Chương 24: 2. Tiểu thiếu gia khóc lóc xin tha

Tự mình nâng vú lên / trước xe việt dã khai bao bướm trinh

---------------

Thân mình tiểu mỹ nhân trần trụi, khoái cảm bị sư huynh đùa bỡn hai vú xâm nhập trong đầu óc y, trên khuôn mặt trắng nõn lập tức nhiễm một tầng hồng nhạt.

Ân Kỳ Uyên thưởng thức bộ dáng tiểu thiếu gia xấu hổ và giận dữ đến mặt đỏ lên, trong lòng không có ý tốt. Hắn tăng lớn lực bóp trong tay, đem bầu vú tròn trịa chà đạp đến mềm mại biến hình, tiếp theo lại dùng hai ngón tay kẹp lấy núm vú, núm vú vốn phấn nộn bị nắm niết đến đỏ tươi ướt át.

Tiểu thiếu gia mở to đôi mắt ngập nước nhìn chính mình, sau đó giống như không thể chịu đựng được mà rũ mi mắt, lông mi run run.

Ân Kỳ Uyên trong lòng vừa động, hai tay đem bầu vú sưng đỏ xô đẩy đến nhô lên cao, ác ý dán sát bên tai y: "Tiểu thiếu gia, cảm giác bị người khác chơi vú có sướng hay không?"

Nguyên Vãn Bạch hơi hơi quay đầu đi, màu hồng nhạt trên khuôn mặt lan sang cả vành tai.

Nam nhân thấy y không trả lời, lãnh khốc mà đưa ra mệnh lệnh: "Giống như tôi vừa làm, tự mình nâng vú lên."

Tiểu thiếu gia nhìn hắn một cái, nhấp môi làm theo. Đốt ngón tay trắng nõn như ngọc nâng bầu vú tròn trịa trước ngực lên, thịt vú no đủ loang lổ dấu tay run rẩy mà đong đưa, dưới ánh đèn hiện lên sắc dục vô biên mê hoặc lòng người.

Nam nhân cười lạnh một tiếng, bàn tay to đột nhiên đánh lên thịt vú dâm đãng.

"Bang" một tiếng giòn tan cùng với tiếng tiểu thiếu gia kinh hô quanh quẩn trong thùng xe. Nguyên Vãn Bạch hoảng loạn mà che kín nơi bị đánh, đôi mắt ngập nước tràn đầy kinh ngạc. Giọng nói tà tứ của nam nhân vang lên lần nữa: "Ngoan ngoãn nghe lời, nâng cao vú, tôi sẽ đánh nhẹ một chút."

"Nếu không......" Nhìn ánh mắt tiểu thiếu gia đang hoảng loạn, hắn nói tiếp, "Tôi sẽ dùng lực đánh, đánh cho sưng, đập nát, đỏ lên trầy da, lại dùng dị năng chữa khỏi đánh tiếp. Cuối cùng đôi vú này sẽ biến thành cái dạng gì, cậu muốn biết không?"

Không khí an tĩnh trong chớp mắt, tiểu thiếu gia kinh ngạc, mắt y hiện lên vẻ kinh hoảng, đôi tay run rẩy một lần nữa nâng bầu vú tròn lên.

Ân Kỳ Uyên nhấc tay lên lần nữa, chỉ mang hai phần lực, đem hai vú mềm mại đập đến run rẩy, sun thành một đoàn.

Chỉ mới đánh hai lần, tiếng 'bạch bạch' còn chưa vang xong, Nguyên Vãn Bạch cảm thấy thẹn mà phát hiện, trước ngực truyền đến một trận tê dại nóng trướng làm đại não y như say xe. Chim nhỏ phía dưới dựng thẳng, đũng quần nhô lên một bọc nhỏ.

Mỹ nhân theo bản năng mà nhào vào lòng ngực sư huynh, đôi tay ôm lấy vòng eo rắn chắc của đối phương, giọng nói mang theo nức nở xin khoan dung: "Có thể không đánh ta được không ~ thật là khó chịu. Huynh có thể tùy ý sờ, lúc nào muốn sờ cũng được, mỗi ngày sờ cũng được...... Không cần bắt nạt ta."

Thân thể tiểu mỹ nhân ôn hương mềm mại cách lớp vải hơi mỏng tiến vào trong lòng ngực, đầu y chôn xuống gắt gao dựa gần hắn, thanh âm khàn khàn mềm mại phả lên ngực hắn, âm cuối còn hơi phát run.

Ân Kỳ Uyên cả người cứng đờ, vừa định nói vài câu trào phúng liền quên sạch sẽ. Dựa theo tính tình trước kia của tiểu thiếu gia, sau khi bị nhục nhã, y thường biểu hiện thật đơn giản, thầm nghiến răng nghiến lợi phẫn hận nhưng mặt ngoài lại ra vẻ thuận theo ẩn nhẫn. Đến nỗi khóc lóc xin tha? Có thể là khóc lóc thảm thiết, tê tâm liệt phế xin tha đi.

Người trước mắt đang làm nũng, xin khoan dung làm chân tay hắn luống cuống. Nam nhân nhớ lại từ lần trước nhìn thấy người này tới nay, đã không phải lần đầu tiên y khóc, tiểu thiếu gia trở nên yếu ớt rồi? Hay là do lực tay mình quá lớn? Sau khi ý thức được mình suy nghĩ cái gì, Ân Kỳ Uyên đen mặt. Hắn mang người trong ngực ra, để ở trên cửa xe khép kín.

"Chỉ sờ thôi không đủ, đổi thành chịch còn được." Nam nhân vai rộng chân dài, thân hình cường tráng, dang hai tay để ở hai bên cửa xe, áp xuống người y, tư thế này cực kỳ có cảm giác áp bách*. Đôi mắt tiểu mỹ nhân long lanh nước, thân thể trần trụi mềm mại, đẹp như thịt quả mềm mại bị lột lớp vỏ ngoài, non nớt mà co người thành một đoàn.

*áp bách: ép buộc, áp bức

"Có cho tôi chịch không?" Hắn nhìn chằm chằm đôi mắt y, không thuận theo cũng không buông tha mà ép hỏi.

Người trước mắt đỏ mặt, gật gật đầu.

Hô hấp Ân Kỳ Uyên cứng lại, dục hỏa xao động thổi quét đến. Hắn nới lỏng cổ áo, sau đó đem mỹ nhân khiêng lên, kéo cái quần ngoài hơi dơ bẩn xuống.

Y chỉ mặc một cái quần lót tứ giác, bị hắn thả xuống dưới, một cột nước cọ rửa cánh tay trắng nõn.

Cho dù là mùa hè, dòng nước lạnh như băng vẫn làm thân mình Nguyên Vãn Bạch run lên.

Nam nhân chần chờ, lại gọi ra một ngọn lửa, kết hợp với dị năng khác, mân mê một hồi lâu mới biến nước lạnh thành nước ấm.

Tiểu mỹ nhân ngoan ngoãn bất động, tùy ý để cột nước ấm áp thoải mái cọ rửa toàn thân. Bàn tay thô ráp của nam nhân kéo dòng nước hoạt động trên da thịt tinh tế, kích thích từng đợt khoái cảm rùng mình như bị điện giật. Quần tứ giác ướt nhẹp không biết rơi xuống lúc nào, theo ánh lửa di động, bàn tay Ân Kỳ Uyên thăm dò hướng về thân dưới của tiểu thiếu gia.

Chạm vào bé chim xinh xẻo, lòng nam nhân hơi bối rối, xao động. Sau khi trêu đùa hai câu, hắn nắm cặc nhỏ trong lòng bàn tay mà xoa bóp, tiếp theo lại cởi bỏ quần áo trên người mình, đem chim bự cứng ngắc đến nóng bỏng cùng chim bé của tiểu thiếu gia dán sát vào nhau, không ngừng cọ xát tuốt trụ. Cặc bự trướng to tùy ý va chạm gậy thịt mềm yếu, dần dần từ phía trên chuyển xuống phía dưới.

"Trơn nhẵn như thế, cậu cạo hết lông rồi sao?"

"Ta...... Ta nơi đó không mọc lông."

"Không có lông, còn non như thế. Đợi lát nữa nếu như bị tôi đâm đến đỏ lên, cậu có khóc không?"

Tiểu mỹ nhân bẹp miệng muốn nói sẽ không, nhưng lại không nói gì, chu miệng hai lần, cuối cùng y nhấp môi, trên mặt đỏ ửng càng đậm.

"Đây là cái gì?" Quy đầu chạm tới một chỗ thịt cánh, trơn trượt mềm mại dị thường, chỉ thoáng đâm vào liền truyền đến một lực hút, hút đến mức mã mắt khẽ nhếch, vài giọt tanh dịch rơi trên khe thịt. Ý nghĩ không thể tưởng tượng được xẹt qua trong đầu hắn, nam nhân hít sâu một hơi, ánh lửa để sát vào, ngồi xổm xuống tinh tế xem xét.

Dưới chim nhỏ trắng nõn, mấy cánh môi bướm non mềm khép lại bên nhau, giống như muốn bao bọc nụ hoa thanh ngát bên trong. Hắn mở ra hai tầng thịt cánh, thấy được thịt non hồng hào mềm nhẵn, nơi ngón tay chạm vào không nhịn được hơi co rúm lại. Hắn buông lỏng tay, thịt cánh liền nhanh chóng khép lại, giấu nơi bí ẩn kia đi, chỉ còn lại một viên ngọc châu hồng hào trong sáng.

Nam nhân niết chơi hột le hai lần, tiểu thiếu gia hô lên một tiếng, chim nhỏ đằng trước run lên, khe thịt phía dưới cũng càng thêm ướt át. Hai bộ phận nam nữ, còn mẫn cảm như thế, ánh mắt Ân Kỳ Uyên u ám, trong lòng hiện lên vô số tà niệm.

Hắn đứng lên, khiêng người y lên trên động cơ xe. Sàn xe việt dã rất cao, sau lưng Nguyên Vãn Bạch dựa vào kính chắn gió, hai chân buông xuống không chạm tới mặt đất. Mỹ nhân nuốt nước miếng, khẩn trương nói: "Không vào bên trong sao? Nếu có người hoặc tang thi thì làm sao bây giờ?"

Không gian dị năng của Ân Kỳ Uyên đủ để chỗ này không bị quấy nhiễu, nhưng hắn nhìn bộ dáng tiểu thiếu gia khẩn trương đến mắt đẹp run rẩy, nhịn không được trêu đùa y: "Cậu không cảm thấy như vậy càng kích thích sao? Nếu ai đến thật thì chúng ta tiến vào trong xe cũng không muộn."

Tiểu mỹ nhân trợn tròn mắt nhìn hắn, trong mắt tràn đầy vẻ không thể tin tưởng. Nam nhân lại không hề để ý, hắn bắt lấy mắt cá chân trắng nõn của y, đem bướm xinh mềm mại đã được nước rửa sạch kéo đến dưới háng mình.

Quy đầu lửa nóng nghiền áp ma sát vài cái, bé bướm nộn liền nổi lên màu hồng nhạt xinh đẹp, giữa hai mảnh thịt cánh cũng chảy ra mật dịch thơm nhẹ, đem toàn bộ bướm non phấn hồng óng ánh nước dâm càng thêm mê người.

Hô hấp nam nhân thô nặng, quy đầu đâm thọc không ngừng ở giữa khe thịt nhỏ hẹp. Bướm xinh kiều nộn chưa gặp chim bự bao giờ liền không chịu mở cánh ra. Hắn lại dùng mã mắt để ma sát hột le be bé, tay cũng xoa bóp hai luồng vú mẫn cảm đến đỏ lên. Trong miệng mỹ nhân tràn ra tiếng rên rỉ ngọt nị, cánh tay chống ở trên xe tinh tế run rẩy.

Cuối cùng, quy đầu cũng đẩy ra thịt cánh ướt át, chen vào lỗ bướm nhỏ hẹp non mềm. Màng xử nữ hơi mỏng bị phá thủng, thân chim mặc kệ thịt non co rút lại bướng bỉnh đâm vào.

Nguyên Vãn Bạch ngẩng cổ, phát ra tiếng khóc kêu thảm thiết, hai chân thon dài tuyết trắng đá đạp lung tung, toàn thân trên dưới chỉ còn mỗi đôi giày cũng bị đá rơi xuống, lộ ra một đôi tất trắng. Nam nhân bóp eo y, không để ý thân dưới y đang giãy giụa, thế như chẻ tre mà thọc tới chỗ sâu nhất trong lỗ bướm.

"A, đau quá, đầy quá, không cần lại vào, ách a" tiểu mỹ nhân khóc lóc xin tha, dưới háng Ân Kỳ Uyên bị lỗ bướm mút cắn đến da đầu tê dại, sảng khoái không thôi. Nam nhân đang hãm sâu trong dục vọng không chút để ý tiểu thiếu gia khóc kêu, vừa tiến vào liền bắt đầu thọc vào rút ra.

Lỗ bướm chặt chẽ ra sức bao bọc thân chim thô to, nam nhân lại khăng khăng* chuyển động dương vật, toàn bộ thịt bướm kiều nộn bị lôi kéo đến run rẩy. Thân mình mềm mại của tiểu thiếu gia ở trên xe cũng hơi đong đưa, kéo theo hai vú sưng đỏ cũng nhảy nhót không ngừng.

* khăng khăng: một mực, nhất định không thay đổi, không chịu nhân nhượng.

Thấy thế, Ân Kỳ Uyên cúi người xuống, ấn bả vai y, vùi đầu mạnh mẽ cắn hút thịt vú mềm mại. Tiểu mỹ nhân rơi nước mắt, bị cố định dưới thân hắn, hai đùi mở lớn, hết banh thẳng lại gập lên. Bướm xinh trơn nhẵn không lông bị cắm đến phồng lên, còn phải thừa nhận lông cặc thô cứng dưới háng nam nhân ma sát không ngừng. Trong lúc nhất thời, cảm giác đau đớn, trướng đầy, chua xót từ thân dưới truyền đến, làm cả người y rùng mình.

Nam nhân dần dần có ý thức mà hướng đến điểm mẫn cảm đâm thọc tới tấp. Tử cung như ngửi được mùi ngon liền bắt đầu phân bố dâm dịch, khiến chim bự ra vào trong lỗ bướm trơn trượt ướt mềm càng thêm thông thuận.

Ở một góc thành thị, tiếng va chạm 'bạch bạch' cùng tiếng nước dâm mĩ liên tiếp vang lên. Sau khi phục hồi lại tinh thần, Nguyên Vãn Bạch cảm thấy thẹn không thôi, ánh mắt nhìn ngó khắp nơi, sợ có người phát hiện ra bọn họ, miệng nhỏ không nhịn được mà nhẹ nhàng xin khoan dung.

Nghe vậy, nam nhân ngồi dậy, kéo hai đùi ngọc thon dài của y đặt ở bên hông, nhìn nơi giao hợp tràn đầy dâm thủy cùng máu xử nữ, ánh mắt hắn thâm trầm u ám: "Không cần nói, cậu sướng đến điên lên sao?" Nói xong, hắn dùng sức kích thích, đem thịt bướm non mềm quấy đảo đến biến hình.

"A a, nhẹ chút, ách a a a! Không, ô ô...... Chậm chút, a a! A a a a quá nhanh!" Vừa nghe tiểu thiếu gia xin khoan dung, hắn liền cố ý chịch càng mạnh càng nhanh, đâm đến khi tiếng rên rỉ xin tha biến thành rách nát, y chỉ có thể khóc lóc, lớn tiếng thét chói tai.

Nguyên Vãn Bạch cắn môi trừng hắn, nhưng lỗ bướm lại truyền đến khoái cảm cùng tê mỏi, làm cả người y mềm nhũn, ánh mắt cũng dần dần mất tiêu cự. Chỉ có bướm dâm vẫn phản ứng, từ sâu bên trong không ngừng trào ra từng đợt dâm dịch nóng bỏng, chim bự hung mãnh cùng bướm xinh đỏ bừng bị thấm ướt đến dâm quang tỏa sáng.

Sau mấy trăm lần, nam nhân đặt quy đầu ở cửa tử cung bắn tinh, tử cung mẫn cảm cùng lỗ bướm bị căng đến run rẩy, không nhịn được co rút lại. Hắn hưởng thụ thịt bướm sau cao trào liếm mút bao bọc, sau đó rút chim ra.

Một tiếng "ba" vang lên, mất đi tắc nghẽn vật huyệt mắt hơi hơi khép lại, lại rốt cuộc bất đồng dĩ vãng như vậy khẩn trí, môi bướm kiều nộn nhăn thành một đoàn, tinh dịch trắng đục từ giữa khe thịt thong thả chảy ra, bắp đùi hỗn hợp dâm thủy đục tương một mảnh hỗn độn, bướm xinh tuyết trắng càng nổi lên màu hồng rực đẹp đẽ.

Ân Kỳ Uyên gảy gảy chim nhỏ đã gục xuống cùng hột le sưng đỏ. Tiểu thiếu gia đã hôn mê, khóe mắt tràn ra nước mắt, thân mình y run rẩy, bầu vú loang lổ dấu tay vết cắn hơi hơi lay động, hai chân không thể khép lại, cuối cùng lại xụi lơ trên mui xe.

Trứng màu: sư huynh dùng dị năng rửa sạch, tà ác ảo tưởng

Ân Kỳ Uyên nâng người y lên, dùng dây đằng cố định tay chân, dòng nước tinh tế cọ rửa thân thể mềm mại mê người.

Mỗi khi cọ rửa qua điểm mẫn cảm, trong miệng tiểu thiếu gia liền phát ra tiếng rên rỉ nhỏ bé yếu ớt. Hắn nhịn không được tăng cường độ dòng nước, suýt chút nữa làm người ta chịu kích thích đến tỉnh lại.

Nam nhân lấy lại bình tĩnh, thu hồi cột nước, thân thể trần trụi mang theo hơi nước của mỹ nhân liền rơi vào lòng ngực hắn.

Hắn bóp nhẹ làn da tinh tế hai lần, bắt đầu tự hỏi: liệu có muốn cho y mặc quần áo hay không.

Nam nhân dùng dây đằng trói thân mình trần trụi của tiểu thiếu gia trên ghế lái phụ, thưởng thức bộ dạng mỹ nhân xấu hổ và giận dữ, bàn tay lúc rảnh rỗi còn có thể xoa bóp một trận. Giữa trưa cùng ban đêm nghỉ ngơi, hắn liền kéo người đến trực tiếp sử dụng, còn có thể ở trên người y dùng dị năng kích thích, hệ hỏa cùng hệ lôi đều không tồi, sau khi chơi xong liền dùng dị năng chữa khỏi lại tiếp tục.

-----------

Cre: trong ảnh

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...