Khai bao lỗ đít, địt sâu nhất / lỗ bướm cùng lỗ đít bị thay phiên đâm thọc, nội bắn / thần hồn giao hòa
------------
Khi Ma Tôn yêu cầu gấp gáp chỉ trong bảy ngày, đại điển song tu vẫn tổ chức thập phần long trọng.
Ngày xưa, phủ điện Ma Tôn luôn ma khí lượn lờ, u ám, giờ treo đầy dạ minh châu, khiến trong điện còn sáng hơn ban ngày. Trong điện trang trí rất đẹp đẽ phi phàm, mấy vật trang trí còn tản ra linh khí tinh khiết. Tu sĩ tầm thường không có linh thực để ăn nhưng ở đây linh tửu xa xỉ đến mức bày mấy bàn dài, để khách khứa lui tới tùy ý hưởng dụng.
Tân Ma Tôn tiền nhiệm sau khi tấn công bốn phía trên Tiên giới, hắn không mở một yến hội nào. Hiện giờ tự dưng tổ chức đại điển song tu, các giới sôi nổi mượn cơ hội này muốn cùng Ma tộc tạo quan hệ tốt, khiến đại điển càng náo nhiệt.
Mà lúc này đại điển song tu đã tiến hành đến phần quan trọng nhất.
"Hai người tại đây ký kết khế ước, kết làm đạo lữ song tu, từ đây tu chân đại đạo, nắm tay cùng hướng, không rời không bỏ, mời Thiên Đạo chứng kiến."
Nguyên Vãn Bạch đã ăn xong phá ách đan, giải phóng linh khí trong cơ thể. Khi hai người tuyên thệ, y cảm giác linh khí thông qua nắm tay cùng nam nhân đã nháy mắt nối liền, đồng thời trời nổi dị tượng, chứng minh khế ước đã thành. Nguyên Vãn Bạch không khỏi có chút kích động, giấc mộng mình cùng sư huynh kết làm đạo lữ cư nhiên được thực hiện, tuy rằng chỉ ở tiểu thế giới.
Ân Kỳ Uyên lòng cũng vui sướng tràn đầy, khế ước đã thành, hai người cột chặt lấy nhau, Vãn Bạch rốt cuộc không thể rời khỏi mình. Nghĩ như vậy, hắn nhịn không được cầm tay thanh niên càng chặt. Cảm nhận được hắn dùng sức thanh niên hơi hơi mỉm cười, hắn càng cảm thấy trừ người trước mắt ra, thì thiên địa đều thất sắc, vạn vật ảm đạm.
......
Tiến đến cửa điện phòng, Ân Kỳ Uyên nhịn không được khiêng người lên, cất bước đến giường ngọc, sau đó đem người nhẹ nhàng buông xuống.
Thanh niên mặc hôn phục đỏ thẫm dung mạo diễm lệ, mặt đầy đào hoa. Cổ y trắng nõn như ngọc, cánh môi no đủ hồng nhuận, đôi mắt đen bóng sinh động, lông mi y hơi run run, như trêu chọc xuân thủy làm tâm người ngứa ngáy.
Ân Kỳ Uyên yên lặng nhìn, sau đó lập tức đem tiểu mỹ nhân hôn lên. Hắn mạnh mẽ cướp lấy hơi thở trong miệng y, quần áo trên người mỹ nhân chậm rãi cởi ra, lộ ra thân hình trắng nõn với đường cong mê người.
Nam nhân động tác không ngừng, bàn tay đầy kén thuần thục mơn trớn vai cổ mỹ nhân, vòng eo mẫn cảm, lại đi xuống một đường, xoa bóp mông thịt trắng mềm, xoay vòng mà ấn nơi riêng tư, còn vươn ngón tay, thay phiên gây xích mích hai miệng lỗ ướt mềm.
Huyệt khẩu bị cọ xát chậm rãi chảy ra mật dịch, chim nhỏ đằng trước cũng động tình mà đứng lên. Phía dưới là hột le phồng lên nhô ra khỏi cánh bướm, mang theo sắc hồng mê người. Nam nhân ánh mắt u ám, cúi xuống dùng hàm răng khẽ cắn hột le nho nhỏ kia, tiếp theo lại dùng đầu lưỡi mạnh mẽ liếm láp, khiến chim chim mẫn cảm đáng thương ai ai lay động, cũng không thể chạy khỏi khoang miệng ấm áp của nam nhân.
Mỹ nhân lã chã chực khóc, bị làm cho da đầu tê dại, dùng hai chân non mịn kẹp chặt đầu nhân, run run rẩy rẩy nói: "Ưm a, ách a ~ kỳ, ô ô ~ Kỳ Uyên, ta không được ô ~ mau dừng lại đi......" Nam nhân biết nghe lời mà dừng lại, chỉ là trước khi rời đi thì ác ý mút mạnh hột le một chút.
"Ê a ——" mỹ nhân kêu thảm một tiếng, cả người run rẩy. Một cỗ nhiệt lưu từ bướm non dâng trào, giống như mỡ bị hòa tan làm môi bướm ướt át sáng trong. Nam nhân ngồi dậy, dùng hai ngón tay niết chơi đầu vú mỹ nhân. Đầu vú đỏ bừng như nụ hoa nở rộ trong tay nam nhân, càng thêm kiều nộn đỏ tươi.
Khoang miệng ướt nóng dời mục tiêu, hắn đem đầu vú lẫn quầng vú hút cắn, Nguyên Vãn Bạch cảm thấy mình như mật đào chín, bị nam nhân lột đi lớp da, lộ ra thịt mềm đầm đìa nước sốt, cả người mềm như bông, chỉ có thể mặc người hưởng dụng.
Đột nhiên, động tác trên người dừng lại, mỹ nhân run rẩy lông mi, mê mang mà nhìn nam nhân "...... Ân? Kỳ Uyên?" Ân Kỳ Uyên dán sát bên tai y, giọng khàn khàn: "Chúng ta đã thành hôn, ngươi không nên đổi xưng hô sao?"
A, sau khi phản ứng lại, Nguyên Vãn Bạch đỏ mặt, kêu ra cách xưng hô chỉ dám gọi trong lòng —— "Phu quân", hô hai tiếng xong, y lại thấy thẹn thùng, thế mà vẫn lớn mật nói "Phu quân ~ mau tiếp tục sờ Vãn Bạch đi, a trên người rất ngứa a ~"
Nam nhân hô hấp cứng lại, trái tim đập nhanh, hai ba lần liền kéo ra hỉ phục trên người, lộ ra chim lớn cứng đến phát đau. Hắn sải bước lên giường, dùng quy đầu cùng cán gậy cọ xát bướm dâm non mềm của mỹ nhân, đôi tay trêu chọc da thịt mỹ nhân đang phát ngứa, "Còn ngứa chỗ nào, vú hay là bướm, nói cho phu quân nghe nào?"
"Ưm, đều ngứa hết, lỗ, lỗ đít cũng ngứa ~" mỹ nhân khóc nức nở rên rỉ, Ân Kỳ Uyên dục hỏa lập tức tăng vọt, đôi tay nắm lấy mông thịt đẫy đà, banh hai bắp đùi y, lộ ra miệng bướm cùng lỗ đít lầy lội nước.
"Hai cái miệng đều ướt đẫm, thiếu địt như thế. Hôm nay ta dùng chim bự thay phiên đâm vào được không" thanh âm nam nhân tràn đầy hưng phấn, nói xong liền dùng cực đại quy đầu đặt lên lỗ đít phấn nộn.
Tuy cúc huyệt lần trước trộm ăn gậy tắm một lần, nhưng mấy ngày này lại khôi phục chặt chẽ. Nộ trướng quy đầu đánh vòng ở huyệt khẩu nghiền áp hồi lâu vẫn chưa tiến vào, chọc cho nam nhân hô hấp càng thêm thô nặng.
Mỹ nhân nỗ lực thả lỏng lỗ đít, Ân Kỳ Uyên dùng quy đầu dính dâm dịch nhân cơ hội này đi vào. "Ách a ——" cúc huyệt miễn cưỡng nuốt vào quy đầu dữ tợn, Nguyên Vãn Bạch nức nở kêu thảm. Lỗ đít trướng đau làm y muốn giãy giụa bỏ trốn, nhưng cái mông phì mềm bị tay nam nhân chặt chẽ nắm lấy, lỗ đít không thể tránh được mà buộc phải mút lấy dương vật lớn. Nguyên Vãn Bạch giãy giụa vặn vẹo chỉ khiến mông thịt trong tay nam nhân bị xoa bóp thô bạo hơn, hằn đỏ dấu tay.
Mỹ nhân giãy giụa làm Ân Kỳ Uyên mất kiên nhẫn, hắn đột nhiên lắc hông đem một nửa cán gậy xâm nhập cúc huyệt. Lỗ đít chật hẹp tức khắc trướng đầy, mị thịt quấn quanh dương vật lớn, dùng hết sức mà hút cắn, sướng đến nam nhân da đầu tê dại, trực tiếp hít hà một hơi.
Nguyên Vãn Bạch thất thanh nghẹn ngào, run rẩy, côn thịt nam nhân thật sự quá lớn, toàn bộ lỗ đít kín kẽ mà dán vào, trong đó bao gồm tuyến tiền liệt hơi nhô lên. Nam nhân nhẹ nhàng chuyển động chim lớn, cố ý dùng quy đầu tìm góc độ để có thể đụng tới điểm mẫn cảm kia, rồi mạnh mẽ nghiền ép. Rút ra lại cắm vào, tuyến tiền liệt đáng thương bị liên tiếp cọ xát kích thích hai lần, muốn tránh không được trốn không xong.
Nam nhân chậm rãi cắm vài lần, mỹ nhân liền lắc đầu xin tha "Ô ô ~ từ bỏ, cắm lỗ bướm phía trước được không ~ cầu xin huynh ~ phu quân ~" nếu địt lỗ bướm chỉ cần không cắm đến miệng tử cung thì y có thể nhịn được, khoái cảm xa lạ ập đến làm người sợ hãi.
"Gấp cái gì, một lúc sau sẽ đến lượt bướm dâm, trước hết để ta cắm toàn bộ vào hậu huyệt đi." Nam nhân nói xong, tiếp tục khai phá lỗ đít nhỏ hẹp non mềm. Mỹ nhân nghe vậy kinh hãi mà nhìn về chỗ hai người giao hợp, chỉ thấy bên ngoài miệng lỗ ướt hồng còn có nửa căn dương vật tím đen, lúc này từng chút một mà chậm rãi đâm vào.
Mỹ nhân bị bắt lấy mông giống như cá trên thớt. Y bất lực mà khóc nức nở, bị hung khí đáng sợ từ từ banh ra, cuối cùng, chim lớn hoàn toàn đâm vào, quy đầu đâm vào chỗ sâu nhất trong trực tràng đánh vòng. Bị vòng cơ cắn chặt, nam nhân đổ ra một thân mồ hôi nóng, đây là khoái cảm khác với bị tử cung ấm áp bó chặt. Đỉnh chọc sâu trong lỗ đít, hắn cảm nhận được một loại hấp dẫn cực hạn không gì sánh được.
Nguyên Vãn Bạch hai mắt đẫm lệ tan rã, trực tràng bị áp bách truyền tới cơn đau nhè nhẹ cùng khoái cảm cực đoan đáng sợ, làm chim nhỏ sung sướng lập tức hộc ra dịch đục, chưa hoàn toàn mềm xuống liền bị kích thích đến đứng lên.
Y muốn khóc kêu xin tha, lại bị nam nhân nhẹ nhàng đỉnh đầu khấc, nghẹn ngào không nói ra tiếng, chỉ có thể chảy nước mắt, bộ dạng bị làm thê thảm đáng thương.
Nam nhân không nghĩ tới trong cơ thể mỹ nhân có chỗ sướng mất hồn như thế. Lúc này, thịt ruột ướt nóng chịu đủ kích thích bao bọc dị vật thật chặt chẽ, hắn nhất thời không thể chuyển động. Đành phải vừa cúi đầu mút hôn nước mắt trên mặt tiểu mỹ nhân, vừa hưởng thụ trực tràng co bóp dưới háng, ngẫu nhiên dùng quy đầu nghiền lộng vòng thịt mẫn cảm.
Lỗ đít đáng thương mỗi lần muốn thả lỏng ra, đều bị ác ý đâm thọc sâu trong điểm mẫn cảm, chỉ có thể khóc thút thít bao bọc dương lớn càng chặt. Nguyên Vãn Bạch rất mau bị đâm đến điên rồi, quay đầu né tránh nam nhân mút hôn, nước mắt lưng tròng mà xin khoan dung "Phu quân, phu quân ~ cầu xin huynh, không cần sâu như vậy được không, ta thật khó chịu ~"
Ân Kỳ Uyên cười khẽ, ra vẻ nghiêm trang nhưng trong lòng đầy ác liệt "A? Ta cũng nghĩ như vậy, nhưng lỗ đít này cắn rất chặt, nếu dùng sức ta sợ sẽ làm đệ bị thương." nói xong lại giống như vô tình mà đâm thọc vài lần vào miệng kết tràng, "Đệ xem, ta thử rút ra, nhưng lỗ dâm lại thít chặt"
Là như vậy sao...... Mỹ nhân bị làm cho mơ màng, nhất thời cũng tự hỏi không rõ, chỉ theo nam nhân nói: "Ưm ~ huynh cứ dùng sức đi, hiện tại ta có linh lực, sẽ không dễ dàng bị thương ~"
"Tốt... Ta bắt đầu đây" nam nhân ánh mắt u ám, như hung thú cắn cổ con mồi, tiếp theo phải ăn sạch rồi nuốt vào bụng. Hắn thẳng eo căng cơ bắp trên mông, sau đó đột nhiên dùng lực, ở lỗ đít vội vàng kích thích.
"Ê a, a a a ~ phu quân, ô a ~~ không được ~ ách a ~~ chậm một chút ~ đừng, như vậy......" Nguyên Vãn Bạch nói năng lộn xộn mà khóc kêu, nam nhân lại không hề để ý tới, tùy ý mà hưởng dụng lỗ đít ướt mềm dưới thân.
Dưới sự kịch liệt thọc vào rút ra, nộn thịt ngẫu nhiên bị chịch nhảy ra, lại bị thọc sâu đè ép trở về, tuyến tiền liệt bị cọ xát nghiền áp hơn trăm lần, đã tê dại phát trướng mà vẫn bị chơi không ngừng nghỉ. Khoái cảm dày đặc không ngừng từ lỗ đít nhảy tới đại não, áp bức đến tinh thần mỹ nhân toàn bộ suy sụp.
Chim nhỏ đằng trước bị buộc một lần lại một lần run rẩy mà đứng thẳng, phun ra tinh dịch loãng. Bướm dâm đỏ bừng dù không chạm vào vẫn phun nước như suối, thủy triều ào ạt không kịp chảy xuống giường đã bị nam nhân va chạm thành bọt mép dâm mỹ.
Bắp đùi tuyết trắng bị banh ra hai bên cùng cẳng chân tinh tế không thể kiềm chế mà run rẩy, chứng tỏ thân thể chủ nhân bị tình dục tra tấn mãnh liệt như thế nào.
Nam nhân không thỏa mãn việc chỉ chịch một tư thế, đỡ mỹ nhân đáng thương xụi lơ như bùn thay đổi vài tư thế, nhưng dù trong tư thế nào y đều bị dương vật lớn nghiền áp điểm mẫn cảm quá độ.
Cuối cùng, mỹ nhân bị đùa nghịch hạ eo nhỏ xuống, mặt áp trên giường, mông thịt mượt mà chổng lên thật dâm đãng. Nguyên Vãn Bạch thầm kêu không tốt, đây không phải tư thế lần trước bị chịch vào tử cung sao. Y vội vàng giãy giụa, lại bị đại chưởng xách lên hai bắp đùi, toàn bộ thân dưới bay lên trời, lỗ đít ướt mềm từng chút ăn vào cự căn thô dài.
Đôi tay y không có sức chống đỡ, cặp vú lớn sưng đỏ áp trên giường ngọc, đầu vú mẫn cảm bị nhiệt độ kích thích đến run rẩy. Mỹ nhân kinh hãi mà khởi động khuỷu tay lần nữa, nam nhân rút ra chim lớn trong lỗ đít, lần này đâm vào bướm dâm lầy lội chỉ cách một vách thịt. Mỹ nhân lập tức như bị ai đánh trúng mà ngã quỵ trên giường.
Dướng vật trướng to đi vào thật sâu, đặt trước miệng tử cung mềm đô đô. Tựa như giây tiếp theo quy đầu liền nghiền ép cổ tử cung, mạnh mẽ cạy ra cửa tử cung mềm mại bí ẩn.
Nguyên Vãn Bạch chỉ thoáng nhớ lần trước bị chịch tử cung đến hỏng mất, nháy mắt da đầu y tê dại, vội rót một tầng linh lực vào khuỷu tay ra sức bò về phía trước.
Nhưng mỗi lần mỹ nhân bò một bước về trước, dương vật lớn phía sau liền như hình với bóng đi theo mà đâm thọc. Khi y bò đến đầu giường, trốn cũng không thể trốn, hung khí kia nửa phần đều không rời khỏi miệng tử cung kiều nộn.
Nam nhân không nhanh không chậm mà thưởng thức vòng eo vặn vẹo của mỹ nhân, mông thịt phì nộn phe phẩy đầy dấu ngân loang lổ, đang ra sức giãy giụa. Đợi đến khi mỹ nhân kinh hoàng quay đầu lại, hắn mới khàn tiếng nói, "Sao không bò nữa? Quay lại tiếp tục bò đi."
Nguyên Vãn Bạch nhìn nam nhân phía sau tràn ngập xâm lược, sợ rằng ngay lúc này mình sẽ bị chịch xuyên, quyết định đánh đòn phủ đầu. Mắt y rưng rưng, ủy khuất nói "Ta không bò đâu! Huynh làm tay ta sưng đỏ rồi, đau quá trời, còn không cho ta nghỉ ngơi." Nói xong, mỹ nhân giơ cánh tay non mịn ửng đỏ cho nam nhân xem, nhưng thực tế làn da chỉ hơi đỏ một chút, có linh lực che chở nên không đau.
Ân Kỳ Uyên nhìn tiểu mỹ nhân kiều khí, ánh mắt càng thêm u ám. Hắn nâng eo mỹ nhân ôm người trong lòng ngực, "Là vi phu sai, ta thổi thổi, xoa xoa một chút liền không đau."
Lời nói ôn nhu, động tác thì không biết là có tâm hay vô tình. Miệng tử cung vẫn luôn bị nghiền nát như thế, theo trọng lực mà chống lại quy đầu dữ tợn. Cuối cùng miệng thịt đàn hồi không giữ được phòng thủ, "phụt" một tiếng toàn bộ quy đầu thô to chui vào.
Nguyên Vãn Bạch kêu thảm một tiếng, đuôi mắt lộ ra tình dục ửng hồng. Y không khống chế được mà trượt dài về phía trước, lại bị nam nhân đè hai vú kéo trở về, mềm mại ngã xuống thân thể nóng rực phía sau.
Ân Kỳ Uyên vừa xoa bóp bộ ngực sữa của mỹ nhân, vừa nhẹ nhàng nhéo cổ tay tinh tế của y, hướng cánh tay thổi khí, bộ dáng rất ôn nhu săn sóc. Nhưng động tác dưới háng lại không ngừng nghỉ, ở trong tử cung điên cuồng ma sát đảo lộng.
Dương vật thô to của Ma tộc tùy ý gian dâm trong cơ thể kiều mềm của mỹ nhân, từ tử cung mềm nhẵn đến lỗ bướm nhỏ hẹp bị chịch thành bao dương vật. Chỗ hai người giao hợp "phụt phụt" ra dâm dịch dính nhớp, trong nháy mắt hóa thành bọt mép vung vẩy khắp nơi.
Mỹ nhân bị chim lớn ngang ngược vô lý điên cuồng đâm thọc làm cho khóc không thành tiếng, ngẫu nhiên vô lực mà tránh động một chút.
Nam nhân ôm ấp đạo lữ thơm tho mềm mại, muốn toàn thân trên dưới mỹ nhân đều có ấn ký của mình. Đôi tay không ngừng di động, trên da thịt tuyết trắng véo ra vệt đỏ ái muội, môi lưỡi liếm mút trên vai trên cổ y.
Nguyên Vãn Bạch cảm giác từ trong ra ngoài đều nhiễm khí tức nóng rực xâm lược của nam nhân, choáng váng dựa sát vào. Ân Kỳ Uyên dán sát bên tai y, ách tiếng dụ hoặc nói: "Vãn Bạch, thả thần hồn của đệ ra cho phu quân xem được không?"
Nguyên Vãn Bạch mê mê hoặc hoặc mà làm theo, kết quả thần hồn vừa thả ra đã bị thần hồn lũ lượt thuộc về nam nhân dây dưa. Thần hồn giao hòa truyền đến khoái cảm khắp người, như ngâm mình trong ôn tuyền ấm áp, lỗ chân lông toàn thân đều thư giãn. Mỹ nhân phát ra tiếng lẩm bẩm than nhẹ, nam nhân hiển nhiên cũng hưng phấn cực kỳ, cất bước đến dưới giường, ôm lấy mỹ nhân bắt đầu đâm tới tận cùng.
Tử cung mềm mại bị chịch co thành một đoàn, tiếng mỹ nhân rên rỉ càng thêm uyển chuyển mê người. Nhưng nam nhân hình như chưa thỏa mãn lắm, hắn rút ra dương vật sắp bắn tinh trướng lớn một vòng cắm vào lỗ đít, chịch đến sâu nhất. Sau đó không chút thương tiếc mà rút cả căn ra, đâm tiếp vào lỗ bướm hồng nị phía trước, đâm cho cổ tử cung ứ hồng.
Cứ lặp lại tuần hoàn như thế, trên bụng nhỏ tuyết trắng liên tục nhô lên hình dạng dương vật ở hai vị trí khác nhau, dữ tợn đáng sợ lại tràn đầy sắc khí.
Nguyên Vãn Bạch không thể tưởng tượng được chuyện này. Dưới tần suất chịch lộng mãnh liệt, cả lỗ bướm và lỗ đít đồng thời bị khủng bố lấp đầy khiến y sinh ra ảo giác. Hông nam nhân dập vào mông thịt mỹ nhân phát ra tiếng vang 'bạch bạch' dâm mĩ.
Lông cặc thô cứng của nam nhân không ngừng cọ xát hột le mẫn cảm, cùng với lỗ niệu đạo ở bướm chưa bị khai thác qua. Mỹ nhân ánh mắt tan rã, nghiêng đầu, như thở không nổi mà mở ra cánh môi hồng nhuận. Nước bọt lấp lánh không ngăn được mà chảy ra ngoài, làm cằm ngọc ướt đến dâm mĩ tỏa sáng, vừa nhìn liền biết bị gian chơi đến thần trí không rõ.
Nam nhân gầm nhẹ một tiếng, đem tinh dịch đặc sệt đã bảy ngày không phát tiết rót vào tử cung mỹ nhân. Bắn được một nửa, hắn lại rút dương vật ra cắm vào lỗ đít, ở miệng kết tràng phun ra đục dịch còn thừa.
Lỗ dít cùng lỗ bướm chỉ cách một vách tường thịt chứa đầy tinh dịch nóng rực tanh tưởi, mỹ nhân chảy nước mắt ròng ròng, lại cảm giác lỗ dâm của mình đang chậm rãi hấp thu tinh dịch sền sệt......
Tinh dịch chuyển đổi thành linh khí nhè nhẹ, lưu chuyển xung quanh gân mạch lớn nhỏ, Nguyên Vãn Bạch kinh ngạc phát hiện tu vi mình tăng lên một chút, tinh lực cũng khôi phục rất nhiều.
Ân Kỳ Uyên cười nhẹ, nhìn ra nghi hoặc của mỹ nhân, nói thẳng đây là công pháp song tu của Ma tộc, khi nói chuyện chim lớn dưới háng không ngờ lại cứng lên, chọc cho mỹ nhân vừa thẹn vừa bực, "Ma tu chúng ta một lần song tu ít thì vài tuần, nhiều thì mấy tháng......"
Giọng nam nhân trầm thấp tràn đầy ám chỉ "Trước tiên ta đã an bài tốt sự vụ, trừ khi là chuyện quan trọng thì mấy tháng sau sẽ không có người quấy rầy... Chúng ta cùng tăng tu vi đi."
Nguyên Vãn Bạch nghe được mặt đỏ tai hồng, bực mình huých khuỷu tay hắn, đây đâu phải là đơn thuần tăng tu vi a!!
Ba tháng sau, hai người xuất quan. Ân Kỳ Uyên trên mặt tràn đầy thoả mãn, tiểu mỹ nhân mê người trông như bị hung hăng khi dễ. Giá trị tình yêu đã từ 85 lên tới 95 điểm, giá trị dâm đãng cũng tích góp được hơn một trăm điểm. Hệ thống nhắc nhở, khi giá trị tình yêu đạt 100, Nguyên Vãn Bạch phải đi đến thế giới tiếp theo, thần hồn sư huynh cũng sẽ truyền tống đến thế giới tiếp theo, ký chủ không cần lo lắng.
【 Lời tác giả 】
Nguyên Vãn Bạch: Vì sao ba tháng ta mới có hơn một trăm giá trị dâm đãng!!
Hệ thống: Đơn thuần bị động chịu chịch không được điểm tích phân! Kiến nghị ký chủ sử dụng đạo cụ nhiều hơn, cùng với chủ động chịch!
Tiểu thế giới này kết thúc, sẽ có một hai phiên ngoại.
Trứng màu là tiểu mỹ nhân tự kiếm giá trị dâm đãng
Trứng màu 8:
Không biết bị chịch bao nhiêu lần, Nguyên Vãn Bạch không nghe được tiếng nhắc nhở giá trị dâm đãng tăng, liền nóng nảy. Biết được chủ động chịch có thể đạt được điểm tích phân, y đỏ mặt đẩy nam nhân ngã trên giường, chủ động đem bướm dâm nhắm ngay cực đại quy đầu. Nam nhân dù bận vẫn ung dung mà gối hai tay, nhìn mỹ nhân trên người vừa ngượng ngùng vừa lớn mật.
Dưới thân, dương vật thô cứng bị nhét vào trong lỗ bướm ấm áp ướt mềm, tầng tầng lớp lớp mị thịt bao bọc cán gậy. Mỹ nhân thật cẩn thận mà di chuyển lên xuống, tránh cho cửa tử cung bị chịch mở khiến mình mất sức lực.
Ân Kỳ Uyên tầm mắt lưu luyến trên dưới, thưởng thức khuôn mặt mỹ nhân tràn đầy tình dục, hai quả vú nhảy lên nhảy xuống, bụng nhỏ mềm mại hơi nhô lên. Nguyên Vãn Bạch bị tầm mắt nóng rát của nam nhân làm cho toàn thân tê dại, chân cũng nhũn ra, nước dâm từ sâu trong tử cung trào ra, đem hung khí trong cơ thể ướt nhẹp đến tím đen sáng trong.
Côn thịt chạm vào miệng tử cung một lần chưa đã nghiền, mỹ nhân lại nhấp mông vểnh ngồi xuống, lập tức không khống chế tốt, hùng căn liền xâm nhập cổ tử cung nhỏ hẹp.
Bị chịch lộng nhiều lần, tử cung thuần thục mút cắn dương vật lớn, nhưng dù tiến vào bao nhiêu lần, Nguyên Vãn Bạch đều không thể chịu đựng khoái cảm quá độ như vậy, nháy mắt nức nở ngã vào trên người nam nhân.
Nam nhân nhướng mày, giọng khàn khàn mang theo hơi thở nóng rực "Không được? Muốn hỗ trợ không?"
Mỹ nhân khóc nức nở nói "Ta có thể, huynh đừng nhúc nhích, ta muốn duy trì tư thế này đến khi cao trào......"
"Phải không? Ta có một biện pháp, có thể luôn duy trì tư thế này, còn làm đệ cao trào rất nhiều lần, muốn thử một chút không?" thanh âm nam nhân tràn đầy mê hoặc.
Nguyên Vãn Bạch chậm chạp gật gật đầu, tuy rằng không thích hợp, nhưng có thể kiếm giá trị dâm đãng là được.
Một đoàn ma khí thô đen như dây đằng cuốn chặt eo nhỏ của mỹ nhân, kéo y nhanh chóng nhấp nhô trên dưới.
"A ~ ách ha ~ không cần nhanh như thế nha ~~ chậm, chậm một chút... Ô ô ô" mỹ nhân khóc sướt mướt, lỗ bướm bị bắt vuốt ve trên dưới dương vật, tử cung mẫn cảm theo trọng lực bị hung hăng thọc ngoáy quấy đảo, hai đùi đã mềm đến phát run, còn không ngừng đong đưa thân thể.
Mỹ nhân một lần lại một lần kêu thảm xin khoan dung, nước dâm dưới thân tiết ra theo từng cú chịch, đem ngực bụng nam nhân tẩm ướt dầm dề. Ân Kỳ Uyên không kiêng nể mà hưởng thụ lỗ dâm non mềm của mỹ nhân, còn cười đếm "A, đã cao trào năm lần, đệ kiên trì một chút đi."
Bạn thấy sao?