Chương 29: 7. Tiểu thiếu gia tỉnh lại liền xấu hổ và giận dữ

Ôn nhu dỗ người / thổ lộ tâm ý / chủ động chịch / điện giật điểm mẫn cảm

---------------

Khi Nguyên Vãn Bạch tỉnh lại, trời đã tối, nam nhân bật đèn trần ở ghế sau xe, đem người ôm vào trong ngực.

Cả người y mềm như bông, nằm trong lồng ngực rắn chắc của nam nhân mà mở bừng mắt. Đôi mắt ngập nước có chút chua xót vì bị đèn trần trên xe chiếu vào. Tiểu mỹ nhân nhíu mày, một bàn tay to liền che lại hai mắt y.

"Tỉnh rồi?" Giọng nam nhân khàn khàn lười biếng, từ phía sau lưng vây quanh y, lập tức làm tiểu mỹ nhân thất thần. Mặt y hơi ửng hồng trả lời hắn, lại phát hiện giọng nói của mình còn khàn hơn. Ký ức về cuộc chơi đùa vừa nãy như thủy triều dâng lên: y bị trứng rung chơi đến mất khống chế, cầu sư huynh cho mình đi đái, lỗ niệu đạo nữ tính vốn không nên tồn tại bị mở ra, cuối cùng thân dưới dính đầy.......

Lửa giận cùng thẹn thùng khiến toàn thân y trở nên ửng đỏ, tiểu mỹ nhân tát bay bàn tay hư trước mắt, căm giận mà dùng khuỷu tay chống lên cơ ngực cứng rắn dưới thân, giọng nói y run lên: "Huynh tránh ra!! Ta không cần huynh ôm!"

Ân Kỳ Uyên mặc kệ y tát đánh chính mình, đôi tay ôm tiểu thiếu gia càng chặt. Sức lực của Nguyên Vãn Bạch càng ngày càng nhỏ, cuối cùng y thu hồi khuỷu tay, xoay người kéo quần áo nam nhân rồi vùi đầu lên đó.

Vải dệt trước ngực truyền đến xúc cảm ướt át, tiểu thiếu gia không rên tiếng nào, chỉ yên lặng mà rớt nước mắt. Đôi mắt nam nhân hiện lên vẻ hoảng loạn, hắn thử dùng tay khẽ vuốt sống lưng y từ trên xuống dưới.

"Vãn Bạch ngoan, đừng khóc."

"Tôi sai rồi, về sau sẽ không làm như vậy."

"...... Bảo bối, cho tôi nhìn em được không, nếu khóc nữa thì đôi mắt sẽ sưng lên rất khó chịu."

Ân Kỳ Uyên ngồi dậy, ôm người đặt lên đùi mình, nhẹ nhàng nâng đầu tóc tiểu thiếu gia đang chôn trong ngực lên. Khuôn mặt nhỏ trắng nõn khóc đến ửng hồng, lông mi ướt dầm dề dính lại thành vài sợi, đôi mắt ngập nước rũ xuống, cánh môi đỏ bừng nhấp nhẹ, bộ dáng trông đáng thương cực kỳ.

Nam nhân cúi đầu, hôn lên từng giọt lệ ở đuôi mắt mỹ nhân. Hơi thở nóng rực của sư huynh phả thẳng vào mặt, bao phủ xuống người y, tiểu mỹ nhân nắm chặt vải dệt trong lòng bàn tay đến nỗi nhăn dúm dó, hơn nửa ngày mới ngừng rơi nước mắt.

"Ta, ta vừa mới đi tiểu" Nguyên Vãn Bạch quay đầu đi, tiếng nói nhỏ như muỗi kêu.

"Đó là vì quá thoải mái, em không cần ngượng ngùng." Nam nhân hôn hôn gương mặt y.

"Nhưng mà...... nó chảy lên trên người, rất khó coi, rất bẩn." Tiểu mỹ nhân bĩu môi, đôi mắt lại ướt át.

Ân Kỳ Uyên nhẹ nhàng đè lại cái ót mỹ nhân để trán hai người chạm vào nhau, hắn nhìn y nghiêm túc nói: "Trong lòng tôi, Vãn Bạch là người đẹp nhất, bất cứ lúc nào em cũng đẹp, cũng không bẩn chút nào, tôi cực kỳ thích."

"Tích -- kiểm tra đo lường nhân vật mục tiêu: giá trị tình yêu 80"

Lời sư huynh bày tỏ tình yêu, từng chữ một rơi vào trong tai y, tâm tình mỹ nhân như có tiếng trống đánh liên hồi. Y nhìn trong mắt đối phương là hình bóng nho nhỏ của mình, liền khẽ mở môi đỏ.

Ngay sau đó, một mảnh ấm áp dán lên, liếm láp cánh môi dính một chút nước mắt của y, cạy mở khớp hàm cuốn lấy lưỡi mềm, ôn nhu mà quấy loạn khoang miệng. Nam nhân dùng lưỡi mút ăn nước bọt thanh ngọt đến những giọt lệ trên đôi mắt y cũng nuốt sạch sẽ.

Đôi tay nắm chặt quần áo buông lỏng ra, tiểu mỹ nhân như khối bánh dẻo mềm mại, ướt dầm dề mà dán lên người sư huynh. Hôn xong, nam nhân gắt gao ôm tiểu thiếu gia trong ngực, chỉ cảm thấy trong lòng đều được lấp đầy.

Trước đây, hắn ở mạt thế du tẩu một mình, được chăng hay chớ, cũng không cảm thấy có gì không tốt. Hiện tại, nam nhân mong muốn được yên ổn, cho người trong lòng ngực một cuộc sống thoải mái, từ đây không phải chịu cực khổ, khó khăn, không phải lo lắng thời loạn thế.

"Vãn Bạch, cùng tôi ở bên nhau, được không?" Nam nhân kéo tay tiểu thiếu gia, "Tôi sẽ bảo vệ em thật tốt, bảo đảm từ nay về sau sẽ không làm em chịu khổ đau. Mấy ngày qua tôi đối với em...... cũng không tốt. Em có điều gì bất mãn thì có thể nói ra, tôi sẽ sửa."

Lòng bàn tay Nguyên Vãn Bạch phát ngứa, nghe vậy liền ngẩn người. Thì ra bọn họ còn chưa ở bên nhau sao? Y bất mãn, theo bản năng nói: "Huynh không thể bắt ta dùng trứng rung."

Ánh mắt nam nhân nặng nề, nhìn y chăm chú một lát mới nói: "Được."

"Không thể dùng dây đằng trói ta! Không thể dùng dị năng làm việc kỳ quái!"

"...... Được"

"Uống nước, tắm rửa, thay quần áo không thể thêm điều kiện!!"

"Được."

"Lúc ta ngồi ở trên làm thì huynh đừng nhúc nhích, huynh không thể phản đối!"

Nam nhân cười khẽ: "Tốt, còn gì nữa không?"

Tiểu mỹ nhân suy tư một hồi lâu, lắc lắc đầu: "Tạm thời không có."

Nam nhân nắm chặt tay y: "Vậy em đồng ý ở bên tôi không?"

Tiểu mỹ nhân nặng nề mà gật đầu, y nắm tay sư huynh: "Ta đồng ý rồi!"

Hô hấp Ân Kỳ Uyên trầm xuống, dán sát bên tai y: "Vậy, bây giờ em có muốn làm thử một chút? Xem tôi có thật sự sửa sai hay không."

Tiểu mỹ nhân sửng sốt, nam nhân bắt lấy tay y đưa xuống dưới háng. Cảm nhận được vật cứng nóng rực trong tay, trái tim y run rẩy. Vốn chỉ hôn môi cùng thổ lộ tình cảm nhưng thân thể mỹ nhân lại càng thêm tê dại. Y mím môi, hơi rụt rè mà trầm ngâm một lát, sau đó nhỏ giọng nói: "A, ta thử xem."

Một trận trời đất quay cuồng, nam nhân nằm xuống để y tách hai chân ra, khóa ngồi ở trên. Rõ ràng y ở bên trên, ánh mắt nam nhân lại như hổ báo săn mồi, cảm giác áp bách xâm lược mười phần.

Tiểu mỹ nhân nuốt một ngụm nước bọt, cởi bỏ cái áo rộng thùng thình để lộ ra hai bầu vú no đủ. Tay y đặt trên sườn eo, suy nghĩ trước tiên cởi quần của mình hay là quần sư huynh, liền nghe thấy tiếng nói trầm thấp dâm tà của nam nhân.

"Từ góc độ này, bầu vú rất lớn, nhưng thân thể lại gầy như thế. Làm sao em có thể hấp thu, trưởng thành vậy?"

Tiểu mỹ nhân ngượng ngùng mà dùng áo che đầu nam nhân. Ân Kỳ Uyên buồn cười mà cười hai tiếng, lại một cái quần đùi che lên. Hắn vẫn cười, tiểu thiếu gia căm giận mà kéo vật che đậy xuống, bực tức nói: "Huynh, không cho cười! Đợi lát nữa cười mềm (chym) xem huynh làm sao bây giờ!"

Nam nhân dừng cười, nhưng mắt vẫn mang ý cười: "Nếu cười đến mềm, em chỉ cần sờ tôi hai lần, không... Em cứ ngồi như vậy, đừng nhúc nhích, tôi đảm bảo cứng trở lại."

"Hừ." Nguyên Vãn Bạch không để ý đến hắn, lập tức cởi quần nam nhân, lộ ra chú chim bự đang ngẩng đầu. Con cặc màu đỏ tím thoát khỏi trói buộc liền dựng thẳng tắp, giật giật đầu, như cái chày gỗ thô to cứng ngắc. Lông cặc phía dưới vừa đen vừa thô ráp, hai viên trứng dái nặng trĩu chứa đầy nùng tinh. Trên thân chim là gân xanh quấn quanh nhảy nhót, quy đầu béo mập như trứng ngỗng. So với chim bé của mỹ nhân càng to lớn dị thường.

Rõ ràng tiểu mỹ nhân đã nhìn căn dương vật này rất nhiều lần, nhưng đột nhiên xuất hiện trước mắt vẫn khiến y nhảy dựng, cả người liền nóng như lửa. Hơi thở nam tính nồng đậm ập vào mặt, dưới thân, hai mảnh môi bướm càng thêm ướt mềm dính nhớp. Mỹ nhân hơi vội vàng mà cọ bướm non lên chim bự, dùng trụ thịt đầy gân xanh chơi đùa con bướm dâm đang phát ngứa.

"Ưm a, thật nóng...... Hô ~ thật thoải mái" dương vật thô cứng bị kẹp giữa mép thịt non mềm mại trơn bóng.

Hai cánh môi bướm dán lên thân cặc, không nhịn được cọ xát trên dưới. Hột le hồng hào be bé chỉ thoáng chạm vào trụ thịt đầy gân xanh liền run rẩy co rúm lại, khoái cảm kéo dài không ngừng truyền đến đại não y.

Hiển nhiên, tiểu mỹ nhân rất thích tự mình khống chế, cũng thích loại khoái cảm nhẹ nhàng này. Cho đến khi chân y mềm nhũn mà hơi phát run, mỹ nhân mới kinh ngạc phát hiện: quy đầu đã chọc mở hai môi bướm ướt mềm.

Hô hấp nam nhân dồn dập, cố gắng nhẫn nại, không ấn mông y xuống.

"Ô, thật đầy... Bướm nhỏ, lồn nhỏ bị căng lớn" khóe mắt tiểu mỹ nhân chảy lệ. Lỗ bướm bí ẩn mềm mại bị con cặc chà bá của nam nhân banh rộng ra, thân chim nổi đầy gân xanh nghiền ép thịt bướm non nớt, không nhịn được mà nhảy nhót muốn kích thích điểm thần kinh mẫn cảm.

Bướm xinh tuyết trắng cùng bụng nhỏ phồng lên độ cong, trứng rung nho nhỏ hoàn toàn không thể sánh bằng. Tiểu mỹ nhân có chút thất thần, nhịn không được áp tay lên độ cong kia. Xúc cảm nóng cháy cách màng thịt truyền tới tay, làm tai y đỏ bừng lên, thịt bướm cũng không nhịn được mà co rút run rẩy.

Quy đầu không ngừng xâm nhập, cuối cùng chọc đến miệng tử cung. Đầu khấc thô to liên tục nghiền nát vách thịt hẹp mềm, kéo theo cánh mông tuyết trắng tròn trịa cũng lắc lư, tạo thành từng đợt sóng thịt mê người.

Nam nhân bị hoa mắt, không nhịn được tát vài phát lên mông thịt tròn trịa. Tiểu mỹ nhân thở hổn hển hai tiếng, đuôi mắt ửng hồng trừng hắn. Lỗ bướm bên dưới lại ướt ào ạt mà chảy ra càng nhiều dâm thủy. Toàn bộ nước lồn đều chảy xuống bụi lông cặc thô cứng của nam nhân.

Tử cung bị địt hơn nửa tháng vừa dâm vừa mềm, bị chim bự quen thuộc đâm thọc chưa đến nửa khắc liền buông lỏng miệng thịt nhỏ hẹp, cho quy đầu tiến vào trong tử cung.

Đầu khấc thô to theo trọng lực hung hăng đi vào, vách tường cung mềm nhẵn như đậu hủ bị chim bự dữ tợn quấy đảo. Đầu óc tiểu mỹ nhân trống rỗng trong chớp mắt, miệng nhỏ phát ra tiếng khóc kêu, nam nhân cũng sướng đến gầm một tiếng.

Tiểu mỹ nhân theo bản năng muốn rút dị vật ra khỏi tử cung. Nhưng cổ tử cung nhỏ hẹp đã sớm gắt gao mút chặt, bao lấy một vòng đầu khấc. Mỹ nhân khởi động chân, phe phẩy mông hai vòng, vẫn không rút dương vật ra khỏi tử cung, ngược lại khiến vách tường thịt bị ma sát đến tê mỏi vô cùng. Y khóc nức nở bực bội kêu vài tiếng, lại lập tức ngồi xuống.

Lần này y ngồi xuống càng sâu, lông cặc um tùm thô cứng đè ép lên bướm xinh non mềm. Hai cánh môi bướm, hột le hồng rực cùng lỗ niệu đạo be bé bị cặc bự chà đạp liên tục.

"Không cần! Tê rần rồi...... Ô ô, không cần đâm! Ách a!" Khoái cảm như điện lưu xâm nhập trong đầu khiến tiểu mỹ nhân khóc lóc không ngừng. Càng đáng sợ chính là, không biết có phải lỗ đái ở bướm đã bị khai phá hay không, khi lông cặc cứng ngắc chọc vào lỗ nhỏ, liền mang đến khoái cảm kích thích hơn trước đây. Mỹ nhân run rẩy phe phẩy cặp mông muốn tránh né, lông chim thô cứng vẫn bất chấp tất cả mà xâm nhập vào, đâm cho lỗ niệu đạo non mịn hơi hơi mở rộng, tựa như giây tiếp theo sẽ phun ra nước đái.

Tiểu mỹ nhân khóc đến thở gấp, y dùng cánh tay lau nước mắt, lỗ bướm bên dưới phun nước như lũ lụt, vừa mới cắm vào liền đạt cao trào.

"Tích -- kỵ thừa cao trào, giá trị dâm đãng +3, tiến độ trước mắt 385/1000"

【 Lời tác giả: 】

Chương h này viết không xong rồi, ngày mai tiếp tục _ (:з" ∠ ) _

Hôm nay thứ hai, ta có thể cầu nhiều phiếu sao!

Trứng màu là giả thiết lúc toàn thân tiểu mỹ nhân bị điện giật điểm mẫn cảm.

Trứng màu:

Nam nhân nhìn tiểu thiếu gia khóc đến ướt mềm mê người, vật dưới háng liền cứng đến phát đau. Hắn bất đắc dĩ đã đáp ứng y nên thân dưới không thể động, đành phải dùng tay sờ soạng khắp nơi, không ngừng kích thích các điểm mẫn cảm trên người y.

Đột nhiên, nam nhân nghĩ tới cái gì đó, ánh mắt u ám, nhịn không được dùng tay triệu hồi một tia điện lưu thật nhỏ rồi nắm lấy eo thon của mỹ nhân.

"Ô a!" Eo tiểu mỹ nhân lập tức mềm xuống, hai luồng vú lớn run rẩy không ngừng. Y vừa kinh hãi vừa nghi vấn mà nhìn về phía nam nhân, cảm giác như bị điện giật lại biến mất.

Sắc mặt Ân Kỳ Uyên bình tĩnh, bàn tay lại niết chơi hai bầu vú tròn trịa, núm ti bị điện giật đến co rúm không ngừng. Tiểu mỹ nhân trợn tròn mắt, càng xác định là nam nhân đang làm điều kỳ quái để trêu chọc y.

Mỹ nhân vừa xấu hổ vừa giận dữ mà tát bay cái tay hư của nam nhân, muốn mắng hắn lại dùng dị năng làm chuyện xấu.

Đôi tay kia thuận theo mà rơi xuống, hướng về bé bướm kiều nộn, bộ phận nữ tính mẫn cảm ngay lập tức liền run rẩy co rút. Tiểu mỹ nhân bị tê lồn đến trợn tròn mắt, nói không lên lời mà ngã lên người nam nhân.

---------

Cre ảnh: xin nguồn

An Mập: Đếm ngược ngày trở về :))))

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...