Bị ép hỏi chi tiết tối hôm qua / khai bao lỗ đít / phòng tắm đối kính chịch bạo
------------
Đảo mắt một ngày đã trôi qua, Ân Kỳ Uyên bật đèn trong nhà lên, ở huyền quan* cởi bao tay, xoay người đối mặt với tiểu mỹ nhân nhắm mắt theo đuôi phía sau. Hắn xoa nhẹ giữa mày, mình đúng là bị ma quỷ ám ảnh, thế mà dám mang người về nhà.
*huyền quan: là khu vực sảnh ngay gần cửa ra vào nơi bước vào phòng khách. Hiểu một cách đơn giản hơn, đây là khu vực ngăn cách giữa phòng khách và cửa chính.
“Tôi không thích có người ngoài ở trong nhà, cho nên ngày thường chỉ có người giúp việc đến quét dọn, không có người khác. Cậu có thể tùy ý chọn 1 phòng.” Nam nhân dừng một chút, bổ sung nói, “Trừ phòng cuối tầng 3.”
Tiểu mỹ nhân nháy mắt, a một tiếng thật dài, y nói tiếp: “Em không thể ngủ cùng anh sao?”
Nghe vậy, nam nhân cứng đờ: “Không thể, mau chọn phòng đi.”
Tiểu mỹ nhân mếu máo: “Vậy em ở phòng bên cạnh phòng anh là được.”
Ân Kỳ Uyên nhàn nhạt đáp ứng, trái tim lại đập nhanh hơn. Sau khi đưa người vào phòng, hắn liền đến thư phòng ngồi, trái tim đập dồn dập mới chậm rãi khôi phục bình tĩnh.
Hắn bắt đầu tự hỏi tại sao ngày hôm nay không bình thường, mỗi lần đối mặt với thanh niên hắn đều không thể khống chế, bởi vì chứng đói khát da thịt* sao…… Tham lam quyến luyến muốn cùng đối phương tiếp xúc, cho nên mất đi lý trí? Ân Kỳ Uyên yên lặng suy nghĩ, đến phòng cuối tầng 3 ngồi nửa giờ, sau khi đi ra hắn cảm thấy mình đã khôi phục lý trí.
*Hội chứng đói khát da thịt (skin hunger): là một loại bệnh tâm thần thuộc khoa tâm thần, bệnh do lâu ngày không được vuốt ve. Khi ở một mình và tâm trạng thay đổi thất thường, người bệnh sẽ bồn chồn và không yên, sẽ muốn được ôm và được chạm vào, cảm xúc sẽ trở nên không kiểm soát được và sẽ trút bỏ những cảm xúc tiêu cực tồn đọng dưới dạng khóc và hưng cảm.
Trong phòng tắm tầng hai, Nguyên Vãn Bạch đang mân mê chốt mở vòi hoa sen. Hơn nửa ngày, y vẫn không hiểu được cách dùng, tại sao có bốn cái đầu quay quay? Vẫn là dị năng hệ thủy của sư huynh dùng tốt.
Mỹ nhân suy nghĩ miên man. Khi nghe thấy tiếng bước chân phía sau, y liền xoay người cao hứng nói: “Ông…, cuối cùng anh đã về, vòi hoa sen này em không biết dùng.” Tiểu mỹ nhân suýt chút nữa gọi ông xã theo bản năng, nhớ tới thế giới này bọn họ vừa mới gặp nhau, y liền dừng câu nói.
Ân Kỳ Uyên ngước mắt nhìn thanh niên, thấy y rất tự nhiên đứng ở một bên, con ngươi đen nhánh sáng trong mong chờ nhìn hắn, giống như chắc chắn hắn sẽ đến hỗ trợ. Nam nhân nắn vuốt lòng bàn tay, cảm thấy không thú vị khi dùng việc nhỏ này làm y khó xử.
Thế là Ân Kỳ Uyên trầm mặt dạy y dùng vòi hoa sen, sau khi nghe được lời cảm ơn ngọt ngào của mỹ nhân liền cảm thấy tâm tình rất thoải mái.
Hắn trở về thư phòng. Sau hai mươi phút, phòng tắm lại truyền đến tiếng kêu hoảng hốt: “Ân Kỳ Uyên…… hình như em quên không mang quần áo.”
Nam nhân thấy hơi phiền, nhưng vẫn nghe lời mỹ nhân đi đến phòng ngủ bên cạnh. Hắn tìm kiếm xung quanh vẫn không thấy quần áo y đâu, liền cao giọng nói: “Quần áo của cậu ở đâu?”
Tiểu mỹ nhân quấn khăn tắm đứng sau cửa: “Ừm, ý em là không mang quần áo vào nhà anh.”
Nam nhân nhớ lại, hình như thanh niên chỉ mang theo hai bàn tay trống trơn đi về cùng mình. Ân Kỳ Uyên nhướng mày, lại nghe thấy y nói: “Cho em mượn một bộ quần áo anh không mặc nữa nhé, ừm…… mặc rồi cũng được.”
Sáng nay y vừa trèo xuống giường hắn, chủ động đưa ra yêu cầu làm trợ lý bên người, còn muốn cùng hắn về nhà, lại không mang theo quần áo…… Nam nhân cảm thấy có một ngọn lửa đang thiêu đốt thân thể mình, nếu không dạy dỗ người này một trận thì y sẽ không biết sợ.
Ân Kỳ Uyên hừ lạnh một tiếng, mang ánh mắt nặng nề đi đến trước cửa phòng tắm. Tiểu mỹ nhân nghe thấy tiếng bước chân, hồn nhiên không biết gì mà vươn một cánh tay trắng nõn, đưa về phía sư huynh muốn lấy quần áo.
Nam nhân bắt lấy ngón tay mềm mại kia, lắc mình vào phòng tắm.
“A” tiểu mỹ nhân hoảng loạn mà nắm chặt khăn tắm, nhìn thân hình cao lớn trước mắt.
Nam nhân đang ép y vào trong góc có cảm giác áp bách mười phần, mỹ nhân nói lắp: “Em, em quần áo của em đâu?”
Ân Kỳ Uyên cười nhạo, nhìn thẳng đôi mắt đang hoảng loạn nói: “Muốn quần áo? Tôi phải thu thù lao.” Ví dụ như giữa trưa phải cho hắn ôm sờ vài lần.
Tiểu mỹ nhân nhớ lại trước kia mình bị thu thù lao vô số lần, y rưng rưng nước mắt xin tha nói: “Không được, tối hôm qua anh làm quá nhiều lần, bướm nhỏ đã sưng lên rồi.”
Nghe vậy, nam nhân hơi bất động, hắn nói chuyện giọng khàn khàn: “Thật không? Tôi không tin, phải cho tôi kiểm tra.”
Tiểu mỹ nhân lắc đầu. Ân Kỳ Uyên lại tới gần y, bàn tay hơi dùng sức túm lấy, khăn tắm màu trắng liền rơi xuống, lộ ra thân thể non mềm đỏ rực chịu đủ tàn phá.
Trước ngực là hai núm vú sưng đỏ không bình thường, trên eo trên bụng loang lổ dấu tay dấu hôn. Bướm nhỏ vốn trắng nõn giờ sưng múp lên, giữa bắp đùi khép lại hơi lộ ra màu hồng nhạt. Mỹ nhân khỏa thân, trên mặt mang theo hai rặng mây hồng, đôi mắt rũ xuống, lông mi run rẩy không ngừng. Hai tay y cố gắng che chắn thân thể, miệng nhỏ ấp úng nói: “Anh bắt nạt em……”
Ân Kỳ Uyên cảm thấy lửa đốt trên người cháy càng to, hắn kéo kéo cà vạt, bế thân mình mang theo chút hơi nước của mỹ nhân, đặt lên mặt đá cẩm thạch trong phòng tắm.
Xúc cảm lạnh lẽo làm Nguyên Vãn Bạch run rẩy, y nhìn nam nhân trước mắt mặc tây trang giày da, giống như có thể lập tức tham dự hội nghị quan trọng, lại nhìn thân thể đầy dấu vết tình dục lẫn bướm nhỏ trơn bóng của mình, hơi nước trong mắt càng tăng lên.
Tiểu mỹ nhân khẩn trương lùi về sau, sống lưng lại áp lên một thứ lạnh lẽo khác. Y bừng tỉnh nhớ tới cấu tạo phòng tắm, trên mặt đá cẩm thạch còn có một mặt gương rất lớn.
Ngay sau đó, tiểu mỹ nhân còn chưa kịp nghĩ gì, nam nhân đã chen vào giữa hai chân y. Đôi tay thon dài suồng sã sờ nắn bầu vú, sau đó hắn tách hai ngón tay ra, kẹp lấy núm ti hồng rực kia, hỏi: “Ừm? Sao đầu vú của cậu hồng như thế?”
“Ngày hôm qua tôi có chơi vú cậu không?” Hắn tới gần đôi mắt ngập nước kia, tiểu mỹ nhân quay đầu đi, nhớ tới hình ảnh mình vội vàng ấn đầu sư huynh vào trước ngực, quả thật y rất muốn bỏ chạy tại chỗ.
Ân Kỳ Uyên nhẹ nhàng xoay đầu y về phía mình, ánh mắt lập loè, hắn có chút nghiền ngẫm* nói: “Do tôi cắn, đúng không?”
*nghiền ngẫm: nghiên cứu, suy nghĩ kỹ càng
Anh còn cắn kéo nó rất lâu, Nguyên Vãn Bạch nóng bừng mặt, nhấp môi không trả lời.
Nam nhân được một tấc lại muốn tiến một thước, hắn vân vê đầu vú sưng to của mỹ nhân nói: “Tôi cắn như thế nào? Dùng răng lưỡi nhẹ nhàng liếm đầu vú, hay là bao lấy toàn bộ quầng vú hút vào miệng?”
“A!” Tiểu mỹ nhân bị chơi núm vú, sợ tới mức kêu lên, lỗ tai cũng đỏ bừng.
Nam nhân tiếp tục chơi mạnh tay hơn, y đành bắt lấy cánh tay tà ác kia, run giọng nói: “Ưm đều chơi hết…… Đừng, đừng véo.”
Ánh mắt Ân Kỳ Uyên tối sầm lại, hắn véo đầu vú thêm hai lần, nhìn núm ti càng hồng rực trong sáng, liền vừa lòng dời mục tiêu: “Hột le đĩ đâu? Cũng bị tôi cắn nên mới hồng như thế sao?”
“Ha a, không phải…… ư không được véo!” Hột le so với đầu vú còn mẫn cảm hơn, tiểu mỹ nhân trợn tròn mắt đẩy hắn.
Nam nhân không để ý mà dùng lòng bàn tay xoa nắn viên thịt mềm kia, khiến người đang ngồi trên đá cẩm thạch phải run rẩy hai chân.
Mẫn cảm vậy sao? Đôi mắt Ân Kỳ Uyên xẹt qua một tia hứng thú, đầu ngón tay tiếp tục khiêu khích viên thịt dâm: “Vậy cậu nói xem, tôi chơi hột le cậu như thế nào?”
“Anh…… Anh dùng quy đầu ma sát, còn không dừng đâm chọc.” giọng nói của tiểu mỹ nhân mang theo tiếng khóc nức nở.
“Chỉ vậy thôi à?”
“Ưm a…… Đừng chạm vào ưm, còn có lông phía dưới của anh, đâm…… đâm bé le sưng lên rồi.”
Ân Kỳ Uyên giống như suy tư mà gật gù, hắn lại banh hai đùi mỹ nhân ra hỏi: “Sao chỗ này cũng đỏ? Cậu mở chân cho lông chim tôi cọ vào sao?”
Tiểu mỹ nhân xấu hổ buồn bực nói: “Không phải, là anh nắm chân em hết ma sát lại đâm vào!”
Y vội vàng bổ sung: “Còn bắn tinh trên đùi em nữa!” Mỹ nhân cho rằng điều này có thể khiến nam nhân áy náy một chút.
Ân Kỳ Uyên lại nói: “Tôi bắn? Sao tôi không bắn vào bướm dâm của cậu nhỉ? Tối hôm qua tôi bắn trong tử cung vài lần à?”
Tiểu mỹ nhân cảm giác có một cột khí nóng xông thẳng lên não. Nam nhân liền gảy gảy hai cánh môi bướm nhăn hồng đang miễn cưỡng khép lại, vật dưới háng hắn nóng như lửa, khẽ vân vê một sợi nước dâm sáng trong.
Ân Kỳ Uyên lại ép hỏi: “Bướm đã sưng lên rồi, không dùng được mà còn phát dâm sao?”
A a a a a a Nguyên Vãn Bạch sắp điên mất, y muốn trần truồng nhảy xuống mặt đá mà chạy trốn.
Nam nhân lại ôm eo y, hắn vẫn áo mũ chỉnh tề mà ghé sát bên tai mỹ nhân, hòa hoãn nói: “Bướm đã sưng lên rồi, nhưng không phải cậu còn có một cái miệng khác sao?”
Ân Kỳ Uyên không muốn làm theo lý trí nữa, hắn đóng cửa phòng tắm, cởi thắt lưng xuống.
Nguyên Vãn Bạch sợ tới mềm chân nhưng vẫn chạy về hướng bồn tắm bên kia, y cầm vòi hoa sen nói: “Anh, anh đừng tới đây.”
Nam nhân cởi hết quần áo, không nhanh không chậm đi tới gần y, còn thuận tay cầm luôn bình sữa tắm.
Tiểu mỹ nhân vội vàng nói: “Em! Em sẽ phun nước, đừng tới đây, nếu không mặt anh sẽ ướt nhẹp!”
Sự uy hiếp này không hề khiến nam nhân sợ hãi. Dưới cột nước xối xả, hắn bắt lấy vòng eo mềm dẻo trắng nõn của mỹ nhân rồi khiêng trên vai mình, tắt vòi hoa sen.
Tiểu mỹ nhân khóc kêu bị thả lại xuống đài đá cẩm thạch, cặp mông vểnh mềm mại không ngừng nhúc nhích.
Nam nhân đổ một đống sữa tắm vào tay, nhắm ngay cúc huyệt đầy nếp uốn đang đong đưa. Một ngón tay thuận lợi cắm vào, liền gập lên móc vào thịt ruột non nớt.
“Đừng nhúc nhích.”
Tiểu mỹ nhân nước mắt lưng tròng mà dừng động tác, thấy mình không thể ngăn cản hắn liền cò kè mặc cả nói: “Anh chỉ được làm một lần! Không được cắm ở bên trong đi ngủ!”
Gân xanh trên trán Ân Kỳ Uyên nhảy nhót, cậu ta có biết mình đang nói gì không? Còn dưới tình huống này?
Con cặc dưới háng hắn càng cứng ngắc nóng bỏng. Nam nhân hô hấp dồn dập, lại cắm thêm một ngón tay vào lỗ đít y.
Hai ngón tay duỗi ra moi đào trong tràng đạo chặt chẽ, đột nhiên đâm phải một khối thịt nhô lên. Tiểu mỹ nhân liền phát ra tiếng khóc khó nhịn, hắn lại moi móc chỗ kia hai lần. Cả người mỹ nhân liền mềm nhũn, hai mắt đẫm nước tan rã mà nhìn chằm chằm mặt tường trước mắt.
Nam nhân cười khẽ hai tiếng, nhân lúc lỗ đít hơi ướt mềm, lại đút thêm một ngón tay. Ba ngón chụm vào nhau mạnh mẽ đâm thọc thịt non trong lỗ đít. Tiểu mỹ nhân kêu rên bám lấy bả vai sư huynh.
Ân Kỳ Uyên cúi đầu kiên nhẫn mở rộng một lúc lâu, sữa tắm trên đầu ngón tay đã dùng hết. Hắn đỡ eo y nói: “Tôi muốn tiến vào, nếu cậu đau thì hãy cắn nơi này.”
Hắn chỉ chỉ bả vai hoàn hảo bên kia, cười nói, “Đúng lúc có thể đối xứng với dấu răng ngày hôm qua.”
Tiểu mỹ nhân nhìn lại dấu răng vừa sâu vừa hồng của mình, mặt hơi nóng lên. Y lại nghiến răng nói: “Cắn chết anh luôn.”
Nam nhân mỉm cười không nói gì, cặc bự bừng bừng phấn chấn nhắm ngay miệng lỗ ướt mềm mà xâm nhập. Cả người tiểu mỹ nhân run lên, cắn vào bả vai kia..
Ân Kỳ Uyên hít một ngụm khí lạnh, hắn đang trong trạng thái tỉnh táo lần đầu tiên chịch người ta. Thịt mềm hồng hào quấn lấy chim bự, tự giác liếm mút, kích thích khiến gân xanh trên thân chim nhảy dựng không ngừng. Nam nhân muốn nhẹ nhàng thọc vào rút ra, nhưng lỗ đít dẻo dai lại xoắn chặt vật cứng, tạm thời không thể nhúc nhích.
Tiểu mỹ nhân bị cặc bự nóng bỏng căng đầy đến run rẩy, thân chim nổi đầy gân xanh lại không ngừng đè ép lỗ thịt nhỏ hẹp. Tuyến tiền liệt vốn mẫn cảm bị nghiền áp càng thêm khó nhịn, dòng nước chảy xiết trong lỗ đít mang theo một trận khoái cảm tê dại. Mỹ nhân phe phẩy mông về phía sau, nam nhân lại vững vàng đâm lên phía trước.
Sau lưng tiểu mỹ nhân hoàn toàn áp lên mặt gương bóng loáng, tràng đạo chặt chẽ co rút lại chậm rãi buông lỏng. Ân Kỳ Uyên lắc hông dập mạnh cặc, tiểu mỹ nhân liền khóc lóc, lớn tiếng thét chói tai. Trụ thịt nóng bỏng như ghim chặt vào thân thể đầy vệt đỏ của y, dán sát lên mặt gương.
Phía sau là mặt kính lạnh lẽo, phía trước là chim bự thô to muốn xâm chiếm đâm thủng y hoàn toàn. Nguyên Vãn Bạch run rẩy lông mi, nước mắt chảy ròng ròng.
Nam nhân cũng thở hổn hển, ánh mắt cực kỳ có tính xâm lược mà nhìn chằm chằm người trước mặt. Tiếng mỹ nhân sụt sịt kêu khóc chui vào trong tai, khiến thân thể hắn vừa bùng lên lửa dục vừa cảm thấy thương tiếc. Cuối cùng y ngước mắt, bực mình lườm hắn một cái.
Hô hấp Ân Kỳ Uyên cứng lại, ngay lập tức, hắn dùng một tay nâng mông mềm của mỹ nhân, một tay bóp chặt đầu vú đỏ tươi kia, thân dưới vẫn hung hăng địt lỗ đít y.
Phụt —— bép —— phụt —— bép…… Nhanh chóng rút ra rồi đột nhiên đi vào cả căn, dương vật chuyển động khiến sữa tắm tràn ra bị đánh thành bọt mép, cứ chồng chất từng vòng ở miệng đít hồng mềm. Hỗn hợp dịch tràng nhỏ giọt trên mặt đá cẩm thạch, chảy xuôi tạo thành mấy vệt nước dâm mĩ.
Khóe mắt tiểu mỹ nhân ngập nước, khuôn mặt đỏ bừng ướt át. Y lắc đầu lung tung khiến nước mắt vung vẩy trên mặt kính, mặt bàn, trên vai trên cổ. Nam nhân tiến lên bắt lấy mặt y, thân mật mật hôn lên, dùng môi lưỡi liếm láp cuốn lấy những giọi nước mắt kia.
“Ưm…… ư a a ——! Nhẹ chút…… Áh a ——! Không cần ha a…… Nhanh như thế”
Dù tiểu mỹ nhân kêu khóc, nam nhân vẫn không quan tâm mà vội vàng kích thích đâm thọc, phần lưng mềm mại bị ma sát lên mặt kính có hơi đau nhức.
Nghe Nguyên Vãn Bạch khóc lóc kêu đau, Ân Kỳ Uyên liền quay người y lại, con cặc thô to chôn trong tràng đạo mẫn cảm xoay tròn 180 độ. Tiểu mỹ nhân hít thở gấp gáp, nói không nên lời, y mềm mại mà rũ đầu xuống.
Ân Kỳ Uyên tách đôi chân thon dài trắng nõn ra, hai tay vòng qua đầu gối y, khiến bé bướm múp míp lộ ra, dùng tư thế dâm đãng này đối diện mặt gương.
Nam nhân nhìn cảnh trong gương thì càng hưng phấn hơn, dùng sức dập mạnh hông. Tư thế ôm địt từ sau lưng vốn rất sâu, hắn lại dùng lực một chút, trực tiếp địt mạnh lên miệng kết tràng mẫn cảm. Cả người Nguyên Vãn Bạch co giật, hai chân điên cuồng đá đạp lung tung, thân thể căng chặt như cung sắp bắn tên.
Nam nhân nắm lấy bắp đùi y điên cuồng đụ địt, nhưng nhìn mỹ nhân vẫn luôn cúi đầu, hắn nhịn không được ôm y tới sát mặt gương, giọng khàn khàn: “Cậu ngẩng đầu nhìn xem.”
Nguyên Vãn Bạch không muốn để ý đến hắn, nam nhân lại địt mạnh vài lần, y mới giật mình ngẩng đầu lên. Hai mắt đẫm nước thong thả ngắm nhìn, trong nháy mắt đồng tử y liền co lại.
Người trong gương chịu đựng đủ tình dục tàn phá, sắc mặt ửng hồng, đầu vú phì mềm bị chơi đến sưng đỏ, trên thịt vú che kín dấu tay. Bên dưới là bướm nhỏ ướt mềm hồng rực, theo từng cú đụ địt kịch liệt mà thút thít chảy nước lồn. Cặp vú tròn trịa dâm đãng đang lắc lư nhảy nhót, bé chim nhỏ phía trước cũng vung vẩy phun thanh dịch.
Cả người y đầm đìa thấm đẫm nước khiến thân thể ánh lên màu sắc long lanh đẹp đẽ. Bởi vì hai chân bị banh rộng nên bé bướm kiều nộn lộ ra không sót cái gì, có thể thấy rõ hột le be bé hồng hào ở giữa hai cánh môi bướm nhăn hồng, bộ dáng phải nhận hết chà đạp nhưng vẫn tràn đầy sắc khí.
Tiểu mỹ nhân nhìn một chút liền sợ tới mức nhắm hai mắt lại. Nam nhân ôm người y, vẫn đụ địt mãnh liệt như muốn đâm hỏng mông người ta, hắn uy hiếp nói: “Mau mở mắt nhìn gương, nhìn kỹ xem tôi địt cậu như thế nào, nếu không tôi sẽ địt cái lỗ này cả đêm.”
Tất nhiên là hắn chỉ muốn dọa người thôi, nhưng tiểu mỹ nhân lại tin. Y nức nở cắn môi ngước mắt nhìn, thấy cặc bự dữ tợn màu đỏ tím đang nhanh chóng ra vào trong hậu huyệt non mềm, từng cú thọc vào rút ra kịch liệt đều khiến bụng nhỏ phình lên hình đầu cặc. Phía dưới còn mơ hồ nhìn thấy lông chim thô cứng, um tùm mà nện vào kẽ mông cùng bé bướm đĩ bị banh rộng ra. Hai cánh môi bướm không khép lại được giống như đang thì thào nói chuyện, nước dâm bên trong cuồn cuộn chảy ra, ngẫu nhiên môi bướm còn ăn vào một ít lông cặc.
Tiểu mỹ nhân không chịu nổi mà phát ra tiếng kêu rên, chim nhỏ đằng trước nhảy nhót bắn tinh, dịch trắng phun lên mặt kính rồi chảy xuôi xuống. Nam nhân ghé sát bên tai y, khẽ cười nói: “Thích lắm à? Sau này mỗi ngày tôi đều địt cậu ở trước gương được không?”
Tiểu mỹ nhân bị ép buộc thừa nhận tình dục đến đầu váng mắt hoa, nghe vậy đôi mắt y trắng bệch, da đầu tê dại như sắp nổ tung. Cuối cùng, khi bị bắn tinh vào miệng kết tràng, cả người mỹ nhân run rẩy không ngừng, rồi nghiêng đầu hôn mê bất tỉnh.
Ân Kỳ Uyên tắm rửa cho mình cùng tiểu mỹ nhân. Sau khi ôm người về phòng, hắn dừng một chút, cuối cùng vẫn ôm y sang phòng ngủ của mình. Hắn không mặc quần áo, cũng không cho y mặc quần áo, cảm giác da thịt dán sát nhau rất thỏa mãn.
Nam nhân ôm người ta đi ngủ, đêm nay họ ngủ rất ngon.
“Tích —— kiểm tra đo lường nhân vật mục tiêu: giá trị tình yêu 40”
Trứng màu: Sư huynh vừa địt, vừa tiếp tục ép hỏi chuyện ngày hôm qua
“Bướm đĩ của cậu cũng chặt như vậy sao?” Nam nhân nắm lấy chân y, đặt câu hỏi.
Bị địt trong tư thế xi đái khiến tiểu mỹ nhân cảm thấy thẹn mà nhăn mặt. Nghe vậy y không trả lời, nam nhân đột nhiên dập mạnh cặc, y mới phát ra một tiếng kêu rên: “Chặt.”
“Tôi không tin, bướm cậu chảy nhiều nước như thế, cắm hai lần sẽ lỏng mất.” Nam nhân nhìn bé bươm bướm không ngừng chảy nước kia, cố ý nói, “Nếu không phải thế thì ngày hôm qua tôi địt vào kiểu gì?”
Tiểu mỹ nhân nhớ tới ngày hôm qua tự khuếch trương cho bướm nhỏ, khuôn mặt y càng hồng, mơ hồ nói: “Ừm, cứ đi vào như vậy thôi.”
“Rốt cuộc là như thế nào?” Nam nhân nhướng mày, động tác dập cặc dưới háng không ngừng, “Nếu không chúng ta làm lại một lần nữa? Dù sao đêm nay tôi có rất nhiều thời gian.”
“Ư a…… Không cần……” Tiểu mỹ nhân rưng rưng nước mắt, căm giận nói: “Em, em dùng ngón tay mở rộng…, đừng nghĩ rằng em sẽ nói ra!”
Nam nhân buồn cười: “Thì ra hôm qua cậu chủ động như thế, tôi không nhìn thấy thật đáng tiếc.” Hắn tiếc hận mà tăng nhanh tần suất đụ địt.
---------------
Cre ảnh: xin nguồn
Quỷ lười đã đến. 😈😈😈
Trong lúc chờ tui ra chap mới thì các cô có thể đọc tạm những truỵn khác tui edit.
Dạo nì tui ì ạch quớ 🥺🥺🥺.
Bạn thấy sao?