Ngón tay moi bướm/ hướng dẫn kỵ thừa/địt hỏng bướm/ cắm cổ tử cung đến cao trào
------------
Tiếp chương trứng màu
Nguyên Vãn Bạch nhìn nam nhân trước mắt, tóc mái màu đen tản ra giữa trán khiến mặt mày hắn càng sắc bén, lệ khí bức người. Hắc giáp khắc ma văn phác họa ra thân hình cao dài cường tráng cùng với ngực bụng no đủ đầy cơ bắp.
Là sư huynh! Thì ra mục tiêu nhân vật chính là sư huynh! Nhìn thấy người trong lòng còn sống, vành mắt Nguyên Vãn Bạch ửng đỏ, trông mong nhìn người trước mắt.
Ngay sau đó, tiếng hệ thống vang lên "Tích -- giá trị dâm đãng +10, tiến độ hiện tại 10/1000".
Y nhớ tới việc vừa bị người trong lòng banh chân ra, thấy được...... Bộ phận nữ tính dị dạng, nỗi sợ hãi lập tức như sóng triều thổi quét đến.
Thấy mỹ nhân trước mặt vành mắt đỏ hồng, hai mắt đẫm lệ mê mang sợ hãi nhìn mình, giống như đang lên án hành động tà ác của hắn. Ân Kỳ Uyên nhướng đôi mắt phượng, nhịn không được muốn trêu đùa y.
"Bướm dâm còn ngứa ở đâu?" Hắn thô lỗ hỏi chuyện làm Nguyên Vãn Bạch chấn động kinh ngạc phải mở to hai mắt. Sư huynh...... Sư huynh sao có thể nói ra lời này.
Dưới thân bướm nhỏ thật sự đang phát ngứa, ma khí đã thu hồi nhưng mị thịt cơ khát vẫn không ngừng run rẩy liếm mút trong không khí. Thậm chí niêm mạc bên trong không chịu nổi cô đơn mà bắt đầu cọ xát lẫn nhau, thổ lộ ra nước dâm liên tục. Nam nhân cúi đầu dí sát vào, thịt bướm mẫn cảm non mịn có thể cảm nhận được hơi thở nóng bỏng đang phả vào mị thịt đỏ hồng.
Hơi thở của hắn càng ngày càng nặng, kích thích khiến thịt mềm dâm tiện không ngừng phát run, từng luồng điện lưu từ dưới lên trên lan ra toàn thân.
"Tích -- giá trị dâm đãng+2, tiến độ hiện tại 12/1000"
Nguyên Vãn Bạch bị khoái cảm làm cả người nhũn ra, thất thần nghe được giá trị dâm đãng gia tăng, không khỏi vừa thẹn vừa cao hứng. Nhưng y lại tuyệt vọng nghĩ, sư huynh sau khi mất đi ký ức mắng mình dâm, nếu hắn khôi phục ký ức, khẳng định sẽ chán ghét y.
Nghĩ đến khả năng này, Nguyên Vãn Bạch nức nở, vươn tay muốn che đi bướm non đã chịu đủ khoái cảm vui sướng.
Nam nhân nhân cơ hội bắt lấy tay y, nắm ngón tay trắng nõn thon dài, đút vào lỗ bướm non nớt đang đóng mở.
"Ngứa chết rồi? Cuối cùng không nhịn được, muốn tự mình chơi?" Nam nhân tà tứ tràn ngập dục vọng, tiếng nói trầm thấp vang lên, làm Nguyên Vãn Bạch đỏ bừng mặt, y thật nhanh đem ngón tay rút ra, lại bị mạnh mẽ nhấn một cái.
"Ách a -- không...... A, dừng tay......" tầng tầng núi non trùng điệp mị thịt tham lam mà nuốt ăn ngón tay, đem dâm thủy tưới đầy trên đốt ngón tay. Thanh niên giãy giụa phản kháng khiến ngón tay y cong lên như muốn moi móc thịt bướm mẫn cảm bên trong.
"Quá kỳ quái...... Ô ô...... Cầu, cầu xin huynh!! Buông ta ra ......" thanh âm Nguyên Vãn Bạch run rẩy, cầu xin nam nhân.
Nam nhân vẫn bất động, hài hước mà vuốt ve thân dưới của thanh niên, dù kêu không cần nhưng cũng sướng đến cứng lên. Bên tay trái, hai ngón tay tách ra môi bướm nhỏ phấn nộn, sau đó ngón trỏ tay phải đầy kén thô sần cũng đi vào lỗ bướm.
Ngón trỏ thô dài của nam nhân mang theo ngón tay trắng nõn cùng nhau quấy đảo, khớp xương khởi động, đem một vòng thịt bướm gần màng xử nữ dùng sức moi đào.
"A a ha -- không được a...... Nha, ha a --" một cổ chất lỏng tanh ngọt từ chỗ sâu trong bướm chảy ra, đem môi bướm đỏ hồng cùng mu bướm trắng trẻo no đủ nhuộm dần đến dâm quang tỏa sáng.
"Dâm thật, móc bướm thôi mà cũng lên đỉnh phun nước" nam nhân lãnh đạm vươn ngón tay, đem nước dâm trên tay không nhanh không chậm mà lau lên đùi tuyết trắng của mỹ nhân.
Nghe được sư huynh nói mình dâm đãng, Nguyên Vãn Bạch mắt rưng rưng, nhìn nam nhân đem dâm thủy chà lau trên người mình. Y ngồi dậy, từ trên cao nhìn xuống giường, trên da thịt tuyết trắng che kín vệt đỏ, cùng với dâm thủy của mình sau cao trào.
Quá thẹn...... Rõ ràng trên người y bị nóng còn phát đau, như thế nào liền...... Nguyên Vãn Bạch thân hình mềm mại, âu yếm nhìn sư huynh sau khi đùa bỡn mình, bộ dáng hắn lạnh nhạt cao cao tại thượng. Y nhịn không được nhỏ giọng tủi thân nói: "Ta sắp, sắp bị chơi hỏng rồi, trên người đau quá."
Ân Kỳ Uyên sửng sốt, tiểu thiếu chủ này, là tù binh đang làm nũng với kẻ địch sao? Nhìn trên người thanh niên loang lổ vệt đỏ, lý trí nói hắn không cần để ý, nhưng tay đã không tự giác móc ra thuốc trị thương tốt nhất.
"Tích -- mục tiêu nhiệm vụ: giá trị tình yêu 30"
Nam nhân vì động tác không nên có này mà ảo não, nhưng ngay sau đó, hắn lấy lại bình tĩnh, hai mắt u ám mà nhìn tiểu mỹ nhân đáng thương trước mắt. "Bôi dược này liền không đau, nhưng trong quá trình cung cấp dược, ta muốn thu thù lao."
"Thù lao gì?" Vì giá trị tình yêu tăng lên mà vui vẻ không thôi, ánh mắt thanh niên trông mong nhìn đối phương.
Nhìn người trước mắt hồn nhiên ngây thơ, vật cứng dưới háng Ân Kỳ Uyên càng phát cứng. Hắn kéo tay mỹ nhân non mềm, ấn vào đại dương vật cách hắc giáp đang cứng ngắc, ách tiếng nói: "Ngoan ngoãn ngồi lên."
"A" Nguyên Vãn Bạch cảm thụ được nhiệt độ nóng lên trong lòng bàn tay, trên mặt tràn đầy đỏ ửng. Sư huynh...... Như thế nào thay đổi, trước kia hắn đối với bất kỳ nam sắc nữ sắc, đều không để ý đến, bộ dáng luôn cấm dục lạnh băng. Làm chính mình...... Không dám khinh nhờn, càng vì thân thể dị dạng cảm thấy tự ti sâu sắc, không dám tới gần.
Chẳng lẽ bởi vì thế giới này sư huynh tu ma, cho nên dục vọng tương đối lớn sao? Nguyên Vãn Bạch cắn môi, cơ hội cùng người trong lòng khó có được, lúc này đây, y muốn... Muốn quý trọng!
Thế là y ngượng ngùng gật gật đầu, tầm mắt bỏ qua một bên, không dám nhìn ánh mắt nam nhân như sói đói như hổ rình mồi.
Ân Kỳ Uyên mắt sáng như đuốc vừa nhìn chằm chằm thanh niên thẹn thùng đến đỏ tai, vừa thong thả ung dung mà cởi bỏ hắc giáp trên người.
Ngực bụng màu bánh mật no đủ, cơ bắp lỏa lồ, sau đó là bụi đen rậm rạp lông tóc. Phía dưới cự thú gân xanh nhô lên, thô như cổ tay, đỉnh thượng kiều có thể dễ dàng thao nhập tử cung, quy đầu to như quả trứng, dùng lực một chút là có thể quấy đảo thịt bướm mẫn cảm đến phát đau. Nam nhân chậm rãi đi lên trước, theo dương vật rung động, mã mắt chảy ra vài giọt tinh dịch.
Bé bướm xử nữ chỉ mới cắm hai ngón tay sao có thể chịu được vật này, Nguyên Vãn Bạch sắc mặt trắng bệch, nháy mắt hối hận, huy động cánh tay, khóc kêu cầu xin nói "Ta... Ta không được, ta không bôi dược...... Ta, ta dùng tay làm huynh ra được không, chúng ta về sau lại ...... Ách a ----."
Nam nhân vươn tay, siết chặt vòng eo thon chắc của thanh niên, đem y đặt lên trên người.
Dưới thân, thịt bướm phải chống lại bừng bừng phấn chấn hung khí, bốn cánh môi bướm lớn nhỏ bị nghiền đến mở rộng ra. Nguyên Vãn Bạch sợ tới mức kêu to, tay chân cùng chống đẩy trên người nam nhân.
Ân Kỳ Uyên đỡ cổ thanh niên, áp lên cánh môi có chút tái nhợt của y. Thẳng đến khi đem môi châu nho nhỏ liếm mút đến ướt hồng no đủ, phía dưới bướm nhỏ cũng phun dâm thủy ào ạt, hắn mới duỗi tay lấy thuốc trị thương, quét một khối bôi lên vú nộn hơi đỏ lên của Nguyên Vãn Bạch. Động tác trên tay không ngừng, vật cứng dưới háng như cũ cọ xát miệng bướm ướt át.
"Đáp ứng rồi phải làm được, dược cho ngươi. Hiện tại, tự mình ngoan ngoãn ngồi lên, đừng ép ta động tay." động tác nam nhân ôn nhu bôi dược, nhưng lời nói lại tràn đầy tà ý uy hiếp.
Nguyên Vãn Bạch nức nở nỗ lực đỡ lấy bả vai nam nhân, sợ mình bị cây côn như hung khí xỏ xuyên. Nghe nam nhân nói, thanh niên không thể rút lui, khởi động hai chân run rẩy, từng chút mà thử ngồi xuống.
Có lẽ do dâm dịch bôi trơn cùng với thiên phú dị bẩm của thanh niên, bướm nhỏ liếm mút, chậm rãi bao lấy đại quy đầu nộ trướng của nam nhân. Miệng bướm bị căng đến trắng bệch, nhưng không có dấu hiệu bị xé rách .
Nguyên Vãn Bạch thở phì phò, tay đỡ vai nam nhân đã trắng bệch, hai đùi không chịu được mà run lên kịch liệt. Thịt bướm mẫn cảm có thể rõ ràng cảm nhận được vật nam tính đầy gân xanh tung hoành, hạ lưu mà nghiền nát thịt non ướt nóng. Mã mắt chảy ra chất dịch tanh tanh, chảy vào sâu trong khe thịt, kích thích tiểu mỹ nhân một trận run rẩy khủng bố.
Quy đầu đã đi đến màng trinh mỏng manh, lá mỏng co dãn lần cuối cùng giãy giụa. Ân Kỳ Uyên cố nén ý nghĩ muốn đem người mạnh mẽ ấn xuống, trên trán đã che kín gân xanh.
Nguyên Vãn Bạch dẩu mông vểnh trắng nõn lên, thật cẩn thận mà đi xuống. Trong cơ thể, cảm giác lá mỏng phải bị vật cứng xuyên thấu thật sự quá khủng bố. Y vẫn không dám ngồi xuống hoàn toàn, quy đầu hai lần suýt thọc phá màng trinh, cuối cùng thanh niên đều khóc lóc gian nan đem mông nhấc lên.
Ân Kỳ Uyên thật sự nhịn không nổi nữa, hai mắt đỏ lên mà hung hăng tát cái mông phì nộn của yêu tinh kia, làm sóng thịt mềm mại chấn động. Hắn giận mắng nói: "Dâm đãng, không phải vừa mới ăn ma khí cùng ngón tay của mình rất vui vẻ sao, hiện tại ăn dương vật còn cọ tới cọ lui."
"Ha ách a -- a --" theo cái tát mông mạnh mẽ, Nguyên Vãn Bạch hoảng sợ bị bắt đi xuống. Đại quy đầu to như trứng ngỗng, tấn công mạnh như sấm mà đâm xuyên tầng lá mỏng, máu xử nữ ấm áp xuyên thẳng tới miệng tử cung mềm đô đô.
Lỗ bướm nhỏ hẹp bị vật thô to làm hoàn toàn căng ra, miễn cưỡng mà ăn đại dương vật. Nguyên Vãn Bạch ánh mắt tan rã, thân mình mềm oặt, xụi lơ theo trọng lực rơi xuống, tử cung nho nhỏ cuộn tròn, bé bướm cơ hồ bị đâm lộng tới chỗ sâu nhất.
Thịt bướm non như bị đại dương vật cực nóng căng hỏng rồi, hồi lâu mới cảm nhận được cán côn thịt không ngừng nảy lên gân xanh dữ tợn, như muốn đem miệng bướm địt hỏng. Sợ thật sự bị đâm hư, tầng tầng lớp lớp thịt bướm nhanh chóng tự giác mà mấp máy liếm mút, lấy lòng đại dương vật tràn ngập sát khí nóng hầm hập.
Nam nhân bị bướm cắn gắt gao sướng sắp nổi điên, duy trì không được bộ dáng lãnh đạm. Đôi tay nâng cánh mông phì mềm kiều nộn của mỹ nhân, dùng sức phát lực, thậm chí vận công dùng linh khí trong cơ thể, ôm người y điên cuồng địt lộng.
"Ách a a a...... À không a, mau dừng lại tới...... A ha...... Cầu xin huynh...... Không cần lại đâm...... Bướm bị địt xuyên ưm a --" Trong cơ thể, khi đại dương vật bất động đã rất khó chịu. Cái côn bổng cực nóng này không lưu tình chút nào, ở bụng mềm mại không ngừng đâm lên, ác ý mà nghiền áp mỗi tấc niêm mạc mẫn cảm, thịt bướm nhợt nhạt phun dâm thủy. Nguyên Vãn Bạch lên tiếng khóc kêu, bộ dáng bi thảm phảng phất như bụng bị thọc xuyên cái lỗ thủng.
"Sợ cái gì? Sợ bị chịch thủng bướm, sau đó nước dâm rơi vào trong bụng sao?" Nam nhân tà ác, tiếng nói như sấm vang vọng bên tai y, lời này đối với Nguyên Vãn Bạch quá hạ lưu, quá ác liệt. Y chấn kinh mà run lên, kéo theo bướm dâm đột nhiên co rút lại.
"Còn kẹp, xem ta đem bướm dâm của ngươi chịch thành bướm nát." nam nhân bị lỗ bướm mãnh liệt xoắn chặt làm cho vẻ mặt nghiêm lại, phụt một tiếng rút ra dương vật lớn. Hắn đem mỹ nhân xụi lơ đẩy ngã trên giường, miệng bướm đối mặt với cự thú dưới háng. Sau đó, hắn đứng ở dưới giường, banh ra hai chân thon dài của y, không chút lưu tình mà rút ra toàn bộ côn thịt, lại ác ý mà cắm sâu đến miệng tử cung. Cứ lặp lại như thế, biên độ lớn cắm thẳng xuống đất rồi điên cuồng đỉnh lộng lên.
Trứng màu 2: Bị mãnh cắm miệng tử cung, sợ hãi đến hỏng mất cao trào
"Không cần ô...... Ha a ~ ta, ta không phải bướm dâm...... Không cần đâm nơi đó...... Thật kỳ quái" mới đầu bị đỉnh lộng mười mấy lần, Nguyên Vãn Bạch không nhịn được khoái cảm mãnh liệt liên tục la hoảng lên. Sau lại khoái cảm càng tích càng nhiều, y rốt cuộc không kêu được nữa, hai mắt đẫm lệ tan rã mà dùng hai chân gắt gao câu lấy trên người nam nhân.
Nam nhân thở hổn hển, không ngừng dùng dương vật lớn như chày sắt đánh sâu vào trong miệng tử cung. Nguyên Vãn Bạch sợ hãi cực kỳ, y không biết người song tính có tử cung, y cho rằng đó là bộ phận khác, chịch vào liền như sư huynh nói, phá tan động bướm, tất cả dâm thủy đều chảy ra.
Đột nhiên bị một cú đâm chọc sâu cực điểm, miệng tử cung tựa hồ buông lỏng không ít. Y sợ tới mức cúi đầu nhìn về phía hạ thân chỗ hai người tương liên, vừa tuyệt vọng vừa không thể tin được phát hiện -- dương vật nộ trướng của nam nhân còn dư một đoạn thô dài ở ngoài miệng bướm. Nếu toàn bộ đi vào, khẳng định sẽ đâm xuyên thấu toàn bộ bướm.
"Không --" cảnh tượng lập tức bị địt xuyên quá khủng bố, làm Nguyên Vãn Bạch như hỏng mất khóc kêu. Hạ thân càng trướng không thôi, sau gần trăm lần mạnh mẽ chịch lộng, lượng lớn dâm thủy từ cửa tử cung phun trào, ra sức chống đỡ kẻ xâm lấn đáng sợ kia, lại khiến nó ra vào càng thêm trơn ướt, thông thuận.
Bạn thấy sao?