Cốt truyện thế thân
(tác giả nói về cốt truyện ở thế giới thứ 4, ai lười đọc có thể lướt xuống đọc chương 13 nha 😁😁)
----------------
Trước lúc viết văn, tui không viết dàn ý, trong đầu chỉ có các loại play, tình tiết tự phát huy (từ cách hành văn trước đây của tui có thể nhìn thấy......)
Kết quả mỗi ngày tui đều buồn rầu vì cốt truyện
Trong thế giới này, lúc đầu tui đặt giả thiết là thế thân hiểu lầm:
Tổng tài Ân Kỳ Uyên mắc chứng đói khát da thịt đã nhiều năm, hắn chỉ có thể dựa vào các loại lông xù xù để miễn cưỡng giảm bớt chứng bệnh này (trong chương 6 thế giới 4 có nhắc tới phòng cuối tầng 3, thật ra bên trong phòng chứa đầy lông xù xù.)
(An M: Thấy nhìu cô tò mò lém mà 🤭🤭🤭. Còn play trong phòng nữa cơ :))))
Kết quả: sau khi có tiểu mỹ nhân, hắn vô tình rơi vào tay giặc*, bây giờ đã không cần lông xù nữa.
Hắn không nhận ra tình cảm của mình, miệng tiện nói tiểu mỹ nhân là vật thay thế giúp giảm bớt chứng đói khát da thịt. Tiểu mỹ nhân nghĩ mình bị xem như thế thân, thương tâm chạy trốn. Tổng tài liền hối hận, sau khi tìm được y, hắn nhận lỗi sai, thừa nhận tình cảm của bản thân. Hai người kết hôn trong ngọt ngào.
Thế giới 4 kết thúc.
Nhưng! Tôi phát hiện Ân tổng đã thoát khỏi khống chế của mình. Hiện tại trong đầu hắn đều là tiểu trợ lý thực sự thích tôi, cùng em ấy kết hôn cũng không tệ.
Tình tiết miệng tiện trở nên rất khó viết, tôi viết ra chắc hẳn sẽ không hay, không lưu loát.
Vì vậy sẽ có thêm vài chương cốt truyện, thịt sẽ giảm bớt.
Nhưng tui tạm thời không nghĩ ra nguyên nhân thế thân hiểu lầm, cảm thấy những chuyện như bị cha mẹ cản trở, bạch nguyệt quang giả dối, v.v cũng không đáng tin cậy.
Nếu không viết được thì đổi tiêu đề hoii. Từ thế thân xinh đẹp của tổng tài sửa thành tiểu trợ lý bên người tổng tài bá đạo!
A a a lúc gõ văn án tui thật sự không nghĩ nhiều như vậy, chỉ cảm thấy cốt truyện thế thân khi viết cảnh thịt sẽ rất ok, nhưng tui hoàn toàn không thể viết được.
Người xem cốt truyện của tui cũng không nhiều, tui dứt khoát hỏi nha.
*****
Muốn tiếp tục xem tình tiết thế thân hiểu lầm thì chọn 1
Không muốn xem hiểu lầm, muốn hai ngừi nhanh chóng kết hôn, viết thịt ngọt thì chọn 2
Hạn đến 12 giờ trưa mai, viết theo số đông nha.
Có ý kiến khác thì hãy đề cử, lần đầu tiên tui viết văn sẽ không viết nhiều cốt truyện.
.
.
13. Say rượu
"Anh ngốc quá, ngài Ân." / chương cốt truyện
-------------
"Ưm?" Nguyên Vãn Bạch ngái ngủ cuộn tròn trong lòng ngực nam nhân, mặt nhỏ bị chọc chọc vài phát.
"Em quên nói gì à?" Ân Kỳ Uyên bình tĩnh hỏi.
"Cái gì?" Tiểu mỹ nhân hơi nghiêng đầu nhìn hắn, trong con ngươi đen nhánh tràn đầy dấu hỏi chấm (?).
Nam nhân tức giận cúi đầu hôn y, mút mát khiến khuôn mặt non mềm của y hiện lên vết đỏ.
"Á á" Nguyên Vãn Bạch che mặt kêu, "Em nhớ rồi! Ngủ ngon! Ngủ ngon! Ông xã ~"
"Ừ, ngủ ngon." Khuôn mặt hắn khôi phục sự bình tĩnh, giống như người mút hồng cả mặt y không phải mình.
Gần đây sư huynh thật sự rất kỳ quái, tiểu mỹ nhân xoa xoa má, lặng lẽ dịch sang bên cạnh giường. Nam nhân liền bắt lấy y, ôm người ta rồi mò tìm vạt áo, bàn tay hư vén áo ngủ lên, nhẹ nhàng vỗ về thân thể trắng nõn như ngọc: "Em muốn đi đâu?"
"Anh, anh nói chỉ cần chúc ngủ ngon thì sẽ buông tha em." Nguyên Vãn Bạch run giọng.
Ai chịu được ngày nào cũng bị cắm bướm đi ngủ? Hai lỗ dâm dù không sưng thì cũng đang hồi phục, cứ như thế...... làm sao y kiếm giá trị dâm đãng được!
Ân Kỳ Uyên suy tư: "Tôi không chơi em, chúng ta cởi quần áo và ngủ cùng nhau nhé?"
Đây là lời của kẻ có thói ở sạch nói ra sao. Quả thật..., tiểu mỹ nhân lùi vào trong chăn, nam nhân liền ôm y trong lòng ngực, cuối cùng hai người vẫn trần trụi nằm sát nhau.
"Ngủ đi." Hắn tắt đèn, tiểu mỹ nhân cảm nhận được vật cứng nóng như lửa đang chọc vào mông mình. Y ngoan ngoãn nhắm mắt, ôm chăn giả vờ không biết gì, vì dựa lưng vào lồng ngực ấm áp rộng lớn của hắn nên mỹ nhân vốn đã buồn ngủ liền ngủ rất nhanh.
Ân Kỳ Uyên nảy sinh dục niệm trong bóng đêm, cuối cùng dưới tiếng hít thở nhẹ nhàng chậm rãi của tiểu trợ lý, hắn phải nhịn cho mềm xuống rồi đứng dậy sờ soạng di động đặt bên cạnh, mở ghi chú.
*
Một trăm cách kiểm tra người đó có thật sự thích bạn không
......
56, Thường xuyên chúc bạn ngủ ngon
Tuy y chỉ chúc ngủ ngon được ba ngày, nhưng làm tròn sẽ thành thường xuyên, hắn không chút do dự đánh dấu ✔️ rồi tiếp tục lướt xuống.
57, Quan tâm, lo lắng cho bạn, ví dụ như giúp bạn chắn rượu
Nam nhân trầm ngâm một lúc rồi đặt điện thoại xuống, vươn tay ôm người yêu đi ngủ.
......
"Tối nay có tiệc rượu, em đi cùng tôi nhé?" Ân Kỳ Uyên đứng ở huyền quan nói.
"Em cũng phải đi sao?" Nguyên Vãn Bạch ngẩn người nhìn hắn, "Nhưng tửu lượng của em không tốt, cũng không hiểu chuyện làm ăn......"
"Không sao, em không cần làm gì cả, cứ ở bên cạnh tôi là được."
Ân Kỳ Uyên thắt cà vạt cho tiểu trợ lý, sau đó hắn chỉ vào cổ mình, Nguyên Vãn Bạch liền mím môi kiễng chân lên. Sau khi thắt cà vạt cho hắn xong, y bị đè xuống, nhận được phần thưởng là một nụ hôn.
Khuôn mặt mỹ nhân hơi đỏ lên, gần đây sư huynh đối xử với y tốt quá...... Chẳng lẽ vì giá trị tình yêu tăng đến 75 điểm? Khi đạt tới 90 điểm, y sẽ chết trong đường mật sao? Dù nghĩ vậy nhưng mỹ nhân vẫn ngoan ngoãn ngẩng mặt cho ai đó hôn vài lần.
Ân Kỳ Uyên nhìn tiểu trợ lý liền cảm thấy ngứa ngáy trong lòng. Sau khi hai người mặc vest xong, hắn nắm tay mỹ nhân đi lên xe, dọc đường còn rảnh rỗi chơi đùa ngón tay y.
Lúc sắp đến công ty, nam nhân ho khan vài tiếng, đeo găng tay vào, bảo tiểu trợ lý đi theo phía sau mình. Hắn nghiêm mặt chào hỏi nhóm nhân viên rồi đi thang máy lên văn phòng riêng.
Nguyên Vãn Bạch hừ hừ trong lòng. Giả vờ nghiêm túc! Làm bộ làm tịch!
Quả nhiên, cửa văn phòng vừa đóng lại, nam nhân bắt đầu dùng các loại lý do để lôi kéo y vào trong lòng.
Lúc thì muốn kiểm tra xem thói ở sạch như thế nào, lúc thì 'Trợ lý Nguyên tôi có tài liệu cần em chuyển đi', ' Tôi có món ngon / đồ chơi thú vị muốn chia sẻ với em'...... Tiểu mỹ nhân đã nghe nhiều những lời ngụy biện này, nhưng bị lừa vài lần, y vẫn không nhịn được chạy vào lòng tổng tài.
Chớp mắt đã đến tiệc tối, khi Ân Kỳ Uyên dắt Nguyên Vãn Bạch đi vào hộp đêm, mọi người liền sững sờ nhìn hắn.
"Ân tổng đến rồi sao, hoan nghênh hoan nghênh! Mời đi bên này!" Một người sang sảng nói.
"Vị này là của Ân tổng......? Không biết tôi nên xưng hô như thế nào?" Một người khác cười tủm tỉm.
"Trợ lý của tôi họ Nguyên." Ân Kỳ Uyên cười nói.
"Được, tiểu Nguyên ngồi bên này nhé?"
"Không, cậu ấy ngồi cùng tôi." Nam nhân kéo Nguyên Vãn Bạch ngồi xuống bên cạnh mình.
Trong kinh doanh, lợi nhuận được đặt lên hàng đầu. Với thân phận địa vị của Ân Kỳ Uyên, bất kỳ yêu cầu lập dị nào đều được nhân nhượng, chưa kể hắn còn mắc bệnh sạch sẽ. Vì vậy trong bữa tiệc luôn có một chiếc ghế trống bên cạnh nam nhân. Dù mọi người rất nhiệt tình nhưng khoảng cách giữa họ vẫn được duy trì tốt.
Nghe thấy hắn cho người khác ngồi bên cạnh, mọi người liền kinh ngạc rồi nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, chỉ khẽ liếc mắt nhìn nhau.
"Phục vụ, mang một ly...... soda tới." Ân Kỳ Uyên trầm ngâm nói.
Mọi người lại kinh ngạc lần nữa, nam nhân cười nói: "Trợ lý của tôi không biết uống rượu, chê cười rồi."
Tiểu mỹ nhân ngồi ngay ngắn bên cạnh sư huynh, mặt hơi ửng đỏ. Tửu lượng của y không tốt...... Không phải không uống được!! Sau khi bắt gặp ánh mắt như có như không của mọi người, y chỉ muốn vùi đầu vào gầm ghế. Hình như nam nhân không hề phát hiện điều này, hắn nhìn thực đơn rồi gọi thêm món tôm ngọt.
Tiểu mỹ nhân xấu hổ và giận dữ, trộm đưa tay véo đùi hắn, Ân Kỳ Uyên coi như không biết gì, tiếp tục nói chuyện cùng mọi người.
"Ân tổng luôn sảng khoái như vậy! Chúc ngài tiền vào như nước ha ha, tôi kính ngài một ly!"
"Tôi cũng kính Ân tổng một ly, chúc ngài tài đạt tam giang, vận thông tứ hải!"
Ân Kỳ Uyên uống hết ly này đến ly khác nhưng sắc mặt vẫn không đổi. Bầu không khí trong phòng càng ngày càng tốt, lời kính rượu cũng càng ngày càng trôi chảy. Tiểu mỹ nhân nhìn sư huynh sắc mặt hồng hào, trong lòng hơi rối rắm, tốc độ rót rượu cũng chậm lại.
Ân Kỳ Uyên âm thầm nhìn trợ lý nhỏ bên cạnh, cố ý tỏ ra mình hơi say. Khi tiểu trợ lý lộ ra vẻ lo lắng, nhịp tim của hắn đột nhiên tăng nhanh.
Nguyên Vãn Bạch mím môi, muốn đứng dậy uống rượu giúp sư huynh, lại bị nam nhân kéo lại.
Sự nghi ngờ lóe lên trong con ngươi đen láy của tiểu trợ lý, Ân Kỳ Uyên nhìn y rồi cười khẽ, trên khuôn mặt tràn đầy niềm vui.
Hắn ấn người y xuống, đứng dậy uống thêm vài ly rượu, không hiểu sao đầu óc hơi lâng lâng.
Sau khi ngồi xuống, hắn thấy trong bát mình đầy đồ ăn, đều là rau xanh và đậu phụ. Còn tiểu trợ lý đang gắp thức ăn tức giận nhìn hắn, trong lòng nam nhân cảm thấy vô cùng thỏa mãn, hắn gắp rau lên ăn sạch.
Có người chú ý tới tình hình bên này, đôi mắt trừng to như sắp rơi ra. Trợ lý gắp gì ăn nấy, dáng vẻ Ân tổng cúi đầu dùng bữa (ăn rau) so với đứa trẻ ba tuổi nhà mình còn ngoan ngoãn hơn.
Nguyên Vãn Bạch hừ nhẹ một tiếng, gắp một con tôm ngọt. Trước đây y chưa ăn thứ này, chỉ ăn vài lần ở công ty, cảm thấy rất ngon, nhưng y không giỏi bóc vỏ tôm lắm nên hơi mờ mịt, vụng về.
Nam nhân ngoan ngoãn ăn xong rau vợ gắp, con ngươi trầm lặng liếc qua đây, theo bản năng nói: "Tôi giúp em."
Hắn bóc tôm rất thành thạo, véo, bẻ, dùng đũa kéo vỏ tôm, một con tôm đã được bóc vỏ hoàn chỉnh rơi vào bát. Tổng tài cầm đũa gắp tôm đưa đến miệng bé trợ lý, khi bắt gặp khuôn mặt đỏ bừng của y cùng với những ánh mắt bát quái xung quanh, Ân Kỳ Uyên mới bừng tỉnh.
Nơi này không phải văn phòng...... Tiểu trợ lý không ở trong vòng tay của hắn......
Hắn ngây người, đầu đũa liền nhẹ đi, tiểu trợ lý ngậm thịt tôm, phồng má nuốt nhanh xuống. Y nâng đôi mắt đen láy ướt át lên án hắn, trên cánh môi còn dính một chút nước sốt.
Ân Kỳ Uyên như quên mất những người khác, suýt nữa duỗi tay muốn lau sạch chút nước sốt kia. Xa xa truyền đến tiếng ho khan, có người đứng dậy, nâng chén nói: "Ngại quá, tửu lượng của tôi thật sự không tốt, tôi tự phạt một ly! Xin lỗi vì không uống tiếp được!"
Mọi người cũng đứng dậy cười nói: "Không sao, hôm nay tôi rất vui, mọi người đều uống nhiều, chuyện hợp tác rất thành công......" Cuối cùng người nọ uyển chuyển kết thúc tiệc rượu: "Tiểu Lý cậu giúp tôi đưa Ân tổng về nhé."
Tiểu Lý đáp lại. Nghe vậy Ân Kỳ Uyên buông tay, chậm rãi nói: "Không cần, tôi có trợ lý."
Mọi người không hiểu sao nghe thấy một tia tự hào trong lời nói của hắn, khóe miệng không khỏi giật giật.
Nam nhân đứng dậy, Nguyên Vãn Bạch cũng vội đứng lên, đỡ hắn đi về phía cửa. Khi ra khỏi hộp đêm náo nhiệt, nam nhân giống như món trang sức lớn hình người, hơn nửa cơ thể đều dựa vào y, Nguyên Vãn Bạch vừa di chuyển khó khăn vừa gọi điện thoại cho tài xế.
Ra khỏi cổng hộp đêm, khi chờ tài xế ở góc đường, Ân Kỳ Uyên lại đứng thẳng lưng. Tiểu mỹ nhân nghiêng đầu nhìn hắn, thấy sư huynh nhìn mình chằm chằm.
Thấy y quay đầu lại, Ân Kỳ Uyên giống như chó ngửi thấy mùi xương, lập tức hôn lên đôi môi ẩm ướt còn dính chút nước sốt.
Tiểu mỹ nhân trợn tròn mắt, lui về phía sau vài bước, nam nhân không thuận theo cũng không buông tha mà dán sát người y, miệng còn lẩm bẩm gì đó.
Y cứ lùi về sau đến khi lưng chạm vào gốc cây, tiểu mỹ nhân ôm đầu ngồi xổm xuống, nghĩ thầm sư huynh đang say rượu có lẽ sẽ không nhìn thấy mình đâu.
Ai ngờ giây tiếp theo mặt nam nhân liền đụng vào mặt y. Tiểu trợ lý lập tức đứng dậy, hắn cũng đứng dậy theo, khi y ngồi xổm hắn cũng ngồi xổm. Hai người cứ đứng lên ngồi xuống như vậy vài lần, giống như đang đối mặt nhau thực hiện động tác squat.
Ánh trăng mơ hồ xuyên qua cành lá của đại thụ phía sau, chiếu vào người trước mặt tạo nên một cái bóng mờ mờ. Tiểu mỹ nhân lại ngồi xổm xuống, đột nhiên y bật cười: "Anh ngốc quá, Ân tổng."
Ánh mắt nam nhân có chút mê mang, sau khi ý thức được mục tiêu của mình ngoan ngoãn không nhúc nhích, hắn lập tức cúi đầu hôn y một cái.
Khi tài xế lái xe đến, anh nhìn nửa ngày mới phát hiện có hai người ngồi xổm dưới bóng cây đang ôm hôn nhau.
【 Lời tác giả: 】
Thống kê xong, số người bình chọn 2 nhiều hơn 1.
Mở ra sinh hoạt ngọt ngào, tui hơi trầm mê cốt truyện ha ha ha, đoán xem chương tiếp tui có viết cảnh thịt không
---------------
Cre ảnh: xin nguồn
An Ngáo: Tui sắp đào hố mới, rất dảk 😁😁😁.
Bạn thấy sao?