Chương 21: 9. Phiên ngoại: Cưỡi ngựa play

Dâm chơi hai vú / địt bướm trên lưng ngựa / chiều sâu cung giao / cao trào nội bắn

------------------

Sau đại hôn ba ngày, hai người từ biệt bệ hạ cùng mọi người, ngồi xe ngựa chu du khắp nơi.

Xe ngựa ngồi lâu cũng khó chịu, sau đó, Ân Kỳ Uyên chủ động dạy mỹ nhân cưỡi ngựa. Hắn định chế một cái yên ngựa thoải mái, chọn lựa một con ngựa trắng cường tráng lại dịu ngoan. Trải qua hơn mấy ngày dạy dỗ, cuối cùng tiểu mỹ nhân tương đối thuần thục mà nắm giữ kỹ thuật cưỡi ngựa.

"Giá, giá"

Trên lưng ngựa, thanh niên một thân bạch y, phác họa ra dáng người đĩnh bạt. Y phóng ngựa chạy như bay, tiếng gió vù vù, trên khuôn mặt như ngọc mướt mồ hôi, sợi tóc dính ướt dán lên trán, cả người thần thái phi dương, tinh thần tăng vọt, càng nổi bật đôi mắt sáng trong, cặp môi đỏ no đủ.

"Hu --" ngựa trắng ngừng trước mặt nam nhân.

"Ta lợi hại hay không!" Nguyên Vãn Bạch khẽ nâng cằm, đôi mắt đen trong trẻo nhìn sư huynh mang theo vài phần đắc ý, không chút rụt rè mà cầu khích lệ. Ở tu chân giới, y có thể ngự kiếm phi như bay một ngày vạn dặm, thuật cưỡi ngựa nho nhỏ này đương nhiên không khó lắm.

"Lợi hại" Ân Kỳ Uyên mắt mang ý cười, "Thuật cưỡi ngựa tinh vi, dáng người tiêu sái, ta nhìn đến không thể dời mắt, long chương phượng tư chỉ sợ cũng như vậy."

Mặt mỹ nhân lập tức đỏ, xoay người xuống ngựa, tới bên người nam nhân, "Huynh lợi hại hơn" y chu miệng hai lần, không biết nên khen tiếp như thế nào, nhất thời có chút ảo não. Này, có lẽ khi ở Tu chân giới, mình chỉ có thể đưa bảo vật cho sư huynh rồi tìm một nguyên nhân khác, y căn bản không thể nào nói ra.

Ý cười trong mắt Ân Kỳ Uyên càng sâu, hắn ôm người trong lòng ngực, hôn hôn môi đỏ no đủ cùng gương mặt ửng đỏ ướt át. Sau đó, dùng khăn vải lau mồ hôi trên trán cùng cần cổ y, "Vậy đệ có muốn trở nên lợi hại hơn không?"

Tiểu mỹ nhân mềm mại mà dựa vào lồng ngực sư huynh, trong lòng ngọt ngào, nghe vật, ánh mắt liền tỏa sáng, nhanh chóng gật gật đầu.

Nam nhân để y chờ ở đây, sau đó dắt tới một con hắc mã cao lớn. Đầu ngựa ngẩng cao, lông mao đen đặc rối tung ở phía sau, thân thể cường tráng tuyệt đẹp, bốn vó ngựa cân xứng rắn chắc, vừa nhìn bộ dáng liền biết khi chạy sẽ rất mạnh mẽ hữu lực.

"Lên thử xem?" Nam nhân vỗ nhẹ thân ngựa nói.

Nguyên Vãn Bạch hơi do dự một chút, vẫn xoay người lên ngựa. Y vừa mới ngồi yên ổn, phía sau đột nhiên nặng hơn, thế mà sư huynh cũng lên đây.

Mỹ nhân nhớ tới tình huống lần trước hai người cùng cưỡi ngựa, lông mi run rẩy, khẽ dịch mông.

"Đừng nhúc nhích" hô hấp nóng rực của nam nhân phun lên cổ y, "Yên ngựa này ta đã tìm người sửa đổi, chúng ta ngồi như vậy rất vừa vặn."

Tiểu mỹ nhân nắm chặt cương ngựa, đôi tay trắng nõn tinh tế phủ lên một bàn tay khác mang kén, thân mình cũng dựa lên bả vai rộng lớn. Ân Kỳ Uyên kẹp nhẹ bụng ngựa, hắc mã liền chạy chậm về phía trước.

"Tới, ta dạy đệ vượt qua. Dây thừng hơi kéo một chút, ngồi thẳng người, trọng tâm đặt ở chân, đúng, mông lại dịch về sau một chút."

Nguyên Vãn Bạch nghe lời làm theo, kỵ trang bao bọc cánh mông tròn trịa đụng vào dưới háng nam nhân. Vật cứng nóng lên qua lớp quần áo đặt giữa kẽ mông, mỹ nhân kinh hãi, thân mình liền tiến lên phía trước. Nam nhân dùng một bàn tay cầm lấy eo y, "Chú ý nhìn phía trước, động đậy làm cái gì?"

Tiểu mỹ nhân cứng lại, bị hắn mang theo tiếp tục ngự mã. Cương ngựa trên tay hắn buông lỏng, đầu ngựa hơi thấp, bốn vó bật nhẹ, vượt qua một cái cọc lùn. "A!" Nguyên Vãn Bạch kinh hô một tiếng, thân mình nghiêng về phía trước, nam nhân cũng thuận thế đè xuống dưới, dán lên eo lưng mềm dẻo của mỹ nhân.

Y cảm giác kẽ mông cùng bướm nhỏ nháy mắt bị vật cứng hung hăng va đập một chút, hột le co rúm lại đều bị cọ xát đến hơi phồng lên. Đôi mắt trong trẻo của tiểu mỹ nhân nhiễm một tầng sương mù, thân mình muốn vặn vẹo bị giam cầm chặt chẽ. Nam nhân buông dây cương, tay ấn ở giữa eo mông y, nghiêm túc nói: "Ta mang đệ vượt qua một lần,  hiện tại đệ làm thử xem."

Nguyên Vãn Bạch bất đắc dĩ nắm chặt dây cương, đôi mắt trợn tròn đầy sương mù nhìn về phía trước. Y không dám lập tức chạy thử, tính toán trước tiên để ngựa chạy chậm một vòng, sau đó ngự mã (điều khiển ngựa). Hai bàn tay đặt trên eo bụng y lặng lẽ di chuyển lên.

Bởi vì muốn cưỡi ngựa, trước đó Nguyên Vãn Bạch đã quấn vải bố bọc ngực, bây giờ ngực y khá bằng phẳng. Nhìn từ bên ngoài, hoàn toàn nhìn không ra thanh niên tuấn tú nhẹ nhàng mặc bạch y, đang ẩn giấu một cặp núm vú hồng hào, thịt vú dâm đãng no đủ.

Bàn tay to của nam nhân cách quần áo vuốt ve trước ngực, tiểu mỹ nhân giãy giụa không có kết quả, cắn môi mềm, lấy lại bình tĩnh. Y tập trung tinh lực ngự mã, tuy cách quần áo cùng bọc bố bị vỗ về chơi đùa, mang đến sự tê dại, nhưng y có thể xem nhẹ nó. Sư huynh sờ thêm một hồi, thấy y không có phản ứng, cảm thấy không thú vị đoán chừng sẽ từ bỏ.

Sau khi hạ quyết tâm, Nguyên Vãn Bạch nắm dây cương tiếp tục chạy mấy chục bước, động tác nam nhân hình như đã dừng lại, y thở dài nhẹ nhõm một hơi. Trói buộc trước ngực đột nhiên buông lỏng, hai luồng thịt vú cũng nhảy bật ra, đường cong tròn trịa làm kính trang trên người y căng đến mở rộng ra, trước ngực phồng cao một mảnh.

"A a, chuyện này là sao, đột nhiên mở ra...... Ha a, không cần sờ, cầu xin huynh, ô ô không được, mau buông tay" tiểu mỹ nhân kẹp cánh tay muốn ngăn cản tay hư tập kích. Nam nhân lại dùng ngón cái cùng bốn ngón trước duỗi ra luồn qua hai bên nách, mạnh mẽ xoa bóp cặp vú kia.

Thịt vú mẫn cảm qua khe hở ngón tay, bị xoa bóp chơi đùa không ngừng, hai đầu vú bị đốt ngón tay kẹp đến đỏ bừng sưng to. Rốt cuộc mỹ nhân không thể duy trì bình tĩnh mà cầu xin khoan dung, thanh âm dần dần khóc nức nở.

Ân Kỳ Uyên vừa đùa nghịch hai vú dâm, vừa kẹp nhẹ bụng ngựa, để hắc mã tiếp tục đi về phía trước. Cứ như vậy Nguyên Vãn Bạch bị bắt trong lòng ngực nam nhân mà sụt sịt khóc, đôi tay thon dài nắm chặt cương ngựa đều cứng còng, trên mu bàn tay nổi lên gân xanh.

Nam nhân chơi đủ rồi, liền kéo quần áo lỏng lẻo của y ra sau lưng, cặp vú phì nộn liền hiện ra, xuyên thấu qua bạc sam là độ cong mềm mại cùng sóng thịt mê người. Hai núm vú bị lòng bàn tay nghiền ép một cái, vừa ướt hồng vừa trong sáng, bộ dáng khiến người hận không thể cắn một ngụm xuyên qua bạc sam.

"Huynh, a......" Nguyên Vãn Bạch khóe mắt chảy nước, đột nhiên từ xa truyền đến tiếng đạp cỏ, y cho rằng có người tới, sợ tới mức ôm lấy cổ ngựa, đem cặp vú trước ngực ép xuống. Nam nhân liếc mắt một cái, xung quanh yên tĩnh không bóng người, chỉ là ở nơi xa, có một con thỏ trong bụi cỏ.

Một tay hắn giữ cương ngựa, một tay thăm dò nắn bóp bầu vú mềm của người bên cạnh. Nguyên Vãn Bạch nhíu mày, lại lo lắng nơi xa có người đến gần, nhìn đôi vú đến phồng lên trước ngực, trong cổ họng phát ra tiếng nức nở nho nhỏ đáng thương.

Nam nhân càng tà ác hơn, điều khiển hắc mã chạy về hướng tiểu mỹ nhân cho rằng có động tĩnh, còn thỉnh thoảng dùng vật dưới háng chọc chọc kẽ mông y. Lập tức xóc nảy, tiểu mỹ nhân gắt gao ôm đầu ngựa, cắn môi chịu đựng động tác của nam nhân, chỉ chôn đầu mình xuống càng sâu.

"Hu --" Ân Kỳ Uyên dừng ngựa, theo quán tính, toàn bộ bướm dâm của tiểu mỹ nhân liền đưa sát dưới háng nam nhân. Môi bướm cùng hột le bị ma sát mạnh mẽ, liền hộc ra một sợi dâm dịch trong suốt.

"Ngẩng đầu nhìn xem" Ân Kỳ Uyên cười khẽ, thấy y không chịu. Hắn liền dùng ngón tay đùa bỡn mảnh vải mỏng bị dâm dịch dính ướt phía dưới. Bé bướm nộn mẫn cảm bị đầu ngón tay cách vải mỏng chọc cào, Nguyên Vãn Bạch đột nhiên ngẩng đầu lên....... Không có người, gần nơi xa kia, ánh mắt y có thể thấy không có bất kỳ thân ảnh nào.

Y thở dài nhẹ nhõm một hơi, lại vừa thẹn vừa bực, "Huynh còn chọc cái gì! Mau thả ta ra!"

Thế mà nam nhân dám xé lớp quần mỏng của y xuống, bướm xinh đỏ bừng ướt át lõa lồ trong không khí, đè ép trên da yên ngựa, thấm ra vệt nước ướt dầm dề.

"Ô a! Huynh muốn làm sao!" Nguyên Vãn Bạch mở to hai mắt đẫm lệ, lo sợ không yên mà quay đầu lại, thấy được cảnh tượng làm da đầu y tê dại. Nam nhân đem áo ngoài xốc lên, lộ ra chim bự đỏ tím đến tỏa sáng, lúc này không bị ngăn cách mà cọ vào giữa rãnh mông y.

Mỹ nhân liều mạng giãy giụa, "Không được tiến vào! Làm sao có thể làm trên ngựa! Sẽ bị người ta nhìn! Cho ta xuống dưới, a a --!"

Quy đầu đột nhiên chạm vào bươm bướm, đem môi bướm nhỏ non mềm mở rộng ra, rồi quấy đảo thịt non bên trong. Lưng tiểu mỹ nhân lập tức dựng thẳng, hai chân đạp lên ngựa vùng vẫy lung tung, lại bị đùi nam nhân kẹp lấy.

"A, không thể vào, trướng quá" Ân Kỳ Uyên giữ chặt eo nhỏ, không để ý mỹ nhân khóc kêu mà tiếp tục cắm sâu, thẳng đến khi cửa tử cung non mềm bị chống đẩy đến sâu nhất, hắn mới ung dung thong thả mà buông tay.

Ngựa đen chờ tại chỗ đến mất kiên nhẫn, vó ngựa không ngừng nâng nhẹ, nam nhân liền nắm dây cương kẹp bụng ngựa, nó liền nhanh như chớp mà phi về phía trước.

"A a a a a a!! Không, quá nhanh, súc sinh a a a! Mau dừng lại, ha a, phu quân, phu quân, cầu xin huynh...... Quá sâu, không cần đâm tử cung ô ô, cứu mạng! Cứu mạng! Ách a......"

Dương vật bự kịch liệt cọ xát qua mỗi một tấc thịt bướm mẫn cảm, quy đầu thô trướng quấy đảo vòng quanh miệng thịt tròn vo, vài lần cắm sâu, suýt nữa trực tiếp đâm vào tử cung kiều nộn.

Chưa đến nửa khắc, một đoàn thịt dâm đã bị chịch đến mưa rền gió dữ, không có quy luật. Thịt bướm không ngừng co rút lại co rút, nước dâm như phát lũ lụt mãnh liệt mà phun trào, làm lông cặc nam nhân lẫn lưng ngựa đều nhiễm ướt, vệt nước thấm thành một vũng to.

Hai đùi thon dài không có cách nào bảo vệ nơi riêng tư bị xâm phạm, chỉ có thể phí công mà đá dẫm lên thân ngựa, lại bị chân nam nhân kẹp chặt, tiện đà cho kẻ xâm lấn hành dâm. Hai cánh môi bướm non mềm bị chịch đến co rụt lại, chịu đựng đủ lông cặc thô cứng cùng hai trứng dái hung ác va chạm. Hột le be bé sớm đã đỏ lên phồng lên, lại không biết xấu hổ mà liên tục đón lấy chim bự, nơi bị cọ xát phụt ra từng dòng dâm dịch.

Nguyên Vãn Bạch chảy đầy nước mắt, khuôn mặt như ngọc ửng hồng nhuốm màu tình dục. Vạt áo lỏng lẻo rộng mở, lộ ra nửa bầu vú tròn trịa, miệng rên rỉ không ngừng, khóc kêu liên tục. Hoàn toàn không nhìn ra người vừa cưỡi trên ngựa trắng, công tử một thân tuyết bào tiêu sái tuấn dật.

"Thế này mà chịu không nổi?" Nam nhân tựa cằm lên cần cổ y, cười khẽ, "Nhưng ta còn chưa dạy đệ vượt qua, không bằng bây giờ tiếp tục làm đi."

Hai mắt tiểu mỹ nhân đẫm lệ mông lung, còn chưa kịp phản ứng, đã bị mang theo phóng ngựa vượt qua. "A --" vó ngựa tăng lên, mỹ nhân nhắm chặt hai tròng mắt, thân mình bị bắt đổ về phía trước, cả người như bị chim bự địt văng lên không trung, căng trướng đến khó nhịn.

Theo vó ngựa rơi xuống đất, cả người y nặng nề đi xuống, đại dương vật trong cơ thể lại thẳng tắp mà đâm lên trên. Mỹ nhân mở hai mắt đẫm lệ, trong nháy mắt, chim bự bay xuyên qua lỗ bướm chui vào cổ tử cung nhỏ hẹp. Đầu mũ dữ tợn nghiền áp vách trong tử cung, trên bụng nhỏ tuyết trắng nhô lên một khối to rõ ràng.

Khoái cảm bị chịch mở hoàn toàn cùng cảm giác tê dại truyền đi khắp người. Thân thể Nguyên Vãn Bạch run rẩy, ánh mắt mê ly, cánh môi mở ra nhưng lại không nói lên lời. Trong cổ họng tràn ra vài tiếng rên rỉ đáng thương. Bộ dạng bị chịch đến thất thần tan rã, hồn như sắp bay lên trời.

Hắc mã tiếp tục chạy như bay về phía trước, Ân Kỳ Uyên đỡ thân mình xụi lơ của tiểu mỹ nhân lên, "Không cần ôm đầu ngựa, ngồi thẳng, trọng tâm đặt sau, nếu không ngựa nhảy sẽ không đứng dậy được."

Tiểu mỹ nhân rũ đầu lệch sang một bên, dựa trong ngực hắn, không biết có nghe vào không. Nam nhân cười khẽ, nghiền áp tử cung hai lần, Nguyên Vãn Bạch lập tức kinh hãi lung tung gật đầu.

"Không có việc gì, ta dạy đệ nhiều hơn hai lần thì đệ sẽ biết." Ân Kỳ Uyên hôn hôn vành tai phiếm hồng, giá cánh tay y tiếp tục thao túng cương ngựa.

Tử cung chỉ bị tinh tế nghiền nát, mỹ nhân đã không chịu nổi, huống chi là bị thọc vào rút ra với tần suất cao như vậy. Sau vài lần bị mang theo phóng ngựa nhận lấy vô số khoái cảm, toàn thân tiểu mỹ nhân đều nổi lên màu ửng hồng của tình triều.

Lúc đầu, sau khi hắc mã nhảy lên hoàn thành, y còn cần nam nhân vớt lên từ trên lưng ngựa, lại thêm vài lần chịch bạo khiến y phải chịu giáo huấn. Nhưng rất nhanh, thân thể chịu đủ tra tấn tình dục liền ngoan ngoãn học. Sau một lần nhảy lên hoàn thành, tiểu mỹ nhân tự giác thẳng người, trọng tâm đặt sau, toàn bộ tử cung kín kẽ mà bao bọc quy đầu, bị đâm sâu khiến bụng nhỏ vừa căng vừa trướng.

"Tính giác ngộ không tồi" nam nhân liếm liếm môi, ôm chặt người trong lòng ngực. Nguyên Vãn Bạch đã phun nước rất nhiều lần, trong không khí tràn ngập hương vị tình dục dâm mĩ, làm tính dục của nam nhân càng thêm phấn chấn bừng bừng, muốn làm người trong lồng ngực lộ ra càng nhiều dâm thái.

"Kế tiếp, tự mình nếm thử một chút" nam nhân dán sát bên tai y nói, sau đó hắn dần dần buông lỏng dây cương.

"?" Đầu Nguyên Vãn Bạch giống như bị hồ nhão kết dính, không hiểu ý tứ của nam nhân. Mắt thấy dây cương trượt xuống, hắc mã chạy càng lúc càng nhanh, trong lúc kịch liệt điên lộng,y bắt được cương ngựa.

"Đúng vậy, đệ thao túng nó, vượt qua mấy cái cọc cho ta xem" Ân Kỳ Uyên không chút để ý nói, còn đặt tay ở eo mông y tinh tế vuốt ve.

Nguyên Vãn Bạch nghiến răng, thần chí y không rõ còn bắt mình khống chế ngựa, không có ý tốt! Cương ngựa đã nằm trên tay y, còn chần chờ cái gì, mỹ nhân lập tức nắm chặt dây cương muốn làm hắc mã dừng lại.

Ân Kỳ Uyên híp mắt lại, bắt giam hai tay của y, vòng ra trước người, sau đó hắn dùng sức kẹp bụng ngựa. Không có dây cương gông cùm xiềng xích, hắc mã khởi động bốn vó, nhanh như chớp, chạy như bay mà đi.

"Ách a a a a a a a! Mau dừng lại, không!! Không cần điên thế...... A, phu quân, ta sai rồi...... Ta sai rồi, ta không dám nữa ô ô" Tiểu mỹ nhân điên cuồng cử động đôi tay, nhưng làm thế nào cũng không với tới dây cương, chỉ có thể banh thẳng hai chân cưỡi trên chim bự của nam nhân.

Bướm dâm ướt đến rối tinh rối mù, khoái cảm như điện lưu lan truyền khắp toàn thân. Nghênh đón làn gió thổi tới trên da thịt mẫn cảm đầy tình dục, kích thích đến từng trận tê dại. Mỹ nhân thét chói tai mà hỏng mất, sau khi phản ứng lại liền đau khổ xin tha. Nam nhân khẽ cười một tiếng, túm dây cương đặt lại lên tay y, "Phải vượt qua hai mươi cái."

Nguyên Vãn Bạch nghe thế, đôi tay phát run, lại không thể không nắm chặt cương ngựa. Y nỗ lực nhớ lại lúc nam nhân dạy dỗ, thẳng thân mình, trọng tâm đặt sau, mông...... Nháy mắt đã vượt qua, khoái cảm bị đâm thọc xông thẳng lên đỉnh đầu. Mỹ nhân kêu lên một tiếng, suýt nữa ngã bò trên lưng ngựa, lại cố run rẩy dựng thẳng eo.

"Ba cái, bốn cái...... Cái này không tính...... Đúng, bảy cái" nam nhân ở đằng sau ngồi đếm. Ngẫu nhiên sẽ có sai lầm, hắn dựa vào thuật cưỡi ngựa tinh vi đem ngựa khống chế tốt.

Tiểu mỹ nhân nắm chặt cương ngựa, cảm thụ được mỗi lần phóng ngựa nhảy lên thì trên lưng ngựa liền động cơ bắp. Thật giống như ... điều khiển súc sinh chịch bướm y. Trong không khí tràn đầy dâm hương, hắc mã bị ảnh hưởng cũng trở nên xao động bất an, còn ngẫu nhiên quay đầu lại, dùng đôi mắt sáng ngời có thần nhìn mình. Tưởng tượng như vật cùng nhìn trộm làm y càng thêm bối rối mà hỏng mất, lỗ bướm co chặt phun ra càng nhiều dâm thủy.

"Tích -- kỵ thừa cao trào *2, giá trị dâm đãng +6, tiến độ trước mắt 187/1000"

"Ư a" tiếng hệ thống nhắc nhở như xác minh phỏng đoán của y, hắn thật sự chủ động thao túng một con ngựa để đưa mình lên cao trào. Cảm giác thẹn ùa đến, mỹ nhân khóc đến thân mình run rẩy, nước mắt xoạch xoạch chảy xuôi theo gò má, lướt qua cằm rồi đi qua giữa hai vú.

Nam nhân gầm nhẹ một tiếng, ở trong lỗ bướm đang cao trào mà mở rộng tử cung. Tinh dịch nóng bỏng bắn phụt phụt vào trong tử cung đã chịu đủ tra tấn. Vách thịt mẫn cảm sưng to co rút bị đục tinh phun trào nhanh chóng ngập nước, cảm giác trướng đầy nóng rực lập tức bao phủ toàn bộ bụng nhỏ.

Nguyên Vãn Bạch chấn kinh mà che bụng, lòng bàn tay hiện lên hình dạng dương vật dần dần bị dâm dịch bao vây đến sờ không ra. Bụng nhỏ ửng đỏ phồng lên cao cao, trên lưng ngựa lung lay dường như có thể nghe thấy tiếng nước ào ào. Mỹ nhân từ dư vị cao trào dần dần phục hồi tinh thần, nam nhân mút hôn nước mắt trên mặt y, chuẩn bị ôm người xuống ngựa.

"Từ từ!" Nguyên Vãn Bạch ngăn cản động tác của hắn, "Kết, kết thúc rồi sao?"

Ân Kỳ Uyên nhìn mỹ nhân quần áo lỏng lẻo rối loạn, mặt đỏ ửng, nhướng mày.

"Ta vẫn có thể, không cần đi về, tại đây...... ý ta là...... Ở trên ngựa làm thêm lần nữa đi." Nguyên Vãn Bạch nghĩ đến vài giờ kiếm giá trị dâm đãng, cố nén cảm giác thẹn thùng mà chu miệng nói.

Ánh mắt nam nhân tối lại, chim bự đang chôn trong cơ thể y nhanh chóng khôi phục vẻ cứng ngắc trướng to.

Nguyên Vãn Bạch nắm chặt cương ngựa, dựa vào lồng ngực nam nhân. Vú cùng mông bị một đôi tay hư xoa bóp di động trên dưới, "Đệ thích được địt trên lưng ngựa?" Hô hấp nóng rực của nam nhân phun bên tai y.

Mỹ nhân lung tung gật gật đầu, nam nhân lại không thuận theo không buông tha, "Vì sao? Bởi vì như vậy sẽ đâm sâu hơn sao?". Hắn dùng sức quấy đảo tinh dịch vẩn đục chứa trong tử cung, quét qua niêm mạc mẫn. Tiểu mỹ nhân nước mắt lưng tròng hết gật đầu lại lắc đầu.

"Thích cảm giác không thể tránh thoát, bị ta địt điên cuồng?" Tiếng nói tà tứ của nam nhân lại vang lên, Nguyên Vãn Bạch trợn tròn mắt dùng sức lắc đầu.

"Vậy, đệ thích tự khống chế ngựa nhảy lên, một lần lại một lần bị địt mạnh vào tử cung ha?" Y cứng đờ thân mình, nam nhân nhân cơ hội giả vờ muốn cướp cương ngựa. Tiểu mỹ nhân thấy thế liên tục gật đầu, giọng nói mang theo khóc nức nở: "A thích, ta thích nhất."

Ân Kỳ Uyên cười nhẹ, nắm bầu vú dựng thẳng của mỹ nhân, đặt đầu y dựa trên vai mình, "Vậy, mau chứng minh cho ta xem đi."

【 Lời tác giả: 】

Sư huynh dạy thuật cưỡi ngựa × con đường mới kiếm giá trị dâm đãng √

Trứng màu là kết quả tiểu mỹ nhân hôm nay huấn luyện cùng tiến triển kế tiếp thuật cưỡi ngựa.

( ಡωಡ )

Trứng màu:

Chờ đến Nguyên Vãn Bạch từ trên lưng ngựa đi xuống, trời đã tối. Y không biết rõ mình bị nội bắn bao nhiêu lần, nhưng khẳng định không phải chỉ một lần......

Nam nhân đỡ hai chân đem y từ trên lưng ngựa ôm xuống, chỉ một động tác nho nhỏ mà hai đùi y liền run rẩy, càng không thể khép lại hai chân, tự mình đi đường. Dâm dịch bạch trọc từ quần mỏng bị xé mở chảy ra đầy đất. Y không chút nghi ngờ nếu sư huynh buông tay, y sẽ lập tức xụi lơ trên mặt đất, giãy giụa cũng không thể, chỉ tùy ý ngồi lên vệt nước dơ bẩn.

"Lần sau còn dám cưỡi ngựa không?" Ân Kỳ Uyên mắt mang ý cười trêu chọc nói.

"Làm sao lại không dám!" Mỹ nhân nỗ lực mở mí mắt chua xót, "Chờ ta học tốt sẽ cưỡi!", một ngày nay y kiếm lời gần 30 giá trị dâm đãng, đáng giá!

Đại khái qua hai ba ngày, thuật cưỡi ngựa của Nguyên Vãn Bạch có thể nói là tiến bộ vượt bậc, đặc biệt là động tác vượt qua chướng ngại làm lưu loát vô cùng, nhất cử nhất động tràn đầy tiêu sái, một ít cao thủ cưỡi ngựa đều khen y.

"Hay" mấy người trùng hợp vây xem vỗ tay nói, Nguyên Vãn Bạch quay đầu lại cười, chạm phải hai tròng mắt sâu thẳm của sư huynh.

Thân mình y cứng đờ, cổ họng lăn lộn, theo phản xạ mà kẹp chặt bụng ngựa, tử cung bí ẩn trong cơ thể thế mà truyền đến một trận ngứa ngáy trướng đầy.

-------------

Nguồn: trong ảnh

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...