Chương 49: 5-1[Cổ Đại] Tu Tiên Sư Đồ

Thế giới thứ 5: Tu tiên sư đồ

      Nhiệm vụ thu phục sư tôn, tẩy cốt hoán hồn đan.

Linh hồn mênh mông vô định đột nhiên trôi thật nhanh, vô số tia sáng lóe lên như mưa sao chói lọi. Tú Chiêu mơ màng mở mắt ra, chỉ thấy một chiếc màn lụa mỏng đang lung lay trong gió, là một chiếc giường gỗ có mùi thơm thoang thoảng.

Hệ thống không đợi cậu hỏi, tiếng máy móc của nó vang lên đều đều:

"Chúc mừng chủ nhân đã hoàn thành 4 nhiệm vụ. Đây là thế giới mới, nhiệm vụ vẫn là thay đổi kết cục cuối cùng, khiến nam chủ không đi theo quỹ đạo cũ."

"Đây là thế giới tu tiên ảo mộng, chủ nhân đang có thân phận đồ đệ nhỏ tuổi nhất của Quyết Dương tiên tôn. Là đồ đệ tư chất kém cỏi nhất của hắn."

"Chủ nhân phải vượt qua bài kiểm tra căn cốt, thay đổi kết cục gốc của tông môn. Ngăn chặn ma tu xâm chiếm tâm trí của nam chủ, để hắn có thể đột phá thành công."

Tú Chiêu trong đầu trống rỗng, không hiểu hệ thống đang nói gì cả. Cậu nghĩ mãi không nghĩ ra thứ gì, chỉ hỏi:

"Phải làm sao mới có thể ngăn chặn ma tu cho nam chủ đột phá được?"

Hệ thống kiên nhẫn giải thích:

"Ma tu xâm nhập ý chí tạo ra tâm ma, lén lút hút đi vận khí tu hành của người khác. Chủ nhân phải tìm cách bổ sung khí vận cho nam chủ, như vậy thì hắn sẽ đột phá thành công."

Tú Chiêu nghe nó nói mà như không nghe, cuối cùng vẫn không biết mình nên làm gì cả. Cậu vẫn là một người hiện đại, chưa bao giờ đụng vào mấy thứ tu tiên phép thuật này, làm sao mà biết cách bổ sung khí vận chứ?

Không biết mấy nhiệm vụ kia cậu hoàn thành kiểu gì nữa, cứ cảm thấy bản thân có rất nhiều kinh nghiệm nhưng vẫn không nghĩ ra được gì.

Hệ thống giống như rất muốn đi ngay, nó chỉ máy móc giải thích thêm:

"Khí vận có nhiều cách bổ sung, nhưng cách mang lại khí vận nhiều nhất an toàn nhất là song tu. Hoặc là truyền từ bản thân sang người khác, nhưng cách này rất nguy hiểm, có thể khiến bản thân bị đối phương hút sạch vận khí, tu vi bị phế bỏ."

"Quyết Dương tiên tôn tu vi rất cao, ma tu hại hắn là kẻ có sức mạnh không kém. Bởi vậy mà khí vận hắn thiếu rất lớn, chủ nhân phải xem xét tình hình ứng biến thích hợp. Chúc cậu may mắn!"

Tú Chiêu rất muốn nói thêm với nó, nhưng nó lại nói xong rồi lập tức biến mất. Càng lúc càng lạnh nhạt, chẳng bằng lúc mới dụ dỗ cậu làm nhiệm vụ, nói gì cũng kiên nhẫn giải thích rõ ràng mới đi.

Chỉ còn một mình cậu xoay sở, bắt đầu quan sát khắp nơi một lượt.

Nơi này là phòng ngủ dành cho đệ tử mới nhập môn, phòng ốc rất đơn sơ sạch sẽ. Chiếc giường gỗ nhỏ đủ một người nằm, bên cạnh có một lư đồng nhỏ tỏa ra khói trắng có mùi trầm hương rất thơm. Trong phòng còn có một chiếc bàn nhỏ, là nơi đệ tử đọc sách và làm việc. Tổng thể nhỏ nhưng đầy đủ tiện nghi, xung quang cũng yên tĩnh không ồn ào rất thích hợp tu luyện học hành.

Tú Chiêu nhìn bản thân trong gương đồng, gương mặt vẫn là của cậu, nhưng tóc ngắn bây giờ đã dài ngang eo. Mái tóc đen như mực, óng ả xõa dài như thác đổ. Gương mặt thiếu niên chỉ vừa qua trăng tròn đầy vẻ ngây thơ trong sáng, giữa trán có nốt chu sa đánh dấu đệ tử tông môn.

Hệ thống truyền cho cậu kiến thức về thế giới này, kí ức trong đầu nói rằng ở đây là môn phái tu tiên tên là Yên Triều Tông, là một tông môn rất lớn mạnh của tu chân giới. Đứng đầu có 5 đỉnh lớn lần lượt là Yên Thảo, Yên Sơn, Yên Triều, Yên Vinh, Yên Vãn.

Yên Thảo là đỉnh của đệ tử có căn cơ về tiên thảo y dược, đứng đầu là trưởng lão Thống Nhất Tri.

Yên Sơn là đỉnh của đệ tử tu luyện thân thể kim cang, là công pháp tu dưỡng thân thể khổ hạnh nhưng mạnh mẽ nhất tu chân giới. Đứng đầu là trưởng lão Hồ Sỹ Dũng.

Yên Triều là đỉnh có đông đảo đệ tử theo học nhất, cũng là đỉnh dành cho đệ tử có căn cơ kiếm đạo, tu hành các công pháp có thể tấn công. Đứng đầu là Quyết Dương tiên tôn - Hạch Quyết Dương.

Yên Vinh là đỉnh bình thường nhất, dành cho đệ tử có căn cơ bình thường không thể tu tiên nhưng có tố chất kinh doanh, có thể làm việc kinh doanh buôn bán và duy trì tông môn. Đứng đầu là các trưởng lão cùng chưởng môn Phan Vũ Chi.

Yên Vãn là đỉnh đặc biệt nhất, đệ tử là những yêu thú hay dị thảo đã hóa hình có mong muốn được tu thành tiên, hoặc những yêu thú muốn tu thành hình đều có thể gia nhập. Đứng đầu là Vãn Ninh Cơ, người này cũng là một hồ ly 11 đuôi đã luyện thành tiên, thân phận rất tôn quý.

Tông môn này có 5 đỉnh hỗ trợ lẫn nhau, phát triển vượt bậc đến mức đã đứng đầu trong tu chân giới, người tài thi nhau học đạo như nước chảy mùa thu. Trong đó tiếng tăm của Quyết Dương tiên tôn là vang dội nhất, hắn không chỉ dẹp loạn ma tu, còn đánh bại ma tôn tu vi cao cường. Hắn tu kiếm đạo đến mức thành tiên, giữ được dáng vẻ thanh xuân 30 tuổi, nổi tiếng là đạo gia thanh phong khí khái bậc nhất Yên Triều.

Tông môn có sự trấn áp của Hạch Quyết Dương, ma tu không dám nổi loạn, đệ tử dưới tay hắn cũng thành danh vang dội không kém người nào. Mỗi đệ tử đều là thiên tài chí bảo, tư chất thiên tư hiếm có khó tìm. Hạch Quyết Dương tự tay sáng tạo mỗi người một công pháp riêng, dựa theo căn cốt tố chất tu luyện, đến giờ đều đã đạt uy danh vang dội.

Dưới tay hắn có 11 đệ tử, đều là thiên chi kiêu tử vạn người ngưỡng mộ. Nhưng lại lòi ra người kém cỏi phế vật thứ 12 là Tú Chiêu. Cậu không thông qua sát hạch hay kiểm nghiệm của Yến Triều, mà là được Hạch Quyết Dương đặc cách mang về.

Tú Chiêu vốn là người trần mắt thịt, có cha mẹ nhà giàu hạnh phúc. Chẳng ngờ sau biến cố bị cướp của giết cả nhà, cha mẹ giấu cậu trong giếng cạn mới thoát được một nạn. Lúc cậu bò được ra ngoài, Hạch Quyết Dương tình cờ ngự kiếm bay qua, hắn thấy một thân thể nhỏ bé đang vùi trong biển lửa, tốt bụng cứu cậu mang về Yến Triều.

Vốn dĩ chỉ là kẻ vô danh lại may mắn được Quyết Dương tiên tôn cứu, cậu may mắn được hắn thu nhận làm đệ tử, ấn nốt chu sa khắc ghi thân phận, chuẩn bị gia nhập đỉnh Yến Triều. Ngày mai cậu sẽ chính thức dọn vào nơi ở của đệ tử chính thức, nghe nói phòng ở đó sẽ to gấp mười lần nơi này, đãi ngộ cũng xoa hoa hơn gấp bội.

Điều Tú Chiêu quan tâm không phải là được ở nơi nào, thứ cậu quan tâm bây giờ là mình hoàn toàn là một người trần mắt thịt, làm sao có thể tu tiên? Lại còn tu luyện kiếm pháp nữa. Hệ thống không nói, cậu cũng không biết làm sao để bay nhảy múa kiếm, đến vũ khí nặng chục cân cũng cầm không nổi, đừng nói là mang nó đi múa lượn khắp nơi.

Cậu thở dài, chán nản chống cằm. Trong đầu trỗng rỗng không suy nghĩ được gì, lệnh bài sáng lên cũng không để ý.

"Tú Chiêu. Có nghe ta nói gì không?"

"Tú Chiêu!"

Giọng nói trầm như đàn cổ, âm thanh thanh thót vang lên như vọng từ trên trời xuống làm Tú Chiêu sợ đến mức nhảy dựng lên. Xung quanh không có người, mà giọng nói kia lại rõ như ban ngày làm cậu sợ chết khiếp.

Người bên kia thấy cậu vẫn không trả lời, hắn đành điều khiển ngọc bài bay đến trước mặt cậu, kiên nhẫn nói lại lần nữa:

"Đến Đông Hiên các gặp ta."

Tú Chiêu thấy ngọc bài biết bay mà như nhìn vật thể lạ, nghe giọng nói kia giống như thì thầm vào tai tê trần cả người. Hóa ra là có người truyền âm gọi cậu, còn tưởng ở đây có ma.

Dựa theo kí ức, Đông Hiên các là nơi ở của Hạch Quyết Dương. Nơi này ngoại trừ các đệ tử thân truyền, không có sự cho phép của hắn thì không có kẻ nào dám làm phiền. Tú Chiêu không biết Đông Hiên các kia ở đâu, cũng may là ngọc bài sáng lên rồi chỉ đường cho cậu, đi theo cả một quãng đường dài mới tới.

Vừa ra ngoài đã bị cảnh tượng xung quanh choáng ngợp, cảnh non nước hũng vĩ như tranh. Hoa cỏ xung quanh còn linh động như biết nói, mỗi khi cậu đi ngang qua chúng nó đều lắc lư giống như hỏi thăm, còn thi nhau tỏa ra mùi hương rất thơm. Tú Chiêu đi như trên mây, đến cổng Đông Hiên các còn bị kiến trúc phức tạp ở đây thu phục hoàn toàn.

Kiến trúc cổ dùng đấu củng lợp khung mái, từng khúc gỗ quý đỏ như máu khắc rồng ôm lấy khung tường đồ sộ dài hơn 10 mét. Hai bên cổng là đôi rồng dữ tợn canh cửa, đôi mắt của chúng làm bằng đá quý, dưới ánh sáng giống như thật sự đang nhìn chằm chằm cậu. Nơi này quý khí tràn đầy, uy nghuy bệ vệ giống hệt như chủ nhân của nó. Chắc là vì nằm trên núi cao, đứng đây vẫn có thể cảm nhận được hương khói mây bay giống như thật sự đên thiên đường.

Ngọc bài mở kết giới đưa cậu vào trong, từ hòn non bộ mô phỏng nước non thác chảy, từng ngọn tùng dáng nghiêng, từng phiến đá rêu xinh đẹp đều có tiên khí lượn lờ, nhìn vô cùng hư ảo. Tú Chiêu đi qua một chiếc cầu gỗ, nhìn đàn cá bơi lượn bên dưới rất yên tĩnh. Trong hồ có hai đóa sen trắng vừa nở, nhụy của nó có một viên ngọc xanh rất đặc biệt, mùi thơm tỏa ra thanh khiết như sương sớm. Đi đến tận hai mươi ô cửa nguyệt môn ngọc bài mới dừng lại, nó bay đến tay cậu rồi không nhúc nhích gì nữa. Gian phòng bên trong đang mở, lờ mờ có người đang ngồi bên trong.

Tú Chiêu nhét ngọc bài vào ngực rồi bước vào. Người kia mặc một đạo bào màu trắng, trên eo thắt một chiếc đai bằng ngọc trong suốt, tóc trắng như mây chảy kéo đến tận hông. Gương mặt đẹp đến mức vô thực, đường nét như tượng tạc hoàn mỹ, mũi cao môi cong, đôi mắt xanh vô cùng đặc biệt. Tú Chiêu nhìn mà ngơ ngác, ngỡ như mình đã gặp một thần tiên đến từ hành tinh nào, vẻ đẹp hút hồn người ta thế kia, đã nhìn là không thể rời mắt được.

Tú Chiêu cứ nhìn mãi mà không nói gì, người kia có vẻ hơi ngạc nhiên vì thái độ của cậu, hắn ngẩng đầu lên, nhìn thấy ánh mắt chăm chú kia thì sững người lại một chút.

Tú Chiêu lúc này mắt sáng như sao, nốt chu sa trên trán giống như tô điểm thêm cho làn da trắng của cậu. Gương mặt tinh xảo linh lung như tiểu đồng quan âm, dáng vẻ đáng yêu ngây thơ chưa trải sự đời, giống như chưa đụng phải khói lửa nhân gian, khiến người ta sinh ra yêu chiều.

Khác hẳn vẻ âm u phẫn uất trống trỗng ngày trước.

Hạch Quyết Dương im lặng một lúc, lại lên tiếng nhắc nhở:

"Muốn nhìn đến bao giờ?"

Tú Chiêu giật mình, ngượng ngùng quỳ xuống:

"Đệ tử bái kiến sư tôn."

Hạch Quyết Dương nhìn cậu, hỏi:

"Lời ta nói hôm trước ngươi suy nghĩ đến đâu rồi? Chuyện tẩy cốt hoặc rời Yến Triều ngươi đã có lựa chọn chưa?"

Tú Chiêu đương nhiên không muốn rời khỏi đây, nhưng cậu cũng không muốn tẩy cốt. Cái loại hoạt động gì mà nghe tên thôi cũng thấy đau đớn không chịu nổi, cậu là chúa sợ đau, đừng nói là tẩy cốt gì đó. Cậu nhìn Hạch Quyết Dương, hơi nhỏ giọng hỏi:

"Con không tẩy cốt có được không ạ? Con muốn ở Yến Triều làm đệ tử bình thường thôi có được không?"

"Chuyện gì con cũng có thể làm, quét dọn lau nhà, nấu ăn cũng có thể. Sư tôn đừng đuổi con đi.."

Hạch Quyết Dương nhíu mày:

"Đông Hiên các không cần dọn dẹp, ta cũng không cần ăn uống."

"Muốn ở lại Yến Triều phải bắt buộc tu luyện, không thể làm người bình thường hưởng lạc."

"Ngươi tư chất kém cỏi, nếu không tẩy cốt sẽ không thể tu tiên. Không thể chịu được chút đau đớn này, cứ rời khỏi Yến Triều đi."

Tú Chiêu sắp khóc đến nơi, ánh mắt đã ngập một tầng nước, tội nghiệp nhìn hắn:

"Nhưng mà con sợ đau lắm...Có cách nào không đau không ạ?"

"Sư tôn ơi...người thương con một chút đi mà..."

Hạch Quyết Dương không nhịn được lại nhìn cậu thêm một chút, mới vài ngày trước giống như vớt từ địa ngục lên vậy mà giờ lại biết làm nũng với hắn thế này. Tú Chiêu giống con mèo nhỏ cào vào lòng hắn, lời nói ra cũng tự nhiên nhẹ đi vài phần:

"Vi sư sẽ cố gắng giảm bớt đau đớn cho ngươi."

"Ngày mai đến đây. Không được trốn."

Tú Chiêu héo như cây thiếu nước, ngay cả cúi chào cũng quên mất mà chạy về.

Hạch Quyết Dương nhìn bóng lưng cậu đi xa, đôi mắt xanh loé lên ánh bạc, giống như đã nhìn thấy tận cốt lõi của vạn vật.

Hắn nhìn bóng lưng yêu kiều kia, thấy được linh hồn trong trẻo như tiết xuân tháng ba, sạch sẽ đến mức không có thứ ngọc nào bằng.

Linh hồn kia không thuộc về thế giới này, nhưng lại khiến vận khí trong người hắn có dấu hiệu xao động.

Hạch Quyết Dương nhíu mày, hắn nhìn ngọc bài truyền tin trên bàn, suy tư không dứt.

__________________

Momo ủng hộ tác giả:

0348785421

*Tác giả:

Sư tôn và tiểu đồ đệ bé bỏng của ngài ấy:

Chiêu: Em sợ đau lắm...

Sư tôn: Không được làm nũng.

...

Chiêu: Em không muốn...

Sư tôn: Ngoan, mở chân ra. Vi sư yêu em.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...