Sáng tinh mơ, tiểu mỹ nhân đang ngủ ngon lành trong lòng ngực sư huynh, đã bị hệ thống đánh thức trong đầu.
"Ký chủ, mau tỉnh lại!! Nếu ngươi không dậy thì chúng ta sẽ bỏ lỡ mất!"
Tiểu mỹ nhân cùng cơn buồn ngủ đấu tranh nửa ngày, mơ mơ màng màng hỏi: "A? Cái gì?"
Hệ thống nhìn y ngoan ngoãn nằm trong ngực nam nhân, bộ dáng hận sắt không thành thép: "Thật vất vả đi vào khách sạn tình thú, ngươi không có ý muốn gì?"
Có ý muốn gì ...... Tiểu mỹ nhân mặt đỏ hồng mà nghĩ, ghế dựa quái dị, giường cũng quái dị, sư huynh càng quái dị, còn ấn y lên quả cầu mà chơi đùa......
Hệ thống lạnh lùng ngắt lời: "Đúng vậy, ngày hôm qua ngươi vẫn luôn bị ấn, lại bị ăn cả đêm. Tới thế giới này hơn nửa tháng, mới được 24 giá trị dâm đãng, ngươi không nghĩ kiếm thêm điểm nữa?"
Tiểu mỹ nhân nước mắt lưng tròng, mỗi ngày y đều nghĩ đến, nhưng không có biện pháp gì.
Sư huynh dùng dị năng trị liệu chỉ chữa vết thương không chữa mệt nhọc. Y giãy giụa muốn chủ động chịch, nhưng luôn thất bại, bao nhiêu lần khóc lóc cầu sư huynh đừng cử động, mới kiếm được 24 giá trị. Những cái dây đằng đáng giận luôn chơi y đến cao trào, nhưng vì đó là sư huynh chỉ huy, không tính vào điểm tích phân.
Ai ~ y thở dài trong lòng. Hệ thống vội nói tiếp: "Hiện tại là cơ hội rất tốt! Khách sạn tình thú chắc chắn có rất nhiều đạo cụ đặc thù. Hiện tại ngươi lặng lẽ rời giường lấy mấy cái, sau đó tìm cơ hội mang ra dùng, tích phân không phải sẽ tới tay sao!"
Ác ~!! Đôi mắt tiểu mỹ nhân tỏa sáng, liên tục nói tốt. Y dời khỏi cánh tay sư huynh đang ôm mình, thật cẩn thận đi xuống giường. Nghe theo hệ thống mà mở cửa, tìm kiếm khắp nơi trong khách sạn.
Mỹ nhân đi tới tầng lầu tự động buôn bán đồ tình thú, lại phát hiện chỗ bán đã bị phá hủy thành cái động to. Tang thi làm? Hay là thời mạt thế có người đến đồ tình thú đều phải cướp đoạt đi? Y sốt ruột mà đi xuyên qua cái động, nhìn ngó khắp nơi, cuối cùng phát hiện ở trong góc có một cái đạo cụ trân quý còn sót lại.
Sau khi nghe hệ thống nói đây là đạo cụ chấn động, vẻ mặt y trịnh trọng mà cất đi, tiếp theo rón ra rón rén mà trở về phòng, lên giường.
Nam nhân cảm giác được động tĩnh, mở đôi mắt buồn ngủ hỏi y đi đâu? Nghe tiểu mỹ nhân nói đi WC, hắn cũng không nghi ngờ gì, ôm người tiếp tục ngủ.
......
Gần đây Ân Kỳ Uyên cảm thấy có chút không thích hợp, lúc trước tiểu thiếu gia luôn đòi hắn cho y chủ động làm, hiện giờ cứ làm một lần liền kêu mệt mỏi. Hắn tất nhiên không thỏa mãn, nhưng nhìn vẻ mặt ủ rũ của y, còn phe phẩy tay làm nũng gọi chồng, chỉ có thể thỏa hiệp, để tiểu thiếu gia nghỉ ngơi.
Hắn lái xe, ánh mắt nặng nề, đột nhiên trong đầu hiện lên một ý nghĩ. Tiểu thiếu gia là người song tính, mấy ngày này, bọn họ hầu như đều làm tình. Hơn nữa, y còn có biểu hiện mỏi mệt, nghĩ vậy tim hắn đập nhanh hơn, bàn tay điều khiển tay lái cũng nắm chặt, tiểu thiếu gia có thể hay không...... đã mang thai?
Tiểu mỹ nhân không biết sư huynh đã não bổ đến mức này, y dùng lý do nghỉ ngơi mà nằm trên ghế sau xe, thuần thục xoay người, lặng lẽ nhét vào lỗ bướm một cái trứng rung*. Mỹ nhân nắm chặt điều khiển từ xa ở lòng bàn tay, ấn xuống mức rung kém nhất, khoái cảm chấn động tê dại từ lỗ bướm truyền đến, làm y không nhịn được cắn cánh môi.
* Trứng rung:
"Vãn Bạch" đột nhiên nam nhân từ kính chiếu hậu nhìn lại đây, ngữ khí ôn nhu lại cẩn thận nói: "Hiện tại cảm thấy như thế nào? Vẫn rất mệt sao?"
Tiểu mỹ nhân hoảng sợ, hai đùi thon dài qua lớp quần mỏng xoắn chặt vào nhau. Y nhắm mắt lại giả vờ vừa tỉnh ngủ, từ mũi phát ra một tiếng ừm ứng phó nam nhân.
Ai ngờ nam nhân lại nhìn y vài lần, trong mắt lộ ra lo lắng, mím môi nói: "Trừ bỏ mệt mỏi, có nơi nào không thoải mái không? Bụng có đau hay không?"
Tiểu mỹ nhân nằm ở ghế sau đưa lưng về phía sư huynh, lỗ bướm bị trứng rung đâm cho tê dại, kéo theo bụng nhỏ cũng hơi run rẩy. Nghe vậy, trong lòng y cả kinh, thân thể cũng cứng ngắc. Lời nói của sư huynh có ý gì, y không ăn đồ hỏng, làm sao lại đau bụng, chẳng lẽ hắn phát hiện ra....... Không đúng, nếu vậy, y đã sớm bị bắt lấy hung hăng trừng phạt mấy cái rồi, hiện tại chắc là chỉ thăm dò y thôi.
Mỹ nhân cố gắng duy trì bình tĩnh, tiếng nói kéo dài: "Không có gì, ta chỉ hơi mệt thôi, ngủ một giấc là tốt rồi."
Một hồi lâu sư huynh đều không trả lời, y cho rằng mình đã vượt qua cửa ải. Thân thể dần dần thả lỏng, hai chân hơi gập lên, làm càn mà khiến trứng rung xâm nhập sâu vào lỗ bướm, điên cuồng kích thích điểm mẫn cảm bên trong, rất nhanh y đã đạt cao trào.
"Cạch" một tiếng vang lên, thân mình đang đắm chìm trong khoái cảm liền run rẩy, tiểu mỹ nhân mở hai mắt, phát hiện sư huynh đã mở cửa xe, đang cúi người nhìn mình. Trên mặt y tươi cười lộ ra chút chột dạ, mềm mại nói: "Xảy ra chuyện gì nha? Chồng?"
Ân Kỳ Uyên nhíu mày lại: "Giọng cậu vừa cùng tôi nói chuyện đều run lên, thật sự không có việc gì?"
"Có thể có việc gì chứ?" Nguyên Vãn Bạch nỗ lực ổn định giọng nói, bàn tay cầm điều khiển từ xa trộm nhét vào kẽ hở ở ghế xe ghế .
Nam nhân nhìn người không ngừng phủ nhận, thân mình lại bất an mà vặn vẹo, cuộn tròn thu hồi động tác trên bụng, trong lòng hắn cứng lại. Tiểu thiếu gia lừa hắn...... Y đã nhận thấy thân thể đang biến hóa, thậm chí đoán được mình có khả năng mang thai, nhưng lại không muốn nói cho hắn biết chuyện này, thậm chí tránh né hắn.
Đúng rồi...... mình nhân lúc cháy nhà mà đi hôi của, xem y như cấm luyến, không ngừng phát tiết dục vọng lên y. Tiểu thiếu gia vẫn biểu hiện ngoan ngoãn như vậy, còn gọi hắn là chồng, nhưng trong lòng có biết bao nhiêu sợ hãi cùng bất lực. Thậm chí y không dám cự tuyệt dục vọng của hắn, vì bảo vệ mình cùng đứa bé, chỉ có thể không ngừng mà tìm lý do khác nhau.
Ân Kỳ Uyên trong lòng phát đau, hô hấp đều nhẹ nhàng, thật cẩn thận mà tới gần tiểu thiếu gia. Nguyên Vãn Bạch vừa mới bị trứng rung kích thích một trận, rất nhanh đến cao trào, càng không nói đến hiện tại bị sư huynh nhìn chằm chằm.
Y khẩn trương vạn phần, thân thể run rẩy, mặt đều đỏ lên. Mỹ nhân hoảng loạn mà dùng tay chống đẩy sư huynh đang dựa gần, vội la lên: "Ta, ta, bụng ta hình như thực sự hơi đau, muốn đi WC!"
Nam nhân vội nói: "Tôi đưa em đi."
Nguyên Vãn Bạch lắc đầu, nâng lên đôi mắt ngập nước tràn đầy cầu xin.
Nam nhân thấy thế đành phải để y đi, hắn đứng ở một bên xa xa mà nhìn.
Nguyên Vãn Bạch ở một rừng cây, đưa lưng về phía sư huynh, giả vờ muốn đi ngoài mà cởi dây quần, chuẩn bị móc trứng rung ra.
Nơi xa truyền đến tiếng lá cây bị dẫm đạp ào ào, y ngước mắt nhìn, một con tang thi màu than chì xấu xí nhếch môi hung ác mà nhìn về phía mình.
"A!" Nguyên Vãn Bạch sợ hãi kêu một tiếng, đột nhiên ngồi xổm xuống. Sư huynh từ xa tiến lên, trong nháy mắt liền dùng dị năng hỏa tiêu diệt tang thi. Hắn vội vàng nhìn tiểu thiếu gia đang ngồi xổm trên mặt đất, thái dương đổ mồ hôi, hình như còn ôm bụng. Đồng tử hắn co rụt lại, hoảng loạn mà ngồi xuống ôm người vào trong ngực, "Xảy ra chuyện gì!? Đau bụng? Mau cho tôi xem!"
Mỹ nhân vừa sợ tới mức nháy mắt đạt cao trào, thân dưới ướt đẫm, trứng rung còn bất hạnh mà suýt trôi ra khỏi miệng bướm rớt xuống quần lót.
Tiểu mỹ nhân chỉ có thể che lại phía dưới: "?!!"
【 Lời tác giả: 】
Không hổ là ngươi, sư huynh
---------------------
Cre ảnh: xin nguồn
An Mập:
Mai tui lên trường học quân sự rùi, nên tạm thời không có chap mới nha.
Hẹn gặp lại các đồng râm vào cuối tháng 8 nha <3 <3.
Bạn thấy sao?