Chương 35: Tg thứ 4: 1. Tiểu mỹ nhân tủi thân

💋💋 Tiểu trợ lý bên người tổng tài bá đạo 💋💋

------------

Nam nhân liếc mắt nhìn y, trên mặt tràn đầy hờ hững

-------------

[ Tích —— truyền tống vào thế giới thứ tư: 'Ngươi' là một tên lưu manh, cơ duyên xảo hợp mà trở thành tiểu minh tinh tuyến 18. Đám bạn bè xấu xa ngày xưa mời ngươi tới buổi tụ hội, không có ý tốt mà bắt ngươi uống rượu trộn ma túy, ngươi bị dị ứng nghiêm trọng với anh túc nên bất hạnh bỏ mình. Chúc ký chủ sống sót thành công và hoàn thành chỉ tiêu nhiệm vụ. ]

Ánh đèn lờ mờ chiếu lên ghế lô, bình rượu rơi đầy đất, mấy người chén qua chén lại, bộ dạng như uống rượu rất vui vẻ.

“Ưm……”

“A, Nguyên ca, uống thêm chén nữa. Sau này cậu phát tài, cũng đừng quên anh em chúng ta.”

“Nguyên ca?…… Nguyên ca? Có nghe thấy tôi nói gì không?”

“Này, được chưa……” Trong góc có một nam tử mặt chuột do dự nói.

“Sợ cái gì, chuốc thuốc hắn, sau đó chúng ta có thể tùy ý quyết định.”

“Hắn không phân biệt được ai với ai, bạn bè tốt như chúng ta chiếu cố* hắn, ai có thể nói gì.”

*chiếu cố: quan tâm đặc biệt hoặc châm chước

“Khiến chúng ta mệt mỏi như thế, không chiếm chút tiện nghi của hắn, mày cam lòng?”

Tên mặt chuột nghe vậy, cắn răng đổ túi bột vào chén rượu, bột phấn nhỏ bé hòa tan trong nước, trong chớp mắt liền không thấy đâu nữa.

“Uống.” Một nam tử khác cầm chén rượu, đến gần người có khuôn mặt đỏ ửng đang ngã ngồi trên sô pha, cười nói, “Nguyên ca, tôi kính cậu một ly.”

Tiểu mỹ nhân mơ mơ màng màng mở to mắt, ý thức bị cơn say trong thân thể làm tan rã, tạm thời không thể tỉnh táo.

Hệ thống vội hét lên: “Ký chủ mau tỉnh lại!! Đừng uống ly rượu đó, tìm lý do rời khỏi ghế lô.”

Người cầm chén rượu thấy thế liền đưa miệng ly đến bên môi Nguyên Vãn Bạch. Tiểu mỹ nhân chậm rãi quay đầu đi, đặt tay lên dạ dày rồi nhíu mày nói: “Khó chịu quá…… Tôi muốn nôn.”

“Muốn nôn?” Nam tử nâng chén châm chước nói: “Mau dẫn hắn đi toilet.”

Tiểu mỹ nhân nghe vậy liền kinh hãi, hai người kia đỡ y vào toilet liền thấy cửa bị khoá: “Ai ở bên trong vậy?”

“Tôi! Đau bụng!” Bên trong có người trả lời muộn.

“……” Nam tử chửi khẽ một tiếng, sau đó đánh mắt ra hiệu cho hai người bên cạnh, “Vậy đi toilet bên ngoài, hai người các cậu đỡ Nguyên ca, đi nhanh về nhanh, mọi người đang đợi.”

Hai người kia gật đầu, mở cửa ghế lô, bàn tay âm thầm dùng lực, ấn người y đi về phía toilet.

Tiếng dòng nước nho nhỏ từ toilet truyền ra, ba người đi vào, đối diện với nam nhân đang rửa tay.

Ân Kỳ Uyên đặt tay dưới vòi nước, không để ý xung quanh. Hắn để dòng nước quấn quanh kẽ ngón tay, bộ dạng hưởng thụ không giống như đang rửa tay, mà giống…… nghịch nước hơn. 

Nam nhân thấy có người đi vào, nghiêng người liếc nhìn bọn họ một cái. Khuôn mặt anh tuấn dưới ánh đèn rất chói mắt, trên mặt hắn tràn đầy hờ hững.

Khi tiểu mỹ nhân đáng thương nhìn thấy sư huynh, đôi mắt đen láy lộ ra kinh ngạc lẫn vui vẻ. Y nhấp môi muốn nói chuyện nhưng người kia đã nhanh chóng bịt kín miệng y: “Nguyên ca đợi chút, đừng phun trên mặt đất.” Nói xong, bọn họ đỡ y đi về gian toilet cách vách.

“A a…… ứm” tiếng cầu cứu hóa thành âm tiết nức nở rách nát, đôi mắt long lanh của tiểu mỹ nhân hiện lên vẻ hoảng loạn, hốc mắt bắt đầu rơm rớm nước.

Tất nhiên nam nhân cũng nhìn thấy, nhưng động tác chà lau ngón tay chỉ dừng lại một chút, liền không nhanh không chậm mà tiếp tục. Một lát sau, hắn sau ném mảnh giấy ướt dầm dề xuống, lấy ra đôi bao tay màu trắng đeo vào.

“Ô…… Cứu…… Khụ khụ, khụ khụ khụ” tiểu mỹ nhân đột nhiên bị bịt miệng, lời nói đến bên môi lại sặc trở về. Y lăn lộn xuống sàn nhà, cả người không còn chút sực lực nào, cánh môi phát run, khóe mắt chảy nước.

“Nguyên ca, có sao không” một người thấy y gục xuống nửa ngày nhưng không nhổ ra cái gì, trong lòng hắn nghi ngờ, lập tức nói: “Được rồi, chúng ta trở về đi.”

Hai người cưỡng ép Nguyên Vãn Bạch đi theo mình, cuối cùng tiểu mỹ nhân ngẩng đầu liếc nhìn sư huynh một cái. 

Trong lòng Ân Kỳ Uyên nhảy dựng, thanh niên bị ngăn chặn kia hai má hồng rực ướt nước, cả người chật vật. Đôi mắt y nhìn mình không phải cầu xin cùng kinh hoảng, cũng không phải sợ hãi cùng tuyệt vọng, mà chứa đầy sự trong trẻo đến mức không pha lẫn chút tạp chất nào, mang theo nỗi khiếp sợ cùng tủi thân cực kỳ.

Cậu ta tủi thân cái gì…… Lý trí nói Ân Kỳ Uyên không cần quan tâm nhiều. Nhưng trái tim trong lồng ngực lại thình thịch nhảy nhót, giống như không ngừng thúc giục hắn làm gì đó. Nam nhân chậm rãi siết chặt nắm tay, rồi đi theo họ ra ngoài.

Ở cửa trước ghế lô, hắn ngăn cản hai người kia.

“Này, anh muốn làm gì!?”

“Xen vào chuyện của người khác”

“Địt mẹ, mày…… A!”

Ân Kỳ Uyên không muốn động thủ, chỉ túm cổ áo người kia ném sang một bên. 

Hai tên lưu manh không nghĩ rằng đi tới cửa cũng bị cướp người, liền che mông ngã trên mặt đất mà chửi bậy. 

Động tĩnh bên này không nhỏ, mấy người ngồi ở ghế lô kinh ngạc đứng dậy, giám đốc cũng phải chạy ra.

“Giám đốc Tôn, người này không phân biệt phải trái, tùy tiện đánh người.” Mọi người xông tới.

“Ngài mau đến xử lý, còn có, anh em của tôi cũng bị hắn mang đi.” Một người căm giận chỉ tay vào Ân Kỳ Uyên nói.

Nghe vậy, giám đốc nhìn thoáng qua nam nhân, liền kinh hãi mà toát mồ hôi lạnh.

“Ân tổng, ngài tới đây chơi sao.” Thậm chí hắn không dám nhìn người trong ngực Ân Kỳ Uyên nhiều một chút, vội vàng nói, “Ngài có yêu cầu gì không?”

“Điều tra người trên ghế lô, còn cả rượu bên trong, nhìn xem có vấn đề gì không.” Nam nhân nhàn nhạt nói, “Sau đó người của tôi sẽ liên lạc với ông.”

Hắn ôm người trong lòng ngực mang ra ngoài, để lại một đám người sôi nổi nháo nhào.

……

“Ân tổng.” Tài xế cực kỳ kinh ngạc khi nhìn thấy nam nhân đang ôm ai đó. 

Anh chàng này nói muốn vào trong giải quyết công việc, mười phút sau liền mang người lên xe, kẻ có tiền đều chơi như thế à…… Không đúng, không phải Ân tổng có thói sạch sẽ sao? Hắn thu lại vẻ kinh ngạc trên mặt, hỏi: “Ngài muốn đi đâu?”

“Bệnh viện.” Ân Kỳ Uyên liếc hắn một cái, mở cửa ghế sau, muốn ném người vào trong. 

Tiểu mỹ nhân mơ mơ màng màng gắt gao nắm chặt quần áo hắn, khiến bộ âu phục đen nhánh thẳng thớm hiện ra vài nếp uốn nhăn nhúm.

“Buông tay.” Hắn lạnh lùng nói.

Tiểu mỹ nhân nâng đôi mắt mê mang nhìn hắn, trong miệng lẩm bẩm không ngừng. 

Hắn bất đắc dĩ duỗi tay muốn kéo y ra, đôi tay trắng nhỏ lại dời mục tiêu, nắm lấy bàn tay đang cầm găng tay của nam nhân. Làn da hai người vô tình chạm vào nhau, trong chớp mắt hô hấp Ân Kỳ Uyên dồn dập, hắn hất bay cánh tay của y, ánh mắt nặng nề.

Từ kính chiếu hậu, tài xế đã nhìn thấy tất cả, gánh nặng trong lòng hắn được gỡ bỏ. Đây mới là Ân tổng bình thường có thói sạch sẽ, Ân tổng luôn phản cảm khi tiếp xúc với người khác, càng không thể tìm tình nhân gì đó. Hắn cười nhạo, đối với phỏng đoán vừa rồi của mình mà lắc lắc đầu, sau khi hai người lên xe, liền chạy về hướng bệnh viện gần nhất.

……

Khi Nguyên Vãn Bạch hoàn toàn tỉnh táo, y đối mặt với một mảnh tuyết trắng xung quanh, mờ mịt hỏi: “Hệ thống, ta đang ở đâu? Ta nhớ rõ mình được sư huynh ôm đi mà.”

“Sư huynh đâu?” Tiểu mỹ nhân nhìn khắp bốn phía, nhìn căn phòng trống rỗng có chút mất mát.

Hệ thống: “…… Đó là việc ngày hôm qua, hiện tại ngươi đang ở khách sạn.”

“Nhân vật mục tiêu mang ngươi đến bệnh viện khám qua, hắn thấy không có chuyện gì, liền ném ngươi ở đây.”

Nghe vậy, tiểu mỹ nhân mếu máo, hệ thống lại nói: “Ký chủ đừng nóng vội, hiện tại giá trị tình yêu mới có 5 điểm. Ngươi đã thoát khỏi cái chết, bắt đầu cuộc sống tốt đẹp, tiếp theo chúng ta tìm cơ hội tiếp cận hắn là được.”

-------------

Cre ảnh: xin nguồn

Anh công nạnh nùng quá nha 🤡🤡🤡.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...