Chương 2: Tg thứ nhất: 1. Bị bắt, phát hiện thể chất song tính

💋💋 Thiếu chủ Thiên Huyền Tông trở thành tù binh của ma tộc 💋💋

-----------

Lò lửa nóng / ma khí căng lớn bướm non/banh chân xem màng trinh

------------

"Mời ký chủ dùng thân phận pháo hôi thu thập đủ 100 giá trị tình yêu và giá trị dâm đãng của nhân vật mục tiêu" tiếng hệ thống lạnh băng vang lên.

"??? Giá trị dâm đãng " Nguyên Vãn Bạch trợn to mắt.

"Đúng vậy, hệ thống bọn ta có thể thông qua giá trị dâm đãng thay đổi năng lượng thành hình thức sống lại, dự tính chữa trị hoàn toàn cần 1000 giá trị dâm đãng."

"Vậy...... Cái giá trị dâm, dâm đãng này phải làm sao mới đủ" Nguyên Vãn Bạch ngượng ngùng hỏi.

"Đến lúc đó ta sẽ hướng dẫn cụ thể cho ngươi, yên tâm đi. Nhưng phải chú ý, nếu ngươi không thu thập đủ 100 giá trị tình yêu ở thế giới nhỏ thì sau khi kết thúc nhiệm vụ, thần hồn ngươi sẽ bị tổn thương. Ngươi muốn tiếp tục không?"

"Được, bắt đầu nhiệm vụ thứ nhất đi" giọng nói Nguyên Vãn Bạch nhẹ nhàng nhưng lại rất kiên định. Chỉ cần cứu sống sư huynh thì y có thể làm bất cứ điều gì.

[ Tinh -- Giới thiệu thế giới thứ nhất: Ngươi là thiếu chủ của Thiên Huyền Tông - tông môn lớn nhất trong Tiên giới. Trong đại chiến tiên ma, ngươi không may trở thành tù binh của Ma tộc, bị ma khí trong lò luyện Cửu Âm thiêu sống. Chúc ký chủ sống sót thành công và hoàn thành các chỉ tiêu nhiệm vụ. ]

......

Mấy ma tu cao lớn ngăm đen nắm lấy mắt cá chân gầy gò của thanh niên rồi đi về phía lò luyện Cửu Âm.

Cái lò kia vốn là lò Cửu Thiên của Tiên giới- Thiên Huyền Tông hàng chính hãng, có thể gột rửa mọi tội ác thế gian, đốt cháy tất cả những kẻ có tâm tư tà ác. Kẻ có ma lực càng dư thừa, ác niệm càng lớn thì tới gần lò này sẽ càng thống khổ.

Ma tu bình thường tới gần nó chưa đến ba phút liền thê thảm hét lớn, sau đó bị đốt cháy thành tro.

Sau đại chiến tiên ma, Tiên giới thất bại, pháp bảo lò Cửu Thiên chuyên trừng trị tà ác đã đổi tên, trở thành hung khí giết người của Ma tộc.

Một người chết bởi lò hỏa chính là Lưu Ly tiên tử có linh lực hộ thân, nghe nói nàng là người có tâm tư cực kỳ thuần khiết. Bởi vậy nàng phải chịu đựng dày vò suốt một canh giờ trong lò lửa bỏng cháy mới thê thảm chết đi.

Vừa tới gần lò luyện, mấy ma tu liền ném thanh niên ngã trên mặt đất. Y kêu lên một tiếng, đối mặt với ánh lửa khiến hai hàng lông mi run rẩy, toát ra vài phần mê mang và bất lực.

Đám ma tu đứng ở nơi xa nhìn thanh niên mất đi sức phản kháng liền cười tà nghị luận.

"Không thể tưởng tượng được, thiếu chủ Thiên Huyền Tông- Nguyên Vãn Bạch cũng có ngày này."

"Nhìn thân thể y kìa, da thịt non mịn lại không có linh lực bảo vệ, sợ không chống đỡ được ba khắc*."

*1 khắc = 15 phút ( khắc là đơn vị tính thời gian ở cổ đại TQ)

3 khắc = 45 phút

"Ba khắc? Ngươi xem trọng người tu tiên quá nhỉ? Chỉ là nhãi con thích ra vẻ đạo mạo, Lưu Ly tiên tử kia có linh lực còn phải chịu đựng một canh giờ. Còn cái tên này, ta nghĩ nhiều nhất chỉ được một khắc."

Ngọn lửa bùng lên từ lò luyện bao trùm lấy thanh niên. Trong vài giây, quần áo trên người Nguyên Vãn Bạch chả còn lại bao nhiêu.

Thân thể trắng nõn như ngọc lộ ra, ánh lửa đỏ rực hắt lên thân thể y, từ phần lưng trơn bóng đến cánh mông mượt mà. Màu hồng trải rộng trên thân thể thanh niên như bị người ta dùng vải bố thô ráp hung hăng  sát.

Nguyên Vãn Bạch là thiếu chủ của Thiên Huyền Tông, được nuông chiều từ nhỏ. Tu sĩ bình thường phải tu luyện gian khổ, còn y thì không. Bằng linh thạch đan dược trong tông và tư chất tốt đẹp, y thuận lợi thăng cấp, bởi vậy da thịt được nuôi dưỡng rất non mềm yếu ớt, vô cùng nhạy cảm.

Vừa xuyên qua đã bị lò lửa nóng vây quanh, thân thể Nguyên Vãn Bạch run rẩy. Hai hàng mi ướt nhẹp dính vào nhau đang khép chặt, nước mắt không ngừng chảy ra. Hai má đỏ rực còn chưa kịp thấm ướt đã bị hơi nóng trong lò hun khô.

Chẳng lẽ ta vừa đến đây đã phải chết? Sư huynh phải làm sao, không được...... Trong lúc mơ hồ, Nguyên Vãn Bạch hơi suy tư, ý chí quá mãnh liệt khiến y ra sức giãy giụa. Linh lực vốn bị phong ấn lại xoay quanh thân thể,  y đổi tư thế quay lưng về phía lò luyện, đối diện với bảo tọa ở ma điện.

Phía trên bảo tọa là một nam nhân anh tuấn với thân hình cao lớn, mặc giáp đen đang dùng đầu ngón tay gõ liên tục vào tay vịn, hắn rất thích thú nhìn thanh niên phía dưới đang giãy giụa.

Đột nhiên, động tác hắn dừng lại, híp mắt nhìn cảnh tượng trước mặt.

Chỉ thấy thanh niên giống như cá mất nước, vừa giãy giụa cựa vừa ưỡn ngực. Hai bầu vú trắng nõn nảy lên dưới ánh lửa, trong đó hai điểm đỏ tươi bị kích thích càng dựng đứng lên.

Thiếu chủ Thiên Huyền Tông là người song tính! Trong nháy mắt cả đại điện đều chấn .

"Người song tính, không thể tưởng tượng được người tu tiên cũng có thể chất hạ tiện như vậy"

"Nhìn cái vú này sắp bị thiêu thành thịt nướng rồi còn ở đó vặn vẹo. Thật là dâm đãng"

"Phía dưới người song tính thật sự không có lông......"

Đám ma tu tà ác thảo luận hết đợt này đến đợt khác, nhưng Nguyên Vãn Bạch bị lò hỏa chắn nên linh lực hoàn toàn biến mất, năm giác quan bị thoái hóa, vì vậy y không thể nghe thấy.

Y thử khởi động khuỷu tay nhưng không còn chút sức lực nào. Tiếng nức nở như thú nhỏ truyền ra, lò lửa vẫn đốt không ngừng khiến mặt đất nóng hầm hập.

Không biết tại sao, lửa đốt trên người y không tạo thành tổn thương lớn, làn da chỉ hơi hơi đỏ lên. Nhưng thân thể non mịn gần sát mặt đất lại bị nóng đến sưng đỏ, đặc biệt là hai bầu vú.

Đầu vú nhạy cảm bị nóng đến sưng lên, truyền đến một loại cảm giác kỳ quái.

Ư...... Ta sắp bị chết cháy sao...... Sư huynh...... Cứu ta, Nguyên Vãn Bạch chảy nước mắt, yếu ớt nói.

Nhìn cảnh tượng trước mắt và nghe đám ma tu nghị luận, nam nhân nhướng mày, trước nay hắn không hề động tâm đối với bất kỳ mỹ nhân nào. Vậy mà hắn lại sinh ra một tia hứng thú với y, có lẽ do thể chất song tính khó gặp?

Hắn tùy ý nghĩ, dùng đầu lưỡi nghiến răng nanh. Sau đó, hắn đứng dậy, chậm rãi tới gần Nguyên Vãn Bạch.

Càng tới gần, Ân Kỳ Uyên càng cảm thấy khó tin. Thanh niên trước mắt cong người, từ đôi vú lớn trước ngực đến mông thịt nở nang tạo thành một đường cong quyến rũ mê người. Khuôn mặt vốn trắng nõn giờ đây tràn đầy sắc hồng, mày nhíu chặt, mỹ nhân rơi lệ giống như phải chịu đựng nỗi thống khổ to lớn.

Nhưng thực tế, hơn mười lăm phút đã trôi qua, lò lửa không tạo ra chút tổn thương nào trên người thanh niên, ngay cả mái tóc dài đen nhánh cũng chỉ hơi mất đi ánh sáng.

Chuyện này là sao? Lò luyện hỏng rồi? Ân Kỳ Uyên híp mắt, tầm mắt di chuyển từ cặp vú no đủ một tay khó nắm hết của thanh niên đến thân dưới trắng nõn hơi phồng lên.

Vậy...... người song tính có vẻ ngoài dâm đãng này chính là người có tâm tư thuần khiết như lưu ly? Thậm chí lò lửa đốt cháy mọi tà niệm cũng không thể tới gần y?

Nam nhân đi lên phía trước, ngọn lửa bao quanh thanh niên như tìm được mục tiêu, nó lao thẳng về phía Ân Kỳ Uyên. Hắn cười lạnh, ma khí nồng đậm tỏa ra từ thân thể hắn phun trào, trong nháy mắt ngọn lửa kia liền biến mất sạch sẽ.

Trước sức mạnh tuyệt đối, cho dù lò Cửu Thiên có thể đốt cháy ma lực và tà niệm cũng không có đường sống để phản kích.

Nhìn người thanh niên đáng thương dưới chân, Ân Kỳ Uyên nghiền ngẫm nghĩ, tâm tư thuần khiết như lưu ly? Vậy hắn sẽ dùng dục niệm dơ bẩn hung hăng đùa bỡn y, nhìn xem trong thời gian bao lâu có thể biến một người thuần khiết thành đĩ dâm chỉ biết dang rộng hai chân trên giường cầu địt.

Đến nỗi cấp dưới của hắn, Ân Kỳ Uyên cau mày nhìn mấy ma tu đầy dục vọng ở đằng xa.

Theo thói quen của nam nhân, hắn sẽ trực tiếp ban cho người phía dưới chơi đùa y, nhưng lần này...... Trong nháy mắt, ma khí liền bao trùm lấy thanh niên, che chắn thân thể y, chỉ để lộ một mái tóc dài. Hắn phải thừa nhận mình có hứng thú với người trước mắt.

"Tinh -- đã phát hiện mục tiêu: giá trị tình yêu 10" tiếng hệ thống vang lên.

Nguyên Vãn Bạch cố gắng mở mí mắt đã khóc đến sưng húp, muốn liếc nhìn nhân vật mục tiêu. Nhưng tầm mắt của y đã bị ma khí nồng đậm che chắn.

Vì thế y nhắm mắt lại. Linh lực bị phong ấn, cơ thể bị thiêu trong lò lửa lâu như thế, tuy trên người không có thương tích gì nhưng y vẫn rất mệt mỏi.

Ma khí bao bọc quanh người thanh niên cực kỳ nồng đậm, nếu dùng để tấn công thì nó có thể dễ dàng giết chết một tu sĩ hóa thần.

Lúc này ma khí vừa mềm mại vừa lạnh lẽo khiến làn da nóng bỏng cảm thấy thoải mái không thôi. Trong lúc mơ màng, Nguyên Vãn Bạch không nhịn được cuộn người trong làn sương mù ma khí.

" -- kiểm tra thấy giá trị dâm đãng không đủ, ba giây sau sẽ bật hình thức cưỡng chế" tiếng hệ thống lạnh băng vang lên.

Trong mơ màng, Nguyên Vãn Bạch cảm giác có vật gì đó chui vào thân dưới của mình.

Xúc cảm lạnh lẽo và dính nhớp làm y giật mình tỉnh táo lại. Ý thức được nơi ma khí chui vào chính là bộ phận nữ tính vốn không nên có, y liền mở to mắt.

Đi vào như thế nào ...... Nơi đó y đã sờ qua, đến một ngón tay cũng không đút vào được. Nguyên Vãn Bạch vừa thẹn vừa sợ, cong eo muốn nhìn tình huống phía dưới lại bị ma khí ngăn chặn.

Nếu không phải bị ma khí che đậy thì y sẽ xấu hổ và giận dữ muốn chết -- dưới thân là bướm nhỏ dâm tiện cực kỳ, hai mảnh môi bướm mở to rồi co rút giống hệt như cái miệng nhỏ tham ăn, không ngừng hút vào ma khí xung quanh.

Ma khí đen đặc như có thực thể, giống như mãng xà tham lam đang chui vào khe bướm nhỏ hẹp. Xúc cảm lạnh lẽo kích thích niêm mạc bên trong lỗ bướm, khiến thịt non càng thêm dâm loạn mà co rút.

"Ư a -- bụng lạnh quá -- không thể vào" Nguyên Vãn Bạch mờ mịt che bụng, bị kích thích đến hai mắt tan rã, nhỏ giọng rên rỉ.

Ân Kỳ Uyên bước nhanh về phía trước, hình như hắn không chú ý đến ma khí phía sau đang cuốn lấy thanh niên rất thê thảm.

Khi đi vào trong điện của mình, hắn dùng ma khí ném thanh niên lên giường.

Mỹ nhân đột nhiên bị ném như thế, ma khí lạnh lẽo liền thuận lợi xâm nhập, như mãng xà nhanh chóng đem bộ phận còn dư bên ngoài chen vào trong bướm nhỏ ấm áp của mỹ nhân.

"Không -- ách a --" miệng bướm phấn nộn bị căng đến trắng bệch, ngay sau đó lại gắt gao đóng kín cửa. Dâm thủy ướt át tiết ra, ma khí nhắm chặt trong lỗ bướm mà đấu đá lung tung, đem vùng bụng bằng phẳng của mỹ nhân căng phồng lên.

Ý thức được chuyện không thích hợp, Ân Kỳ Uyên bước nhanh tới gần mép giường, người song tính này kêu dâm cái gì?

Trứng màu 1: Điều khiển ma khí đùa bỡn bướm nộn của mỹ nhân, banh bướm xem màng xử nữ

Để thấy rõ Nguyên Vãn Bạch, nam nhân liền thu hồi ma khí đang lượn lờ xung quanh.

Ý thức được Ma Tôn triệu hồi, ma khí ở thịt bướm ấm áp vội vàng quay cuồng hòng lao ra khỏi cơ thể y, nhưng lại không tìm được đường, đành phải đâm loạn khắp nơi.

Ma khí lạnh lẽo thô bạo mà cọ xát mỗi tấc thịt bướm mẫn cảm, làm Nguyên Vãn Bạch hết khóc lại kêu.

Ý thức được ma khí của mình đang ở đâu, ánh mắt nam nhân tối lại, đôi tay liền banh rộng hai bắp đùi trắng nõn của mỹ nhân.

Bắp đùi bị dang rộng, bướm non luôn khép chặt cũng mở ra một cái miệng nhỏ. Ma khí lập tức từ miệng nhỏ vụt ra, va chạm mãnh liệt khiến môi lớn, môi nhỏ sắc tình mà lật ra ngoài, mị thịt đỏ bừng ướt át cũng bị kéo ra một ít, run run trong không khí.

Ân Kỳ Uyên đem ma khí màu đen đặc biến nhạt, sau đó điều chỉnh ma khí đối diện với miệng bướm, đột nhiên xâm nhập.

"A a a a a a...... Ưm ô" Nguyên Vãn Bạch như bị mũi nhọn trong suốt ghim chặt trên giường, y phát ra tiếng thét chói tai đầy thống khổ. Cần cổ non mịn như thiên nga sắp chết uốn lượn thành hình vòng cung.

Nam nhân mặc kệ thanh niên kêu thảm thiết. Hắn ngồi xổm xuống, tinh tế quan sát bướm non ướt hồng bị sương mù gần như trong suốt căng rộng ra. Chỉ thấy thịt lồn mẫn cảm óng ánh dâm thủy đang không ngừng run rẩy, cố nuốt ăn trụ sương mù trong suốt, ngẫu nhiên còn co rụt liếm mút không khí. Đúng là dâm tiện cực kỳ.

Cho đến khi nhìn thấy bướm non căng ra không ngừng cựa quậy, nhưng màng xử nữ vẫn hoàn hảo không hao tổn gì, nam nhân mới vừa lòng cười rộ lên.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...