Khi mở họp lén cho bướm đĩ chơi trứng rung
-------------
Ở căn cứ, nháy mắt liền qua một tháng, mùa hè đã sắp hết.
Một tháng qua, nam nhân luôn đè tiểu mỹ nhân xuống mà chơi đủ các loại tư thế đa dạng, còn không quên giám sát y rèn luyện với lý do tốt đẹp là nâng cao tố chất thân thể ở mạt thế để bảo đảm sự sinh tồn.
“Anh đang chê thể lực trên giường của em kém.” Tiểu mỹ nhân bĩu môi lẩm bẩm, trên tay vẫn ngoan ngoãn nhấc quả tạ nhỏ, rốt cuộc kiên trì thêm hai lần chủ động chịch là có thể kiếm 6 giá trị dâm đãng nha.
Một tháng trôi qua, tiểu mỹ nhân không rèn luyện ra cơ bắp, nhưng đường cong thân thể càng thêm xinh đẹp hấp dẫn, chân tay càng mềm dẻo thon dài. Y đứng ở đầu giường nghiêng người thay quần áo, tầm mắt nam nhân dần dần lướt từ vòng eo nhỏ nhắn đến cặp vú trắng nõn đẫy đà. Hắn không nhịn được mà trêu đùa: “Bảo bối không tập luyện ra cơ bắp, nhưng lại luyện ra cơ ngực sao? Tại sao vú của em lại lớn như vậy?”
Tiểu mỹ nhân liếc mắt trừng hắn một cái, mặc kệ. Mỗi ngày ai đó vừa ấn vừa niết, hết xoa bóp lại liếm mút hai bầu vú, nó có thể không to lên sao?
Y cau mày nhìn qua cửa kính, mùa thu sắp tới, có thể mặc thêm chút quần áo nhưng vẫn phải quấn vải. Nghĩ vậy, mỹ nhân lấy vải bọc từ tủ quần áo ra, bàn tay vô tình chạm vào vật gì đó. Y dừng một chút, cầm cả vải bọc lẫn vật kia vào phòng vệ sinh.
Tiếng khóa cửa lạch cạch vang lên, Ân Kỳ Uyên tiếc nuối mà liếm liếm môi. Vợ yêu vẫn luôn thẹn thùng như thế, quấn vú cũng phải tránh mình. Tiểu mỹ nhân đi vào phòng vệ sinh, trước tiên y đặt vải bọc sang bên cạnh, trong tay cầm một vật hồng nhạt hình bầu dục, rõ ràng là một quả trứng rung.
Mỹ nhân nhấp môi kéo quần ra, sờ soạng bé bướm một chút, rồi nhét trứng rung vào trong lỗ lồn ướt át, ấn mức rung kém nhất trên điều khiển từ xa.
Y đứng trước gương thong thả nhấc vạt áo lên, quấn vải bọc quanh ngực mình. Vải dệt lạnh lẽo dán chặt lên đầu vú mẫn cảm, hơn nữa trong lỗ bướm còn truyền đến từng trận khoái cảm. Đôi mắt mỹ nhân hơi ướt át, trong miệng phát ra một tiếng ngâm khe khẽ. Nhưng rất nhanh, y đã bình tĩnh chớp mắt hai lần, sửa sang lại quần áo, tỏ ra không có chuyện gì mà đi ra ngoài, hiển nhiên là cực kỳ thành thạo.
“Gần đây, công việc cần xử lý trong căn cứ cũng không ít, buổi sáng sẽ mở họp, chúng ta cùng đi nhé.” Ân Kỳ Uyên cười nói, trong đầu Nguyên Vãn Bạch còn đang suy nghĩ lý do từ chối, nam nhân đã kéo tay y đi tới cửa.
“Chúc lão đại, đại tẩu buổi sáng tốt lành.” ở cạnh cửa, hai tiểu đệ cười nói, “Mau lên xe thôi, hiện tại vừa đúng lúc.”
“Em không……” Nguyên Vãn Bạch còn chưa nói xong, nam nhân rất tự nhiên mà ôm eo y mang lên xe.
Mới vừa ngồi xuống, mỹ nhân vốn đang lo lắng trứng rung sẽ rơi ra nhưng nó càng tiến sâu vào trong lỗ bướm thêm một bước, trực tiếp trôi đến miệng tử cung tròn vo mà chấn động không ngừng. Đôi mắt ướt át của mỹ nhân run lên, y cắn chặt khớp hàm.
“Xảy ra chuyện gì?” Nam nhân thắt dây an toàn cho tiểu thiếu gia, còn chú ý tới sắc mặt y.
“Không, có, gì.” Nguyên Vãn Bạch gằn từng chữ một, hít một hơi nho nhỏ, kiềm chế sự run rẩy trong giọng nói, “Chỉ hơi mệt mỏi chút xíu, ta nhắm mắt nghỉ ngơi là được.” Nói xong, y điều chỉnh động tác, nhắm hai mắt lại.
Ân Kỳ Uyên không biết tại sao vẫn nghe ra tiếng nghiến răng nghiến lợi, hắn đánh giá tiểu thiếu gia, trực giác cảm thấy không thích hợp lắm.
Nhưng sắc mặt mỹ nhân vẫn bình tĩnh giống như đang thật sự nghỉ ngơi, bàn tay đặt trên đầu gối hơi cuộn lại tạo ra vài nếp nhăn trên quần, không chỉ như thế, tiểu thiếu gia còn bắt chéo chân, tư thế này thực sự hiếm thấy.
10 phút sau, bọn họ vào phòng họp.
“Mặt em sao lại hồng như thế?” Ân Kỳ Uyên nhìn tiểu thiếu gia.
“Em hơi nóng một chút.” Tiểu mỹ nhân bình tĩnh trả lời, còn nói có sách mách có chứng mà vỗ vỗ lồng ngực đang quấn vải bọc.
Nam nhân sờ sờ mũi, không có biện pháp, đành phải mở thêm hai cánh cửa sổ.
Cả gia đình lớn lục tục ngồi xuống, hội nghị bắt đầu.
Tiếng mọi người thảo luận vang lên, trong âm thanh hỗn loạn kia xen lẫn cả tiếng nói trầm thấp hấp dẫn của nam nhân. Nếu là ngày thường, tiểu mỹ nhân sẽ nghiêm túc lắng nghe, còn phát biểu ý kiến của mình. Nhưng hiện tại y hận không thể biến thành cây nấm co rúc trong một góc.
Trứng rung từng chút cọ xát chấn động trong miệng tử cung, người xung quanh đều sôi nổi thảo luận, còn mỹ nhân lại trộm chơi bướm. Cảm giác kích thích quỷ dị làm trái tim y kinh hoàng, dường như tiếng tim đập đang trùng khớp với tần suất rung động của trứng rung.
“Ai, mặt đại tẩu hồng quá, không phải đang phát sốt chứ?” Một người chú ý nói. Lời này lọt vào tai mỹ nhân đang có quỷ trong lòng, khiến y đột nhiên giật mình một cái, lỗ bướm sợ tới mức xoắn chặt, “Không có…… Không phát sốt.”
Đôi mắt mỹ nhân tiết ra chút nước, tiếng nói chuyện xen lẫn tiếng khóc nức nở. Sau khi y nghe thấy liền nhảy dựng lên, nhưng vẫn tốt vì tiếng của y đã bị tiếng mọi người bao phủ, chỉ có sư huynh bên cạnh liếc nhìn y một cái.
Tiểu mỹ nhân lấy tay che má, không dám nhìn sắc mặt nam nhân. Ân Kỳ Uyên dừng một chút nói: “Hôm nay em ấy có chút không thoải mái, trở về nghỉ ngơi là sẽ tốt thôi."
Đề tài này trôi qua, tâm trạng tiểu mỹ nhân dần dần buông lỏng. Trứng rung trong lỗ bướm đã thả lỏng càng nhảy nhót tưng bừng, từng tấc thịt lồn mẫn cảm bị ma sát chấn động không ngừng. Đến khi đuôi mắt y hồng hồng, bướm đĩ cuối cùng cũng nghênh đón cao trào. Nước dâm ướt nóng bị trứng rung ngăn chặn, nhưng vẫn tràn ra khỏi miệng bướm, tí tách tí tách rơi vào quần lót.
“Tích —— đạo cụ chấn động thủ dâm đạt cao trào, giá trị dâm đãng +3, tiến độ hiện tại 478/1000.”
Sau cao trào, trứng rung vẫn tiếp tục chấn động trong cổ tử cung. Nếu là ngày thường, y sẽ lợi dụng khoảng thời gian này khiến mình nhanh chóng cao trào lần thứ hai. Nhưng bây giờ ở trong phòng hội nghị, mỹ nhân sợ sẽ xảy ra sai lầm, liền quyết định tắt trứng rung đi.
Tiểu thiếu gia thò tay vào túi quần, cầm lấy điều khiển từ xa bên trong.
Sư huynh bên cạnh đột nhiên huých tay y, cái điều khiển liền rơi xuống đất.
“Lạch cạch” một tiếng giòn vang, bị bao phủ bởi tiếng thảo luận của mọi người. Đôi mắt Nguyên Vãn Bạch hơi mở to, phảng phất như trái tim mình bị đánh thật mạnh.
Y khom lưng muốn nhặt điều khiển từ xa lên, phía dưới không biết là ai duỗi chân đá văng nó ra xa.
Không!!!
-----------------
Cre ảnh: Sajanggs
An Mập:
Chơi được thì phải chịu được ha 🤭🤭🤭.
Chúc các tục tưng đọc truỵn zui zẻ nha 😋😋😋.
Bạn thấy sao?