Ta, ta quần của ta đâu?/ trói chặt, dây đằng cắm vào tử cung
-----------------
Sau khi rửa sạch sẽ, Ân Kỳ Uyên đem ghế sau xe chuyển thành giường, đặt người ở bên trên.
Đêm mùa hè luôn có chút khô nóng, hơn nữa có tang thi biến dị, hoàn cảnh màn trời chiếu đất, trong không khí truyền đến mùi vị cũng không dễ ngửi lắm. Mỗi lần hắn đều phải chạy xe đến một chỗ hẻo lánh, dùng dị năng thủy, hỏa rửa sạch xung quanh mới có thể miễn cưỡng đi vào giấc ngủ.
Nhưng lần này, hắn ôm tiểu thiếu gia trong ngực, chóp mũi quanh quẩn mùi hương thanh mát nhàn nhạt. Trong lòng hắn vừa động, tầm mắt không tự giác mà nhìn người trong lòng ngực.
Tiểu thiếu gia nhắm mắt, lông mi rũ xuống để lại bóng râm nho nhỏ, gương mặt như ngọc lộ ra màu hồng nhạt, giống như cánh hoa mềm mại mê người. Ân Kỳ Uyên nhịn không được dán sát vào, đặt môi lên da thịt y, xúc cảm mềm mại tinh tế kích thích một trận tê dại ở cánh môi. Hắn liếm liếm môi, ôm người càng chặt, thích ý mà ngủ.
"Tích —— kiểm tra đo lường nhân vật mục tiêu: giá trị tình yêu 25"
......
Khi Nguyên Vãn Bạch tỉnh lại, nam nhân đã lái xe. Y mê mang mở mắt thấy trần xe, nhất thời không phản ứng kịp, theo bản năng mà đưa tay sang cách vách, lại rơi xuống khoảng không. Y kinh ngạc mà ngồi dậy, nhìn thấy sư huynh ngồi ở ghế điều khiển mới nhẹ nhàng thở ra.
"Tỉnh?" Ân Kỳ Uyên nhàn nhạt nói, ánh mắt lại không nhịn được mà ngó vào kính chiếu hậu.
Tiểu mỹ nhân hồn nhiên không biết mình trong mắt nam nhân là bộ dáng gì: Một áo thun trắng to rộng, mỏng manh, lỏng lẻo mà gắn trên người, lộ ra xương quai xanh tinh xảo đầy dấu hôn cùng một nửa da thịt trắng nõn, khi y động thân trước, hai bầu vú tròn trịa bị chơi đến hồng hào dán lên lớp áo, hiện ra thịt vú mềm mại mê người cùng núm vú đỏ bừng.
"Đúng." Tiểu mỹ nhân gật gật đầu, không biết gì mà tiến lên. Hai mắt hắn nhìn gần thấy cái áo mặc rất hiệu quả, trong lòng nam nhân vừa lòng, không uổng công hôm qua mình ở trong không gian chọn nửa ngày, mới lấy ra cái áo đã mềm mại lại mỏng manh như thế.
"Đằng sau có cháo cùng bánh mì, cậu ăn một chút đi." Nam nhân nói tiếp.
"A, được." Nguyên Vãn Bạch xoay người, áo thun theo động tác bò về phía sau mà cuốn lên cao. Nếu có người đứng ở cửa sổ xe trước, nhất định sẽ bị một trận da thịt tuyết sắc làm lung lay mắt.
Thân dưới tiểu mỹ nhân lại không một sợi lông, vạt áo khó khăn lắm mới che khuất vòng eo mê người, hai đùi trắng nõn thon dài lộ ra không sót chút nào. Theo mông thịt đẫy đà hơi nghiêng về trước, hai cái miệng ướt hồng mềm mại cũng lộ ra trước mắt nam nhân.
Thân dưới một trận lạnh lẽo, cảm giác không thích hợp khiến tiểu mỹ nhân duỗi tay che về phía mông, phát hiện mình thế mà không mặc quần. Y sợ tới mức tránh ở sau góc ghế điều khiển, hai tay đáng thương mà chống ghế da, hỏi sư huynh: "Ta, ta quần của ta đâu?"
"Quá bẩn, đã ném đi rồi."
"A...... Vậy huynh có bao nhiêu quần, cho ta mượn được không?"
"Tất nhiên là có" khóe miệng hắn nhếch lên, "Nhưng tại sao phải cho cậu mượn? Tôi chỉ đồng ý mang theo cậu, để cậu ngồi trên xe thôi."
"Còn có, ngày hôm qua cậu nói cho tôi tùy tiện chịch, còn chưa làm xong liền ngất xỉu, tôi còn không hỏi cậu muốn bồi thường gì đâu."
Khuôn mặt tiểu mỹ nhân trướng đến đỏ bừng: "Cầu xin huynh, ta sẽ bồi thường...... Gấp đôi! Chỉ cần huynh cho ta mượn một cái quần."
Ánh mắt nam nhân chợt lóe lên, cười nói: "Cậu ngồi ở ghế lái phụ giúp tôi một ngày, coi như bồi thường, được không?"
"Một ngày......" Tiểu mỹ nhân khẩn trương mà đè lại da thuộc, nghĩ thầm không phải sẽ bị chịch suốt một ngày đi.
Nam nhân như nhìn ra ý nghĩ của y, chỉ nói: "Tôi còn phải lái xe."
Gánh nặng trong lòng tiểu mỹ nhân được cởi bỏ, vì phỏng đoán quá độ vừa nãy của mình mà bên tai hơi đỏ lên.
Sau khi ăn xong, nam nhân dừng xe, Nguyên Vãn Bạch ngồi lên ghế lái phụ.
Xe tiếp tục thong thả chạy, tay sư huynh trước sau đặt ở trên tay lái, chỉ ngẫu nhiên liếc nhìn y một cái.
Tiểu mỹ nhân khép chân lại, nỗ lực kéo vạt áo che khuất nơi bí ẩn, đôi mắt không nhịn được mà nhìn ra ngoài cửa sổ xe. Bên ngoài không có người, chỉ ngẫu nhiên có một hai con tang thi, bị xe ném ra xa, y dần dần bình tĩnh, thân thể căng chặt cũng thả lỏng.
Đột nhiên, một thứ trơn trượt như vật sống chen vào đôi chân hơi buông ra của y. Tiểu mỹ nhân kinh hoảng bối rối, đột nhiên kẹp chân, vật kia cũng đã chui vào lỗ bướm đỏ bừng ướt át.
Y khóc gọi tên sư huynh, cúi đầu nhìn vật thể quen thuộc, một dây đằng màu xanh lục uốn lượn quay quanh ở chân y, cực kỳ giống một con rắn lạnh như băng. Đầu rắn chui vào lỗ bướm mềm mại, ở bên trong tùy ý quấy đảo, thân rắn thật dài theo đùi ngọc trần trụi quấn quanh mà đi lên. Theo đầu rắn xâm nhập, dây đằng phía cuối không nhịn được đong đưa, giống như đuôi rắn hưng phấn động đậy, làm trái tim người ta kinh hoàng.
"Không cần! Không cần! Ô ô ô...... Nơi đó không thể đi vào a, mau lấy ra! Ô...... A!"
Tiểu mỹ nhân khom người bắt được một đoạn dây đằng, chảy nước mắt lung tung kêu to. Đôi tay dùng sức muốn ngăn cản nó tiến thêm một bước, nhưng không như mong muốn. Thái dương y tiết ra lớp mồ hôi mỏng, dây đằng trơn trượt vẫn sượt qua lòng bàn tay mỹ nhân, hoàn toàn đi sâu vào chỗ non mềm hôm qua mới khai bao.
Dây đằng không ngừng va chạm bên trong lỗ bướm hồng hào, đôi tay mỹ nhân run rẩy đè ở bên trên, trong miệng khóc kêu mau đi ra, phảng phất như muốn làm dây đằng ác độc kia biến mất.
Quả nhiên dây đằng đã chạm đến cổ tử cung non nớt, thậm chí còn trêu chọc miệng thịt mềm đô đô. Tiểu mỹ nhân bị đâm thọc, không nhịn được nức nở, đột nhiên một đoàn dây đằng an tĩnh trong chớp mắt, thậm chí có một đoạn dây chui ra khỏi tử cung. Đôi mắt đen của y sáng ngời, tưởng mình đè ép bắt đầu có tác dụng.
Nhưng nháy mắt tiếp theo, dây đằng chiếm được càng nhiều không gian liền động đậy, mạnh mẽ va chạm cổ tử cung chặt chẽ khép kín.
"Ách a ——" đôi tay mỹ nhân đang dùng lực bỗng nhiên buông lỏng, thân mình co rúm lại thành một đoàn, hai chân tuyết trắng đang để trên ghế, mười ngón chân xinh xẻo đều cuộn tròn.
Bụng nhỏ mềm mại không ngừng nhô lên một cái bọc nhỏ, một tay y ôm bụng, một tay khác nắm chặt đai an toàn trên người. Đuôi mắt mỹ nhân ửng hồng, hai mắt đầy sương mù mênh mông, nước mắt xoạch xoạch mà rơi xuống.
Hình như vẫn thấy không đủ, một đoạn dây đằng ở ngoài lỗ bướm không nhịn được mà động đậy, 'bạch bạch' đập lên bướm xinh đỏ bừng ướt át, đem hột le cực kỳ mẫn cảm cùng lỗ niệu đạo be bé đánh đến hồng rực sáng trong. Môi bướm cũng hoàn toàn lật ra ngoài, sưng đỏ một mảnh, nhăn dúm dó mà thừa nhận roi quất. Ngay cả chim bé trắng nõn cũng không may mắn thoát khỏi, bị đánh đến nhảy nhót khắp nơi, phun ra một chút đục dịch.
"Ô ô, đau, a a a! A a! Đừng đánh...... Tha ta, a ách, đánh rớt rồi ưm a" tiểu mỹ nhân bắt dây đằng kia, bị nó cọ quậy đến co rụt tay lại. Thân dưới y trướng đầy, cảm giác căng nóng kinh người từ dưới háng cuồn cuộn không ngừng mà xâm nhập vào đầu y, trong đầu như có một hồ nước ấm, cả người đều phải sôi trào.
Nam nhân vẫn nhìn thẳng mà lái xe, khuôn mặt anh tuấn bình tĩnh. Chỉ có đốt ngón tay đang nắm tay lái nhẹ nhàng gõ đánh, ngẫu nhiên còn dùng đầu lưỡi đỉnh một chút trong khoang miệng. Trong mắt hắn hiện lên sung sướng, tựa như đang tinh tế thưởng thức cái gì.
Cửa tử cung non mềm đã chịu đủ quất đánh mà run rẩy mở ra. Dây đằng nhanh chóng chui vào bên trong, lạnh như băng mà uốn lượn, lướt qua vách tử cung mẫn cảm ấm áp, kích thích đến rùng mình từng trận. "Ô! Ô a! Lạnh quá...... Không cần! A cầu huynh! Lấy ra đi...... Không cần động đậy, a a!"
Khoái cảm quỷ dị ngoài nóng trong lạnh cùng nhau đánh úp, tiểu mỹ nhân ở trên ghế da không ngừng giãy giụa, kêu thảm mà lắc đầu xin tha. Đai an toàn không thít chặt, toàn bộ thân mình mềm mại sắp ngã từ chỗ ngồi xuống phía dưới.
Ân Kỳ Uyên nhẹ nhàng 'a' một tiếng, mấy dây đằng từ phía sau kéo dài ra, trói chặt thân thể đang run rẩy ở trên ghế lái phụ.
Hai sợi dây đằng một trên một dưới mà vòng qua trước ngực, đem hai bầu vú đầy đặn phì nộn hoàn toàn hiện ra. Hai sợi quấn ở bên hông, cố định hoàn toàn thân thể người đang ngồi trên ghế, còn lại vòng qua mắt cá chân cùng đầu gối, cưỡng chế tách hai chân y ra, khiến chim lẫn bướm hoàn toàn bại lộ, trong tư thế hình chữ M dâm đãng vô cùng.
Tiểu mỹ nhân mặt nóng đến đỏ bừng, đôi tay không bị trói buộc quơ loạn ở trên người, ra sức ngăn cản cái dây hư hỏng làm người ta xấu hổ và giận dữ muốn chết. Cuối cùng, đôi tay cũng bị trói lên cao, y chỉ có thể trơ mắt nhìn bụng nhỏ cùng bướm xinh bị dâm loạn không ngừng, giữa khe thịt ướt hồng liên tục chảy ra dâm dịch sền sệt, thấm lên ghế da một vệt nước ái muội.
"Cầu huynh...... Đừng trói ta, thật là khó chịu, quá trướng...... Bướm nhỏ sẽ bị người khác nhìn thấy mất ô ô" tiểu mỹ nhân vừa nói vừa khóc, cảm giác thẹn thùng làm toàn thân y đều nổi lên màu đỏ hồng xinh đẹp. Đôi mắt đen long lanh nước nhìn nam nhân, khuôn mặt ướt nhẹp toàn là nước mắt, đáng thương cực kỳ.
"Khó chịu?" Ân Kỳ Uyên nhẹ nhàng liếc nhìn y một cái, "Là sướng đến không chịu nổi? Dương vật nhô cao như thế, nước dâm đều chảy tới mặt đất."
"Bị người thấy không phải càng tốt sao? Bảo đảm cậu sẽ bị kích thích đến cao trào ngay lập tức ...... Cảm giác phun nước trước mặt người xa lạ, chỉ sợ tiểu thiếu gia chưa từng thử qua đi."
Lời nói tà tứ như điện lưu truyền vào trong tai, làm cả người y căng nóng. Nguyên Vãn Bạch không chịu nổi mà rơi nước mắt, y lắc đầu muốn phủ nhận.Chim nhỏ đằng trước lại lập tức tiết ra tinh dịch, bạch trọc theo ghế da uốn lượn tràn đầy, như gấp không chờ nổi muốn chứng minh thân thể này dâm đãng bao nhiêu.
Nam nhân cười khẽ một tiếng, tâm niệm vừa chuyển, động tác của dây đằng trong tử cung vốn rất thong thả, giờ đây hung mãnh vô cùng, đầu dây không ngừng chống đối vách trong tử cung non mềm.
"Không cần! A a a a a! Dừng lại! Cứu mạng...... Ô ách, ha a, trướng quá, đầy quá, tử cung hỏng rồi......" Tiểu mỹ nhân khóc đến thở hổn hển, nói năng lộn xộn mà hét lên. Thân hình mềm mại không ngừng giãy giụa phát run, lại bị dây đằng trói càng chặt. Chờ đến khi y cao trào, dâm dịch từ tử cung phun trào khiến dây đằng thấm đẫm nước mà tỏa sáng, nó mới thỏa mãn từ trong lỗ bướm chui ra.
Tiểu mỹ nhân mặt đầy ửng hồng, hai mắt đẫm lệ tan rã, y cho rằng cuối cùng mình cũng có thể nghỉ ngơi. Ngay sau đó, một sợi dây đằng trên eo buông lỏng ra, gấp không chờ nổi mà chen vào tử cung nhỏ hẹp non mềm, còn dây đằng tỏa sáng dâm quang thì thay thế vị trí của nó, quấn quanh trên eo y.
Tiếng nam nhân trầm thấp vang lên: "Một ngày còn dài, phải cho mỗi dây đằng chui vào bên trong cậu ít nhất một lần."
......
Một ngày trôi qua, trong xe chỉ có tiếng thở dốc ngắn ngủi. Mặt trời lặn, ánh chiều tà chiếu vào trong xe, một mỹ nhân diễm lệ đón ánh nắng chiều đang nhắm hai mắt, trong miệng nỉ non.
Trên người y chỉ có một cái áo thun trắng đã ướt đẫm, hoàn toàn để lộ màu da bên trong, dây đằng ngang dọc đan xen trên người cũng ướt dầm dề, tỏa ra ánh sáng mỹ diệu (kỳ ảo).
Nam nhân thu hồi dây đằng, ôm lấy thân mình phát run, chân không khép được của mỹ nhân vào trong ngực. Ba ngón tay chụm lại, dễ như trở bàn tay mà cắm vào lỗ bướm mềm mại tràn đầy nước dâm dơ bẩn.
Hắn vừa lòng mà than nhẹ một tiếng, cởi dây quần, lộ ra con cặc bự đã sớm cứng đến phát đau, đâm vào tử cung non mềm, tùy ý hưởng dụng thân thể cấm luyến mẫn cảm nhiều nước.
"Tích —— kiểm tra đo lường nhân vật mục tiêu: giá trị tình yêu 35"
【 Lời tác giả: 】
Viết viết ta liền biến thái, sư huynh cũng biến thái, tiểu mỹ nhân thật thảm.
Trứng màu càng biến thái: sư huynh cố ý cho người xa lạ xem bộ dáng tiểu mỹ nhân cao trào, không tính vào chính văn ha!!!
Trứng màu:
"...... Cảm giác phun nước trước mặt người xa lạ, chỉ sợ tiểu thiếu gia chưa từng thử qua đi."
Vừa dứt lời, ở nơi xa liền xuất hiện một người qua đường.
Ân Kỳ Uyên cố ý thả chậm tốc độ xe, lái xe đi qua.
"Không cần! Cầu huynh! Ân Kỳ Uyên! Không thể, buông ta ra, cứu mạng, mau tránh ra, không cần xem ô ô ô" tiểu mỹ nhân thét chói tai liên tục, thân mình đang ngồi ghế bị trói đến không thể động đậy, chỉ có thể trơ mắt nhìn xe càng chạy càng gần. Người qua đường kia theo bản năng mà ngẩng đầu, ngay sau đó vẻ mặt ngốc lăng, nhìn thẳng về phía mình.
Thân mình ẩn dưới lớp áo hồng hào mê người không ngừng run rẩy, hai cái miệng đầy dâm thủy đục tinh liên tục co rút. Mỹ nhân cắn môi kêu lên một tiếng, lượng lớn nước dâm từ sâu trong tử cung trào ra.
Nam nhân thấy thế nhanh chóng rút dây đằng bên trong ra, một cột nước phun trào tung tóe, ở trước mặt người xa lạ vung vẩy ra bốn phía, còn nhỏ giọt ở trên kính chắn gió.
"Dâm thật" Ân Kỳ Uyên ác ý nói, sau đó đột nhiên đem dây đằng cắm trở lại, quấy đảo bên trong phát ra tiếng nước 'phốc phốc' dâm mĩ.
Tiểu mỹ nhân thần chí tan rã, đại não hoàn toàn trống rỗng. Tiếng hệ thống vang lên, nhắc nhở y ở trước mặt người xa lạ cao trào cộng thêm 10 điểm tích phân. Y rốt cuộc không chịu nổi mà ngất đi.
-------------
Cre ảnh: xin nguồn
Bạn thấy sao?