Công thị gian sáng sớm / ấn bụng moi tinh / vòi hoa sen phun bướm
------------
Ân Kỳ Uyên mơ thấy mình rơi vào một con suối nguồn, nước suối ấm áp thoải mái, từ dưới lên trên mà dịu dàng bao vây, mơn trớn từng tấc da thịt mẫn cảm ngứa ngáy. Nước suối vỗ về chơi đùa trong nháy mắt, lỗ chân lông toàn thân đều thư giãn vô cùng.
Hắn nhịn không được chôn mình sâu hơn một chút, gần sát một chút......
Đột nhiên, bên tai truyền đến tiếng khóc nức nở tinh tế, hình như đã nhẫn nhịn rất lâu, khàn khàn như sáp, mang theo một chút ý tứ câu dẫn người.
Mí mắt Ân Kỳ Uyên nhảy lên hai lần, thoát ra khỏi cảnh trong mơ rồi mở bừng mắt. Hắn lập tức ngây ngẩn cả người, trong lòng ngực đang ôm ai đó.
Thanh niên da trắng tóc đen, mềm mại đáng yêu. Nhưng đôi mắt y lại sưng như tiểu hạch đào, trông rất đáng thương, trên làn da trắng nõn loang lổ dấu tay. Hình như y ngủ không yên ổn lắm, môi nhỏ hồng hào nhẹ nhàng mấp máy, tràn ra vài tiếng khóc rách nát.
Hắn hoảng sợ, theo bản năng đẩy người kia ra, thân thể tiểu mỹ nhân vô lực suýt từ trên giường ngã xuống đất.
Thân dưới hai người còn quấn chặt chẽ vào nhau phát ra một tiếng "phụt" vang dội. Con ngươi nam nhân hơi co lại, lúc này mới phát hiện mình không chỉ dùng tay chân quấn chặt y giống như koala ôm cây*, còn cắm dương vật vào thân thể đối phương.
*koala ôm cây: cute nhể :))
Ân Kỳ Uyên xoa xoa huyệt Thái Dương, chỉ nhớ rõ tối hôm qua hắn mang người vào phòng đè trên giường, những ký ức còn lại có chút mơ hồ. Ngay sau đó hắn nhỏ giọng xuy một tiếng, nhớ tới mình bị hạ dược, mà cái tên bên cạnh này lại nhào vào trong ngực…… Hắn quay đầu đi, tập trung tinh thần nhìn lại.
Tiểu mỹ nhân với làn da sưng đỏ loang lổ, hai luồng thịt vú còn in dấu răng, núm ti càng hồng rực lên ở trong không khí lạnh lẽo phát run. Bụng nhỏ đầy vệt đỏ nhô lên cao, hai đùi đẹp thon dài không nhịn được mà nhẹ nhàng run rẩy. Thân dưới là bé chim đáng thương gục đầu xuống, hai cánh môi bướm không khép lại được, giữa khe thịt là từng dòng tinh dịch lẫn nước dâm cuồn cuộn trào ra.
Giống như bị người nảy sinh ác độc mà chà đạp, lăng nhục…… Trong đầu Ân Kỳ Uyên hiện lên ý nghĩ như vậy, ánh mắt lại hơi u ám. Ngoài dự đoán của hắn là cái người song tính đưa tới cửa này thực sự rất mê người, y cũng bò lên giường người khác như vậy sao?
Nam nhân tiến lên, phát hiện trên chăn đơn có vết máu nhàn nhạt, buồn bực trong lòng cũng vơi đi chút.
Nhưng mặc kệ như thế nào, hắn không nên để mình sa vào dục vọng, nếu không sau này sẽ không thể khống chế bản thân. Hắn nên rời khỏi nơi này.
Ân Kỳ Uyên do dự xuống giường, nhìn áo sơ mi cùng âu phục nhăn nhúm vứt trên mặt đất. Hắn nhíu mày, đành phải gọi điện thoại cho người mang một bộ quần áo tới. Phía sau truyền đến tiếng khóc mơ hồ, hắn dừng một chút, lại cho người mang nhiều hơn một bộ.
Tiểu mỹ nhân tỉnh giấc, mở mắt ra, mí mắt chua xót phát đau khiến y khó chịu phát ra tiếng hừ nhẹ, thân thể dinh dính nhớp nháp. Theo bản năng y quay đầu tìm sư huynh, liền nhìn thấy nam nhân ngồi ở đầu giường đưa lưng về phía mình. Y không nhịn được làm nũng nói: “Thật không thoải mái nha ~ sao không mang em đi tắm rửa ~”
Nói xong, tiểu mỹ nhân mới phản ứng lại: mình đã sang thế giới khác. Tối hôm qua chính là người trước mắt đè nặng y không ngừng đụ địt, không cho y đi tắm rửa.
Quá xấu xa! Bắn vào tử cung mình nhiều lần như thế còn cứ chôn chim vào bướm mình đi ngủ…… làm sao y có khả năng hấp thu nhiều tinh như vậy!
Thân thể nam nhân hơi cứng lại, tiểu mỹ nhân kinh ngạc phát hiện mình đã nói suy nghĩ trong lòng ra, ngay lập tức mặt y đỏ bừng như có thể nấu chín trứng, liền vùi đầu vào trong chăn.
Ân Kỳ Uyên nghe người kia nức nở nhỏ giọng lên án, trong lòng hơi ngứa ngáy. Nếu y là người hạ dược, thì y tự nhận lấy hậu quả, nhưng…… nếu không phải? Tối hôm qua hắn thật sự làm quá mức.
“Tích —— kiểm tra đo lường nhân vật mục tiêu, giá trị tình yêu 15”
“Tôi mang cậu đi tắm rửa.” Nam nhân thấp giọng nói, ôm thân thể mềm như bông trên giường lên.
Hai người chưa mặc quần áo, da thịt trần trụi dán sát nhau, xúc cảm mềm mại ấm áp khiến tâm tư Ân Kỳ Uyên rung động. Tay chân hắn hơi cứng đờ mà ôm người y vào phòng tắm, xả nước điều chỉnh độ ấm rồi thả người xuống.
Tiểu mỹ nhân ngâm mình trong nước, thân thể mang theo vài phần óng ánh trong trẻo như ngọc. Khi y ngẩng mặt nhìn người, hai má chưa bị chà đạp càng có vẻ trắng nõn non mềm. Ân Kỳ Uyên nhịn xuống xúc động muốn đưa tay xoa bóp, hắn đưa sữa tắm cho y.
Tiểu mỹ nhân tiếp nhận rồi nhỏ giọng nói: “Anh, anh mau đi ra ngoài, em tự rửa được.”
Ân Kỳ Uyên vốn không có ý định này, nhưng thấy dáng vẻ y đỏ mặt ngượng ngùng, nhịn không được trêu đùa: “Cậu vẫn còn sức sao? Hay là để tôi rửa sạch giúp cậu nhé.”
Tiểu mỹ nhân kinh hãi mà cuộn tròn thân thể, trên mặt nước tạo thành từng trận gợn sóng. Nam nhân nhìn thoáng qua, thấy mặt nước nổi lên tinh tịch trắng đục.
Đó là…… tối hôm qua mình bắn vào thân thể y.
Ân Kỳ Uyên căng thẳng, nghĩ đến khi nãy nhìn thấy bụng nhỏ phồng lên cùng lời nói của tiểu mỹ nhân. Bắn vào bên trong thật sự có thể hấp thu? Sao bụng y vẫn còn nhiều (tinh) như thế? Rốt cuộc ngày hôm qua hắn bắn nhiều hay ít?
Với tinh thần tìm tòi nghiên cứu, hắn bắt lấy người trong nước, ấn vào bụng nhỏ tuyết trắng đang phồng lên. Tiểu mỹ nhân lã chã rơi nước mắt, đánh tay hắn, đôi tay hư hỏng kia liền áp chặt lên bụng y rồi nhấn xuống một cái.
Tiểu mỹ nhân hét một tiếng, dâm thủy đục tinh phun trào, thi nhau trôi ra khỏi môi bướm đỏ hồng, xôn xao mà hòa vào nước khiến bồn tắm trở nên vẩn đục.
Hô hấp nam nhân dồn dập, dưới lòng bàn tay là khoang bụng mềm mại co dãn vẫn phồng lên như trước. Hắn lại dùng sức nhấn một cái, tiểu mỹ nhân ngửa cổ ra sau, ngón tay nắm lấy cạnh bồn tắm, phát ra tiếng khóc ngâm kéo dài.
Ân Kỳ Uyên vẫn không thỏa mãn, thấy mỹ nhân khóc đến đỏ mắt, ngước đôi mắt long lanh nhìn mình xin tha, hắn càng bị kích thích, ngay lập tức nhấc chân bước vào bồn tắm, đặt người y lên đầu gối. Lòng bàn tay vuốt ve làn da non mịn, hai tay giao nhau vừa ôn nhu lại vừa không cho người khác chống cự, từng chút một ấn mạnh xuống.
“Không! Ư! Không được ấn……, buông em ra…… A a! A! Tử cung…… Tử cung tê rần rồi”
Tiểu mỹ nhân không ngừng cựa quậy trên đầu gối hắn, chỉ thấy từng dòng chất lỏng vẩn đục phun lên không trung, phát ra tiếng 'phụt phụt' dật bắn, lại nhanh chóng rơi xuống mặt nước, phát ra tiếng lạch cạch không thể nghe thấy.
Ánh mắt tiểu mỹ nhân tan rã, hơi thở gấp gáp, giống như cá nhỏ bị cưỡng ép kéo ra khỏi nước, y cầu xin khoan dung: “Ưm cầu anh…… thả em xuống dưới…… Từ bỏ”
Ân Kỳ Uyên phục hồi lại tinh thần, sau khi ý thức được hành động ác liệt của mình, hắn sửa sai nói: “Được được, tôi không ấn nữa, sẽ giúp cậu tắm rửa.”
Hắn xả hết bồn nước vẩn đục đi, dùng vòi hoa sen nhắm ngay thân dưới của người trong ngực mà súc rửa. Cột nước ấm áp phun lên bé bướm xinh kiều nộn, bắn phá qua hột le mẫn cảm, lỗ niệu đạo nữ tính cùng môi bướm vừa hồng vừa trướng lật ra bên ngoài. Tiểu mỹ nhân cắn môi, y nghi ngờ sư huynh cố ý làm vậy. Vẻ mặt nam nhân lại nghiêm túc rửa bướm, còn thường xuyên đẩy hai môi bướm ra, dùng ngón tay moi móc tinh dịch còn dư.
Cuối cùng sau khi nam nhân rửa sạch sẽ xong, hắn xả một bồn nước ấm áp để y ngâm mình, rồi rời đi. Tiểu mỹ nhân rũ đầu xuống, gương mặt vốn trắng nõn giờ ửng đỏ một mảnh, không biết là bị khí nóng bốc hơi hay là ngượng ngùng.
“…… Được, sau đó gửi tư liệu kỹ càng tỉ mỉ cho tôi.” Ân Kỳ Uyên tắt điện thoại, vẻ mặt có chút phức tạp. Hắn vừa cho người tra xét thân phận của thanh niên, là tiểu minh tinh tuyến 18 trong giới giải trí. Việc này cũng không ngoài ý muốn của hắn, nhưng không nghĩ tới trước kia y là kẻ lưu manh. Hắn thật sự không nghĩ ra dáng vẻ thanh niên cầm đao đánh nhau cùng người ta.
Hắn sờ sờ mũi, phòng tắm đúng lúc mở cửa, tiểu mỹ nhân quấn khăn tắm thò đầu ra ngoài.
“Lại đây.” Ân Kỳ Uyên ngồi ở mép giường gọi y, Nguyên Vãn Bạch chuồn ra, nắm chặt khăn tắm nhìn hắn. Nam nhân cảm thấy hơi buồn cười: “Bây giờ xấu hổ cái gì, sao tối hôm qua lại dám trèo lên giường tôi?”
“Nói đi, cậu muốn tài nguyên gì, coi như bồi thường cho đêm qua.”
Nghe vậy, tiểu mỹ nhân mù mịt không hiểu nói: “Tài nguyên?”
“Đúng.” Nam nhân dẫn y tới trên giường, “Muốn diễn bộ phim nào? Tôi đầu tư cho cậu.”
Tiểu mỹ nhân kinh ngạc, vội vàng lắc đầu: “Em không muốn diễn kịch! Anh giúp em giải ước được không?”
Ân Kỳ Uyên hỏi: “Giải ước? Vậy sau này cậu định làm gì?”…… Trở về làm lưu manh sao?
Tiểu mỹ nhân nhấp môi do dự nửa ngày, ở trong đầu trộm hỏi hệ thống: “Hệ thống ~ ta có thể làm gì cùng sư huynh.”
Hệ thống hắc hắc nói: “Ngươi có thể làm bí thư cho tổng tài, hoặc là trợ lý nha.”
Ánh mắt tiểu mỹ nhân tỏa sáng, vội nói: “Em phải làm trợ lý, trợ lý bên người anh, được không ~”
Trợ, lý, bán, thân.
Ánh mắt nam nhân sâu thẳm, không thể tưởng được thanh niên tâm cơ như thế. Hắn thanh giọng nói muốn từ chối, lại đối mặt với đôi mắt trông mong của tiểu mỹ nhân.
Đôi mắt đen láy mượt mà như trân châu, đơn thuần, phảng phất như không chứa một chút tạp chất nào, toàn tâm toàn ý mà không chớp mắt nhìn mình, bên trong chứa đầy sự trong trẻo cùng câu hồn đoạt phách*.
*câu hồn đoạt phách: đẹp và mị hoặc đến mức cướp đi hồn phách người ta, đến khiến người ta nín thở.
Lý do từ chối lập tức nghẹn trong cổ họng, hô hấp Ân Kỳ Uyên hơi dừng lại, hai má căng chặt. Một lúc sau hắn mới nghe thấy giọng nói của mình: “Được, cậu xem như trợ lý bên người của tôi.”
“Tích —— kiểm tra đo lường nhân vật mục tiêu, giá trị tình yêu 20”
【 Lời tác giả: 】
Suy nghĩ của sư huynh: Tôi phải rời khỏi —— tôi sẽ tắm rửa cho cậu —— cậu là trợ lý bên người của tôi.
Trứng màu là sư huynh muốn theo dõi chuyện tối hôm qua, ở nhà trộm nhìn.
Phòng của khách sạn chính quy cũng chưa lắp camera theo dõi, đoạn này ta hư cấu nha!
Trứng màu:
“Ân tổng, ngài muốn xem ghi hình sao.”
Ân Kỳ Uyên gật đầu: “Không có sao lưu ở chỗ khác?”
“Vâng, ngài yên tâm.”
Nam nhân cất kỹ đoạn ghi hình, sau khi về đến nhà, hắn không nhịn được mở ra xem.
Đập vào mắt chính là tiểu mỹ nhân ngoan ngoãn đi theo mình vào phòng, dáng vẻ đáng thương không kịp phòng bị mà bị hắn đẩy ngã trên giường.
Trong lòng Ân Kỳ Uyên nhảy dựng, thấy mình hết sờ lại xoa nắn thân thể y. Tiểu mỹ nhân không hề có sức phản kháng, nước mắt lưng tròng nhìn hắn.
Ngay sau đó hai người cởi quần áo, hắn ấn y dưới thân, liếm láp khắp nơi, da thịt vốn trắng trẻo mềm mại bắt đầu sưng đỏ một mảnh.
Một thời gian dài trôi qua, hắn chỉ thấy động tác của mình, tiểu mỹ nhân bị thân thể to lớn bao trùm gần hết, chỉ lộ ra cánh tay nõn nà đang nắm chặt ga giường, hết co rút lại run rẩy. Hắn có thể nhìn thấy cảm xúc khẩn trương khó nhịn của bản thân.
Cuối cùng hắn đặt y lên háng mình điên cuồng đụ địt, thân thể đẹp đẽ như ngọc của tiểu mỹ nhân lộ ra đầy dấu tay lẫn vệt hồng kinh người. Tiếng khóc rên của y như muốn tràn ra khỏi màn hình, trông vừa đáng thương vừa mê người.
Ân Kỳ Uyên xem từ đầu đến cuối, hô hấp dồn dập, thái dương tiết ra lớp mồ hôi mỏng. Dưới háng nhô lên một cái bao lớn, hiển nhiên là dục hỏa đốt người.
--------------
Cre ảnh: xin nguồn
Hệ hệ
Bạn thấy sao?