Chương 22: 10. Phiên ngoại: Suối nước nóng play

Gạt sư huynh dùng đạo cụ thủ dâm, bị lừa tiến vào suối nước nóng gian dâm

----------------

Chờ tin tức lão hoàng đế băng hà truyền đến, hai người đã chọn một nơi sơn thủy hữu tình định cư.

Giá trị tình yêu của sư huynh cũng tăng tới 95 điểm, còn một phiền não duy nhất chính là kiếm giá trị dâm đãng.

Buổi sáng hôm nay, tiểu mỹ nhân từ trong lòng ngực sư huynh tỉnh lại, nhìn sư huynh vẫn nhắm hai mắt, y lập tức kéo thân mình bủn rủn mở ra tủ gỗ đầu giường.

Cái gì cũng không có, trống rỗng một mảnh! Nguyên Vãn Bạch thở phì phì mà cắn môi, vài buổi tối y đều thấy sư huynh từ mật quầy này lấy ra một cái hộp gỗ đen nhánh hình chữ nhật, bên trong chứa rất nhiều ngọc thế* hình dạng khác nhau.

* ngọc thế là sex toy, cu giả ó

Ngọc thế kia sau đêm tân hôn y chưa thấy thêm lần nào, cho rằng sư huynh để lại trong Phủ Kim Ngọc ở kinh thành, lại không nghĩ rằng hắn mang tới đây. Sau mấy ngày định cư, hắn lại lần nữa dùng nó trên người y.

Mỗi lần nhìn sư huynh từ hộp gỗ, bắt y... à không, châm chước cho y chọn lựa đạo cụ, trong lòng y không nhịn được phát run, đau khổ cầu xin hắn cho mình xem trong hộp có cái gì. Sư huynh lại nói muốn bảo trì cảm giác thần bí, sau khi mở ra liền biết.

Mỹ nhân không có cách nào, đành phải trăm phương nghìn kế mà lựa chọn nhìn lén, nhưng thời điểm mở mật quầy ra, bên trong đều không có đồ vật gì. Nơi này khẳng định có cơ quan ngầm! Chỉ vì tàng trữ hộp gỗ như thế, cần thiết sao...... Sư huynh chắc chắn còn ẩn giấu điều gì khác, y ngưng thần suy tư.

Ân Kỳ Uyên giật giật lông mi, tiểu mỹ nhân thật cẩn thận mà đóng lại mật quầy, giả vờ trong lúc lơ đãng xoay người động đậy hai lần. Một lát sau, nam nhân mở mắt ra, đem người y ôm trong lòng ngực. Hắn hôn hôn đôi môi hồng nhuận của mỹ nhân, lại vuốt ve tóc đen của y, nhẹ giọng nói: "Lát nữa ta có việc cần ra ngoài, giữa trưa ta sẽ mang bánh tim sen ở phố đông về cho đệ, được không?"

"Được" Nguyên Vãn Bạch giả vờ vừa tỉnh ngủ, mở mắt, mê mang đáp lại một tiếng. Sau khi sư huynh rời đi, y liền xốc chăn đứng lên.

Lại mân mê một hồi ở mật quầy, mỹ nhân quyết tâm đi khắp nơi trong phòng nhìn xem. Nhà ở không tính là lớn, y vòng hai vòng, ở thư phòng phát hiện một chiếc khăn tay. Y nghi hoặc mà nhặt khăn đưa lên mắt nhìn, trong lòng nảy lên một cái.

Đây đâu phải khăn tay bình thường, trên khăn có vài vết máu, còn có bạch trọc linh tinh, y nhìn ra được nó từng bị rửa sạch, chất lỏng bên trên màu sắc thật nhạt, nhưng vẫn như cũ dơ bẩn khó sạch.

Y run tay thử đem khăn thu vào tay áo, tiếng hệ thống nhắc nhở vang lên "Tích —— cất giữ khăn tay chứa máu xử nữ cùng tinh dịch, giá trị dâm đãng +3, tiến độ nhiệm vụ 283/1000"

Tiểu mỹ nhân mặt đỏ tai hồng, sư huynh lại cất trộm cái khăn mà bọn họ làm trên thuyền lần đó...... mang về đây, còn lưu giữ đến bây giờ! A a a y xấu hổ và giận dữ đến muốn đấm tường, lại phát hiện bên trong vách tường trống rỗng. Mỹ nhân sờ soạng vài lần, thế mà phát hiện một cái ám môn*.

*ám môn: giống như mật thất ấy, phòng riêng nhưng mà xây kín đáo không ai biết.

Nguyên Vãn Bạch mở cửa ám môn, bên trong là một không gian bao gồm: một giường chăn, một chậu đồng rửa mặt, hai yên ngựa, vài món kỵ trang bị tổn hại...... Mỹ nhân càng xem càng hoảng hốt, một cổ khí nóng xông thẳng lên đại não. Khuôn mặt vốn hồng nhạt hiện tại đỏ rực như màu máu.

Tiểu mỹ nhân dùng sức xoa xoa khuôn mặt đang nóng lên, cố bình tĩnh mà tìm kiếm. Cuối cùng ở trong góc, y phát hiện hộp gỗ mình muốn tìm. Y run run lông mi mở hộp gỗ ra. Cái này gồ ghề quá... Cái này có mỏ nhọn thật đáng sợ... Cái này cũng quá thô đi... A a... Đây là?

Mỹ nhân cầm lấy ngọc thế có phần thân thô to, quy đầu no căng đáng sợ, đầy gân xanh quấn quanh, lại lấy thêm một mặc ngọc màu đen nhánh được điêu khắc, khá giống dương vật nam nhân hoàn chỉnh.

Phảng phất như dương vật dữ tợn lúc này thật sự nằm trong tay y, lòng bàn tay trắng nõn liền nóng lên. Tiểu mỹ nhân nhanh chóng thả nó xuống, một hộp lớn tính cụ đầy dâm tà khiến y không biết phải làm sao.

"Ký chủ! Ngươi đạt được thật nhiều đạo cụ đặc thù ~ dùng để thủ dâm có thể kiếm không ít giá trị dâm đãng đâu!" tiếng hệ thống vui sướng vang lên.

Nguyên Vãn Bạch ngẩn người, nhấp môi, sau đó ôm hộp gỗ trở về phòng.

......

Ân Kỳ Uyên mang bánh tim sen trở về, nghĩ đến bộ dáng vui sướng hài lòng của y khi nhận điểm tâm, mặt mày hắn tràn đầy ôn nhu. Vừa vào phòng lại thấy mỹ nhân quấn chặt chăn nằm trên giường, chỉ lộ ra khuôn mặt đỏ hồng.

"Xảy ra chuyện gì?" Nam nhân cuống quít buông hộp điểm tâm xuống, cúi người nhìn kỹ tình huống của mỹ nhân.

"Không có gì, chỉ là ta ăn phải đồ hỏng, bụng hơi đau, nghỉ một chút là tốt thôi." Nguyên Vãn Bạch ngẩng đầu, khuôn mặt nhỏ nhắn đổ một lớp mồ hôi mỏng, ngữ khí suy yếu nói.

"Ta giúp đệ xoa xoa." Nam nhân đau lòng mà vuốt ve mặt y, muốn xốc chăn lên.

Nguyên Vãn Bạch cả kinh, quấn chăn càng kín mít hơn, động tác ẩn nhẫn mà kêu rên một tiếng, "Không cần, ta đắp chăn rất thoải mái, thật sự sẽ tốt ngay!"

Ân Kỳ Uyên đứng lên, khuôn mặt hắn băn khoăn. Cả người mỹ nhân cứng đờ, ngoan ngoãn nhìn hắn mà tươi cười, nam nhân không hề tìm tòi nghiên cứu: "Vậy, đệ ăn một chút đồ thanh đạm nhé, ta đi phân phó hạ nhân."

Nam nhân vừa đi, cổ họng mỹ nhân liền tràn ra tiếng nức nở tinh tế, thân mình cọ xát lên giường, y do dự mà xốc chăn lên. Thân thể mỹ nhân khoác một lớp áo mỏng, thân dưới trần như nhộng, một cặp chân dài trơn bóng ngồi ở mép giường.

Bướm xinh trắng nuột không lông bị lấp đầy tính cụ, mỗi lần phun ra nuốt vào đều kéo theo một đoạn thịt bướm nộn hồng, cùng dâm thủy mê người. Mỹ nhân lắc nhẹ thân mình, dẩu mông thịt đẫy đà đến mép giường, dùng đệm giường cùng mép giường kẹp giữ ngọc thế để y nhún nhảy cho bướm ăn.

"Thật sâu, ưm, đụng vào cửa tử cung, a ~ quấy đảo trong bướm thật tốt a" tiếng mỹ nhân khóc ngâm nga, tốc độ va chạm càng lúc càng nhanh, dâm dịch càng chảy càng nhiều, theo ngọc thế dính vào đệm giường.

Mỹ nhân hồn nhiên, vươn ngón tay thăm dò lỗ đít phía sau. Hậu huyệt không biết bị nhét cái gì, nếp uốn cúc hoa căng đến mở rộng ra, thành một cái động màu đỏ tươi. Mỹ nhân cẩn thận sờ soạng tìm được tính cụ trong lỗ nhỏ, liền đem ngón tay cắm vào.

Đốt ngón tay xuyên qua lỗ đít kéo tính cụ hình tròn di chuyển trước sau, nghiền áp chơi đùa tuyến tiền liệt mẫn cảm. Hai bút cùng vẽ, Nguyên Vãn Bạch sướng đến hai mắt đẫm lệ, suýt chút nữa ngã ngồi trên mặt đất. Khuỷu tay y dựa trên giường, hai chân trắng nõn rùng mình không ngừng.

Cuối cùng, cao trào kết thúc, nghe được tiếng nhắc nhở giá trị dâm đãng gia tăng, mỹ nhân chậm rãi phục hồi tinh thần, muốn rút ra ngọc thế trong lỗ bướm, một loạt dâm thủy suýt chút nữa phun trào ra.

Tiểu mỹ nhân nước mắt lưng tròng mà nhét lại tính cụ vào bướm. Ngoài cửa truyền đến tiếng bước chân, y cuống quít lắc mình lên giường, kéo theo tử cung co chặt, thịt bướm lại chịu một phen dâm lộng.

Ân Kỳ Uyên cất bước đi về phía trước, thấy được mỹ nhân. Vành mắt y hơi hơi phiếm hồng, hai má tuyết trắng còn ướt nước mắt, vô cùng đáng thương mà nhìn về phía mình.

"Vô cùng đau đớn?" Nam nhân ngồi ở mép giường nhẹ giọng nói, "Phòng bếp có nấu cháo, ta đút đệ ăn nhé?"

"Ăn không vào thì nói, ta cùng đệ  lên giường nằm được không?" Nam nhân mơn trớn tóc mái y, lo lắng nói.

"Nuốt trôi!" Tiểu mỹ nhân nhanh chóng gật đầu, lại bổ sung, "Ăn xong, sau đó ta tắm gội là tốt ngay."

"Được, ta gọi người mang nước đến." Ân Kỳ Uyên cầm chén, tinh tế đút cháo cho y.

Mới vừa đổ một thân mồ hôi, lại trùm chăn, ăn cháo nóng, Nguyên Vãn Bạch cảm thấy cả người mình nóng đến phát hoảng. Cách một lớp chăn, dưới mí mắt sư huynh, khoái cảm quỷ dị từ lỗ bướm và lỗ đít bị cắm đầy tính cụ làm y càng thêm khó nhịn.

"Khụ khụ, khụ" tiểu mỹ nhân không cẩn thận nghẹn họng, ho sặc sụa.

"Ăn vội như thế làm gì" nam nhân buông chén, dán sát vào đem người y bế lên, vỗ nhẹ sau lưng.

Nguyên Vãn Bạch trợn tròn mắt, trong lòng căng thẳng, hai chân trong chăn hai bất an mà quẫy đạp.

"Hương vị gì đây?" Ân Kỳ Uyên chôn ở cần cổ y ngửi ngửi, ánh mắt có chút u ám.

Nguyên Vãn Bạch vội vàng giãy giụa, nửa khuôn mặt đều vùi vào trong chăn, "Có thể là mùi huân hương, hôm nay ta không thể ra khỏi phòng, dính khá nhiều mùi."

Tiếp theo, y lại nói sang chuyện khác: "Ta muốn tắm gội, thân thể rất khó chịu."

Ân Kỳ Uyên nhìn lò hương bên cạnh, hôm nay là hương cam tùng, mát lạnh người. Khi hắn vừa dán sát vào y lại cảm nhận được một cổ sóng nhiệt dâm hương, dụ người mê hoặc như muốn điên. Hắn mặt không biểu tình mà đem người thả lại trên giường, nói y nghỉ ngơi tốt, liền đứng dậy đi ra khỏi phòng.

Nam nhân đóng cửa lại, quần áo đong đưa truyền đến một chút hơi lạnh. Hắn cúi đầu nhìn, trên quần áo không biết làm sao lại dính thủy dịch, ướt một khối. Hắn dùng ngón tay nắn vuốt, đưa lên mũi ngửi nhẹ, hương vị dâm dâm quen thuộc. Trong lòng hắn hiểu rõ, sau đó cất bước rời đi.

Tiểu mỹ nhân che lại bướm dâm nở nang phồng lên như gò đất, chờ mãi chờ mãi cũng không thấy nước ấm đưa tới. Lỗ bướm cùng lỗ đít dâm thực tủy biết vị mà co rút không ngừng, từng đợt sóng tình dục đánh sâu vào, y lại nhịn không được đâm thọc vài lần.

Khoái cảm từ giữa háng nhảy lên đại não, y choáng váng mà dựa vào mép giường, một thân da thịt ướt mềm, chạm vào một chút là có thể chảy ra nước.

"Phu nhân" ngoài cửa truyền đến tiếng gõ cửa.

"Có việc gì? Nói thẳng đi." Nguyên Vãn Bạch sợ tới mức chui vào chăn.

"Phòng chứa củi hết củi, tạm thời không có nước ấm, phu nhân có thể dời bước đến hậu viện để ngâm nước nóng tắm gội không?" Hạ nhân cao giọng nói.

"Được" Nguyên Vãn Bạch xuống giường, nhanh chóng lấy quần lót từ tủ quần áo ra.

"Thân thể phu nhân không khoẻ, mời lên kiệu nhỏ ạ." Bọn hạ nhân khiêng kiệu nhỏ đến. Tiểu mỹ nhân có chút thẹn thùng, đây là lần đầu tiên ở nhà y ngồi kiệu, nghĩ đến bộ dạng mình ở trên đường xoắn chặt hai chân đi từng bước rất đáng thương, y vội vàng lên kiệu.

Tới suối nước nóng, tiểu mỹ nhân cho người lui ra, cởi quần áo dính nhớp trên người, trần truồng đi vào ao nước.

Thân thể mỹ nhân trắng trẻo, dáng người nuột nà dưới sương mù mờ ảo cùng nước ao ào ạt càng hiện lên vẻ mê người. Ân Kỳ Uyên bước đến bên cạnh ao, không tự giác ngừng lại hô hấp.

Trong ao, mỹ nhân híp mắt, một đầu tóc đen nhánh như tơ lụa nổi trên mặt nước, sóng nước nhu nhuận vuốt ve khuôn mặt thanh tú, lông mày và lông mi ướt nhẹp, môi đỏ tươi. Trước ngực, hai bầu vú cao ngất mềm mại điểm hai quả anh đào hồng hào, dưới gợn nước nhộn nhạo hoa lệ dị thường.

Đột nhiên, mỹ nhân nhẹ nhàng di động thân mình, cong eo nhỏ banh chân ra, Ân Kỳ Uyên vòng bước đến phía sau y, nhìn bướm xinh trơn bóng trắng nõn lộ ra chút màu đen. Hắn tập trung nhìn kỹ, trong lỗ bướm thình lình cắm một căn hắc ngọc quen thuộc, lỗ bướm nhỏ hẹp nuốt ăn hơn phân nửa cây, còn sót lại một chút lộ ra bên ngoài. Dù nước suối quay cuồng cũng không chút sứt mẻ, hiển nhiên là bướm đã ăn cực sâu.

Nguyên Vãn Bạch thở gấp muốn rút ngọc thế ra, nhưng lỗ bướm mút ăn rất chặt chẽ, không ngừng co rút muốn giữ lại tính cụ thô to. Do vừa rồi ở cỗ kiệu, dâm thủy chảy bớt, làm giảm sự bôi trơn sao? Y đỏ mặt nghĩ, cố banh miệng bướm rộng hơn, không để ý nước suối làm lỗ bướm căng đến tê dại, nương theo nước ao bôi trơn, cuối cùng y rút ra được hơn phân nửa.

Phía sau có tiếng nước, tiểu mỹ nhân kinh ngạc xoay người, thân thể trần trụi đối diện sư huynh. Mỹ nhân nhất thời nghẹn lời, ngọc thế trong bướm đã bị rút ra, rơi vào tay nam nhân. Không có vật ngăn chặn, dâm thủy chưa kịp trào ra, đã bị nước nóng ôn tuyền tiến vào cọ rửa, lấp đầy lỗ bướm nhỏ hẹp không thôi. Y sợ tới mức lập tức dùng tay che kín miệng bướm bị căng lớn.

Ngay sau đó, toàn bộ mông thịt mềm mại rơi vào bàn tay to, nam nhân dùng hai ngón tay banh miệng bướm y.

"A!" Lỗ bướm bị mở rộng ra, theo động tác của thân thể làm nước ao tinh nghịch tràn vào. Trong chớp mắt ngắn ngủi, tiểu mỹ nhân liền rơm rớm nước mắt. Ân Kỳ Uyên lại không hề thương tiếc mà khép lại ba ngón tay, đột nhiên thọc vào lỗ bướm mềm như đậu hủ, "Đệ trốn ta chơi bướm bao lâu rồi?"

"Một, một canh giờ." Nguyên Vãn Bạch nói lắp.

Nam nhân bình tĩnh nhìn y, một tay khác cầm lấy ngọc thế, muốn đút vào lỗ đít phía dưới.

Hậu huyệt y đang chứa thứ khác a! Tiểu mỹ nhân nức nở nói thật "Chơi một buổi sáng ưm ư."

Ngay từ đầu, y chỉ muốn kiếm giá trị dâm đãng thôi, định nhét mỗi tính cụ vào lỗ đít, nhưng không biết tại sao bướm dâm cũng phát ngứa. Mỹ nhân nhìn ngọc thế gần giống chim bự của sư huynh, ma xui quỷ khiến mà cầm lên thưởng thức. Vật này mà đi vào trong cùng dương vật thật sự có gì khác nhau...... Càng lạnh hơn? Hay cứng hơn một chút?

Chờ khi y phục hồi lại tinh thần, bướm xinh đã nuốt ăn ngọc thế rồi. Thân thể nếm đủ tình dục liền tự giác theo đuổi khoái cảm, y nhịn không được lấy danh nghĩa kiếm giá trị dâm đãng mà chơi chơi vài lần. Đến khi ý thức được sư huynh sắp về mới cuống quít trốn vào chăn.

Ân Kỳ Uyên thu hồi ngọc thế đặt trước miệng đít, mỹ nhân khẽ thả lỏng một hơi, còn tốt, sư huynh không phát hiện y nhét vào cả hai lỗ. Vừa thấy may mắn xong, nam nhân lại rút ngón tay trong bướm ra, nắm eo y nhấn xuống, chim bự thô trướng giữa háng đột nhiên tiến thẳng vào lỗ bướm ướt hồng.

Dương vật chân chính cùng ngọc thế vẫn có điểm khác nhau. Gậy thịt lửa nóng thuần thục mà tìm được tử cung mẫn cảm, thân chim dữ tợn đầy gân xanh không nhịn được mà va chạm trong lỗ bướm, đem mỗi lớp niêm mạc nghiền áp ma sát đến sung huyết. Tiểu mỹ nhân khóc kêu, giãy giụa, lại bị ấn ở suối nước nóng điên cuồng chịch lộng.

Ân Kỳ Uyên banh ra cặp chân thon dài của mỹ nhân, chống trên vách ao. Đáy chậu no đủ mềm mại bị đẩy lên cao ngất, dễ dàng cho hắn chơi dâm. Nam nhân vừa liếm láp hai bầu vú trắng thơm đang nảy tưng tưng của mỹ nhân, vừa thẳng lưng mạnh mẽ chịch lộng tử cung ướt nhẹp chặt chẽ.

Nguyên Vãn Bạch thấy mình bị banh chân khiến lỗ bướm mở rộng ra, trong tư thế dâm đãng, chân y giơ cao qua đỉnh đầu, mặt trướng đến đỏ bừng. Mấy chỗ mẫn cảm trên người đều bị kích thích cuồng gian làm da đầu y tê dại, ngón chân cuộn tròn, nói không ra lời.

Nam nhân mút thịt vú vào trong miệng, cắn núm vú đến khi sưng đỏ trướng đau. Mỹ nhân khóc, thở gấp chống đẩy: "Đừng, đừng cắn, đau."

Ân Kỳ Uyên ngước mắt, khuôn mặt anh tuấn tràn đầy tà ý: "Đau? Ta thấy đệ rất thích, bướm cắn rất chặt."

Hắn cúi người gặm cắn núm vú bên kia, mỹ nhân kêu nhỏ một tiếng, cảm giác vừa đau vừa sướng từ trước ngực truyền đến, kích thích khiến lỗ bướm không tự giác mà xoắn chặt. Nam nhân lắc hông mãnh liệt va chạm thịt bướm bên trong vài lần, tốc độ chịch rất nhanh, ngoài miệng lại nói: "Đệ chơi cả sáng sớm nên bướm đĩ này cắn lỏng quá, không kích thích thì không được."

Nguyên Vãn Bạch cả kinh trợn tròn mắt, đối diện với ánh mắt đầy tính xâm lược của nam nhân, lại hoảng sợ: "Ta, ta sẽ kẹp chặt bướm, huynh đừng cắn được không."

Ân Kỳ Uyên không nói, mắt sáng quắc nhìn chằm chằm y, tiểu mỹ nhân rũ mắt, cố gắng thít bướm thật chặt. Nam nhân như muốn cùng y phân cao thấp mà tăng lớn lực độ, dùng chim bự hung tàn đến cực điểm mà điên cuồng gian dâm lỗ bướm.

Đầu tiên dương vật đột nhiên rời khỏi miệng bướm, để nước suối nóng chảy ngược vào lỗ lồn, lại đột nhiên xâm nhập, đánh đấm cửa tử cung mềm xốp, lực độ to lớn như muốn đem y đóng đinh lên trên vách trì. Sau khi bị chịch vài lần như thế, Nguyên Vãn Bạch miễn cưỡng thít chặt bướm lập tức buông lỏng. Nam nhân cười nhạo một tiếng, vùi đầu tiếp tục hút cắn vú non.

"A a a a a, không cần, a đừng cắn, quá nhanh...... Phu quân ô ô, cầu huynh...... Ách a, a a, khốn nạn!! Dừng lại, đi ra ngoài a, không được ô, ha...... Ha hả, ưm a" tiểu mỹ nhân khóc kêu, dù thấp giọng cầu xin hay cao giọng giận mắng cũng không thể ngăn cản nam nhân gian dâm chà đạp.

Động tác địt bướm quá kịch liệt dẫn đến ngọc thế trong lỗ đít cũng hoạt động theo, tuyến tiền liệt mẫn cảm cùng thịt ruột bị nghiền chơi vài lần. Trong ý thức hỗn loạn, mỹ nhân nảy sinh ra ý niệm: mình đang bị hai người đồng thời xâm chiếm. Hai chân mềm dẻo không nhịn được mà run rẩy, đôi mắt bị sương mù che chắn, khuôn mặt hồng rực dính đầy nước mắt, tiếng rên rỉ càng thêm rách nát đáng thương.

Cửa tử cung non mềm đã sớm bị mưa rền gió dữ chịch đến mềm xốp. Nam nhân lại chỉ dùng quy đầu kích thích chọc chơi cổ tử cung nhỏ hẹp, bỏ mặc chỗ thịt mềm trong vách tử cung. Tiểu mỹ nhân có chút khó hiểu nhưng lại thấy may mắn, nếu dùng lực độ như vậy cuồng gian tử cung, chỉ sợ y sẽ không chịu nổi mà ngất đi.

Viên ngọc châu trong lỗ đít ma sát càng lợi hại, y không nhịn được lặng lẽ thò tay muốn moi nó ra. Nam nhân nhanh hơn một bước bắt lấy cổ tay y, rút ra chim bự tím đen dữ tợn, bình tĩnh nói: "Tự mình vạch bướm ra, sau đó cầu xin ta địt tử cung."

"......?" Nguyên Vãn Bạch kinh ngạc, sư huynh tự nhiên đề ra yêu cầu như vậy, làm sao hắn lại làm chuyện hạ lưu như thế ...... Nam nhân lại nói tiếp: "Không muốn thì thôi, ta sẽ địt cái lỗ còn lại." Nói xong, hắn đặt chim bự bừng bừng phấn chấn trước miệng đít.

"Không! Từ từ!" Tiểu mỹ nhân nước mắt lưng tròng gật đầu, "Ta đồng ý."

Y nhắm chặt hai tròng mắt, cắn môi, run tay banh môi bướm ra.

"Mở mắt, nhìn ta địt bướm đĩ của đệ như thế nào."

"Tay dùng lực chút, vạch bướm rộng hơn xem nào?"

"Làm sao không nói gì, người câm?"

Lời nói dâm tà liên tục chui vào trong tai, mỹ nhân khóc lóc lắc đầu, mở hai tròng mắt. Hai tay run rẩy banh môi bướm sang hai bên, lộ ra lỗ dâm màu đỏ tươi, miệng bướm khóc nhè phun ra dâm dịch. Dưới ánh mắt chăm chú của nam nhân, y nói nhỏ như muỗi kêu: "Mời huynh chịch tử cung của ta."

"Đệ cầu xin người như thế? Nói nhỏ như thế? Cho một cơ hội cuối cùng." Nam nhân lạnh lùng nói.

"Cầu, cầu chim bự địt vào tử cung của ta" khuôn mặt tiểu mỹ nhân đỏ bừng, giọng nói phát run, chỉ muốn vùi đầu vào nước ôn tuyền mà biến mất.

"A a ——" nam nhân không cho y thời gian hòa hoãn, đột nhiên tiến vào lỗ bướm, đẩy ra miệng thịt tròn vo tiến vào tử cung! Thịt mềm bị kích thích đến co rút run rẩy, nức nở lấy lòng con cặc đằng đằng sát khí. Chim bự dữ tợn lại không chút kiêng kỵ mà bắt đầu mãnh liệt thọc vào rút ra, tàn bạo chơi chết miệng thịt dâm.

Tiếng nước ao ùng ục rung động che giấu tiếng kịch liệt thọc vào rút ra đầy dâm mĩ. Trong sương mù lượn lờ chỉ thấy một nam tử cường tráng đè nặng lên mỹ nhân xinh đẹp không ngừng xâm phạm. Mỹ nhân rơi lệ, rên rỉ thất thanh, hai chân bị bắt nâng cao đá đạp lung tung, hai tay mềm như bông mà chống đẩy, chỉ đổi lấy từng cú chịch càng thô bạo.

Quy đầu thô to cọ xát bên trong tử cung, điên cuồng va chạm vách thịt mềm dẻo co dãn. Tiến công quá mạnh mẽ làm thân thể mỹ nhân mất đi năng lực phản ứng, chỉ có thể thuận theo mà thừa nhận dương vật quất đánh. Khoái cảm tê dại cuồn cuộn không ngừng truyền lên đại não.

Mỹ nhân dần dần không giãy giụa nữa, hai chân thon dài gục xuống vai nam nhân, mông thịt theo từng cú dập hông va chạm mà đong đưa qua lại. Lông mi ướt nhẹp, cánh môi khẽ nhếch, khuôn mặt ửng đỏ tràn đầy vệt nước, không biết là nước mắt hay mồ hôi.

Nam nhân cúi đầu nhìn kỹ, chim bé của mỹ nhân đã phun tinh vài lần. Cánh bướm tuyết trắng bị va chạm đến trướng đỏ. Hai mảnh môi bướm non mềm càng bị chịch đến biến hình, thiếu chút nữa cuốn vào trong lỗ bướm cùng nhau bị chịch. Hột le sưng to đến ứ hồng, như quả nho chín, nhẹ nhàng véo sẽ trào ra nước. Lỗ đít bị tính cụ căng ra ướt hồng, nước ôn tuyền nóng tiến vào khiến mị thịt không nhịn được mà khép mở co rút.

Ngón tay Ân Kỳ Uyên đút vào lỗ đít, moi ra viên ngọc châu mượt mà. Tiểu mỹ nhân kinh ngạc mà mở bừng mắt, nam nhân cười khẽ đong đưa ngọc châu, "Đệ cho rằng ta sẽ không phát hiện sao? Thứ này chỉ cách một vách tường mỏng."

Hắn hoãn thanh nói tiếp: "Ta vừa  đâm vào đã phát hiện, còn cố ý địt điên cuồng. Nó ở trong lỗ đít đệ không ngừng lăn lộn, ta thấy đệ rất hưởng thụ."

Khuôn măt tiểu mỹ nhân vốn ửng đỏ, giờ càng thêm đỏ như máu, thật diễm lệ.

【 Lời tác giả: 】

Vốn không muốn chơi đùa quá mức, nhưng vừa thấy mỹ nhân thảm như thế, hơi xấu hổ.

( 눈_눈 )

Trứng màu là mỹ nhân bị bắt mặc yếm đỏ.

Trứng màu:

Nguyên Vãn Bạch gần như hôn mê, cảm giác được sư huynh vớt mình từ ao nước ra.

Không khí quét qua làn da non mịn đã trải qua vài trận tình dục nhẹ nhàng vui vẻ, tiểu mỹ nhân không nhịn được run lập cập.

"Lạnh à?" Nam nhân dùng khăn vải lau người y, "Ta giúp đệ mặc quần áo."

Một kiện vải lụa mềm mại phủ lên thân thể, mỹ nhân cảm giác có một sợi dây từ trước ngực vòng qua cổ, từ eo ra sau lưng.

Có chút kỳ quái, y nhăn mày, muốn mở mắt ra nhìn, nhưng mí mắt lại chua xót. Hơi thở nóng rực của nam nhân đi lên, nụ hôn thân mật rơi xuống vai cổ, hai tay, bắp đùi cùng chiếc áo lụa kia.

Nụ hôn ướt nóng liên tiếp không ngừng, mỹ nhân lại chậm chạp không chờ đến lúc sư huynh mặc áo ngoài cho mình, chỉ dựa trong ngực nam nhân để hắn ôm về phòng.

......

"Tỉnh rồi?" Ân Kỳ Uyên mang theo ý cười mà nhìn mỹ nhân.

Nguyên Vãn Bạch ngồi dậy, "Hiện tại là lúc nào?"

"Giờ Thìn canh ba" nam nhân đáp, "Cùng đi dùng cơm với ta không?"

Mỹ nhân gật gật đầu, thong thả đứng dậy, lại đột nhiên sửng sốt. Trên người y mặc một kiện áo bào trắng hơi mỏng, xuyên thấu qua vải trắng là một mảnh đỏ tươi.

Mỹ nhân tập trung nhìn, rõ ràng bên trong là yếm đỏ thêu uyên ương hí thủy, khó khăn lắm mới bao bọc được hai bầu vú cùng bướm dâm nở nang. Yếm màu đỏ tươi bắt mắt, dưới lớp mỏng bào càng nổi bật, càng hiện ra vài phần mông lung dụ hoặc, ái muội dâm loạn.

"Ta, ta không đi" tiểu mỹ nhân muốn trở lại giường, liền bị nam nhân chặn ngang ôm lấy, "Nơi dùng cơm chỉ có hai người chúng ta, sẽ không bị người khác nhìn thấy."

Nguyên Vãn Bạch vẫn lắc đầu, nam nhân lại ôm y vào trong ngực, lập tức ra khỏi phòng.

—------------------------

Nguồn ảnh: xin nguồn

Kết thúc thế giới thứ 2 nè, thế giới thứ 3 là mạt thế.

Tui vừa đào thêm hố mới, tên là 'Song mặt đãng phu: Câu dẫn tình địch trả thù bạn gái cũ'.

Các cô đọc thử xem, vẫn 1x1 nha.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...