9. Tai mèo đuôi mèo play/ phục vụ lúc rời giường / "Chúng ta hẹn hò đi"
--------------
Sáng sớm, ánh mặt trời tiến vào chiếu lên khuôn mặt trắng nõn như ngọc, tạo ra màu sắc vàng dịu ấm áp.
Ân Kỳ Uyên mỉm cười nhìn mỹ nhân, nhịn không được chạm nhẹ lên lông mi của y. Thấy hàng lông mi run run, liên tục chớp chớp như sắp tỉnh lại, hắn lập tức ôm người ta giả vờ ngủ.
Nguyên Vãn Bạch mở mắt, nhìn thấy khuôn mặt lúc ngủ của nam nhân gần trong gang tấc. Y nghĩ đến lời nói hôm qua của mình, khuôn mặt nhỏ liền nóng bừng lên. Mỹ nhân xốc chăn, mở chiếc tủ cạnh đầu giường, lấy ra tai mèo cùng đuôi mèo đã giấu kĩ ở bên trong.
Cả tai và đuôi mèo trắng như tuyết, không lẫn chút màu sắc nào. Tiểu mỹ nhân chạm vào một chút, lòng bàn tay đều tê ngứa, y mím môi, soi gương đeo tai mèo lên đầu tóc, lại cong người, dùng hai ngón tay banh lỗ đít chặt chẽ ra rồi đút giang tắc vào bên trong.
Tiểu mỹ nhân bò lên giường, tay nắm thành quyền, làm động tác mèo vẫy tay rồi ghé sát vào nam nhân, đỏ mặt nhỏ giọng nói: "Meo ~ ông xã mau tỉnh dậy."
#xinnguon
Ân Kỳ Uyên run rẩy lông mi, không có phản ứng, tiểu mỹ nhân liền cầm lấy lông đuôi tuyết trắng quét qua cằm hắn.
Nam nhân trở mình, y liền nhét cái đuôi vào lòng bàn tay đang đặt bên cạnh người hắn, dùng tai mèo cùng mặt cọ sau lưng nam nhân: "Chồng yêu mau rời giường nào ~ đuôi của em có thể cho anh sờ nha ~"
"Nếu anh không tỉnh dậy thì bé mèo sẽ chạy trốn nha ~" tiểu mỹ nhân vừa nói vừa dùng đuôi vuốt ve lòng bàn tay hắn.
Ân Kỳ Uyên đè cái đuôi xuống, xoay người lại, cười: "Đây là bất ngờ mà tối hôm qua em nói?"
Nguyên Vãn Bạch bị vài lời kịch của mình làm đỏ cả mặt, nghe vậy y hừ hừ nói: "Đúng vậy, mèo nhỏ đã làm xong việc phục vụ rời giường rồi."
"Xong rồi?" Nam nhân nhướng mày, "Tinh túy của phục vụ rời giường là gì, em biết không?"
Nguyên Vãn Bạch đưa mắt ngó loạn, không dám trả lời. Ân Kỳ Uyên liền nắm lấy vòng eo mềm dẻo, làm y khóa ngồi trên người mình.
Mỹ nhân kinh hãi kêu một tiếng, khuôn mặt khẩn trương, hai tai mèo trắng mềm vểnh lên, dáng vẻ cảnh giác mười phần.
Ân Kỳ Uyên càng muốn trêu y. Cách áo ngủ hơi mỏng, hắn dùng lông đuôi quét qua trước ngực mỹ nhân. Hai núm vú tròn tròn lập tức run rẩy, xuyên thấu qua lớp áo trắng mỏng là núm ti đỏ bừng đang đứng thẳng.
"Ưm ~" tiểu mỹ nhân bắt lấy cái đuôi tà ác kia, nam nhân liền xách đuôi mèo mà đong đưa lúc lắc. Rất nhiều lần y sắp bắt được, hắn lại dùng sức kéo cái đuôi kia, khiến cả đầu giang tắc đang chôn trong lỗ đít cũng bị kéo về phía trước. Tiểu mỹ nhân không rảnh đi bắt, đành phải mềm như bông mà dịch mông lên trước.
Một loạt các động tác trêu chọc khiến khoé mắt tiểu mỹ nhân tiết ra nước, thân thể cũng hơi nhũn ra. Vật cứng chống sau đùi càng trướng to thêm một vòng, dù cách một lớp quần nhưng vẫn có thể làm mông y nóng bừng lên. Mỹ nhân nuốt nước bọt, không nghĩ đến cái đuôi nữa, chỉ muốn lập tức chạy trốn vào toilet rồi khóa cửa.
Nam nhân lại xoay người đè y dưới thân, thuần thục cởi quần áo y, lộ ra thân hình trắng nõn còn mang theo vệt đỏ của tình dục tối hôm qua.
Lông đuôi tùy ý quét qua vai cổ, núm vú đỏ bừng, đến vòng eo tinh tế, bụng nhỏ non mềm...... Mỗi một điểm mẫn cảm đều không buông tha, cuối cùng dừng lại ở bướm xinh trắng nuột trơn bóng, da lông cao cấp cọ xát qua hột le non nớt, lỗ niệu đạo nữ tính cùng hai cánh môi bướm kiều nộn, đến cả bé chim phía trước cũng không buông tha.
"Ha ha ha a ~ không thể...... Ưm ha không thể a ~ ha ha ha ngứa ~ đừng chơi nữa ~ ưm ông xã ~" dưới thân truyền đến cảm giác ngứa ngáy kỳ quái, đồng thời xuất hiện một loại xúc cảm không rõ, tê dại như có dòng nước chảy xiết qua lỗ đái be bé, còn có loại xúc cảm như bị châm chích ngứa rát. Tiểu mỹ nhân vặn vẹo eo, cánh môi hé mở, đôi mắt hơi tan rã, y thở phì phò xin tha. Chim nhỏ dần dần bị kích thích đến ngóc đầu dậy, sâu trong lỗ bướm cũng trào ra một dòng nước lồn nóng bỏng.
Đột nhiên, cảm giác ngứa ngáy dưới thân biến mất, dư vị tê dại vẫn còn dâng lên từng đợt, tiểu mỹ nhân mở to đôi mắt ngập nước, một nhúm lông ướt dầm dề chọc lên má y. Nam nhân cười nhẹ nói: "Đuôi mèo bị nước lồn của em thấm ướt rồi, sướng như vậy sao?"
Tiểu mỹ nhân đỏ mặt phủ nhận: "Không có, chỉ là em hơi ngứa thôi."
Ân Kỳ Uyên không thuận theo cũng không buông tha nói: "Thật sự? Em có muốn cặc bự của chồng gãi ngứa cho bướm nhỏ hay không?"
Tiểu mỹ nhân nhấp môi, tối hôm qua đã làm rất nhiều lần, nếu sáng nay còn chơi nữa thì quá không tiết chế, y...... y không cần đâu. Thế là mỹ nhân lắc đầu nói không.
Nam nhân nhìn tiểu mỹ nhân mạnh miệng, ánh mắt u ám. Hắn thu hồi cái đuôi trong tay rồi chuyển hướng, cắm vào lỗ bướm đã ướt đẫm. Tuy đuôi mèo chỉ to bằng hai ngón tay nhưng vừa thô vừa dài, cũng rất dai, sờ lên chỉ thấy cưng cứng. Một đầu của đuôi vốn đã nhét trong lỗ đít, hiện tại một đầu khác lại bị đút vào lỗ bướm phía trước, chỉ còn dư một đoạn lông dài ở giữa. Tiểu mỹ nhân nhìn thân dưới của mình, vẻ mặt y vừa khiếp sợ vừa thẹn thùng: "Sao có thể chơi cái đuôi như thế, anh, anh là biến thái sao!"
Nam nhân cười khẽ, bàn tay lại không chút do dự ấn người y xuống, đem đoạn lông còn dư lại từng chút nhét vào bên trong. Tiểu mỹ nhân khẩn trương tới mức banh thẳng chân, cảm nhận được thịt bướm mềm mại bị chọc phá, dị vật đụng vào điểm mẫn cảm, không giống cảm giác sung sướng như bị kích thích mạnh. Ngược lại mang theo một trận ngứa ngáy nhưng không thể gãi, giống như bị ngứa ở sau lưng, có người tới gãi nhưng cào cào cả bốn phía, vẫn không thể chạm đến điểm kia.
Đuôi mắt tiểu mỹ nhân đỏ lên, mũi mấp máy, trong miệng tràn ra một tiếng khóc khó nhịn. Y vội vàng nói: "Cái đuôi...... Mau rút ra."
Nghe vậy, Ân Kỳ Uyên liền bắt lấy cái đuôi xoay tròn bên trong, da lông cao cấp ngay lập tức chọc ngoáy chuyển động trong lỗ bướm chật hẹp, lông mao um tùm cọ lên niêm mạc mẫn cảm, tiểu mỹ nhân lập tức khóc kêu chống đẩy, tử cung theo bản năng càng siết chặt. Lỗ bướm cứ co rụt lại, thịt lồn ướt hồng đang bao bọc dị vật, bị mấy cọng lông thô ráp cọ cho càng ngứa, rồi lại sinh ra vài phần thỏa mãn, giảm bớt hai phần tê ngứa.
Chờ đến khi tiểu mỹ nhân khóc thở phì phò phản ứng lại, bướm xinh đã co rút không ngừng, cực kỳ dâm đãng mà chủ động nuốt ăn đuôi mèo. Trong lúc nhất thời, động tác của Ân Kỳ Uyên lại khó thâm nhập, hắn a một tiếng, cười nói: "Ai là biến thái? Ăn cái đuôi cũng vui vẻ như thế?"
Tiểu mỹ nhân đỏ hồng cả mặt, cố kẹp chặt chân cũng không được. Nam nhân cố định hai bên đầu gối y, dời đi mục tiêu, chuyển sang trêu chọc lỗ đít dâm.
*Giang tắc: hay còn gọi là phích cắm hậu môn
Giang tắc* chôn trong hậu huyệt bị kéo lên, Nguyên Vãn Bạch rơi nước mắt lắc đầu, đầu mũi nhọn trên giang tắc đột nhiên chọc phải tuyến tiền liệt mẫn cảm. Khoái cảm như điện giật truyền đến khắp người, da đầu tê dại, mỹ nhân sợ hãi kêu một tiếng. Ân Kỳ Uyên thấy thế liền chơi ác hơn, hắn giữ chặt đuôi mèo điên cuồng địt lỗ đít, đâm cho hai cánh mông mềm mại trắng nõn run rẩy, từng đợt sóng thịt nhộn nhạo rung động không ngừng.
"Ưm! Ách ư! A!...... Không! Ha! Ha a!" Tiểu mỹ nhân phát ra vài tiếng rên rỉ rách nát, cánh môi mở ra, thậm chí một tia nước dãi trong suốt cũng chảy xuống. Đôi con ngươi sáng trong bịt kín hơi nước, mỹ nhân thất thần mà rơi nước mắt xoạch xoạch.
Lúc này, bướm đĩ đã chịu đủ kích thích lại trào ra một đống nước lồn, thấm ướt cả lông mềm dính nhớp bên trong. Động tác thọc vào rút ra của nam nhân trở nên trơn tru mượt mà, thế là hắn lập tức nhét cả mảng lớn lông đuôi vào bướm y. Lông đuôi khô ráo lại lần nữa kích thích tử cung mẫn cảm đang cao trào, giống như đầu rắn lạnh lẽo trơn trượt đang ma sát trườn bò trong miệng tử cung.
"Ha ha ha ha ân a...... Không cần ~~~ cứu mạng ~~ ông xã ư ha ha! A ưm bướm nhỏ ngứa quá, từ bỏ...... không cần ha ha a! Tha em... Ông xã a a a ~~!"
"Em muốn gì?" Nam nhân gợi ý cho y, dùng con cặc căng phồng trong quần chạm vào chân mỹ nhân.
Khoái cảm song song, đặc biệt là cảm giác ngứa ngáy ở bướm khiến mỹ nhân sắp phát điên. Đại não y đã sớm quên sạch sẽ lời nói vừa nãy của mình, khuôn mặt nhỏ đầy nước ướt dầm dề, đặc biệt chật vật. Mỹ nhân đáng thương cầu xin: "Ha a...... Em muốn...... Em muốn chim bự của chồng ngăn ngứa."
Nam nhân cong khóe môi, thong dong cởi quần. Tiếp theo hắn bắt lấy một đoạn lông trong đó, đột nhiên rút đuôi mèo đang nhét trong lỗ bướm ra.
"A a a --" nháy mắt lồn non đã bị cọ xát mạnh mẽ, một trận kích thích ngứa ngáy khủng bố như dòng nước chảy xiết qua, tiểu mỹ nhân thấp giọng nức nở, mồm miệng không rõ nói: "A ưm...... Chồng ơi...... Mau giúp em chữa ngứa"
Ân Kỳ Uyên nắm eo mỹ nhân, cười nói: "Vội như thế? Em tự mình đến đây đi."
Nguyên Vãn Bạch có chút mờ mịt, ngay sau đó y bị xoay người một cái, khóa ngồi trên thân thể nam nhân. Cặc bự cương cứng thẳng tắp dán lên mép bướm ướt mềm, nam nhân nằm bên dưới, ánh mắt u ám tối sầm, nhìn thẳng vào y.
Tiểu mỹ nhân cắn môi, dáng vẻ xấu hổ buồn bực, nhưng bàn tay y lại gấp không chờ nổi mà đỡ cặc đút vào lỗ lồn. Vật thô to tiến vào bướm nhỏ mềm yếu, hai người đồng thời phát ra tiếng rên sảng khoái nhẫn nhịn đã lâu.
Tiểu mỹ nhân căng thẳng cắn khớp hàm, y nhắm mắt, ngay lập tức ngồi xuống sâu nhất. Thân chim thô to đầy gân xanh nháy mắt lấp đầy lỗ bướm, hung hăng quét qua thịt lồn đang phát ngứa, quy đầu chống ở cổ tử cung khiến miệng thịt nhỏ hẹp bị căng ra cực hạn. Nguyên Vãn Bạch dùng sức đong đưa mông về phía trước, không tới vài lần đã bị chọc mở cửa tử cung. Dâm dịch còn dư lại hôm qua lập tức quấn chặt lên đầu cặc thô to, dùng hết khả năng mà hút cắn.
Tiểu mỹ nhân phát ra một tiếng rên dài mê người, tử cung mẫn cảm phải chịu đủ kích thích bị con cặc nóng bỏng hoàn toàn xỏ xuyên. Khoái cảm vô cùng sung sướng dâng lên, mỹ nhân hồn nhiên quên mình mà nhấp mông lên xuống trên mặt giường, bướm nhỏ cũng sung sướng nuốt ăn dương vật. Một cái đuôi mèo tẩm đầy dâm dịch ướt dầm dề rũ xuống ở sau người, kết hợp với khuôn mặt hồng hào vì tình dục, nhìn y không giống như bé mèo yêu đứng đắn, mà giống như mộtt yêu tinh không biết tên chuyên đi hút tinh khí của người.
Nếu thật sự như vậy, hắn cũng cam tâm tình nguyện cho y hút, nam nhân thầm nghĩ. Sau mấy chục lần nhấp mông của mỹ nhân, hắn ngồi dậy, ôm thân thể mềm như bông kia vào trong ngực. Cặc bự điên cuồng đâm thọc trên dưới, cuối cùng Ân Kỳ Uyên hôn lên cánh môi no đủ hồng nhuận của y, rồi bắn tinh dịch trắng đục vào trong.
Tiểu mỹ nhân bị thân mật đến nhẹ nhàng thở dốc, y đắm chìm trong dư vị cao trào, ánh mắt mê ly.
Ân Kỳ Uyên lại hôn hôn hai bên tai mèo tuyết trắng, cười nói: "Tôi rất hài lòng về việc phục vụ rời giường của em. Hiện tại tôi có thể rời giường, chúng ta hẹn hò nhé."
-------------
An Mập:
Tai mèo đuôi mèo xù xù quá đúng ý tổng giám đốc Ân 🤭🤭🤣🤣🤣.
10. Tiểu mỹ nhân mê mang
"Thói ở sạch của anh vẫn không tốt lên sao" / chương cốt truyện
-----------------
Tuy giá trị dâm đãng kiếm rất khó nhưng giá trị tình yêu của sư huynh lại tăng rất nhanh, đã đạt đến 65 điểm.
Tiểu mỹ nhân ngồi trong lòng ngực nam nhân, quang minh chính đại gắp cà rốt trong bát mình sang bát đối phương.
Ân Kỳ Uyên hơi buồn cười nói: "Sao lại kén ăn như thế?"
Tiểu mỹ nhân chớp chớp mắt, dựa vào ngực hắn mềm mại nói: "Không phải ông xã đang ở đây sao. Anh ăn em không ăn, chúng ta vừa vặn bổ sung cho nhau."
Nghe vậy, Ân Kỳ Uyên quả thật không còn cách nào, gắp cà rốt lên ăn luôn.
Tiểu mỹ nhân nhìn hắn cười, tiếp tục ăn cơm, Ân Kỳ Uyên rũ mắt nhìn bộ dạng vui vẻ đến cong cong hai mắt của y, càng nghĩ càng thấy không đúng. Hắn giống như...... Bị tiểu trợ lý hấp dẫn đến mức không thể rời mắt?
Sau khi ăn xong, Nguyên Vãn Bạch chạy xuống từ trong ngực sư huynh, thấy nam nhân dọn dẹp đồ vật xong, lại đeo một đôi bao tay màu trắng. Y nhịn không được hiếu kỳ nói: "Vì sao anh muốn đeo bao tay ạ?" Rõ ràng hai ngày này hắn đều không đeo.
Nam nhân đang kéo bao tay lên trên, nghe vậy hắn liếc nhìn y một cái.
Mỹ nhân nói tiếp: "Thói ở sạch của anh vẫn chưa tốt lên sao?"
Ân Kỳ Uyên dừng một chút: "Đương nhiên là không."
Hai ngày này hắn quá mê ôm ấp tiểu trợ lý.
Nếu cứ như vậy thì chẳng phải hắn sẽ không thể cách xa đối phương? Sau khi mình cùng tiểu trợ lý ở bên nhau, em ấy không muốn thứ gì, mỗi ngày luôn đi theo mình đi làm, về nhà, lên giường...... Giống như đã tính toán cả đời sẽ như vậy, nhưng làm sao có khả năng này?
Cái gì em cũng không muốn, vì sao em ấy tiến vào giới giải trí, sau đó lại không tiếc bò lên trên giường tôi? Nếu đối phương vẫn là tiểu minh tinh, hắn sẽ cung cấp danh lợi, phân rõ ràng mua bán. Nhưng em ấy lại cố tình giải ước để làm trợ lý của hắn. Là do em muốn quá nhiều, biết tôi sẽ không đồng ý, cho nên lấy lùi làm tiến, chờ tôi rơi vào tay giặc, hoàn toàn không rời khỏi em, sau đó em có thể tùy ý khiến tôi đắn đo sao?
A...... Thói ở sạch vẫn chưa tốt lên sao? Tiểu mỹ nhân mờ mịt nhớ lại chuyện vừa nãy, y nói:
"Không phải anh vừa mới ăn cà rốt em gắp sao?" Nếu hắn có thói ở sạch thì chắc sẽ không thích ăn nước bọt của người khác nhỉ.
Ân Kỳ Uyên rùng mình trong lòng, xem ra miếng cà rốt vừa nãy là để thử hắn, việc mình giả vờ có thói ở sạch đã bị hoài nghi. Một khi y biết mình mắc chứng đói khát da thịt, không dán lên người y sẽ khó chịu thì đối phương khẳng định sẽ được một tấc lại muốn tiến một thước.
Hắn xoay người, cong ngón tay lên, vuốt ve lớp vải dệt màu trắng, nói: "Tôi vừa mới chịu đựng mà thôi, hiện tại hơi khó chịu, cho nên lại đeo bao tay."
Tiểu mỹ nhân hơi lo lắng: "A? Vậy ngày thường anh sờ em hôn em cũng thấy khó chịu sao?"
Nam nhân cứng người nhưng ánh mắt vẫn vững vàng, hắn gằn từng chữ một nói: "Thật sự hơi khó chịu."
"Nhưng gần đây tôi tính khắc phục thói ở sạch. Vì tôi rất muốn tiếp xúc với người khác, cho nên mượn thân thể của em để tăng sức đề kháng."
......?
Tiểu mỹ nhân cắn môi: "Ngay cả buổi tối đi ngủ anh cũng cắm bên trong, là vì muốn tăng sức đề kháng?"
"Đương nhiên, nếu không em nghĩ cái gì?" Nam nhân nhàn nhạt nói.
Cho rằng anh là tên biến thái, Nguyên Vãn Bạch âm thầm nói trong lòng.
Ân Kỳ Uyên thấy người ta không đáp lời mình, hắn thu hồi ánh mắt: "Em vào phòng nghỉ chơi di động nhé, tôi đi xử lý văn kiện chút."
Tiểu mỹ nhân chuyển động con ngươi: "Vậy có việc gì thì gọi em nha." Sau đó y đi vào phòng nghỉ, lấy ra trứng rung đã được cất giấu kỹ càng.
Nam nhân cúi đầu xử lý văn kiện, nỗ lực vứt hình ảnh tiểu trợ lý ra sau đầu. Trong nháy mắt, hơn nửa buổi chiều đã trôi qua, công việc vừa bận rộn vừa phong phú, nhưng trong lòng hắn lại thấy vắng vẻ, đôi khi tầm mắt còn không nhịn được ngó về phía cửa phòng nghỉ đã đóng chặt.
Hắn không gọi tiểu trợ lý thì y thật sự không đi ra? Muốn bắt được hắn, không phải nên tốn công sức nhiều hơn à, tại sao y còn chưa chủ động dính lấy hắn?
Nam nhân nắm chặt bút máy trong tay, một lúc sau hắn đứng dậy, gõ gõ cửa phòng nghỉ.
-------------
Cre ảnh: xin nguồn
An Mập: Chương 10 ngắn quá nên tui gộp lại lun :3
Bạn thấy sao?