Chương 20: 8. Đại hôn

Dùng đạo cụ mở cửa tử cung, nhân cơ hội địt bạo tử cung, ôm từ trong phòng chịch ra ngoài phòng

-----------------------

Giải quyết xong việc Đoan Vương, tình cảm trong lòng Ân Kỳ Uyên như đập chứa nước bị mở van phun ra ào ạt, giá trị tình yêu lập tức tăng tới 85 điểm.

Buổi sáng thứ ba sau ngày đó, Nguyên Vãn Bạch mơ thấy mình bị một con đại xà nóng hầm hập cuốn lấy gắt gao, lưỡi rắn còn phun lên cổ. Cả người y chấn động, giãy giụa tỉnh lại.

Quả nhiên, sư huynh đang chặt chẽ ôm y vào ngực, môi răng để trên cổ y không ngừng liếm mút. Nam nhân thấy y tỉnh lại, động tác vẫn không ngừng, tay còn thăm dò tiến vào quần áo xoa bóp thịt vú tròn trịa. Nguyên Vãn Bạch thở hổn hển một tiếng, hơi nghiêng đầu. Nam nhân dán lên trên cổ y, dí sát vào tai mỹ nhân phun khí nóng cho đến khi vành tai biến hồng, mới khàn khàn nói: "Vãn Bạch, ta vẫn muốn."

Tiểu mỹ nhân khóc không ra nước mắt, không phải đã chịch hai ngày rồi sao, sư huynh còn thấy không đủ. Ngay từ đầu, y còn có thể chủ động kỵ thừa hòng kiếm chút giá trị dâm đãng, nhưng về sau chỉ có thể nhũn người mặc hắn đùa nghịch. Sư huynh nhìn y mềm như bông chẳng những không hòa hoãn, ngược lại càng thêm hưng phấn. Mỗi ngày chịch xong liền cẩn thận giúp y tắm, ôm vào trong ngực đi ngủ, ngày tiếp vừa tỉnh lại liền bắt đầu chịch.

Tốc độ thể lực khôi phục không đuổi kịp tốc độ bị chịch đến nhũn ra, như vậy y căn bản không thể kiếm giá trị dâm đãng! Nguyên Vãn Bạch bưng kín lỗ tai đang đỏ lên, đôi mắt đen nhánh sáng trong nhìn sư huynh. Ân Kỳ Uyên nhìn ánh mắt mang theo đáng thương xin khoan dung, yết hầu lăn lộn lên xuống.

Lúc này, tiếng Phùng Vi từ ngoài cửa truyền đến, "Chủ tử, Hoắc Tương truyền tin mời ngài vào cung một chuyến."

Nghe vậy, tiểu mỹ nhân nhân cơ hội từ trong ngực hắn chui ra, "Phu quân mau đi đi! Ta giúp huynh thay quần áo!" Hắn cười như không cười mà nhìn thoáng qua tiểu mỹ nhân, nói một câu: chờ ta trở lại, liền mặc quần áo rồi đứng dậy rời đi.

......

"Thái y dùng mãnh dược, mấy ngày này bệ hạ tốt hơn một chút, đang viết chiếu thư truyền ngôi." Người hầu nói.

Đây hẳn là người của Hoắc Tương, Ân Kỳ Uyên thầm nghĩ, hắn đẩy cửa vào, quả nhiên thấy bệ hạ đang vùi đầu tại án tiền cùng Hoắc tướng bên cạnh.

"Ân tướng quân mời ngồi, trẫm nghe Hoắc Tương nói, lần này ngươi có công hộ giá, trẫm phong ngươi làm Long Uy tướng quân, đóng giữ kinh đô, được không?"

Ân Kỳ Uyên cười nhạo "Công tích của thần xa xa chưa nói tới, nếu không có Muộn Lỗ tướng quân lĩnh quân cùng cấm vệ quân trấn thủ cửa thành, Hoắc Tương quét sạch nội ứng phản tặc, sự tình tất nhiên không thuận lợi như vậy. Trọng trách thủ vệ kinh thành chỉ sợ thần khó có thể đảm đương, vì hai tháng trước, thần trúng kỳ độc, hai chân tàn tật, hiện giờ mới khôi phục được mấy phần, với hành quân tác chiến vẫn chưa tốt. Lần này, hộ giá thần đã làm hết khả năng, hiện giờ thiên hạ đã định, mong bệ hạ duyệt cho thần cởi giáp về quê." Lão hoàng đế thử cũng vô ích, hắn đã hạ quyết tâm rời xa quyền lực, cùng Vãn Bạch đi hết quãng đời còn lại.

Lão hoàng đế híp mắt, người có công không cầu gì khác, nhưng cầu giải quan, truyền ra thật sự ảnh hưởng đến mặt mũi triều đình, trong lúc nhất thời, hắn cũng không biết Ân Kỳ Uyên là lấy lui làm tiến hay là thật lòng.

"Bệ hạ nếu muốn ban thưởng, không bằng tứ hôn cho vi thần."

"A? Ngươi nhìn trúng nữ tử nhà ai?"

"Không phải nữ tử, mà là một vị nam tử bình dân, hắn trong thời khắc hết sức nan xả thân cứu giúp, cùng ta nảy sinh tình cảm, hai người tâm đầu ý hợp, thỉnh bệ hạ tứ hôn."

"Tốt! Vậy ban Phủ Kim Ngọc, hai người các ngươi ba ngày sau thành hôn. Nếu ngươi không cần chức quan, liền ban ruộng tốt ngàn mẫu, vạn lượng bạc trắng cùng bao nhiêu châu báu, nhập vào kho Kim Ngọc phủ."

Lão hoàng đế rất cao hứng, rốt cuộc các tiểu thư trong kinh đại biểu cho các thế lực bất đồng, người như Ân Kỳ Uyên thuộc bất kỳ thế lực nào, đối với Thái Tử còn nhỏ tuổi mà nói đều là một tai hoạ ngầm. Hiện giờ hắn không cầu danh lợi, còn tỏ vẻ muốn cùng một nam tử bình dân thành hôn, làm trong lòng lão cũng yên tâm. Lão hoàng đế lập tức hạ chỉ, thái độ vội vàng, như sợ Ân Kỳ Uyên trước sau hối hận.

......

Ba ngày sau, trong kinh thành ồn ào náo nhiệt, qua mấy ngày liền áp lực nặng nề.

Ân Kỳ Uyên mặc hồng y, mỉm cười mà cưỡi trên tuấn mã, trên tay không ngừng nắm dây cương ngựa. Nguyên Vãn Bạch ngồi trên một con ngựa dịu ngoan khác, y sẽ không khống mã, lúc đầu là người khác nắm, nhưng sư huynh không chịu, thà rằng tự mình lôi kéo hai bên cương ngựa.

Bá tánh vây xem ven đường tấm tắc bảo lạ, hai nam tử thành thân đúng là hiếm thấy, huống chi còn là hoàng đế tứ hôn, hai tân lang cưỡi đại mã song hành, nhất kiếm mi mắt phượng, cao lớn anh tuấn, một mặt như mỹ ngọc, dáng người đĩnh bạt, thế mà cũng mười phần tương xứng.

"Nhất bái thiên địa"

"Nhị bái cao đường"

"Phu thê giao bái"

Sau khi bái đường, chờ hai người tiễn khách khứa đi, trời đã gần tối. Ân Kỳ Uyên gấp không chờ nổi mà bế mỹ nhân lên, đá văng cửa phòng.

"Muốn uống rượu giao bôi!" Nguyên Vãn Bạch cố ý xem qua quá trình thành thân, nhịn không được nhắc nhở.

"Được, uống rượu giao bôi trước rồi động phòng." Nam nhân cười, đặt người lên ghế bên cạnh bàn, tay giơ chén rượu lên.

Dưới ánh nến hỉ long phượng trình tường, cánh tay hai người giao triền, uống cạn ly rượu. Không biết có phải tác dụng của rượu hay không, Nguyên Vãn Bạch nhìn ánh nến đối diện sư huynh, cảm thấy mặt có chút nóng, chỗ cánh tay hai người chạm nhau cũng nóng rực một mảnh.

"Say?" Ân Kỳ Uyên chạm vào mặt y.

Nguyên Vãn Bạch cọ lên tay sư huynh, có chút chần chờ gật gật đầu, cảm giác nóng nực, choáng váng, hẳn là say rồi.

Ý cười trong mắt nam nhân gia tăng, chặn ngang người ôm lên, đặt trên giường, cởi xuống hỉ bào có chút phức tạp.

Tiểu mỹ nhân mặt đỏ hồng, thân mình trần trụi nằm trên giường, có chút trì độn mà nhớ tới giá trị dâm đãng. Dù sao mình đang say, lớn mật một chút cũng bình thường đi. Y lập tức ngồi dậy, đẩy ngã sư huynh xuống giường, khóa ngồi ở bên hông hắn, ra sức cởi quần áo.

Ân Kỳ Uyên nhìn mỹ nhân cởi đến vất vả, nhịn không được muốn hỗ trợ. Tiểu mỹ nhân lại ngăn hắn, vẻ mặt nghiêm túc nói: "Đêm nay huynh không được nhúc nhích, để ta làm."

Nam nhân thu hồi tay, ánh mắt sáng quắc mà nhìn người bên trên. Đồng tử của tiểu mỹ nhân chứa ảnh ngược của mình, trên mặt phấn hồng, cánh môi dính rượu ướt át no đủ, hết sức mê người.

Ngọn nến chiếu tới thân thể mỹ nhân trên giường, ánh sáng ấm áp chảy xuôi xuống cổ, cánh tay trắng trẻo, hai bầu vú non mềm cùng vòng eo mềm dẻo mảnh khảnh, khiến thân hình y càng tinh tế như mỹ ngọc óng ánh. Làm người ta muốn che chở, tỉ mỉ cất chứa, lại muốn mạnh mẽ vân vê, không nhịn được phải thưởng thức, hưởng thụ mỹ ngọc trong tay.

Cuối cùng tiểu mỹ nhân đã cởi xong quần áo, nhìn dương vật dữ tợn có chút không biết làm gì. Y sờ sờ bướm mình, chỉ ướt mềm một chút, vẫn còn hơi khô. Thế là mỹ nhân liền đem cánh bướm tiến lên cọ xát cán gậy. Môi bướm non mềm tách ra, từng chút mút lộng chim bự đầy gân xanh vờn quanh, nơi đầy dây thần kinh mẫn cảm của nam nhân bị liếm mút đến hưng phấn, thoải mái, phình to mà ngóc đầu lên.

Hai mép bướm tuyết trắng bị ma sát đến ướt hồng chảy nước, sâu trong lỗ lồn chảy ra dịch nóng, làm cán gậy dữ tợn ướt nhẹp đến dâm quang tỏa sáng. Môi bướm mềm mại co rút, hột le bé xinh hơi nhô lên khỏi hai mép bướm, mười phần dâm mĩ mê người.

Nguyên Vãn Bạch cọ xát không ngừng, ánh mắt có chút mê ly, trong lúc eo mông phập phồng không để ý, liền không cẩn thận nuốt vào nửa cái quy đầu, mỹ nhân lập tức nức nở run rẩy. Ân Kỳ Uyên nắm eo tiểu mỹ nhân đem quy đầu rút ra, sờ soạng môi bướm hai lần, hắn cảm thấy cần phải bôi trơn, liền mở tủ nhỏ đầu giường, lấy ra một hộp gỗ đen nhánh hình chữ nhật.

Hộp gỗ mở ra, bên trong chứa một loạt đạo cụ hình dạng khác nhau xếp chỉnh tề. Nam nhân trầm ngâm một hồi, lấy ra một vật màu ngọc bạch, Nguyên Vãn Bạch nhìn thoáng qua, đồ vật kia thật sự kỳ quái.

Hai đầu thon dài, ở giữa thô trướng. Các bộ phận thon dài không giống nhau, một cái càng đến đỉnh, càng nhỏ hẹp, giống như cái dùi nhỏ, nhưng đỉnh cũng không bén nhọn, mà mượt mà mềm nhẵn; một cái khác thì khá cân xứng, giống như hình trụ bình thường. Bộ phận ở giữa thô trướng gập ghềnh, làm y nhớ tới ma kiếm quỷ dị đã tra tấn mình trong thế giới trước.

(cái này trong cv gọi là tế đoan, tui ko bít tế đoan dịch ra là gì nên giữ nguyên nha :((( )

"Đây là cái gì......" Tiểu mỹ nhân hơi nói lắp, hỏi.

"Dùng cho bướm nhỏ của đệ." Ân Kỳ Uyên vừa trả lời, vừa đặt tựa trùy kia trước miệng bướm. Mỹ nhân có chút hoảng loạn, lỗ bướm lại thoải mái mà nuốt ăn tế đoan, tham lam mà co rút, liếm mút lên. Nam nhân bắt lấy mông thịt mỹ nhân, tiếp tục dùng lực, 'phụt' một tiếng, bộ phận thô trướng ở giữa đi vào. Tiểu mỹ nhân lập tức rơi nước mắt, nắm chặt cánh tay nam nhân.

"Thả lỏng, không cần nuốt chặt như vậy." Ân Kỳ Uyên thấp giọng nói, trong tay nắm tế đoan hình trụ, nhẹ nhàng mà chuyển động. Bộ phận gập ghềnh thô trướng ở trong lỗ bướm non mềm nhỏ hẹp thọc vào rút ra, đem từng tấc thịt non mẫn cảm nghiền ép ma sát, đầu thon dài ở sâu trong lỗ bướm không nhịn được thăm dò, đầu đỉnh mượt mà thọc lên điểm bí ẩn mẫn cảm.

"A, ha a, không cần, chuyển, a a a -- mau dừng lại! Không cần xoay ưm!" Tiểu mỹ nhân khóc kêu, giãy giụa, mắt đen ngập nước hoảng sợ mà nhìn nam nhân.

"Ngoan, mở ra là tốt rồi." Ân Kỳ Uyên dụ dỗ nói, động tác trong tay không ngừng, chỉ ngẫu nhiên đâm lên một chút, như đang tìm kiếm cái gì đó. Đột nhiên, hắn cảm giác được phần đỉnh mượt mà chọc tới một cái miệng mềm dẻo lõm xuống, hắn thử thăm dò đâm lên hai lần, miệng thịt co dãn lõm vào vẫn không dao động. Tiểu mỹ nhân lại đột nhiên run rẩy, phát ra tiếng rên rỉ rách nát.

Trong lòng nam nhân hiểu rõ, động tác trong tay tăng nhanh, nghiền nát đỉnh lộng cổ tử cung. Tiểu mỹ nhân giãy giụa càng trở nên kịch liệt. Một tay hắn siết chặt eo nhỏ, tay kia cầm tế đoan hết xoay tròn lại mạnh mẽ nghiền ép bên trong. Nguyên Vãn Bạch khóc đến gương mặt ướt hồng, miệng thịt mềm đô đô cuối cùng không thể chống lại được, tế đoan mượt mà từng chút một cắm vào cổ tử cung.

"Nha a a a a a --" tiểu mỹ nhân cả người run rẩy, vật ngọc bạch đến thăm tử cung non mềm đã lâu không ai mở ra, cảm giác nơi bí ẩn bị dị vật xâm chiếm quá mức mãnh liệt, mỹ nhân thất thần mà hé mở đôi môi, lưỡi răng bên trong đều thấy rõ ràng.

"Bị chơi tử cung sướng như vậy sao? Khớp hàm cũng không cắn chặt?" Nam nhân cúi đầu mút mát cánh môi ướt hồng kia, động tác trong tay càng trầm trọng thêm. Tiểu mỹ nhân muốn xin tha cùng kêu thảm, lại bị môi lưỡi ngăn chặn, chỉ có thể ưm ưm mà chảy nhiệt lệ.

Không biết qua bao lâu, Nguyên Vãn Bạch bị hôn đến suýt thiếu oxy, cấp tốc thở hổn hển. Ân Kỳ Uyên đột nhiên rút đồ vật từ miệng bướm ướt dầm dề ra, ném sang một bên, đỡ eo mỹ nhân, dưới háng thúc mạnh. Lỗ bướm ướt mềm nhanh chóng tiếp nhận chim bự, thậm chí quy đầu còn thọc tới miệng tử cung.

Tiểu mỹ nhân khó nhịn mà chống trên ngực nam nhân, trong miệng tràn ra tiếng rên rỉ đáng thương. Ân Kỳ Uyên nhẫn nại đã lâu, lúc này sảng khoái mà hưởng dụng thịt bướm ướt mềm bao bọc, bàn tay đi xuống, mạnh mẽ xoa bóp mông thịt tuyết trắng, khiến tiểu mỹ nhân nuốt ăn càng sâu. Cổ tử cung bị quy đầu đâm thọc, nhu mềm mà phun dâm thủy ra ngoài. Động tác trên tay nam nhân dần dần tăng lớn, ý đồ đem người ấn xuống, muốn khai mở tử cung non mịn nhỏ xinh.

Nguyên Vãn Bạch chống đầu gối xuống giường, hai tay đặt trên ngực nam nhân, y có chút hối hận khi lựa chọn tư thế này. Mình thì căng thẳng đến mệt mỏi, người dưới thân lại có thể tùy ý lắc hông, tay cũng có thể xoa bóp khắp nơi, thuận tiện chơi đùa mông thịt vài lần. Y liền run rẩy mà đi xuống, thẳng đến khi tử cung mềm mại hoàn toàn trở thành túi thịt chỉ chứa dương vật.

Cuối cùng, lại một lần mạnh mẽ lắc hông cùng ấn mông, mỹ nhân hoàn toàn ngã trên người hắn. Tử cung lập tức bị chọc mở, cung khang thủy nhuận mềm nhẵn dán lên quy đầu tím đen, thành tử cung nhỏ hẹp biến thành một cái miệng khác nuốt ăn đầu mũ dương vật.

Ân Kỳ Uyên chịu kích thích sung sướng không thôi, nắm mông mềm của mỹ nhân suýt chút nữa điên cuồng thọc lên. Hắn lấy lại bình tĩnh, ôm thân thể đang run rẩy, tinh tế nghiền nát.

Chỉ mỗi nghiền nát, vách trong tử cung mẫn cảm đã bị chịch cho liên tục phát run, không thể tránh né quy đầu dán lộng. Nam nhân híp mắt, ấn mông mỹ nhân càng mạnh, quy đầu chặt chẽ đâm thọc trong tử cung, tùy ý nghiền áp vách thịt mềm đến co rúm lại.

Cả người Nguyên Vãn Bạch dán sát lồng ngực người dưới thân, hai bầu vú bị ép xuống hơi đau, mông thịt trong tay nam nhân cũng sưng to, nhưng động tác tràn ngập tính xâm lược trong tử cung làm y không dám nhiều lời, chỉ dám rớt nước mắt.

Ân Kỳ Uyên nhịn một hồi, thật sự không chịu được nữa, liền bóp eo mỹ nhân vội vàng kích thích, quy đầu đáng sợ như muốn chọc thủng tử cung, làm thân thể mỹ nhân điên cuồng lay động.

Thịt bướm mềm mại cũng như tử cung không ngừng run rẩy co rút, quy đầu đột nhiên rời khỏi cổ tử cung, lại không chút lưu tình mà đâm thọc cậy mở nó. Cổ tử cung so với đốt ngón tay còn nhỏ hẹp hơn, bị dương vật lớn không ngừng gian chơi. Nguyên Vãn Bạch khóc đến mặt mày hồng rực, trong miệng nức nở, hai đùi thon dài banh thẳng dán lên đùi nam nhân, ngón tay trắng bệch nắm chặt chăn đơn đỏ thẫm.

"A --" một trận trời đất quay cuồng, tiểu mỹ nhân khóc thét chói tai, phát hiện mình bị ôm lên, đè ở trên bàn mà hai người vừa uống rượu giao bôi. Ngọn nến long phượng trình tường bị dịch chuyển, đặt ở một bên tủ lùn.

Nam nhân không kiêng nể mà đè mỹ nhân đâm thọc lên, chỗ hai người giao hợp liên tục phát ra tiếng 'bạch bạch bạch'. Mỹ nhân rũ mắt nhìn nến hỉ, thân thể bị chịch đến lắc qua lắc lại đến ánh nến cũng không thấy rõ, trước mắt chỉ có một chút tia sáng ấm áp mông lung.

Y không biết nên nói cái gì, để có thể làm động tác nam nhân dừng lại. Nửa ngày sau, y siết chặt mép bàn, run giọng nói: "Từ bỏ...... Nhẹ chút, đừng dùng sức ô ô, cái bàn sẽ hỏng mất."

"Hỏng mất?" Nam nhân cười nhẹ, sau đó không chút để ý: "Vậy đổi một chỗ tốt hơn." Nói xong, hắn ôm người đi về phía trước, đè trên cửa tủ quần áo.

"A a" Nguyên Vãn Bạch bị đè trên cửa tủ, hai chân tách ra, vô lực quấn lấy eo nam nhân. Thân mình mềm như bông muốn tuột xuống, lại bị chim bự trong cơ thể đột nhiên đâm lên.

Y cắn môi, nắm chặt bả vai nam nhân, bên tai truyền đến tiếng cửa gỗ kẽo kẹt kẽo kẹt lay động, phảng phất như giây tiếp theo cả người y sẽ bị chịch vào trong ngăn tủ, ở ngăn tủ đen như mực bị người tiếp tục gian chơi chịch lộng.

Mỹ nhân cố tỉnh táo tinh thần, cảm thấy thẹn mà lại dùng tới lý do kia: "Không cần làm chỗ này, ngăn tủ sẽ hỏng mất ách a......"

Ân Kỳ Uyên nhướng mày, lại ôm người đi về phía trước, trực tiếp đè người trên cánh cửa. "Vậy, thử xem cánh cửa này có tốt không, nếu không bị địt hỏng, thì chứng tỏ nó rắn chắc và an toàn, nếu địt hỏng rồi, vừa lúc đổi một cánh cửa mới cho yên tâm."

Nguyên Vãn Bạch mặt đỏ tai hồng, đây là phủ đệ hoàng đế ban cho, ngày đầu tiên sau đêm tân hôn vào ở đã làm hỏng thì phải giải thích như thế nào!!

Hơn nữa...... Hơn nữa, nếu lúc này bên ngoài có người đi qua thì làm sao. Mỹ nhân hoảng loạn mà ôm chặt người kia. Nam nhân lại gỡ tay y ra, quay cả người y lại, hai tay mỹ nhân quơ loạn, đưa lưng về phía nam nhân chịu đựng từng cú đụ địt.

Nguyên Vãn Bạch dùng tay túm chặt khung cửa, mới không ngã người xuống. Y không rảnh lo chuyện khác, cổ họng lăn lộn, khẩn trương mà nhìn qua rèm cửa quan sát tình huống bên ngoài, bên ngoài có một chút gió thổi cỏ lay, cả người mỹ nhân liền căng chặt, đến lỗ bướm cũng xoắn chặt theo.

Nam nhân nhìn dáng vẻ khẩn trương của y, âm thầm cười nhẹ, ý cười từ lồng ngực chấn động, chọc cho phần lưng tiểu mỹ nhân nóng lên. Y vừa xấu hổ buồn bực vừa kinh hoảng nói: "Huynh! Huynh cười cái gì, sẽ bị người ta phát hiện!"

Ân Kỳ Uyên dán sát vào bên tai y, giọng khàn khàn: "Đêm nay người trong phủ đều đi nghỉ, chỉ còn thủ vệ ở cổng lớn, trừ khi đệ kêu rên quá to thì mới có khả năng bị phát hiện."

Nguyên Vãn Bạch cả người thả lỏng, lại tức giận bóp cánh tay hắn: "Sao vừa nãy huynh không nói sớm!"

"Hiện tại ta nói cũng chưa muộn." Nam nhân đỡ mông y, thế mà lại mở cửa phòng ra. Gió đêm thổi qua thân hình mẫn cảm chìm đắm trong tình triều, làm y hơi run run, "Huynh muốn làm gì!?" Tiểu mỹ nhân cảm giác không ổn, điên cuồng giãy giụa, Ân Kỳ Uyên chặt chẽ giam y trong ngực, nâng chân đi ra ngoài.

Tư thế thay đổi, hai chân tiểu mỹ nhân đặt trên vai nam nhân, ngón chân mượt mà hơi cuộn tròn, tấm lưng trắng trẻo lót lên mu bàn tay nam nhân, dựa vào thạch đá lởm chởm trên núi giả.

"Tay huynh không đau sao! Mau buông ta xuống!" thân mình Nguyên Vãn Bạch vặn vẹo, gãi cánh tay nam nhân.

"Ta vui." Ân Kỳ Uyên cười nhẹ, không ngừng dán sát vào, trực tiếp đặt người trên núi giả chịch đến sâu nhất.

"A......" Tiểu mỹ nhân khóc lóc, thở hổn hển một chút, chim bé trắng nõn run rẩy tiết ra, tinh dịch đục nhỏ giọt xuống sóng nước lóng lánh trong ao, dưới ánh trăng chiếu rọi, núi giả che lấp, tinh dịch chìm xuống hòa tan vào nước.

"Ta quên mất trong ao này có cá hay không" nam nhân vừa đâm chịch, vừa thấp giọng nói: "Nếu có cá, cả ngày ăn dâm thủy đục tinh của đệ, đoán chừng sẽ biến thành dâm cá đi."

"Cái gì ...... Dâm cá?" Tiểu mỹ nhân nước mắt lưng tròng mà nhìn về phía hắn.

"Chính là đệ rớt trong nước, cá liền gấp không chờ nổi mà bơi về bướm dâm của đệ, một con hai con, cũng không đủ. Khi đệ từ trong nước đi ra, liền phát hiện cả lỗ bướm và lỗ đít đều là cá sống, có con lớn lên nhỏ, sẽ chui vào tử cung." Nam nhân thở phì phò, nói xong lời cuối cùng, dưới háng còn mạnh mẽ đâm lên, quy đầu tàn nhẫn thọc phá vách trong tử cung.

Tui: :))))

"A --" Nguyên Vãn Bạch bị nam nhân miêu tả sợ tới mức cả kinh, phảng phất như bướm thật sự có cá sống chui vào. Hai tay y lung tung đùa nghịch, vừa muốn che miệng hắn, vừa chống đẩy động tác dưới háng của hắn. Thịt bướm lẫn tử cung co chặt, lại bị tàn nhẫn chịch lộng vài lần, thế mà nghênh đón cao trào.

Dâm thuỷ phun như suối, lỗ bướm không ngừng run rẩy co rút. Nam nhân ấn thân mình mềm mại của mỹ nhân, tiếp tục tùy ý thọc vào rút ra, hưởng thụ lỗ bướm đang cao trào mà phá lệ ướt nhẹp chặt chẽ.

Tiểu mỹ nhân khóc kêu lắc đầu, chỉ có thể nhìn mình bị chịch đến không ngừng cao trào. Nước dâm trong suốt chảy qua rãnh mông, từng giọt tí tách rơi vào hồ nước, trong nước ám lưu dũng động, dường như thực sự có cá ăn những giọt đục tinh đó.

【 Lời tác giả: 】

Chương này có tên《 chủ động chịch thất bại là như thế nào 》,《 rốt cuộc giá trị dâm đãng khó kiếm bao nhiêu 》

Cười chết, chỉ có thể ở phiên ngoại cho tiểu mỹ nhân kiếm nhiều điểm một chút!!

Trứng màu là giả thiết tiểu mỹ nhân thật sự bị chịch trong tủ quần áo, nội bắn.

Trứng màu:

Tiếng cửa tủ gỗ kẽo kẹt kẽo kẹt vang lên, Nguyên Vãn Bạch bị chịch đến mơ màng, đột nhiên cảm giác sau lưng buông lỏng, cả người rơi vào quần áo mềm mại.

"A a, ô a" dưới háng nam nhân vẫn đâm thọc lên, quy đầu phồng to quấy đảo qua vách tường tử cung. Mỹ nhân nắm chặt quần áo trong tay, vòng eo tuyết trắng bị chịch nảy lên cao, ngoài cửa tủ chỉ thấy hai chân thon dài trắng nõn, bị người đặt trên vai tùy ý dâm chơi.

Nam nhân lại lắc hông dập cặc, y bị chịch đến lui vào sâu trong tủ. Ân Kỳ Uyên nhìn cánh mông tuyết trắng càng chịch càng xa, mắt tối sầm lại, mạnh mẽ tát lên mông thịt rồi nắm mông y kéo về.

"Chân tay căng chặt như vậy sẽ không sao?"

"Ưm a, sẽ, sẽ" mỹ nhân khóc lóc khởi động hai tay, thừa nhận từng cú đụ địt mãnh liệt phía sau.

"Kẹp chặt"

"Aaaa......" Tiểu mỹ nhân thất thần mà ngẩng đầu lên, đục tinh nóng bỏng mạnh mẽ phun trào ra, hung hăng đập vào vách tử cung non mềm, làm cả người mỹ nhân rùng mình co giật.

"Làm bẩn tủ quần áo thì quần áo sẽ không dùng tốt" nam nhân thấp giọng nói, bắt lấy bàn tay y, đặt trên miệng bướm, "Che kín lỗ bướm này, tự mình bò ra."

------------

Nguồn ảnh: xin nguồn

Tui đã sửa một số lỗi ở chương trước, cô nào chưa đọc có thể đọc lại.

Thế giới này còn 2 chương phiên ngoại h+ nữa.

Thấy hay thì bình chọn cho tui zui nhoa.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...