghĩ cách chỉ huy xoay chuyển bại cục đâu. Mấy ngày này, đè ép tin tức như thế, cố làm ra vẻ, ha! Ngày ta công thành, chính là ngày chết của hắn."

Đoan Vương cười lạnh, Muộn Lỗ mang binh về cùng binh lực kinh thành, còn xa mới đuổi kịp mình. Bất quá hắn vẫn luôn kiêng kị Ân Kỳ Uyên, hiện nay thời cơ vừa lúc, đoán chừng chờ hắn đánh đến, lão hoàng đế cũng đi đời nhà ma. Bắt giữ Thái Tử nhỏ tuổi, quét sạch mấy tên chướng mắt, thiên hạ này liền thật sự thuộc về mình.

......

Từ khi Đoan Vương về phía bắc tới nay, trong kinh ám lưu dũng động*. Đến canh năm, Muộn Lỗ đưa quân nhập kinh, vốn cho rằng sẽ gặp cản trở, nhưng lại rất thuận lợi, trực tiếp cùng cấm vệ quân hội họp, nhanh chóng di cố phòng hộ trong thành.

* ám lưu dũng động: mạch nước ngầm bắt đầu khởi động

Giờ Mẹo, Đoan Vương xuất đại quân nguy cấp, nhiều đến không đếm được binh lính cầm tấm chắn, cung tiễn, thang mây cùng vuốt sắt cao tấn công về hướng tường thành. Tiếng trống trận liên thanh, tiếng mũi tên xé gió cùng tiếng hò hét hối hả, như sấm sét vang vọng tại cố đô huy hoàng.

Một khắc tác chiến như thế, Đoan Vương đang hộ ở nơi xa, chau mày, "Chuyện này là như thế nào, nội ứng trong thành đâu?"

"Đạn tín hiệu đã phát không ngừng lần nào, chỉ có một tin tức trở về, phát hiện ra hai chữ, Hoắc tướng."

"Hoắc Tương làm sao lại hội họp tiến vào kinh, không phải hắn luôn trung lập sao!" Đoan Vương tức giận nói.

Cửa thành đóng chặt, bên trên đã bắt đầu tưới hỏa công*. Các binh lính kêu thảm lăn xuống mặt đất, phần lớn bọn họ về phía bắc trúng chiêu mộ*, trong lòng nghĩ đơn giản là đến lập công, hưởng vinh hoa phú quý. Hiện tại, vinh hoa phú quý không có, nhưng thật ra có mạng người, họ bắt đầu có ý rút lui, có chút hốt hoảng mà trốn về.

* hỏa công: Nói về thuật dùng lửa thiêu đốt địch

* chiêu mộ: kêu gọi, tập hợp người làm việc gì: chiêu mộ binh lính.

"Kẻ lui về phía sau, giết! Kẻ thành công phá tường thành, thưởng trăm lượng hoàng kim!" Đoan Vương hô lớn. Số đông người chính là ham tiền của, cũng có thể để người bên trong ham đến chết, hắn lạnh lùng nghĩ.

Trước thái độ vừa đe dọa vừa dụ dỗ, mọi người giết đỏ cả mắt, tranh đoạt phá tường. Dưới thành, thi thể càng tích càng nhiều, máu chảy thành sông. Cuối cùng, ba mươi phút sau, bên Đoan Vương chiếm thế thượng phong*, lục tục có người leo lên tường, cùng binh lính phòng thủ phía trên chém giết.

* chiếm thế thượng phong: vào thế mạnh hơn, áp đảo đối phương

Muộn Lỗ một bên giết địch, một bên nhìn về phương xa. Đột nhiên, mắt hắn sáng ngời, lui về phía sau vài bước, nhảy lui xuống tường, đặc biệt thổi còi. Binh lính phòng thủ trên tường thành nghe thấy, sôi nổi giả vờ không địch lại, lớn tiếng kêu thảm chạy trốn.

Tiếng kêu thảm thiết rung trời cùng binh lính nôn nóng chiến đấu như tín hiệu thắng lợi không gì sánh kịp, trong lòng Đoan Vương có ý nghĩ xằng bậy, "Mau! Mau! Hướng về hoàng cung!" Hắn cưỡi ngựa trên cao, lập tức bên người có mười mấy hộ vệ vây quanh, lấy tư thái cao ngạo của người chiến thắng, uy phong lẫm lẫm đi tới.

"Vụt" tiếng mũi tên xé gió rất nhỏ vang lên, cả người Đoan Vương run rẩy, mũi tên cọ qua khôi giáp bắn về hộ vệ phía trước. Bởi vì sợ chết, hơn nữa không cần tự mình tác chiến, trên người hắn mặc khôi giáp vô cùng dày nặng, rất giống thiết rùa đen. Mà hộ vệ bên cạnh vì phương tiện tác chiến chỉ có áo giáp mềm nhẹ, mũi tên sắc bén liền xuyên qua nhuyễn giáp, hộ vệ kia ngã xuống đất tử vong.

Đoan Vương run run rẩy rẩy mà quay đầu, nhìn Ân Kỳ Uyên trên lưng ngựa tay giương cung hướng hắn khinh miệt cười. Tim hắn đập nhanh, nỗ lực bình tĩnh, nhìn chăm chú bên người Ân Kỳ Uyên, a! Cùng lắm là mấy trăm người, bên cạnh mình chính là có...... đại bộ binh vào thành, hiện tại bên người mình hình như cũng chỉ có mấy trăm người.

Đoan Vương theo bản năng muốn chạy trốn, lại nghĩ tới người trước mắt chỉ là cái tên què, lá gan to lên, "Kỵ binh dựa sát vào ta, bộ binh cùng cung tiễn, mau! Bắn cho ta người cưỡi ngựa dẫn đầu kia!"

Sau khi Ân Kỳ Uyên thu hồi cung tiễn trên yên ngựa, giơ trường thương lên cao, mấy trăm người bên cạnh nhanh chóng phân tán, vây quanh thành nửa vòng tròn đi tới. Hắn đứng đầu, giống như củng cố nửa vòng tròn, khí thế không thể đỡ nổi mà nhằm về phía Đoan Vương. Vô số mũi tên bắn ra, Ân Kỳ Uyên ngự mã né tránh, vung thương đón đỡ, mũi tên tung hoành đầy đất, thế mà không trúng phát nào.

Mắt thấy người kia sắp đến trước mặt mình, Đoan Vương run giọng: "Mau!! Vào thành!" Hắn kêu đến tê thanh nứt phổi, xung quanh lại yên tĩnh không tiếng động, hắn quay đầu nhìn lại, đội ngũ của mình đã bị bao vây, nửa vòng tròn thu hẹp, tạo thành một hình tròn khép kín.

"Được lắm, hôm nay không phải ngươi chết chính là ta sống!" Đoan Vương nhắm mắt, rống giận cưỡi ngựa, hộ vệ bên cạnh cũng đi theo về phía trước. Đao quang kiếm ảnh, chiến mã hí vang, hắn cảm thấy tâm mình trướng kinh hoàng, đại não sung huyết, thở hổn hển, đại đao trong tay lung tung múa may trong không khí. Đột nhiên, thân thể hắn chấn động, đại đao bị chặn dừng lại, nháy mắt, người què trong miệng hắn vung thương đánh gãy ngựa hắn, sau đó nâng chân, hung hăng đá hắn trên mặt đất.

Đoan Vương ngã chổng vó, đúng thật là thiết rùa đen, hắn phun ra một búng máu, khóe mắt muốn nứt ra mà nhìn Ân Kỳ Uyên. "Ngươi, làm sao có khả năng......" Chưa nói hết câu, đầu thân liền chia lìa.

Quân lính rời rạc còn dư lại bị giết sạch sẽ, Ân Kỳ Uyên dẫn đầu vào thành. Binh lính phía sau nhấc cái đầu dơ bẩn dữ tợn trên đất lên, cũng đi theo vọt tới trước, miệng hô lớn: "Đoan Vương đã chết, kẻ liều chết không đầu hàng, tru di cửu tộc!"

......

Giờ Thìn canh ba, Ân Kỳ Uyên phi ngựa trên đường nhỏ ở nông thôn, mặt mày vốn lạnh lẽo cũng dần dần tan rã. Cuối cùng trước một hộ nhà nông, hắn kéo cương ngựa, mắt đầy ý cười mà xoay người bước xuống.

Khi muốn gõ cửa, hắn dừng một chút, trước tiên ngửi xem hương vị trên người mình, toàn mùi máu tanh nồng, Vãn Bạch không biết có ghét bỏ mình không...... Hắn đang do dự, cánh cửa lại mở ra trước, "Phu quân!" Tiểu mỹ nhân giống như pháo đốt mà lao lên người hắn, "Huynh đi đâu, ta muốn đi tìm huynh, nhưng Phùng Vi không cho ta ra cửa!"

Ân Kỳ Uyên vững vàng ôm lấy y, hắn tham lam mà hít ngửi hương vị trên người y, giọng khàn khàn: "Về sau ta không bao giờ đi nữa, sẽ luôn bên cạnh đệ." Nói xong, hắn chặn ngang người bế lên, bước vào cửa viện, Nguyên Vãn Bạch cúi đầu nhìn hắc giáp loang lổ vết máu, trợn tròn mắt "Huynh đi làm gì, bị thương sao!"

"Không" Ân Kỳ Uyên cười nói, "Không tin đệ có thể kiểm tra."

"Được, ta sẽ kiểm tra! Nhưng huynh muốn ôm ta đi nơi nào?"

"Trên người ta bẩn lắm, rất muốn tắm gội. Đệ đi cùng ta được không, toàn thân trên dưới đều cho đệ kiểm tra."

"...... Tốt"

-----------------

Nguồn ảnh: xin nguồn

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...