Thủ dâm bị phát hiện / ma kiếm trừng trị bướm non / dâm thủy tung tóe, bị lưỡi gian liếm bướm ăn sạch
-------------
"A —— ngươi, ngươi sao đã trở lại, ô ô ~ buông ra được không, bướm nhỏ phải bị nóng hỏng rồi ~" Nguyên Vãn Bạch tiếng khóc kêu thảm thiết.
"Không trở lại làm sao biết ngươi phát dâm" Ân Kỳ Uyên chuyển động kiếm trong tay, vừa lòng mà nhìn người dưới thân run rẩy.
"Ngày hôm qua đau lòng ngươi là lần đầu tiên, cuối cùng không chịch tiếp." nam nhân cúi người sát bên tai y "Kết quả, ta không ở đây, ngược lại tự mình trộm chơi bướm, xem ra ta không thỏa mãn ngươi."
Hơi thở nam nhân nóng rực phun lên vành tai mẫn cảm, nhìn chằm chằm đến khi nó chậm rãi hồng lên. Thấy thanh niên trầm mặc, hắn thấp giọng tà tứ nói "Thích thanh kiếm này như vậy à?"
"Không, không thích" Nguyên Vãn Bạch chịu đựng sợ hãi mà nói lắp, hiện tại bộ dáng sư huynh rất dọa người.
"Kia, thích dương vật lớn không? Hôm nay khai bao tử cung ngươi nhé?" Nam nhân nhướng mày.
Này, này...... Thanh niên chần chờ, tử cung nhỏ như thế làm sao đi vào được.
"Hừ" Ân Kỳ Uyên cười lạnh. Nhìn ánh mắt dao động của thanh niên, y không dám trả lời, hắn quyết tâm phải trừng trị cái miệng nhỏ tham ăn này.
Nháy mắt, ma khí màu đen hóa thành dây thừng, quấn lấy vòng eo thanh niên, sau đó kéo lên.
Mỹ nhân chân đã mềm nhũn còn bị bắt đứng trên mặt đất, kinh sợ cùng nghi hoặc mà nhìn về phía Ân Kỳ Uyên.
Nam nhân tàn nhẫn nhéo núm vú ửng đỏ đang dâm đãng dựng thẳng của Nguyên Vãn Bạch, sau đó đem chuôi kiếm còn dư lại một chút hoàn đẩy mạnh vào lỗ bướm y.
"Ô a ——" vật nóng dễ dàng đâm thẳng miệng tử cung, thịt non mềm đô đô chấn kinh mà run lên.
"Kẹp bướm vào cho ta!" Ân Kỳ Uyên phẫn nộ quát, "Trong vòng mười lăm phút, phải đứng như vậy, chuôi kiếm không được rơi xuống."
Nguyên Vãn Bạch bị dọa đến giật mình. Xong đời, sư huynh tức giận, nếu y làm không được, khẳng định sẽ bị phạt thật thảm.
Y nỗ lực đề khí hít sâu, ý đồ dùng bướm khóa chặt chuôi kiếm.
Nhưng chuôi kiếm chỉ là một bộ phận nhỏ của ma kiếm, thân kiếm chiếm trọng lượng lớn nhất. Dưới tác dụng của trọng lực, dù thanh niên nỗ lực co rút lỗ bướm như thế nào, chuôi kiếm đều thong thả từng chút mà trôi dần xuống.
Nguyên Vãn Bạch khóc không ra nước mắt, như vậy sẽ không chịu đựng nổi mười lăm phút sao? Y muốn trộm khép lại hai chân để kẹp lấy thân kiếm đang rơi xuống, nhưng dù thế nào cũng không có sức lực.
Chân y mềm đến vậy sao? Thanh niên nghi hoặc mà nhìn xuống, phát hiện hai tia ma khí khác nhau đang siết chặt hai mắt cá chân mình, hoàn mỹ ngăn trở ý đồ của y. Ý thức được thanh niên giãy giụa, ma khí trên eo siết càng chặt. Sợ y thoát lực mà ngồi xuống, một đoàn ma khí còn bay qua, rất tri kỷ mà nâng đỡ cặp mông trắng nộn.
Ô ô ô ~ Nguyên Vãn Bạch không còn cách nào, y ngừng thở, nỗ lực siết hông cũng không kẹp được chuôi kiếm, nhịn không được nước mắt lưng tròng mà nhìn về phía nam nhân.
Ân Kỳ Uyên nhìn thanh niên vừa đáng thương vừa đáng yêu, nhịn không được lộ ra một tia ý cười. Hắn ho nhẹ một tiếng, đi lên trước.
"Cho ngươi hai lần trợ giúp" nói xong, hắn một lần nữa đem chuôi kiếm sắp rơi xuống đẩy trở về.
Nguyên Vãn Bạch đôi mắt tỏa sáng, cảm kích không thôi mà nhìn sư huynh, hoàn toàn quên mất hắn chính là đầu sỏ gây tội làm y phải lăn lộn.
Nhìn thoáng qua đồng hồ nước tính giờ ở xa, thanh niên cảm thấy mình hấp dẫn, vội vàng tiếp tục thu bụng hút khí, xoắn chặt lỗ bướm.
Từng giọt thời gian trôi đi, mỹ nhân nắm chặt hai tay trắng bệch. Y nhắm mắt, dùng sức đến mi mũi nhăn lại, cả mặt lẫn cổ đỏ lên mướt mồ hôi. Toàn thân trên dưới phảng phất chỉ còn lại bướm dâm kiều nộn đang kẹp chuôi kiếm phủ đầy ma văn nhiệt năng.
Chính là thịt bướm mẫn cảm không như ý nguyện của chủ nhân, vách thịt sưng đỏ no trướng phân bố ra từng tầng mật dịch. Ngay từ đầu nước dâm không kịp chảy ra, bị ma văn chặn lại. Nhưng dần dần, mật dịch càng ra càng nhiều, đem chuôi kiếm đen nhánh phun cho tỏa sáng.
Dâm dịch làm tốc độ chuôi kiếm rơi xuống càng nhanh, Nguyên Vãn Bạch đuôi mắt đỏ lên, hai chân run càng thêm lợi hại. Đột nhiên, chỗ sâu trong miệng tử cung không nhịn được mà phun trào một đợt thủy triều ướt át, nước dâm từ miệng tử cung vội vàng phun ra, đánh ướt một nửa chuôi kiếm.
Cột nước kịch liệt làm chuôi kiếm trôi xuống dưới, mắt thấy nó sắp rơi xuống mặt đất. Ân Kỳ Uyên nhanh tay nhanh mắt, nắm lấy vỏ kiếm lại lần nữa đẩy mạnh lên.
"Tích —— đạo cụ thủ dâm đặc thù hoàn thành một lần, giá trị dâm đãng+3, tiến độ 15/1000"
"Y a ——" thịt bướm đang cao trào bị hung hăng cọ xát thọc xuyên, miệng tử cung bị kiếm mạnh mẽ chọc đỉnh. Thân thể mềm mại của mỹ nhân chấn động, vú lớn trước ngực ưỡn lên, bụng nhỏ đáng thương hơi lõm xuống tạo thành từng đợt thịt sóng, dẫn tới tầm mắt nam nhân như sói đói đầy lửa nóng.
"Lần trợ giúp cuối cùng đã dùng hết, còn lại chưa đến nửa khắc" tiếng sư huynh truyền đến, mang theo cảm xúc ẩn nhẫn cực điểm.
Nguyên Vãn Bạch còn đắm chìm trong khoái cảm cao trào. Bướm nhỏ mẫn cảm triều xuy liền đem chuôi kiếm bao bọc gắt gao.
Qua một hồi lâu, dư vị khoái cảm tiêu tán. Nguyên Vãn Bạch gian nan mà phục hồi lại tinh thần, chuẩn bị nỗ lực kiên trì thêm lần nữa.
"A nha —— Ưm a —— cái, ô ~ cái vật gì đang động a a a a" Bé bướm lầy lội phát trướng đột nhiên truyền tới khoái cảm đáng sợ, làm mỹ nhân vừa bình ổn nháy mắt hồn phi phách tán.
Chỉ thấy ma kiếm nằm trong khe thịt phía dưới, như cảm ứng được gì đó, kịch liệt chuyển động đâm lên. Đâm thọc liên tiếp làm thân kiếm đong đưa trước sau. Có thể suy đoán được, chuôi kiếm thô ráp nóng bỏng kia như thế nào trong thịt trai nhiều nước sốt tùy ý xuyên qua đảo lộng.
Nguyên Vãn Bạch bị chuôi kiếm như cá sống cựa quậy dâm loạn không ngừng, bị kiếm gian dâm chơi đến thần trí hoàn toàn biến mất, chất dịch tanh ngọt từng cỗ mãnh liệt tiết ra. Nhưng ma kiếm rõ ràng càng đánh càng hăng, như cá bơi ngược dòng, tắm nước dâm mà hướng miệng tử cung mềm đô đô đánh tới.
"Không! Nơi đó không thể a ——" mỹ nhân bị đỉnh lộng đến khóc thét chói tai. Ma kiếm như biết tử cung chính là suối nguồn dâm dịch, không ngừng mạnh mẽ chọc phá. Tử cung mấp máy chặt chẽ, thề muốn bảo vệ cho trinh quan cuối cùng, nhưng lại mặc kệ thịt bướm chịu khổ!
Niêm mạc non mịn bị căng đến sung huyết, quá nhiều dâm thủy làm lỗ bướm sưng to phồng. Hiện tại lại bị mạnh mẽ đảo lộng, mỗi một tấc thịt non đều run rẩy chịu đủ dâm dục tàn phá.
"Mau ô! Mau giúp ta lấy ra, không được...... Ta, a, ta nhận thua a ——" Nguyên Vãn Bạch bị chơi thảm, cao trào từng trận mà bùng nổ, hoàn toàn không cho người cơ hội nghỉ ngơi.
Hệ thống lên tiếng nhắc nhở giá trị dâm đãng gia tăng, nhưng y đang hãm sâu trong tình triều, hoàn toàn không chú ý.
Nam nhân đã sớm bị cảnh tượng dâm loạn này kích đến dục hỏa tăng vọt. Nghe vậy, hắn gấp không chờ nổi mà đi về phía trước, cánh tay dùng lực tát mạnh mông phì trắng mềm của mỹ nhân. Theo tiếng nức nở đáng thương, ma kiếm cuối cùng phải rời khỏi lỗ bướm, chấn động mà "Loảng xoảng" rơi xuống mặt đất.
Ma kiếm không cam lòng mà ra sức quay cuồng, hấp thụ nước sốt dâm dịch phun tung toé trên mặt đất. Nguyên Vãn Bạch bị dâm kiếm đáng sợ dọa tới mức cổ họng nghẹn ngào, thân mình không nhịn được phát run.
Ân Kỳ Uyên thu hồi ma khí trên người thanh niên, Nguyên Vãn Bạch lập tức mềm mại ngã xuống trong lòng ngực hắn, run giọng lên án: "Có phải ngươi động tay động chân hay không, kiếm như thế nào sẽ nóng lên, còn, còn lộn xộn"
Nam nhân ôm y ngã vào trên giường, tách hai chân y ra đặt trên vai rộng của mình, nắm eo nhỏ đem cả người y nâng lên.
"Ta không làm gì cả, đây là kiếm khắc vằn nước của Ma tộc, đặc biệt có phản ứng với nước."
Nói xong, hắn cười nhẹ "Người khác đưa tới, ta cũng chưa thử qua, không nghĩ đến đây là bảo bối."
Nam nhân dí sát đầu vào bướm y, tay không ngừng xoa bóp thịt non ở eo y. Chuông cảnh báo trong lòng Nguyên Vãn Bạch reo liên hồi. Hiện tại, y đang dạng chân cưỡi trên vai nam nhân, tư thế này khiến bướm non mở rộng ra, quá dễ dàng phát sinh gì đó. Y dùng tay đè lại cái đầu dí sát của nam nhân, khô cằn hỏi: "Ngươi, ngươi muốn làm gì!?"
Ân Kỳ Uyên si mê nhìn môi bướm dâm mỹ trước mắt, lẩm bẩm nói: "Vừa nãy nhiều nước ngọt như vậy lãng phí quá, ta muốn nếm thử."
Cái gì... A, mỹ nhân còn ngây ngốc, y tưởng sư huynh muốn banh bướm mình ra xem như lần trước. Đầu nam nhân đã dễ dàng tránh thoát khỏi tay y, đem môi lưỡi dán vào bướm nhỏ lỏa lồ dâm ướt.
Nơi đó đầy nước dơ như thế, làm sao, làm sao có thể ăn, hơn nữa sư huynh vẫn luôn cao cao tại thượng ......
Nguyên Vãn Bạch kinh hoảng mà giãy giụa, lại bị cường ngạnh chế trụ. Y vội vàng nhuyễn thanh khuyên "Không cần dùng miệng, dùng ngón tay được không, giống như ngày hôm qua, tùy tiện để ngươi đâm... Ngươi muốn ta nói thế nào cũng, cũng đúng."
Nam nhân dừng một chút, nhưng nháy mắt, hắn lại mạnh mẽ chuyển động lưỡi đem bướm non dính dâm dịch trong suốt liếm sạch sẽ. Bốn cánh môi bướm lớn nhỏ bị liếm lộng từng ngõ ngách, đến hột le nho nhỏ cũng run rẩy.
"Ô ô ~ ưm a ~" mỹ nhân bỏ hết vốn gốc vào lời nói mềm mại kia, thế nhưng, không có chút tác dụng nào. Y bị đầu lưỡi linh hoạt liếm đến kêu thê thảm.
Nam nhân hiển nhiên không thỏa mãn với chút thanh dịch bên ngoài. Hắn đem đầu lưỡi thâm nhập khe thịt sưng đỏ. Đầu lưỡi ở trong lỗ bướm nhỏ hẹp đảo quanh, đem thịt bướm dính nước dâm mút đến tấm tắc rung động. Nguyên Vãn Bạch hai mắt đẫm lệ, chỉ có thể khụt khịt phát ra tiếng hừ hừ nhỏ bé yếu ớt.
Ân Kỳ Uyên bị dâm thủy thơm ngọt trong miệng làm đến phát cuồng, cảm thấy mình liếm hút quá chậm. Thế là hắn dùng tay nâng mông thịt trắng trẻo của mỹ nhân lên, sau đó giống như khuấy đảo hồ nước dâm, giống như chết đói mà ngẩng đầu liếm mút lỗ bướm chảy ra mật dịch.
Nguyên Vãn Bạch không có trọng tâm mà hướng về phía trước, phát ra tiếng kêu sợ hãi. Y có thể dùng tay đè lại bả vai nam nhân, nhưng lại bị khoái cảm ở hạ thân ma xui quỷ khiến mà dùng hai chân kẹp lấy cái đầu đang thác loạn kia.
Cảm nhận được mỹ nhân đáp lại, nam nhân càng thêm hưng phấn, vừa mút lộng miệng bướm vừa dùng đầu lưỡi trong lỗ bướm đâm lên.
Đầu lưỡi linh hoạt từng chút một mà điên cuồng đâm, gian dâm thịt non mẫn cảm. Mỹ nhân mềm mại như nước, hoàn toàn không chống đỡ được khoái cảm bị sư huynh âu yếm chơi đùa, tự sa ngã mà dùng chân đem đầu nam nhân kẹp càng chặt.
Lại một lần triều xuy nữa, Ân Kỳ Uyên nuốt ngụm nước ngọt trong suốt cuối cùng, miệng bướm sưng đỏ yếu ớt mới có cơ hội khép lại đi nghỉ ngơi.
Bị bắt đứng liên tục, cưỡi lộng dâm loạn, cuối cùng mỹ nhân được đặt trên giường ngủ. Tiểu đáng thương sắc mặt trắng bệch, ánh mắt tan rã, hai đùi nhũn ra, ở trên giường run nhè nhẹ.
Đột nhiên, bên tai truyền đến tiếng nói trầm thấp của nam nhân, Nguyên Vãn Bạch không nghe rõ, gian nan nghiêng đầu. Y thấy cánh môi sư huynh đỏ bừng ướt át, lúc này hơi mở ra, hơi thở tanh ngọt phun vào màng nhĩ mẫn cảm.
"Quả thật rất ngọt" sư huynh khen, trên mặt còn mang theo hưng phấn ửng hồng, "Ngươi vừa nhận thua, hiện tại chúng ta có phải tính đến việc trừng phạt hay không."
"Tích —— mục tiêu giá trị tình yêu 65" tiếng hệ thống vang lên.
Trứng màu 4:
Nguyên Vãn Bạch đáy mắt lên men, mình thê thảm như thế mà sư huynh còn không chịu buông tha, giá trị tình yêu này là giả đi, thế là xoay đầu tỏ vẻ phản kháng.
Ân Kỳ Uyên không thuận theo, cũng không buông tha mà tiến lên, nói: "Ta trước kia đã nói qua, hôm nay phải cho khai bao tử cung ngươi."
"Ngươi rõ ràng hỏi không tốt!! Ta không đáp ứng", mỹ nhân nghẹn ngào mở to hai mắt lên án nói.
Nhìn ra giọng mỹ nhân như khóc đến nơi, nam nhân lấy một viên đan dược nhuận hầu tốt nhất, săn sóc đút y. Nguyên Vãn Bạch lập tức cảm thấy khá hơn nhiều, nhuyễn thanh cầu xin: "Hôm nay ta mệt mỏi quá, hôm nào lại nói được không."
Ân Kỳ Uyên cười nhẹ, lại lấy ra một viên đan dược, "Viên này có thể giúp ngươi đỡ hơn, ăn xong mệt mỏi trên người hoàn toàn tiêu trừ."
Nguyên Vãn Bạch thấy không ổn, cắn môi dùng mọi cách chống đỡ, lại bị bàn tay to thô ráp của nam nhân dâm chơi toàn thân. Nháy mắt y liền nhịn không được há miệng rên rỉ, Ân Kỳ Uyên nhân cơ hội này đem đan dược đút vào.
Đan dược vào miệng là tan, tinh lực nhanh chóng khôi phục lại, y thấy nam nhân ngồi dậy cởi quần áo, bộ dáng lập tức phải làm. Nguyên Vãn Bạch la hoảng lên, dịch đến mép giường cuộn tròn thân thể, còn dùng đôi tay che kín bướm nhỏ dưới thân.
"Bướm ta bị căng đến lợi hại, vừa hồng vừa sưng, làm một chút cũng không tốt, ba, không năm ngày sau lại...... A ——!"
Nam nhân duỗi tay bắt lấy mắt cá chân y, kéo ra đôi tay đang che bướm.
---------------
Lời editor: Vừa edit vừa hỏny
【 Lời tác giả 】
Trứng màu là sư huynh mượn cớ trừng phạt trêu đùa tiểu mỹ nhân, ý đồ khai bao tử cung
Mỹ nhân khóc khanh khanh: Chẳng lẽ ta bị chơi càng lợi hại, giá trị tình yêu càng cao sao, sư huynh thật biến thái ô ô ô ~
Bạn thấy sao?