Sư huynh...... làm cái gì nha......
------------
Hai ngày liên tục không thể nhìn thấy sư huynh, tiểu mỹ nhân thở dài, khi nhận được điện thoại của người đại diện, y càng không tình nguyện.
"Nguyên Vãn Bạch, đêm mai có yến hội, cậu thu thập một chút, biểu hiện thật tốt cho tôi."
"Được." Tiểu mỹ nhân gục đầu nói, trước đây y không biết gì về minh tinh, chỉ ở mạt thế nghe người ta nhắc qua. Sau khi hệ thống phổ cập khoa học hiện đại, y mới biết được đại khái, đây chính là không trâu bắt chó đi cày sao. May mắn là nguyên chủ vừa mới tiến vào giới giải trí, cũng giống y, chỉ có mỗi khuôn mặt, còn lại cái gì cũng không có, hai ngày này càng không tham gia hoạt động gì, mới không bị lộ tẩy.
"Ai ~" tiểu mỹ nhân cắn môi, y không muốn làm minh tinh, không muốn biểu diễn. Sư huynh mau xuất hiện, mau giúp y giải ước đi a a a.
......
Ngày hôm sau, Nguyên Vãn Bạch xuất hiện ở yến hội, vốn nghĩ rằng chỉ đi ngang qua sân khấu, nhưng hệ thống lại nhắc nhở y sư huynh cũng đến đây.
Nghe vậy, đôi mắt tiểu mỹ nhân tỏa sáng. Sau khi biết định vị của hệ thống, y tìm lý do nói với người đại diện, liền cao hứng mà vội vàng rời đi.
"Ký chủ đi mau! Nhân vật mục tiêu ở phía trước." Hệ thống nói.
Nguyên Vãn Bạch bước nhanh ra cửa thang máy, vòng qua chỗ ngoặt, quả nhiên thấy sư huynh. Khuôn mặt nam nhân đỏ ửng không bình thường, thái dương không ngừng tiết ra mồ hôi mỏng, hắn dựa vào trước cửa phòng xép, hô hấp dồn dập khiến lồng ngực phập phồng, tựa như giây tiếp theo sẽ ngã vào cửa.
Tiểu mỹ nhân kinh ngạc tiến lên đỡ nam nhân. Lông mi Ân Kỳ Uyên đều dính mồ hôi, cả người nặng nề mà rũ mắt nhìn y, tròng mắt đen tối không rõ. Hắn trúng xuân dược, người này đúng lúc xuất hiện ở đây khiến hắn không khỏi nghĩ nhiều hơn hai lần.
Lý trí nói với nam nhân rằng: khiến người này cút đi, nhưng thân thể nổi lên tình dục nóng bỏng làm đầu óc hắn mơ màng, càng khó chịu hơn là làn da mẫn cảm dưới lớp vải dệt trở nên ngứa ngáy, lửa dục thiêu đốt khiến nam nhân khát vọng được đụng chạm, muốn...... muốn ôm...... muốn sờ......
Người trước mặt ngẩng đầu nhìn hắn, trong mắt tràn đầy lo lắng, khuôn mặt trắng nõn giống như một khối ngọc tinh tế mềm mại cực kỳ, câu dẫn người đến xoa bóp thưởng thức. Nam nhân đối mặt với tiểu mỹ nhân giả vờ lo lắng, trong mắt hắn hiện lên châm chọc, ác ý vươn tay niết khối nhuyễn ngọc kia.
Ngón tay đeo bao tay trắng ấn lên gò má non mềm, véo một cái liền hiện lên vết đỏ nhàn nhạt. Cảm nhận được bên má hơi đau, đôi mắt mỹ nhân liền ướt nước, dáng vẻ cực kỳ đáng thương, thân thể lại không nhịn được mà dựa vào lồng ngực quen thuộc. Nam nhân thuận theo ôm y trong ngực, mở cửa phòng, giọng nói lãnh đạm khàn khàn: "Vào đi."
Tiểu mỹ nhân vừa vào cửa đã bị đẩy ngã trên giường. Nam nhân cởi bao tay xuống lộ ra hai bàn tay tái nhợt thon dài vì đã lâu không thấy ánh sáng, ngón tay với khớp xương rõ ràng, mu bàn tay đầy gân xanh hơi nổi lên, khiến đôi tay này tăng thêm vài phần sắc khí.
Tiểu mỹ nhân trơ mắt nhìn bàn tay to dán sát vào, không chút do dự sờ lên mặt y, dọc theo dấu tay vừa mới ấn xuống mà thưởng thức vuốt ve.
Khuôn mặt nhẫn nhịn đến ướt mồ hôi của Ân Kỳ Uyên hiện lên một tia sung sướng, cảm giác da thịt dán sát nhau làm hắn mê muội, nhịn không được dùng hai tay thay phiên ấn véo trên mặt y, hưởng thụ xúc cảm mềm mại nhẵn nhụi như ngọc.
Tiểu mỹ nhân bị phương pháp sờ nắn kỳ quái này làm đỏ bừng mặt, y kêu hai tiếng, ngay sau đó cánh môi hồng hào no đủ cũng bị vuốt ve.
Sư huynh...... làm cái gì nha...... Đôi mắt tiểu mỹ nhân nổi lên hơi nước, nhịn không được duỗi tay chống đẩy phản kháng. Nam nhân lại nhân cơ hội bắt lấy ngón tay non mịn kia, nắm trong lòng bàn tay hết xoa lại bóp.
"Cởi quần áo." Tình dục nóng bỏng kích động như nước, rất nhanh nam nhân đã cảm thấy không thỏa mãn, ánh mắt hắn sâu thẳm nhìn y.
Nguyên Vãn Bạch vừa cảm thấy hơi thẹn, vừa buồn cười: "Trước tiên, buông tay em ra đã."
Đại não bị tình nhiệt nắm giữ khẽ chuyển động, Ân Kỳ Uyên lưu luyến buông ngón tay nhỏ nhắn trắng hồng ra.
Tiểu mỹ nhân nhìn ánh mắt chăm chú của sư huynh, chịu đựng ngượng ngùng mà cởi quần áo. Y ngồi trên giường, thân thể chỉ còn lại bọc ngực cùng quần lót, một thân da thịt trắng trẻo ngọc ngà dưới ánh đèn nổi lên tia sáng đẹp đẽ.
Hô hấp nam nhân cứng lại, đại não phản ứng có chút chậm chạp, hắn vội vàng kéo xuống quần áo trên người mình, nửa quỳ áp sát mỹ nhân lên giường.
"A......" Nguyên Vãn Bạch cuộn thân thể bị đẩy ngã, thân mình lửa nóng của nam nhân liền dán lên, bọn họ gần như khỏa thân quấn lấy nhau.
Hai cặp chân giao triền bên nhau, ngay cả hai tay muốn giãy giụa cũng bị kìm kẹp mà dán lên cơ bụng nam nhân.
Tiểu mỹ nhân giống như bé thú nhỏ bị đè mạnh xuống vuốt ve mà co rúm lại. Ân Kỳ Uyên lướt qua hai cánh tay non mịn, ấn sờ vòng eo mềm dẻo mẫn cảm đến bụng nhỏ trắng nõn...... một đường sờ soạng xuống. Khóe mắt tiểu mỹ nhân chảy nước, quần lót bên dưới bị kéo xuống, cặc bự của nam nhân đang động tình mà nhỏ từng giọt tanh dịch lên bé bướm non nớt.
"Ưm...... Không cần đè nặng như thế." Nguyên Vãn Bạch bị thân hình rắn chắc cường tráng của nam nhân gắt gao giam cầm dưới thân. Toàn thân y bị sờ soạng không ngừng, khuôn mặt vừa nóng vừa đỏ ửng thật lâu cũng không tiêu tan.
Nghe vậy, nam nhân liền đứng dậy, nhanh chóng kéo y lên người mình, tay chân cùng ôm lấy tiểu mỹ nhân. Hắn vừa vuốt ve sống lưng trơn bóng ngọc ngà, vừa chôn đầu trong lòng ngực y, nhẹ ngửi mùi hương thanh ngọt nhàn nhạt như có như không kia.
"Thơm quá...... Thật thoải mái" sắc mặt Ân Kỳ Uyên say mê, trong miệng vô ý thức mà nỉ non. Nghe vậy, tiểu mỹ nhân liền đỏ hai tai, y chu môi suy nghĩ nên nói cái gì.
Nam nhân đột nhiên ấn lên bọc ngực vướng víu kia, giọng nói có chút tủi thân: "Cái này...... Cởi ra."
Nguyên Vãn Bạch muốn giả vờ không nghe thấy, bàn tay sư huynh lại sờ soạng khắp nơi trên bọc ngực, động tác có chút thô bạo. Hắn sờ soạng mãi không có kết quả liền ngay lập tức xốc vải bọc lên.
"A!" Tiểu mỹ nhân khóc kêu một tiếng, bọc bố bị lỏng ra, bị đẩy lên trên. Bầu vú tròn trịa trắng trẻo lộ ra một nửa, trong mắt nam nhân hiện lên hoang mang. Nhưng rất nhanh hắn đã vứt chuyện này ra sau đầu, gấp không chờ nổi mà bắt lấy nhũ thịt xoa bóp trong tay.
Trứng màu: kế tiếp
"Mềm quá, niết chơi rất tốt." Nam nhân giữ chặt hai tay đang giãy giụa của Nguyên Vãn Bạch. Sau khi sờ soạng xong, hắn ôm lấy thân thể mê người kia rồi vùi đầu liếm láp hai bầu vú. Một nửa thịt vú bị liếm đến run rẩy, tiếng nước chụt chụt tấm tắc vang lên.
Khuôn mặt tiểu mỹ nhân ngượng ngùng mà nổi lên hai rặng mây hồng, không cần cúi đầu nhìn, y liền biết nửa bên thịt vú đã bị mút liếm đến đỏ bừng, trông dâm đãng cực kỳ.
Lời sư huynh lải nhải tán thưởng còn vang vọng bên tai, vành tai mỹ nhân hồng như sắp nhỏ máu. Cuối cùng y cởi vải bọc ngực xuống, hai luồng vú đẫy đà nửa hồng nửa trắng liền nhảy bật ra. Đôi mắt nam nhân chăm chú nhìn ngực y, hắn không rảnh nói chuyện mà đuổi theo thịt vú đòi liếm mút.
Thân thể tiểu mỹ nhân trần như nhộng dựa vào lồng ngực nam nhân, Ân Kỳ Uyên yêu thích không buông tay mà vuốt ve sờ nắn. Sau khi làn da cơ khát được giảm bớt, hắn mới bừng tỉnh nâng con cặc dưới háng đã cứng đến phát đau, bắt đầu thăm dò xung quanh.
Nguyên Vãn Bạch vừa vào phòng không lâu, y không nghĩ tới sự việc sẽ phát triển thành như vậy. Mỹ nhân thấy chim bự của sư huynh cọ xát hai nơi vô cùng chặt chẽ, lỗ bướm chỉ hơi ướt mềm không nhịn được thút thít khóc.
-----------
Cre ảnh: xin nguồn
Chương nì chỉ chơi zú hoi, chương sau họ sẽ dduj nhau tưng bừng.
Tui lại đào hố mới, truỵn hợp gu quá tròi 💋.
Bạn thấy sao?