Chương 41: 7. Tiểu mỹ nhân xấu hổ và giận dữ

Công việc hằng ngày của trợ lý / tình yêu văn phòng / chương cốt truyện

Cre ảnh: Bosal

-------------

“Lại đây.” Ân Kỳ Uyên chỉ chỉ chiếc bánh kem nhỏ trên bàn nói.

Nguyên Vãn Bạch cảnh giác mà dịch gần hắn một chút, đứng bên cạnh bàn làm việc. Khi sắp chạm vào bánh kem nhỏ, nam nhân liền bắt lấy y ôm vào trong ngực.

Hai tay hắn thuần thục giam cầm người đẹp, một tay niết chơi vòng eo thịt mềm của tiểu mỹ nhân, một tay xúc bánh kem đưa đến bên miệng y.

“Ưm... Không ần, út em” Nguyên Vãn Bạch ăn bánh kem nên lời nói không rõ ràng.

“Cậu nói không cần tôi đút?” Nam nhân như gặp chuyện lạ, “Được thôi.” Hắn đặt dĩa vào tay y, tay phải rảnh rỗi liền chui tọt vào vạt áo mỹ nhân.

Nguyên Vãn Bạch trốn tránh hai lần, điểm mẫn cảm trên eo ngay lập tức bị xoa ấn mạnh mẽ. Y chỉ có thể chảy nước mắt ăn bánh kem.

Cuối cùng mỹ nhân đành bất động cơ thể, thất thần trước hành động của hắn. Tại sao sư huynh lại thích sờ soạng mình như thế? Trước kia hắn chỉ sờ lúc nghỉ ngơi buổi trưa, mấy ngày nay cứ cách hai tiếng lại phải sờ một lần, giống như sờ bao nhiêu cũng không đủ.

Nguyên Vãn Bạch nhớ tới lúc rời giường buổi sáng, mình luôn trần trụi thân thể dán sát vào sư huynh. Sau khi hắn tỉnh lại còn bị ôm ôm cọ xát nửa ngày, rất nhiều lần suýt đi làm muộn…… Tiểu mỹ nhân cắn dĩa cảm thấy hơi buồn rầu, sư huynh cứ như vậy sẽ làm chậm trễ công việc, bởi vì tổng giám đốc luôn vội vàng…… Chẳng lẽ y sẽ trở thành hồng nhan họa thủy sao? Mỹ nhân buông dĩa liếc mắt về phía nam nhân lại vừa vặn bị hắn bắt gặp.

“Có chuyện gì?” Ân Kỳ Uyên ôm mỹ nhân rồi tựa đầu lên vai người ta.

“Hiện tại là thời gian đi làm.” Nguyên Vãn Bạch nghĩ ngợi, vẫn uyển chuyển nhắc nhở hắn.

“Ừ.” Đôi mắt phượng của nam nhân mang ý cười, “Vậy cậu mau ăn xong, mở văn kiện bên cạnh cho tôi xem.”

Nguyên Vãn Bạch cứng người lại, ý của sư huynh là muốn ôm mình làm việc sao… Y chớp mắt nghiêm túc nói: “Công việc cần phải chuyên tâm, hiệu suất mới cao được.”

Nghe vậy, ý cười trong mắt Ân Kỳ Uyên tăng lên: “Tôi thích ôm một vật gì đó trong ngực. Được ôm thì tâm tình sẽ tốt, tâm tình tốt thì tất nhiên hiệu suất xử lý công việc sẽ cao.”

“Anh!” Tiểu mỹ nhân đấm hắn một cái, vừa xấu hổ vừa giận dữ nói, “Anh lấy gối ôm trên sô pha đi, em, em muốn đi đưa văn kiện!”

“Không.” Ân Kỳ Uyên rất vô sỉ nói, “Phần tài liệu này không cần gấp. Vì vậy, trợ lý Nguyên nên thực hiện tốt chức trách của mình đi, lúc trước là ai chủ động nói phải làm trợ lý bên người tôi?”

Nguyên Vãn Bạch tức đến đỏ cả người, lúc trước hắn nói trợ lý bên người, là cái “Bên người” này sao! Thật…… thật sự không thể nói nổi.

Ân Kỳ Uyên cười khẽ một tiếng, liếm lên vành tai hồng rực của mỹ nhân. Người trong ngực hắn liền run lên, đột nhiên bên ngoài truyền đến tiếng gõ cửa: “Ân tổng, tôi đã làm xong phương án kế hoạch lần trước, cần ngài xem qua một chút.”

Nguyên Vãn Bạch trợn to mắt, rất muốn trốn vào một góc. Nam nhân thuận theo y mà buông tay ra, nâng giọng nói: “Vào đi.”

Trợ lý Hứa đi vào văn phòng, khi nhìn thấy cảnh tượng kia thì bước chân hơi dừng lại. Sau đó cô đi nhanh về phía trước: “Ân tổng, đây là dự án kế hoạch. Lát nữa tôi sẽ đến lấy.”

Ân Kỳ Uyên gật đầu: “Tôi sẽ xem xét lại.”

Trợ lý Hứa đi nhanh như bay ra cửa, còn rất tri kỷ mà đóng cửa lại. Cuối cùng cô không thể duy trì bình tĩnh được nữa, khuôn mặt vừa hưng phấn vừa lo lắng mà vặn vẹo. Trời ạ a a a a a mình nhìn thấy cái gì!

Nhìn dáng vẻ tiểu trợ lý đỏ bừng mặt, quần áo nhăn nheo, đôi mắt ngập nước, nội tâm cô đã não bổ một vạn tư thế văn phòng trong gv. Tiểu trợ lý đáng thương mới nhận chức bị ông chủ đè lên bàn làm việc, lên cửa sổ sát đất mà ấy ấy, lại bị áp chế không dám phản kháng……

Dừng lại đi bé não à, Ân tổng không phải người như vậy! Nhưng, cũng có khả năng...! Nhìn trợ lý Nguyên mềm mại như thế, ngày thường y cũng không nói nhiều lắm.

Nguyên Vãn Bạch nhìn nam nhân dù bận việc vẫn ung dung, sắc mặt y hồng như nhỏ máu, nơi này! Nơi này không thể ở lại nữa, y cầm lấy văn kiện kia rồi xoay người chạy, lại gặp người đứng ngoài cửa: “Trợ, trợ lý Hứa, sao chị vẫn ở đây……”

Trợ lý Hứa ho khụ khụ, nhìn ánh mắt y tràn ngập giãy giụa, cuối cùng vẫn hỏi: “Tiểu Nguyên à, vừa nãy cậu cùng Ân tổng…?”

Nguyên Vãn Bạch suýt làm hỏng văn kiện cầm trong tay, y liều mạng bình tĩnh nói: “Chúng tôi ở bên trong…… không làm gì hết. Vừa nãy tôi chỉ, ừm lấy văn kiện.”

Trợ lý Hứa muốn nói lại thôi, cuối cùng cô uyển chuyển nói: “Để tôi giúp cậu đưa văn kiện nhé, trông sắc mặt cậu không tốt lắm, cần nghỉ ngơi nhiều hơn.”

Nguyên Vãn Bạch hơi nhăn mặt, sau khi nói lời cảm tạ, y đi vào toilet thì suýt chút nữa vấp ngã.

Mỹ nhân nhìn người trong gương ửng hồng đầy mặt, quần áo xộc xệch không chỉnh tề, như viết lên mặt ba chữ 'không thích hợp' to đùng. Y hơi hoảng hốt, có lẽ bây giờ mình vẫn ở trong mơ? Mọi chuyện cũng chưa xảy ra! Mỹ nhân khẽ nhéo lòng bàn tay, sau đó xấu hổ và giận dữ mà mở vòi nước, hạ nhiệt cho khuôn mặt nóng bừng lên của mình.

Khi trợ lý Hứa trở về chỗ ngồi, cô vẫn chưa lấy lại được bình tĩnh, đột nhiên bả vại bị vỗ một cái, cô ngẩng đầu mờ mịt nói: “Chị Lý?”

Người được gọi là chị Lý nói: “Sao thế? Thấy em từ lúc đi ra khỏi văn phòng Ân tổng liền mặt ủ mày chau*, kế hoạch cho dự án bị trả về sao?”

*Vẻ mặt rầu rĩ, buồn bã

“Không phải” vẻ mặt trợ lý Hứa rối rắm, loại bí mật lớn này không thể nói ra nhỉ…… Nên giữ trong bụng……

Chị Lý cười phụt một tiếng, cúi người nói: “Em nhìn thấy rồi?”

“A?” Trợ lý Hứa ngẩng đầu, “Chị nói là… Là chuyện kia sao!”

Chị Lý cười trầm ngâm rồi ghé sát vào tai cô: “Ừ, hai người họ, thật ra…… tôi đã nhìn thấy không dưới một lần. Nói tôi nghe, lần này cô nhìn thấy gì.”

Trợ lý Hứa ngây ngẩn cả người! Hứa trợ lý chấn kinh rồi! Mình cứ nói thật là được, còn lo lắng gì chứ.

Chị Lý vuốt cằm, tấm tắc, không nghĩ tới hai người lại có tiến triển. Vài lần trước, nàng nhìn thấy chỉ đỏ mặt mà thôi, lần này quần áo còn lộn xộn, ha! Mặt khác, trợ lý Hứa cũng thật là trong sáng. Nàng cười nhẹ nói: “Em lo lắng cái gì. Cẩn thận nghĩ lại xem, trợ lý Nguyên đến đây làm việc khi nào.”

“Hình như là…… Tuần trước?”

“Đúng rồi, em nghĩ tiếp đi, trước khi cậu ấy tới thì ông chủ có trợ lý bên người không? Trừ khi cần thiết thì ông chủ có cởi bao tay xuống không?”

Hứa trợ lý mở to hai mắt, ánh sáng của chân lý lóe qua đầu cô. Vừa nãy ông chủ thật sự không đeo bao tay!

Nói như vậy thì! Ông chủ cùng trợ lý Nguyên thật ra! Đã sớm biết nhau!? Tất cả đều đã có âm mưu từ trước! Có âm mưu chơi tình yêu văn phòng! Trời ạ! Thì ra tôi mới là chó độc thân nhỏ yếu đáng thương, ăn thức ăn chó cũng không biết!!

Chị Lý lại vỗ bả vai cô lần nữa, thấm thía nói: “Người trẻ tuổi, ngày thường phải quan sát nhiều hơn.”

--------------

An Mập: Tui cũng là chó độc thân đây! Ăn đồ ăn chó nhiều lắm rùi 🤣🤣!

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...