Chương 8: 7. Mỹ nhân cảm thấy thẹn (chương cốt truyện )

Nghe tiếng cửa mở, Nguyên Vãn Bạch kinh ngạc xoay người lại.

Thanh niên trước mắt mặc trường bào nguyệt bạch khiến dáng người y càng thêm cao dài tinh tế. Một đầu tóc đen như mực hơi vén sau tai lộ ra khuôn mặt nhỏ đỏ ửng vì bị hơi nước bốc lên, đuôi mắt còn mang theo tình dục chưa tan.

Ân Kỳ Uyên hô hấp cứng lại, bất động thanh sắc mà đi lên trước ôm người nọ trong lòng ngực, hôn hôn đuôi mắt hồng hồng của mỹ nhân: "Tỉnh nhanh như vậy?"

Nghe được tiếng nhắc nhở giá trị tình yêu dâng lên, Nguyên Vãn Bạch mừng đến mê hoặc, mềm mại ngã xuống trong lòng hắn, chỉ ưm một tiếng đáp lại.

"Lại nói tiếp, đệ cũng ở đây mấy ngày rồi..." Nam nhân đè lại vòng eo mỹ nhân, trầm giọng nói "So với trước kia, hiện tại chắc đệ không dễ chịu lắm."

Nguyên Vãn Bạch bị sờ đến càng mềm, không muốn xa rời mà đem đầu chôn trước ngực hắn. Nghe vậy, y nghi hoặc suy nghĩ một chút. Tuy mấy ngày nay sư huynh chơi y quá mức, nhưng... Ở cùng người mình thích thì sao không dễ chịu được?

"Thiên Huyền Tông đã lập thiếu chủ mới, sẽ không tới cứu đệ. Đệ chỉ có thể làm tù binh..." Nam nhân nhéo cần cổ non mịn của mỹ nhân, để y đối mặt với mình, thanh âm tràn ngập dụ hoặc "Đương nhiên, đệ có thể đổi thân phận, hơn trước kia... Không, so với sinh hoạt trước kia càng tốt hơn."

"Đệ nguyện ý không?" Ân Kỳ Uyên yên lặng nhìn đôi mắt y, giọng nói của hắn hơi vội vàng.

Gì vậy...... không hiểu rõ nữa, Nguyên Vãn Bạch nghe thấy liền choáng váng. Mình tới tiểu thế giới này để cứu sư huynh, thân phận gì cũng không quan trọng. Nơi này không dễ chịu...... đổi nơi khác sinh hoạt tốt hơn? Từ từ, chẳng lẽ sư huynh muốn tiễn mình đi??

Nguyên Vãn Bạch mở to hai mắt, "Ta không...... Ưm". Nam nhân hô hấp dồn dập, đôi mắt đỏ lên, lập tức đè mạnh ót y, dùng miệng ngăn chặn lời y nói chưa hết.

"Ưm ô ô, khụ... Không được... A... Ưm... Đủ rồi..." nam nhân không để yên, chỉ tạm dừng một chút, thấy y tỏ vẻ chống cự, hắn liền hung hăng hôn hít. Đến khi cánh môi non mềm sưng đỏ, thịt mềm ở khoang miệng ẩn ẩn đau, mỹ nhân thở không nổi, hắn mới buông người ra.

Hô hô ~ thanh niên đang thất thần thở dốc nghe được tiếng nỉ non bên tai "Nếu đệ không muốn làm đạo lữ của ta thì chỉ có thể trần truồng mỗi ngày nằm trên giường bị ta địt......"

Đạo lữ? Sư huynh không phải muốn đuổi ta đi, là muốn cùng ta thành hôn!? Có chuyện tốt như này sao! Nguyên Vãn Bạch lựa chọn xem nhẹ vế sau, như gà mổ thóc mà dùng sức gật đầu liên tục, lớn tiếng nói: "Ta đương nhiên là đạo lữ của huynh!!"

Ân Kỳ Uyên thấy người yêu đồng ý liền ôm chặt y trong ngực, chỉ cảm thấy trái tim như bị lấp đầy. "Tốt, tốt... 7 ngày sau chúng ta sẽ cử hành đại điển song tu." Tuy Vãn Bạch bị uy hiếp mới đồng ý, mình... lại đê tiện như vậy, nhưng hắn sẽ đối xử tốt với y, hắn tin sẽ có ngày Vãn Bạch thật sự thích mình.

......

Đại điển song tu chưa đến một ngày đã truyền khắp hai giới tiên ma.

Lúc này, tại chỗ giao giới tiên ma, trong một khách điếm lớn, chúng tán tu đang nghị luận sôi nổi.

"Lần này đại điển song tu thật là quái dị, một kẻ là Ma Tôn, một người là thiếu chủ cũ của Thiên Huyền Tông, kết hợp lại thật tấm tắc" một lão giả lắc đầu nói.

"Ta nghĩ là Thiên Huyền Tông bị đánh bại, liền sử dụng chiêu mỹ nhân kế." Một ma tu hét lên.

"Ma Tôn thì mỹ nhân nào chưa thấy qua, nếu hắn thật sự muốn thì đệ nhất mỹ nhân Ma tộc cũng phải chịu, sao lại muốn một tù binh làm đạo lữ......" Một nam nhân áo đen trầm tư.

"Các ngươi không biết chuyện này." Một nam tử trung niên mặc áo dài phe phẩy quạt cười nói.

"Gì?" Mọi người đồng thời nhìn về phía hắn, "Ngươi nói xem?"

"Ta có bằng hữu làm việc bên người Ma Tôn, hắn nói chuyện này thật ra đã có dự tính từ sớm...... Một năm trước, khi Ma Tôn chưa bước lên tôn vị, liền ngẫu nhiên thấy thiếu chủ Thiên Huyền Tông. Vị thiếu chủ kia bạch y phiêu phiêu, tuấn dật phi phàm, đoan chính, đầy khí chất tiên nhân. Ma Tôn đã nhất kiến chung tình, nhưng thân phận đối lập, chỉ có thể âm thầm thề, nhất định phải cướp được người trong lòng. Thế là nửa năm sau, hắn ở Ma giới bộc lộ tài năng, đoạt được tôn vị, đánh bại Tiên giới, cố ý bắt người làm tù binh."

"A ~~" mọi người bừng tỉnh đại ngộ. "Trách không được trong thời gian ngắn Ma Tộc liền đổi chủ, còn cùng Tiên giới đánh một trận. Thì là trước đây luôn che giấu thực lực, vì người trong lòng mới khai triển mũi nhọn."

"Trách không được liền làm đại điển song tu, thì là bạch nguyệt quang trong lòng a"

"Ta nói Thiên Huyền Tông làm sao đổi thiếu chủ mới nhanh như thế, sợ phải nhận tai họa ha ha ha ha ha."

Trong lúc nhất thời, các điểm lớn đáng ngờ được giải thích, mọi người đều cảm thấy cách nói này rất có lý, thậm chí có người gấp không chờ nổi mà đem chuyện bát quái truyền âm cho bằng hữu.

Kết quả không tới nửa ngày, chuyện xưa của Ma Tôn cùng bạch nguyệt quang truyền ra khắp nơi, còn có người coi đây là cơ sở để viết thoại bản tình yêu của hai người.

......

Ân Kỳ Uyên đang ở trên ghế nằm, ôm ấp mỹ nhân xem thoại bản kia.

"Chỉ thấy thiếu chủ tông môn thanh lãnh bị Ma Tôn dùng ma khí bắt làm tù binh, y tự biết trong hai giới tiên ma, chạy trời không khỏi nắng. Thế là nhắm chặt đôi mắt đẹp, thẳng tắp nói ngươi giết ta đi. Ma Tôn cười khẽ, không để ý đến mọi người ở đây, khẽ nâng cằm đối phương hôn lên. Tù binh cố chống lại môi lưỡi của hắn, không thể tin được mở to hai mắt, Ma Tôn ở bên tai hắn nỉ non, ta như thế nào sẽ giết ngươi, vậy không phải muốn mạng của ta sao? Chúng ma tu sôi nổi ồn ào, chúc mừng tôn thượng được đền bù như nguyện."

Nguyên Vãn Bạch mặt đỏ tai hồng, y cũng từng ảo tưởng mình cùng sư huynh ôm hôn trước mặt mọi người, nhưng không tới nỗi như thoại bản viết, còn mang tình tiết nông nổi a, tưởng tượng có rất nhiều người thấy được thoại bản này, y liền cảm thấy thẹn không thôi. Y giãy giụa, gập lại thoại bản, mạnh mẽ nói "Đừng nhìn, đều là bịa hết, viết không hợp lý chút nào!"

Nam nhân ngửi được mùi ngon, nghe vậy đoạt quyển sách trên tay mỹ nhân, khẽ cười: "Ta cảm thấy rất có ý tứ, đệ có muốn đôi ta làm giống như thoại bản không?" Nếu mình cùng Vãn Bạch bắt đầu như thế cũng không tồi, hẳn là y sẽ thích mình thêm một chút......

Tưởng tượng mình bị lỗ to sau khi trải qua ba ngày kia với thân mình trần trụi không xuống nổi giường, Nguyên Vãn Bạch mặt càng đỏ hơn, sao có thể viết như vậy a a a!! Thế là y không dám nói tiếp nữa, tùy ý để nam nhân mở chương tiếp theo của thoại bản.

Thoại bản kế tiếp miêu tả: khi ma quân cùng các Đại tướng khải hoàn hồi triều, dọc theo đường đi Ma Tôn thổ lộ tâm ý, thiếu tông chủ thái độ cũng có chút mềm đi. Mắt thấy hai người ở chung làm chuyện không thể miêu tả, nam nhân phía sau hô hấp càng thêm thô nặng, Nguyên Vãn Bạch nhịn không được lại giãy giụa.

"Đừng nhúc nhích" tiếng nam nhân khàn khàn vang lên, mỹ nhân rõ ràng cảm nhận được có vật cứng nóng rực cách quần áo đặt giữa hai chân mình.

"Huynh, huynh muốn gì... Ta có thể......" Nguyên Vãn Bạch lắp bắp nói, nghĩ thầm y còn có thể kiếm thêm giá trị dâm đãng nha.

"Không được, phải chờ tới ngày đại điển song tu." Nam nhân nỗ lực nhịn xuống, mình mấy ngày trước để lại cho người ta ấn tượng không tốt, mấy ngày nay phải bồi dưỡng tình cảm thật tốt mới được. Tiếp theo lại tự ngược mà ôm ôn hương nhuyễn ngọc trong lòng ngực mà xem thoại bản.

Thấy nam nhân bất động, Nguyên Vãn Bạch cũng ngượng ngùng không nhắc lại, nghĩ mình trộm thủ dâm nhiều hơn hai lần thì tốt rồi. Không nghĩ đến, mấy ngày kế tiếp nam nhân cùng y như hình với bóng, đi huấn binh cũng phải mang theo. Giá trị tình yêu lại tăng thêm 5 điểm, Nguyên Vãn Bạch trong lòng ngọt ngào, lại thật buồn rầu, như này làm sao y kiếm được giá trị dâm đãng a.

【 Lời tác giả 】

Nguyên Vãn Bạch: Không nghĩ tới chướng ngại lớn nhất khi làm nhiệm vụ lại là sư huynh của mình!

Chương tiếp là song tu đại điển. Ta lên kế hoạch ở tiểu thế giới này viết mấy chương phiên ngoại, có gì muốn nhìn không!

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...