Thế giới thứ 5: Tu tiên sư đồ
《Tẩy cốt hoán hồn đan, nỗi đau tẩy cốt.》
Tú Chiêu mất ngủ cả đêm, trời gần sáng mới chợp mắt một chút. Cậu vừa chìm vào mộng đẹp, tiếng chuông đã vang lên khắp nơi. Đánh 3 hồi liên tục, ý nghĩa chính là đến giờ tu luyện, cả tông môn phải thức dậy tập hợp.
Tú Chiêu mệt mỏi ngồi dậy, mặc thêm quần áo rồi mới vội vàng chạy ra ngoài. Cậu đến chính điện đã có hơn ngàn người đang đứng, bọn họ đều có tinh thần rất tốt, quần áo tóc tai chỉnh tề. Nhìn vẻ mặt lờ đờ mệt mỏi của cậu, một số người tò mò nhìn chằm chằm như thể lần đầu thấy.
Buổi sáng mỗi ngày đều tập hợp nghe dặn dò từ các trưởng lão, đến khi mặt trời bắt đầu lên mới giải tán đi tu luyện hoặc đến giảng đường học đạo. Tú Chiêu không muốn tẩy cốt, cứ mong cuộc tập hợp này diễn ra lâu thêm một chút.
Ngọc bài không sáng thì cậu sẽ không đi, cứ muốn dùng cách này kéo dài thời gian. Tú Chiêu trốn đến trưa, cuối cùng vẫn không trốn nổi. Ngọc bài loé lên ánh sáng xanh, giọng nói bên trong có vẻ hơi lạnh nhạt:
"Mau đến đây."
Ngọc bài này như có linh tính, nó biết Tú Chiêu không tình nguyện đi nên lúc chỉ đường rất kiên nhẫn. Cậu cố tình đi chậm nó sẽ bay chậm, cố tình lệch đường thì nó sẽ dùng linh lực kéo cậu quay về. Tú Chiêu rất khổ sở, ngọc bài vẫn không hiểu mà vỗ vỗ đầu cậu giống như an ủi.
Bây giờ Đông Hiên các có đẹp đến đâu cũng không có tâm trạng ngắm nữa, Tú Chiêu vào trong, chậm rì rì mở miệng:
"Bái kiến sư tôn ạ..."
Hạch Quyết Dương nhìn cậu, thấy vẻ mặt kia vẫn là yểu xìu không có sức sống, nói:
"Ta đã nói sẽ giảm bớt đau đớn cho ngươi rồi, tại sao lại còn không vui?"
Người bình thường tẩy cốt đều phải trải qua nỗi đau này một mình, suốt quá trình phải thấm nhuần cơn đau. Muốn tu luyện thì phải chịu được, vượt qua mới có đủ tư cách trở thành tu sĩ thực thụ. Nếu chút nỗi đau này cũng không chịu nổi, về sau đột phá sẽ bị lôi kiếp đánh tan xương nát thịt, lúc ấy mới biết thế nào là đau đớn. Đồ đệ nhỏ này của hắn được giảm một nửa cơn đau, có hắn bảo vệ mà vẫn thấy không đủ. Đúng là cậy sủng sinh kiêu.
Tú Chiêu giống như bi ép làm gì đó đau khổ lắm, cậu mếu môi, nhỏ giọng oán trách:
"Người nói giảm bớt chứ có nói là sẽ giảm hết đâu? Tẩy cốt nghe thôi đã thấy đau lắm lắm rồi..."
Hạch Quyết Dương nhíu mày:
"Yếu ớt thích làm nũng."
"Vi sư đảm bảo sẽ không đau, tẩy xong sẽ tặng ngươi đồ tốt."
Tú Chiêu được hắn đảm bảo vài lần mới miễn cưỡng vui lên, cậu đi theo hắn vào phòng trong, rất tự nhiên ngồi trên chiếc giường to của hắn.
Giường gỗ có màu đen tuyền, bên trên không lót đệm mà chỉ có gối, bề mặt bằng phẳng cứng ngắt, còn toả ra khí lạnh. Tú Chiêu ngồi một lát đã thấy khó chịu, không hiểu sao hắn có thể nằm ngủ được trên cái giường cứng thế này.
Hạch Quyết Dương không để ý, hắn lấy ra một viên đan dược màu trắng, bên trong nó có một luồng sáng cứ cuộn tròn qua lại, Tú Chiêu tò mò nhìn viên thuốc kì diệu kia, cầm nó lên ngắm nghía.
Hạch Quyết Dương dặn dò:
"Mới đầu sẽ thấy hơi nhói, sau đó nỗi đau sẽ tăng dần. Ta sẽ bảo hộ ngươi, chịu qua 2 canh giờ là sẽ hết."
"Mau uống đi."
Tú Chiêu nhắm mắt bỏ viên thuốc kia vào miệng, nó vừa đặt vào lưỡi đã tan ra, biến thành một luồng nhiệt chạy thẳng vào bụng. Ban đầu chỉ là hơi nóng, chỉ một lúc sau đã biến làm châm chích nhẹ, rồi biến thành đau nhói không chịu nổi.
Lần đầu tiên cậu phải chịu nỗi đau kinh khủng như thế, nó giống như con dao gọt từng đốt xương mạch máu của cậu, đau đớn như đứt lìa gãy sạch rồi lại liền, ẩn trong tận xương tuỷ không thể chạm không thể sờ. Tú Chiêu trắng bệch ngã xuống, trên trán đã rịn ra một tầng mồ hôi, đau đớn biến thành tiếng rên rỉ thê thương, nức nở như con thú nhỏ:
"Đau quá...đau quá...con đau quá..."
"Sư tôn cứu con...đau quá...aaaa"
Mới chỉ mở đầu, Hạch Quyết Dương nghe từng tiếng kêu đau kia cũng không đành lòng. Hắn chưa bao giờ thấy một người yếu đuối đến thế, nhưng gương mặt đau khổ của cậu không phải là giả, hắn vẫn nổi lòng trắc ẩn bắt đầu giảm bớt nỗi đau cho cậu.
Từng luồng khí xanh nhạt chạy vào thần thức của thiếu niên, bao bọc lấy gân cốt đang được gội rửa, nỗi đau giống như được giảm bớt hoàn toàn. Tú Chiêu với được cọng rơm cứu mạng, tham lam chạy theo luồng khí mát lạnh kia, cậu nhắm nghiền mắt, chộp lấy bàn tay đang vận luồng khí kia vào lòng.
Hạch Quyết Dương không quen sự động chạm thân mật này, hắn định vùng ra nhưng không được. Tú Chiêu đã đau đến mất ý thức, tóc mai ướt nhẹp dính vào trán, bờ môi hồng nhạt đã trắng bệch như người bệnh. Có lẽ vì quá đau đớn, đôi mắt nhắm chặt vô thức rơi nước mắt, càng làm cho cậu đáng thương hơn.
Hạch Quyết Dương không rút tay ra nữa, lại truyền thêm một chút linh lực vào thần thức của cậu.
Chỉ qua thời gian một nén nhang, Tú Chiêu đã ngất lịm không nói nổi nữa. Căn cốt của cậu được làm lại, từng khúc xương máu thịt trong cơ thể bị lọc đi lọc lại nhiều lần, cơn đau không còn có thể diễn tả bằng lời nữa. Cho dù có Hạch Quyết Dương không ngừng bảo hộ, cậu vẫn không chịu nổi, khoé môi rướm máu.
Thân thể này quá yếu ớt, không chịu nổi tẩy cốt hoán hồn đan. Hạch Quyết Dương không nghĩ tới chuyện này, hắn nhíu mày truyền thêm linh lực, tiến vào thần thức để dò xét bên trong của Tú Chiêu.
Thức hải kia trống rỗng, chỉ có từng luồng khí mát dịu bám lấy hắn. Bên trong không bị thương tổn gì quá nhiều, nhưng cũng sạch sẽ quá mức. Hạch Quyết Dương vào sâu thêm một chút, hắn vừa muốn xem đan điền của Tú Chiêu, bên trong đã vọt ra vô số tia sáng cuốn chặt lấy hắn.
Nó giống như mạng nhện, mềm nhưng không mỏng, những tia sáng ấy không công kích hắn mà lại bao bọc hắn như kén bướm, kéo hắn vào trong đan điền đang thành hình kia. Hạch Quyết Dương lần đầu thấy chuyện lạ như thế này, hắn không rời đi mà thuận theo nó trôi vào trong, muốn xem thử chuyện gì đang xảy ra.
Chỉ vài giây sau đó, vận khí khuyết thiếu của hắn bắt đầu được tu bổ, từng chút từng chút lấp lại khoảng trống khổng lồ. Kén bướm kia dịu dàng bọc thấy thần thức của hắn, từng tia sáng li ti giúp hắn mang khí vận ngược về cơ thể.
Khí vận của hắn đã mất từ trăm năm trước, đến nay vẫn không có cách tu bổ lại. Vậy mà đồ đệ nhỏ này lại có thể sửa chữa, vận khí không những bắt đầu hấp thu lại mà còn chữa lành thần thức của hắn với tốc độ rất nhanh. Hạch Quyết Dương hoảng hốt mở mắt ra, hắn nhìn Tú Chiêu đã ngất lịm đi, rồi lại dò xét khí vận trong đan điền.
Không những được tu bổ, mà còn có cảm giác được ngâm trong nước ấm, sung sướng tận trong cốt tuỷ.
Tú Chiêu đang phải chịu nỗi đau tẩy cốt, chỉ mới được một phần ba. Hạch Quyết Dương vừa rời đi cậu đã phải chịu nỗi đau gấp ngàn lần, thân thể không chịu nổi mà run lên. Thiếu niên mềm mại nằm trên giường, tóc tai toán loạn xoã tung, thần thái đau khổ như sắp vỡ tan thành từng mảnh. Mồ hôi đã thấm ướt tóc mai, vẻ đáng yêu dịu dàng biến thành thống khổ vô vọng.
Hạch Quyết Dương vội vàng ôm thiếu niên vào ngực, đặt ngọc bài trên hông của mình vào ngực cậu. Ngọc bài toả ra ánh sáng xanh nhạt, từng luồng khí mạnh mẽ bao bọc thấy thân thể kiều nhược kia.
Cơn đau vừa dịu đi phần nào, Tú Chiêu mới có thể khó khăn mở đôi mắt ướt nhẹp ra nhìn hắn, bàn tay níu lấy cổ áo trắng tinh, mơ hồ cầu xin:
"Con đau quá....đau lắm...không muốn..."
Hạch Quyết Dương nhìn gương mặt tan rã của cậu, đôi mày kiếm lạnh nhạt dịu đi vài phần. Hắn xoa nhẹ bờ lưng mượt mà của tiểu đệ tử, vừa vỗ nhẹ vừa dỗ dành:
"Ngoan, rất nhanh sẽ xong thôi. Vi sư ở đây."
Tú Chiêu không nghe hắn nói gì, nhưng đã được bàn tay mát lạnh kia xoa dịu. Cậu dựa vào ngực hắn, cánh môi mềm chạm vào cổ người kia. Thân thể hắn mát lạnh như suối ngầm, xoa dịu cơn nóng rát bỏng cháy từ nỗi đau tẩy cốt. Tú Chiêu mê mang dụi vào nơi mát lạnh kia, ngửi lấy hương hổ phách pha lẫn hương thảo, ôm chầm lấy hắn.
Hạch Quyết Dương không đẩy cậu ra, hắn chỉ nhẹ nhàng vuốt tấm lưng của cậu, để mặc thiếu niên dụi vào lòng cọ khắp nơi.
Thời gian đã gần hết, cơn đau không còn quá mãnh liệt nữa. Tú Chiêu từ từ tỉnh lại, phát hiện cơ thể mình giống như đi trên một tầng mây. Lục phủ ngũ tạng nhẹ đi, đầu óc thanh tỉnh, còn có một luồng khí rất ấm áp bao bọc cơ thể, cảm giác bây giờ rất khoẻ mạnh.
Cậu mơ màng nhìn xung quang, thấy mình đang nằm trong ngực của sư tôn. Hắn kiên nhẫn vỗ lưng dỗ dành cậu, thỉnh thoảng còn vuốt ve như em bé. Tú Chiêu nghĩ lại cơn đau khủng khiếp vừa trải qua, giống như đã lột một tầng da của cậu. Tú Chiêu thật sự rất ấm ức, nước mắt không tự chủ được rơi như mưa, tiếng nức nở cũng không kiềm chế nổi.
Hạch Quyết Dương nghe tiếng khóc, lại dỗ dành:
"Xong rồi, không khóc nữa."
Tú Chiêu giống như con nít, đã khóc là không thể ngừng được. Cậu ôm cổ hắn khóc thật to, vừa khóc vừa nói mình đau lắm. Hạch Quyết Dương không đành lòng đẩy người ra, hắn lấy một chiếc hộp gỗ trên đầu giường, lấy ra một viên đan dược màu xanh lam.
"Không đau nữa, vi sư cho ngươi đồ tốt."
Tú Chiêu vẫn còn ám ảnh với mấy viên tròn tròn này, có chết cũng không mở miệng ra. Cậu tròn mắt nhìn hắn, ấm ức mím môi lắc đầu liên tục. Hạch Quyết Dương mỉm cười, lại dịu giọng:
"Đây là đan dược bổ sung linh khí cho ngươi, là vật đại bổ. Uống vào không đau mà còn rất thoải mái."
"Ngoan một chút, há miệng ra."
Viên đan dược vừa tan ra, cơ thể đã nhận được vô số làn khí mới. Nó chạy vào một chỗ trong ngực cậu, đúng là không cảm thấy đau đớn nữa. Lúc này Tú Chiêu mới ngừng khóc, yếu ớt hỏi hắn:
"Tẩy cốt xong rồi đúng không ạ? Con không còn phải chịu đau nữa đúng không...?"
Hạch Quyết Dương nhìn ánh mắt trông mong của cậu, hắn không nỡ nói thật, chỉ gật đầu:
"Sau này vi sư sẽ không để ngươi chịu đau nữa."
Tú Chiêu chịu đủ nỗi đau của tẩy cốt đan, thân thể đã có thể hấp thu linh khí trời đất, cũng có thể bắt đầu tu luyện. Chỉ là nhìn dáng vẻ yếu đuối của cậu, Hạch Quyết Dương tạm thời vẫn chưa nghĩ ra công pháp thích hợp.
Còn về vận khí của hắn được tu bổ lại thông qua đồ đệ nhỏ này không đáng quan tâm lắm, chỉ là một người phàm vừa hình thành đan điền, khí vận xao động hẳn là do nguyên nhân khác.
Hạch Quyết Dương không nghĩ sâu xa, hắn để Tú Chiêu đã ngủ say nằm trên giường mình, ngồi một bên thiền định.
Khí vận hao hụt của hắn đến từ trận chiến ma vực trăm năm trước, vì đánh bại ma vương mà đánh mất gần như hai phần ba khí vận của mình. Khí vận rất quan trọng với tu sĩ, là thứ giúp hấp thu linh khí trời đất, tập hợp linh ngộ với công pháp và kiếm linh, còn có thể giúp tu sĩ gánh đỡ lôi kiếp. Kẻ nào vận khí càng thịnh, tu vi và tốc độ tu luyện sẽ càng cao. Hạch Quyết Dương đã tu luyện lâu đến thế mà vẫn chưa đột phá chính là vì khí vận đang suy kiệt, thậm chí còn có dấu hiệu muốn sinh ra tâm ma.
Tông môn và sư tổ đã dùng vô số pháp bảo và đan dược quý hiếm cũng không thể tu bổ thêm phần nào khí vận cho hắn. Yến Triều có đại cường giả như Quyết Dương tiên tôn chính là vinh hạnh tối thượng, nhưng lại không hề biết hắn đã đứng lại một nhịp rất lâu, đã có dấu hiệu muốn sụp đổ.
Sư tổ trước khi đắc đạo, đã từng đưa cho hắn một quyển cổ thư. Trong ấy có nói về khí vận của tu sĩ, chỉ là sách này văn phong suồng sã, không giống kiểu truyền đạt của một thứ tri thức thật sự cho nên vẫn không thể tin tưởng được.
Hạch Quyết Dương đã đọc hết quyển cổ thư kia, cũng biết được cách tu bổ vận khí mà nó đề cập.
Trong sách viết chỉ cần tìm một cơ thể lô đỉnh cực phẩm, bẩm sinh có hai bộ phận âm dương cùng tồn tại. Giao hợp với người này chính là thứ đại bổ cho khí vận của tu sĩ, thậm chí có thể tăng đến mức sung mãn, nhanh gấp trăm ngàn lần tu bổ bằng pháp bảo.
Thể chất âm dương là loại thể chất cực kì hiếm có, sợ là đi khắp thế gian cũng không thể tìm ra được người nào. Nếu có thứ nghịch thiên như thế, tu sĩ khắp thiên hạ có thể tranh giành đến mức nào? Chiến tranh chắc chắn có thể xảy ra.
Hạch Quyết Dương không tin khí vận có thể bổ sung vô hạn chỉ bằng giao hợp, hắn cũng không thích loại chuyện dâm dục kia.
Dù sách cổ có nói đúng hay không, hắn vẫn chỉ xem đó là sách tham khảo không có chút giá trị nào. Thể chất lô đỉnh song tính, sinh ra chỉ làm vật chứa cho tu sĩ, hắn không thể vì bản thân mà đày đoạ người khác. Mà nguyên nhân sâu xa khác cũng là vì hắn không có hứng thú với loại chuyện song tu kia.
Hạch Quyết Dương suy tư, ý thức tập trung tạo ra một làn sương mỏng, khí linh xung quanh tụ họp, hắn bắt đầu thử tu luyện, tách biệt hoàn toàn thế giới bên ngoài.
__________________
Momo ủng hộ tác giả:
0348785421
Bạn thấy sao?