Chương 23: Tg thứ 3: 1. Tiểu thiếu gia gặp nạn

💋💋 Công cụ tiết dục của đại lão dị năng ở mạt thế 💋💋

-----------------

Thân phận cấm luyến / muốn uống nước? Cầu xin tôi / phát hiện hai vú

------------------

[ Tích -- truyền tống vào thế giới thứ ba: Cậu sinh ra trong hào môn, là một thiếu gia thân kiều thịt quý. Mạt thế đến, người thân bên cạnh cậu lần lượt qua đời. Tiểu thiếu gia rất rất yếu ớt, không có năng lực tự bảo vệ bản thân, đồng thời sắp chết trong nhục nhã. Chúc ký chủ sống sót thành công và hoàn thành chỉ tiêu nhiệm vụ. ]

Nguyên Vãn Bạch vừa đến thế giới này, thân thể liền cảm nhận được một trận đau đớn bén nhọn.

Một người đàn ông cao lớn tục tằng trên mặt vắt ngang đao sẹo gạt y ngã trên mặt đất, miệng tức giận mắng: "Lão tử nhìn trúng mày là phúc khí của mày, cơm không có mà ăn, còn giả vờ thanh cao!"

Y cố sức che lại phần bụng bị đá, sắc mặt tái nhợt, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.

Hệ thống ở trong đầu tiếp tục giải thích: "Cậu vừa bị bắt từ một trạm nghỉ chân, trên đường thật vất vả tránh thoát tang thi, lại gặp nhóm người này. Kẻ cầm đầu coi trọng cậu, có ý đồ muốn cưỡng bức."

Người đàn ông kia cười lạnh một tiếng, phất tay, đám đàn em bên cạnh tiến lên, chuẩn bị bắt lấy y.

Bỗng gần đây truyền đến tiếng ô tô, một chiếc xe việt dã không coi ai ra gì vụt qua trước mặt bọn họ. Tên đao sẹo híp mắt, nhìn trong xe chỉ có một nam nhân đang điều khiển. Ở mạt thế, người lái xe đơn độc phần lớn đều có chút tài năng, nhưng hắn là dị năng giả cao cường cùng người đông thế mạnh, không cần kiêng kỵ, liền kiêu ngạo nói:

"Này! Đằng trước, người có thể đi, xe cùng vật tư để lại cho bọn tao!"

Ân Kỳ Uyên nhìn xuyên qua cửa sổ xe, nhàn nhạt liếc mắt một cái, động tác điều khiển tay lái vẫn không tạm dừng.

Người đàn ông đao sẹo giận dữ, ánh lửa trong tay lập lòe, một tia lửa như đại xà dữ tợn hung mãnh phun ra. Hỏa xà tuần tra tới lui, nhiệt độ cực nóng khiến không khí xung quanh vặn vẹo từng đợt. Nháy mắt tiếp theo, hỏa xà liền biến mất trong hư không, tên đao sẹo che ngực liên tục lùi về sau, kinh nghi bất định mà nhìn nam nhân trên xe.

Ân Kỳ Uyên lười tốn nhiều công sức, sau khi đánh lui người, hắn định rời đi thì một tiếng hét mang theo khóc nức nở vang lên.

"Phu, Ân Kỳ Uyên, cứu cứu ta." Tiểu mỹ nhân nhìn nam nhân quen thuộc, vẻ bĩnh tĩnh trên mặt hoàn toàn tan vỡ, đôi mắt có chút phiếm hồng nhanh chóng ngập nước.

Nam nhân nhíu mày, dừng xe lại nhìn y.

Tên đao sẹo khó chịu đến thở hổn hển, thấy Nguyên Vãn Bạch không an phận mà đi cầu cứu người, chỉ muốn nhấc chân đá bay y ra ngoài.

Hắn còn chưa kịp nhấc chân, liền bị một dây đằng xanh lục quật ngã xuống đất, bất tỉnh nhân sự (hôn mê). Tuỳ tùng xung quanh thấy thế cuống quít chạy trốn, có kẻ lớn mật còn kéo nâng cả tên đao sẹo trên mặt đất.

Nhóm người tản đi, trên mặt đất, tiểu mỹ nhân đáng thương dùng ánh mắt trông mong mà nhìn nam nhân.

Ân Kỳ Uyên đi lên trước, thấy rõ khuôn mặt y, giọng nói lãnh đạm mang theo vài phần trào phúng: "Tiểu thiếu gia mà cũng cần tôi cứu?"

Trong mắt mỹ nhân hiện lên vẻ hoang mang, nhưng đau đớn trên người đã chiếm cứ đại não. Hai thế giới trước đều được người sủng ái, mà hiện tại... , y liền ủy khuất nhìn nam nhân kể khổ: "Bụng đau quá, người kia vừa mới đạp ta!"

Tròng mắt nam nhân đen tối không rõ, hắn tinh tế đánh giá tên thiếu gia trước kia luôn khinh thường nhìn mình, hiện nay lại ra vẻ ỷ lại.

Quần áo trên người y dính đầy bụi đất bẩn thỉu, đầu tóc rối loạn, đôi mắt hơi phiếm hồng, cặp môi vì thiếu nước mà khô khốc nứt nẻ, thân thể càng gầy đi rất nhiều, suy nhược đến mức một trận gió thổi qua cũng không chịu nổi. Điều duy nhất không thay đổi là tướng mạo khá tốt cùng một thân da thịt non mềm.

Tiểu mỹ nhân chớp chớp hàng mi dài, nước mắt không chịu khống chế mà lăn xuống, nhanh chóng làm ướt hai má tuyết trắng. Y dùng cánh tay lau mặt, vệt nước dính lên môi, cánh môi vốn nhợt nhạt lập tức trở nên diễm lệ. Tóc đen môi đỏ, mỹ nhân khóc hết nước mắt. Ân Kỳ Uyên nhìn tiểu thiếu gia vừa đáng thương vừa mê người, tim đập lỡ một nhịp, miệng lại nói: "Ừ, cho nên?"

"Tích -- kiểm tra đo lường mục tiêu nhân vật: giá trị tình yêu 5"

Nguyên Vãn Bạch nói lắp: "Cho nên, huynh có thể mang ta lên không, ta bị thương, không thể tự mình đi."

Nam nhân ngồi xổm xuống, đầu ngón tay mơn trớn gương mặt ướt át, "Được, vậy cậu cho tôi thù lao gì?"

Nguyên Vãn Bạch vội vàng nói: "Cái gì cũng có thể, chỉ cần ta trả nổi là được!"

Nam nhân mặt mày sắc bén tới gần, ánh mắt như chọn người mà sâu thẳm u ám.

"Tôi muốn cậu làm cấm luyến của tôi, cho đến khi tôi chán mới thôi."

Nói xong, dù bận vẫn ung dung mà nhìn mỹ nhân, lời này của hắn mang ý nhục nhã cực cao. Vì nam nhân muốn thưởng thức bộ dạng xấu hổ và giận dữ muốn chết của tiểu thiếu gia kiêu căng ngày xưa.

Ai ngờ mặt người trước mắt lại đỏ lên, nhưng không phải vì xấu hổ và giận dữ, mà là ngượng ngùng.

Ở thế giới này, cấm luyến mang nghĩa gần giống với tư nhân tính nô (nô lệ tình dục), nhưng đối với người chưa bao giờ tiếp xúc qua thế giới hiện đại như Nguyên Vãn Bạch, thì cấm luyến đại diện cho trân quý dị thường, không cho người khác nhúng chàm. Lời nói này của sư huynh bị y coi như dục vọng chiếm hữu, tiểu mỹ nhân nhanh chóng gật gật đầu.

Trong mắt Ân Kỳ Uyên hiện lên kinh ngạc, sau đó lại khinh miệt vài phần, hắn dùng dây đằng tùy ý cuốn lấy người y, mang lên xe.

Tiểu mỹ nhân chịu đựng cơn đau ở bụng, nằm trên ghế sau của chiếc tọa kỵ* kỳ quái, mấy ngày qua, đại não y mỏi mệt đến muốn hôn mê.

*tọa kỵ: công cụ hỗ trợ di chuyển, đi đường

Tiếng hệ thống lại vang lên: "Ký chủ! Ta vừa quên không nói, hiện tại bổ sung một chút. Kỳ thật ngươi cùng nhân vật mục tiêu từng có quan hệ. Nhân vật mục tiêu từng là cường thế quật khởi tân quý*, thiếu gia hào môn là ngươi coi trọng tiềm lực của hắn, chủ động đề nghị liên hôn. Nhưng không nghĩ tới nhân vật mục tiêu sớm phá sản, hắn tìm đến sự trợ giúp của ngươi, ngươi lại nhanh chóng phủi sạch quan hệ, thậm chí còn bỏ đá xuống giếng*."

* cường thế quật khởi tân quý: ai hiểu câu này giúp tôi zới :<

* bỏ đá xuống giếng: chỉ về việc 1 người bị sa cơ, sa sút lại còn bị nhiều người khác hùa vào giẫm đạp, làm khó.

Nguyên Vãn Bạch siết chặt nắm tay, "Trước kia 'ta' quá xấu xa!"

Hệ thống: "......" Ký chủ, ngươi không lo lắng tình trạng hiện tại của mình sao? Ngươi đã lưu lạc vào trong tay hắn! Hệ thống nghĩ lại, tình huống hiện tại rất thích hợp kiếm giá trị dâm đãng, thế là nó phụ họa nói: "Đúng, ký chủ có thể bồi thường nhân vật mục tiêu thật tốt nha ~"

Nguyên Vãn Bạch đáp ứng, sau đó, y không chịu cơn nổi buồn ngủ cùng mỏi mệt liền dần dần hôn mê.

......

Từ kính chiếu hậu, Ân Kỳ Uyên thấy người đã ngủ, cuộn tròn ở phía sau. Khuôn mặt y trắng nõn yếu ớt, cánh môi vừa mới ướt hồng chớp mắt đã khô đến nứt nẻ, thậm chí còn chảy ra chút máu. Trong lúc ngủ mơ, y cũng bất an mà nhăn mày.

Hắn hừ lạnh một tiếng, bắt đầu nghi ngờ quyết định vừa nãy của mình, người kia mảnh mai như thế có thể chơi vài lần? Chỉ sợ dùng lực một chút liền khóc lóc xin tha.

Tới chạng vạng, hắn dừng xe, mở cửa xe sau ra.

"Lên" nam nhân vỗ vỗ khuôn mặt nhỏ ngủ đến nhiễm màu hồng nhạt, Nguyên Vãn Bạch bừng tỉnh, đôi mắt đầy sương mù mênh mông mà nhìn hắn.

"Cởi quần áo" nam nhân gằn từng chữ một nói.

"Cái gì?" Tiểu mỹ nhân cho rằng mình nghe nhầm.

"Cởi quần áo, quần áo của cậu làm bẩn xe tôi." Hắn vuốt ve đầu ngón tay còn dư lại xúc cảm mềm mại từ trên mặt tiểu thiếu gia, khó có được kiên nhẫn mà lặp lại lời nói cùng giải thích cho y.

Đôi mắt Nguyên Vãn Bạch run rẩy, mang theo vài phần tủi thân mà nhấc vạt áo lên. Eo bụng y mềm dẻo trắng nõn, như khối mỹ ngọc tinh tế tốt nhất, một vết bầm xanh tím biến thành màu đen thật đáng sợ xuất hiện bên trên, phá hủy khối ngọc đẹp đẽ này.

Ân Kỳ Uyên biết người bị thương, nhưng không để trong lòng. Khi thấy vết thương ghê người trước mắt, hô hấp hắn liền cứng lại, đặt tay lên eo y.

"Đừng nhúc nhích" giọng nói nam nhân thật sự nhẹ nhàng, bàn tay càng cẩn thận hơn mà sờ lên miệng vết thương. Nguyên Vãn Bạch sợ tới mức nhắm chặt mắt, trực giác nói với y: bị đụng vào miệng vết thương khẳng định sẽ rất đau, nhưng y vẫn ngoan ngoãn nghe lời tạm dừng động tác.

Đau đớn đã đoán trước không xảy ra, một cỗ khí nóng ôn nhu quét qua vùng bụng. Tiểu mỹ nhân kinh ngạc, nhận ra đau đớn ở miệng vết thương đã đỡ hơn rất nhiều, có thể xem nhẹ.

Y mở mắt, đôi mắt sau khi nghỉ ngơi đã khôi phục vẻ trong trẻo, sáng lấp lánh mà nhìn nam nhân, tay y cầm vạt áo vui vẻ nói: "Đã không đau nữa! Huynh thật lợi hại!"

Ân Kỳ Uyên lại nhìn chỗ kia còn một ít ứ bầm, trong lòng ảo não, có lẽ hắn nên thăng cấp dị năng trị liệu. Nghe thấy mỹ nhân khen, cánh môi khô khốc lúc đóng lúc mở, hắn nhẹ nhàng đem vết nứt đổ máu trên môi y trị hết.

"Tích -- kiểm tra đo lường nhân vật mục tiêu: giá trị tình yêu 15"

Phải dưỡng người tốt một chút mới chịu được lăn lộn, hắn tự khuyên chính mình. Ngón tay biến ra một dòng nước, lại không trực tiếp cho người ta, mà nhướng mày nói: "Muốn uống nước không? Cầu xin tôi đi."

"Cầu xin huynh ~" giọng nói tiểu mỹ nhân mang theo vội vàng, nam nhân không quá vừa lòng, còn muốn nghe nhiều thêm hai câu.

Nguyên Vãn Bạch lại nhịn không được, giống như thú nhỏ nhào lên ngậm lấy dòng nước trên đầu ngón tay nam nhân. Ngón tay bị khoang miệng non mềm bao lấy, hàm răng nhẹ nhàng níu lấy mặt trên, dường như sợ hắn rút ra. Ân Kỳ Uyên thấy ngón tay phát ngứa, trong lòng cũng phát ngứa, hắn cố ý đong đưa đầu ngón tay, làm dòng nước chảy tán loạn.

Quai hàm của tiểu mỹ nhân bị cột nước phun đến phình lên, y lại lo lắng dòng nước này không dễ đi ra ngoài, đành phải nhấp môi, mở to hai mắt lên án hắn. Khóe môi nam nhân cong lên cười, nhìn má y phồng phồng, không ngừng nỗ lực nuốt dòng nước trong miệng, yết hầu tinh xảo lăn lộn trên dưới, cổ họng hắn cũng không nhịn được mà động đậy.

Uống đã nước, tiểu mỹ nhân thích ý mà híp hai mắt, cánh môi hồng hào no đủ dính nước hơi mở ra, như thạch trái cây óng ánh mê người.

Người trước mắt là cấm luyến của hắn, tất nhiên có thể tùy ý hưởng dụng. Ân Kỳ Uyên nâng nhẹ cằm y rồi hôn lên, đầu lưỡi cạy mở khớp hàm, ở khoang miệng non mềm hoạt động, liếm mút thủy dịch còn sót lại trong miệng y. Sau đó, nhẹ nhàng gặm cắn môi đỏ mềm mại, trong lòng hắn thầm than: môi y so tưởng tượng còn thơm ngọt hơn mềm hơn.

Nguyên Vãn Bạch vịn tay lên khuỷu tay nam nhân, thân mình không nhịn được mà mềm nhũn, đôi mắt lộ ra ánh sáng mê ly.

Nam nhân vén áo thun trên người y lên, bàn tay từ vòng eo mềm dẻo chuyển qua xương sườn. Xúc cảm trong tay không phải là làn da tinh tế của tiểu mỹ nhân, mà là mấy lớp vải dệt gập ghềnh. Trong lòng hắn nghi ngờ, tạm dừng hôn môi, cùng với tiếng kinh hô của mỹ nhân, áo thun bị kéo xuống, như một khối vải rách rơi xuống phía dưới.

Ân Kỳ Uyên mở đèn trần bên trong xe, ánh đèn chiếu vào thân hình trắng nõn của mỹ nhân, như một lớp men gốm trơn nhẵn bóng loáng.

Hắn đánh giá vòng eo mảnh khảnh cùng bụng nhỏ bằng phẳng của mỹ nhân, sau đó xoa tay lên tầng vải bọc thật dày trước ngực y, xúc cảm nhấp nhô mềm mại. Ánh mắt nam nhân sâu thẳm, hơi thở nóng rực tới gần trước mặt tiểu thiếu gia, nhìn mắt y long lanh nước:

"Đây là cái gì? Không cần nói với tôi là cậu có cơ ngực."

【 Lời tác giả: 】

Bắt đầu, "Muốn uống nước không? Cầu xin ta."

"Cầu huynh ~"

Về sau, "Lão bà! Em muốn uống nhiều nước không! Hãy đến đây đi."

"...... Thật sự không uống được nữa"

Trứng màu là phần kế tiếp

Trứng màu:

"Không phải cơ ngực, là......" Tiểu mỹ nhân khẽ nhếch môi, lại nhấp môi, y thật sự nói không nên lời hai chữ kia.

"Tự mình cởi ra." Nam nhân trực tiếp đưa ra mệnh lệnh.

Y cố nén ngượng ngùng, nhắm mắt lại, tháo lỏng vải bọc.

Từng tầng mảnh vải rơi xuống, một đôi vú đẫy đà nhảy ra ngoài. Thịt vú bị bịt lâu rồi, toàn bộ đều hồng hào nhuốm thêm vài phần sắc dục. Hai núm vú có chút lõm xuống đáng thương mà run run, dưới ánh mắt nam nhân từng chút mà nhô đầu vú lên, để lộ ra màu phấn hồng xinh đẹp chưa trải sự đời.

Ân Kỳ Uyên liếm liếm môi, đôi vú lớn cùng thân mình mảnh khảnh của y không chút tương xứng, nhưng đôi vú kia vẫn rất xinh đẹp và sắc khí.

Ánh mắt đầy tính xâm lược của nam nhân làm tiểu mỹ nhân vừa mở mắt ra liền co rụt thân mình. Dưới xương quai xanh tinh xảo, hai núm vú đỏ tươi bật ra dựng thẳng. Rốt cuộc hắn vẫn không nhịn được, vươn bàn tay thô ráp mang kén chặt chẽ nắm lấy bầu vú tròn trịa kia.

-------------

Cre: trong ảnh

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...