*đại tẩu: chị dâu
Mấy ngày nay sư huynh lái xe rất vội vàng, tiểu mỹ nhân tò mò: "Chúng ta đi đâu vậy?"
Ân Kỳ Uyên nói: "Đi đến một căn cứ nhỏ, sau này chúng ta ở đó, được không?"
Đôi mắt tiểu mỹ nhân sáng ngời: "Nơi đó chính là nhà của chúng ta ở mạt thế sao?"
Nam nhân nghe vậy khóe môi liền cong lên: "Đúng, là nhà của chúng ta, hiện tại tôi với em cùng trở về cai quản nó. Trong căn cứ kia tôi là người dẫn đầu, tôi định đoạt tất cả."
Tiểu mỹ nhân kinh ngạc: "Thì ra chồng iu của ta là người dẫn đầu căn cứ nha, thật lợi hại!"
Nam nhân ngoài miệng nhàn nhạt nói: "Chỉ là căn cứ nhỏ mà thôi, không lợi hại gì." Nhưng ý cười trên khóe môi lại tăng lên. Trong lòng hắn còn đang suy nghĩ làm sao để căn cứ nhanh chóng mở rộng, khiến mình trở thành người dẫn đầu một căn cứ lớn.
......
Khi Ân Kỳ Uyên lái xe vào tiểu căn cứ, một đám nam nhân cao lớn thô kệch mặt đầy hưng phấn mà xông ra.
"Lão đại!! Cuối cùng anh đã trở về!"
"Oa!! Một tháng, cuối cùng tôi cũng được gặp lão đại còn sống sờ sờ!"
"Lão đại lão đại ~~! Lần này ở lại lâu một chút đi ~ chúng tôi quá nhớ anh!"
Chỉ nhìn một cách bình thường còn tốt, một đám người đầy cơ bắp vạm vỡ, mặt hưng phấn đến sắp vặn vẹo. Khi bọn họ miệng nói không ngừng mà tiến đến cửa sổ xe, Nguyên Vãn Bạch thừa nhận mình đã chịu chấn động cực lớn.
"Đừng nói lời buồn nôn." Ân Kỳ Uyên cười nói: "Tôi còn không biết tính tình của các cậu sao. Vật tư đã mang về, lần này đoán chừng sẽ chiêu đãi rất lâu."
Hắn xuống xe, vòng đến ghế phụ bên kia, dắt mỹ nhân đang ngây ngốc ra. Lúc này mọi người mới chú ý bên cạnh hắn còn có một nam nhân với làn da trắng trẻo, bộ dáng cũng đặc biệt tuấn tú.
Mọi người hơi sửng sốt, lão đại luôn không gần nam nữ sắc, bọn họ cũng không nghĩ tới phương diện (gay?, ysl??) kia. Bởi vì lão đại là người rất ngại phiền toái, ngày thường gặp người bám theo đều đi đường vòng, càng chưa nói đến việc nhặt người mang về căn cứ.
Lại nói tiếp, Ân Kỳ Uyên trở thành lão đại của căn cứ là do bọn họ mặt dày mày dạn*. Một dị năng giả thiên tài như thế, ai mà không muốn ôm đùi nha!
*mặt dày mày dạn: trơ trẽn, vì phải từng trải quá nhiều nên không còn biết xấu hổ, không còn liêm sỉ nữa.
Nếu người khác có dị năng toàn hệ, chắc đã thu nhận một đống tiểu đệ, hô mưa gọi gió, xưng bá* ở mạt thế. Nhưng lão đại là người ghét phiền phức, hằng ngày, hắn chỉ thích lái xe việt dã đi khắp thế giới, lấy lý do tốt đẹp: thu thập vật tư cho mọi người, thật ra là lười trở về cai quản căn cứ.
*xưng bá: tự cho mình là kẻ đứng đầu, tự nhận mình làm chủ một vùng đất.
Trước khi Ân Kỳ Uyên thức tỉnh dị năng, hắn là bạn bè của lão đại tiền nhiệm nên mới gia nhập căn cứ này. Kết quả khi thức tỉnh dị năng, hắn lập tức lên làm đội trưởng nhóm dị năng giả. Sau đó, nửa năm trước, lão đại tiền nhiệm ngoài ý muốn bỏ mình. Mọi người sôi nổi đề cử Ân Kỳ Uyên làm lão đại nhưng hắn không muốn, thậm chí còn dứt khoát rời khỏi căn cứ. Bọn họ phải khóc la khiến hắn buồn nôn mới giữ được người lại.
Sự thật đã chứng minh, sách lược của bọn họ là đúng đắn! Cảm giác ôm đùi rất vui sướng!! Có tên tuổi của dị năng giả đa hệ, các căn cứ lớn phải nhường nhịn ba phần, còn căn cứ nhỏ càng không dám trêu chọc bọn hắn! Lão đại không thể quản lý sự vụ của căn cứ, nhưng đến thời điểm thích hợp sẽ chỉ đạo vấn đề dị năng cho bọn họ. Tuy hắn thích tự do, thích đi đây đó khắp nơi, nhưng vật tư mang về tuyệt đối không ít, có thể nói hắn là lão đại tốt nhất!!
Nguyên Vãn Bạch xuống xe, kề sát bên cạnh nam nhân, mọi người sôi nổi hét lên:
"Tiểu tử này lớn lên tuấn tú ghê nhỉ! Đi theo lão đại của chúng ta để gia nhập căn cứ sao?"
"Hắc hắc, căn cứ này nhỏ nhưng rất tốt! Tiêu chuẩn nhân tâm lẫn sinh hoạt cũng tốt! Huống chi còn có lão đại của chúng tôi!"
"Lão đại dẫn người trở về! Tiểu tử này là người đầu tiên, dị năng của cậu chắc hẳn rất mạnh mẽ nhỉ! Gia nhập đại đội dị năng của chúng tôi sẽ không tồi đâu!"
"Đúng! Đãi ngộ của đại đội dị năng rất tốt, ngày thường đánh tang thi, lúc rảnh còn có thể thảo luận bàn bạc, năng lực còn tăng lên. Tiểu tử cậu muốn đấu với tôi một trận không?"
Thấy mọi người cãi cọ ồn ào mà đi lên trên, trong tay họ còn triệu hồi một ánh lửa, Ân Kỳ Uyên đen mặt, tắt ánh lửa kia sạch sẽ. Hắn ôm tiểu mỹ nhân hừ lạnh một tiếng: "Dị năng của em ấy thực sự rất mạnh, gọi là dị năng cắn nuốt."
Mọi người quay mặt nhìn nhau, dị năng này...... chưa nghe qua à. Tiểu mỹ nhân cũng mờ mịt, y có dị năng lúc nào vậy, không biết nữa.
Nam nhân trầm giọng nói tiếp: "Nếu ai cầm dị năng trong tay tới gần em ấy, sẽ bị cắn nuốt sạch sẽ, cho nên đừng thấy thú vị. Các cậu muốn rèn luyện dị năng thì tìm tang thi đi."
Dị năng càng cao cấp có thể dễ dàng áp chế dị năng cấp thấp, mà dị năng công kích của lão đại là mạnh nhất căn cứ. Nhìn hắn ôm vai người ta bảo vệ chặt chẽ như thế, mặt mọi người đầy kinh ngạc: "Vị này không phải là......"
"Người tôi yêu" Ân Kỳ Uyên ôm lấy y, tiểu mỹ nhân vội nói: "Chào các ngươi, ta tên Nguyên Vãn Bạch."
"A......" Đôi mắt mọi người trừng lên như sắp rớt ra. Thời mạt thế, nam nhân ở cùng nam nhân cũng không hiếm lạ, nhưng hiếm lạ là cây vạn tuế lại ra hoa*. Thậm chí bọn họ lén nghị luận, cho rằng cái xe việt dã kia chính là vợ của hắn, bởi vì lão đại tình nguyện lái xe đi bộ cũng không muốn ở lâu trong căn cứ.
*cây vạn tuế ra hoa: ở đây chỉ người không quan tâm đến chuyện yêu đương, bỗng nhiên thông báo có người iu.
"Chào đại tẩu!" Có người giành trước nói. Sau khi phản ứng lại, mọi người cùng vội vàng kêu lên: "Chào đại tẩu!!!" Tiếng nói vang vọng vô cùng, sau đó mồm năm miệng mười mà nghị luận.
"Lão đại, anh đi ra ngoài một tháng liền mang tẩu tử về cho chúng tôi, ghê ghê nha!"
"Đại tẩu gặp lão đại như thế nào vậy, tò mò quá ha ha ha ha."
"Không thể tưởng tượng được lão đại à, lần trước tôi còn đánh cược anh tuyệt đối sẽ không thoát khỏi sự đơn độc đâu!!"
"Tẩu tử là người nơi nào? Từ thành thị khác tới căn cứ sao?"
Bọn họ tôi một câu đại tẩu anh một câu tẩu tử, khiến Nguyên Vãn Bạch xấu hổ đến đỏ mặt, hỏi gì cũng không trả lời được. Nam nhân thấy tiểu thiếu gia dùng lực nắm chặt tay mình, cười nói: "Được! Các cậu đang điều tra hộ khẩu à? Hỏi đông hỏi tây tụ họp nửa ngày, mau đi đánh tang thi cho tôi, trở về rồi chậm rãi nói sau."
Có người cười đùa nói: "Lão đại chê chúng ta chướng mắt, đừng làm bóng đèn tỏa sáng đấy."
"Ha ha ha, lão đại mau sắp xếp chỗ ở cho đại tẩu nha, chúng tôi đi ngay."
......
Ân Kỳ Uyên mang tiểu thiếu gia tới phòng ở của mình, Nguyên Vãn Bạch phục hồi lại tinh thần, tò mò mà đánh giá khắp nơi.
Căn phòng trang hoàng rất đơn sơ, gọn gàng. Hơn nữa nam nhân rất ít khi trở về, bên trong chỉ có chút ít đồ dùng đơn giản, hầu như không trang trí thêm gì. Ân Kỳ Uyên nhìn quanh bốn phía rồi nhíu mày, quyết định sau này sẽ bố trí phòng vừa đẹp vừa ấm áp. Nhìn vẻ mặt chăm chú của tiểu thiếu gia, hắn cười cười nắm lấy eo người ta, ôm y vào trong lòng ngực.
Trước kia, hắn chỉ cảm thấy người này có tướng mạo tốt, nhưng hành động luôn khiến người ta chán ghét. Hai người liên hôn chỉ vì lợi ích bản thân, sau đó quan hệ giữa họ tan vỡ, cũng coi như là một đoạn nghiệt duyên. Hắn không nghĩ tới hiện tại tiểu thiếu gia lại trở thành bạn đời của mình, sau này họ sẽ bên nhau mãi mãi.
"Tích -- kiểm tra đo lường nhân vật mục tiêu: giá trị tình yêu 85"
"Làm cái gì nha" Nguyên Vãn Bạch bị ôm eo, người y hơi nhũn ra, giọng nói mang theo vài phần mềm mại, làm nũng. Nam nhân duỗi tay lướt qua hàng lông mi, thấy người kia nháy mắt nhìn mình, hắn liền ghé sát vào hôn lên khuôn mặt y.
"Không làm gì cả, chỉ muốn thân mật với em thôi." nam nhân cười nói, bàn tay hư hỏng lại nhấc vạt áo của tiểu thiếu gia lên, sờ soạng vải bọc đang quấn chặt hai vú của y, "Để tôi nhìn xem nơi này có bị buộc hỏng hay không."
-------------
Cre ảnh: Sajanggs
Chương cốt truỵn nào cũng ngọt sâu răng ha 😋😋😋
Bạn thấy sao?