Chương 51: 5-3[Cổ Đại] Tu Tiên Sư Đồ

Thế giới thứ 5: Tu tiên sư đồ

Bí mật thân thể song tính.

Đông Hiên các là nơi có khí linh dồi dào nhất đỉnh Yến Triều. Linh khí trong trẻo dày đặc, là nơi thích hợp tu luyện nhất. Nhưng nơi này cũng là cấm địa của đệ tử tông môn, ngoại trừ Quyết Dương tiên tôn cho phép thì không có bất kì ai dám bước vào nơi này.

Tú Chiêu không biết quy củ của tông môn, cũng không hề biết những điều cấm kị trên Yến Triều. Khi cậu chuyển sang phòng dành cho đệ tử chính thức, trên núi này vẫn chỉ có một mình cậu.

Nơi này là một dãy nhà cổ tập hợp lại, tất cả đều được xây bằng gỗ quý trăm năm. Mỗi mái nhà đều có tượng linh thú trấn giữ, ẩn giấu một chút xa hoa.

Hạch Quyết Dương có 12 đệ tử, chỗ này có 12 phòng khác nhau. Nằm chung một dãy, nhưng mỗi phòng lại cách nhau một khoảng sân rộng, tuỳ theo sở thích mà có hòn sơn thuỷ, cây tùng bách, hồ cá... Phòng của Tú Chiêu nhỏ nhất, bên trong không có đồ đạc gì, mảnh sân nhỏ cũng chỉ có vài linh thảo dại không giá trị.

Đám linh thảo kia là một loại thực vật có hoa màu đỏ nhạt, có tác dụng cầm máu. Nhưng ở thế giới này thì loại linh thảo kia rất vô dụng, nói nặng thì nó giống như cỏ dại, không có tu sĩ hay đan dược sư nào phí thời gian đi trồng.

Tú Chiêu không nỡ nhổ chúng nó đi mà gỡ từng khóm hoa trồng lại dọc hai bên đừng đá đi vào phòng. Đám hoa nhỏ mọc thành chùm, hương thơm nhẹ như hoa hồng nhưng dịu mát hơn, cành hoa mềm không gai rất đáng yêu. Nếu nó mọc tại trái đất, chắc chắn rất nhiều người sẽ trồng nó trong nhà.

Căn phòng này giống như đã lâu rồi không có người, đám linh thảo dại mọc thành một chiếc thảm hoa lộn xộn. Từ trắng vàng hồng đỏ đều chen chút nhau mọc, nhìn giống như một chiếc chiếu hoa. Tú Chiêu dùng tay bới cả buổi sáng, phân loại từng màu rồi trồng lại theo ý muốn. Sân nhỏ của cậu được đủ loại hoa chiếm lấy, ánh nắng dịu khiến chúng nó càng rực rỡ xinh đẹp, chỉ ngắm thôi cũng khiến tâm trạng vui vẻ gấp bội.

Tú Chiêu là đệ tử mới của Hạch Quyết Dương, đáng lẽ phải ra mắt với các đệ tử trước của hắn. Nhưng các sư huynh đều ra ngoài làm nhiệm vụ, có người cũng đã tiếp quản gia tộc và vùng đất riêng nên rất khó gặp mặt tất cả.

Đồ đạc trong phòng vẫn trống trải như cũ, Tú Chiêu ngồi một lúc đã thấy chán. Cậu vẫn chưa biết cách tu luyện, không thể làm gì khác là ngồi chờ. Tú Chiêu chống cằm, lấy ngọc bài trong ngực ra ngắm nghía.

Ngọc bài này từ lúc cậu xuyên qua đã có, nó được làm từ đá màu băng, bên trong có chút vân mây ánh tím. Chỉ những khi sư tôn gọi, Tú Chiêu mới thấy nó có phản ứng. Trên ngọc bài có hình đầu thú ngậm ngọc, cậu vuốt ve đôi mắt của nó, thở dài nói:

"Chán quá đi...Chúng ta có thể tìm sư tôn được không?"

Ngọc bài vẫn im lìm không phản ứng, Tú Chiêu vuốt ve miếng ngọc mát lạnh, lại than thở:

"Muốn gặp sư tôn quá đi~"

Cậu nói rồi lại cất ngọc bài vào ngực, dự định sẽ dạo quanh đây một vòng. Không ngờ chỉ vừa bước ra khỏi cửa, ngọc bài lại vọt ra từ trong ngực cậu, truyền đến âm thanh của Hạch Quyết Dương:

"Đến đây."

Khoảng cách cũng không xa lắm, đi bộ một lúc mới tới nơi. Ngọc bài lúc này rất sinh động, nó bay trước Tú Chiêu một đoạn, nhưng sẽ luôn chú ý tốc độ của cậu để dẫn đường. Có đôi khi bị phân tâm vì được linh thảo vẫy thân chào đón, nó sẽ lập tức bay xung quanh cậu vài vòng, dòng linh khí xanh nhạt vuốt ve má cậu vài cái rồi thúc giục cậu đi tiếp.

Tú Chiêu có thể cảm nhận được ngọc bài rất thích cậu, nhưng lại không thấy được rõ ràng. Đến tận khi vào Đông Hiên các, ngọc bài mới im lặng không động đậy nữa.

Hạch Quyết Dương đang đọc sách trong sảnh lớn, tóc trắng buông xoã thoải mái, quý khí lượn lờ như tiên nhân cõi trời. Tú Chiêu quỳ xuống trước mặt hắn, hô lớn:

"Đệ tử bái kiến sư tôn."

Người kia lật thêm một trang sách, không ngẩng đầu nhìn cậu. Hắn ngừng lại một chút rồi nói:

"Hôm nay ta vẫn chưa tìm được công pháp thích hợp cho ngươi, muốn đi chơi thì cứ đi đi."

"Đông Hiên các có vài loại linh thảo đã có linh trí, ngươi có thể chơi với chúng."

Tú Chiêu hô vâng rồi từ từ đi ra ngoài, thật ra cậu muốn chơi với sư tôn cơ. Nhưng hắn đang bận nên chỉ đành chạy ra sân trước, ngắm kĩ cảnh sơn thuỷ đồ sộ ở đây.

Có lẽ Hạch Quyết Dương biết cậu ở một mình rất buồn chán nên mới gọi cậu tới đây, Tú Chiêu cũng không muốn làm phiền hắn quá nhiều. Cậu đến sân trước, ngồi xổm nhìn đám linh thảo lấp lánh trong vườn.

Chúng nó đều đã có linh trí, thân cây được bọc một lớp khí linh mờ ảo, trông rất xinh đẹp. Những linh thảo này đều thuộc loại thượng phẩm, có cây đã sống đến cả trăm năm. Tú Chiêu ngồi nhìn một chút, chúng nó giống như cảm nhận được hơi thở từ người lạ, thân hoa run run như dò xét, lại vươn lá ra chạm vào cậu thử. Thấy khí tức của cậu không gây hại đến mình, đám linh thảo đung đưa giống như chào hỏi, thân mật cọ lên lòng bàn tay của Tú Chiêu.

Linh thảo rất hào hứng chơi cùng cậu, nhưng Tú Chiêu chỉ ngồi một lát lại tìm thú vui khác. Dù linh thảo có linh trí thì vẫn không biết nói, cậu chỉ đành khám phá những nơi khác trong Đông Hiên các.

Ngoài mảnh vườn linh thảo, thứ đồ sộ nhất chính là hòn sơn thuỷ rất lớn giữa sân. Trên hòn đá cao có thác đổ xuống, cây tùng dáng rũ thẳng tắp mọc ngang qua đá, dòng nước siết chảy qua nó tạo ra bóng trắng mờ ảo như mây. Dòng thác dịu dàng chảy xuống, màu trắng của nó giống như mái tóc của Hạch Quyết Dương, mềm mại óng ả, lại như tuyết như mây.

Chiếc cầu gỗ dáng cong, bên dưới là hồ cá. Tú Chiêu lựa một chỗ đẹp ngồi xuống, vừa ngắm thác vừa nghịch nước. Cậu tháo dày ra để lộ chân trần, đôi bàn chân trắng trẻo như ngọc chạm xuống nước, thích thú đung đưa.

Đám cá bên dưới rất béo, có lẽ vì được nuôi lâu nên kích thước rất lớn. Tú Chiêu dùng chân nghịch nước đã thu hút vài con cá bơi lại gần, chúng nó chỉ có hai màu đen trắng, không sợ người mà còn chủ động bơi đến chân cậu.

Tú Chiêu nghĩ nó sẽ không dám chạm vào mình, ai ngờ có con lại chạm vào ngón chân cậu, bộ vảy mượt của nó là cậu nhột đến mức cười khúc khích, bàn chân vảy nước càng mạnh hơn.

Đám cá này lần đầu thấy người lạ ngoài Hạch Quyết Dương đến đây nhìn nó, con nào cũng muốn bơi lại xem thử. Chẳng mấy chốc mà dưới bàn chân ngọc ngà kia đã vây kín cả chục con, chúng đều phấn khích bơi qua bơi lại để cụng lấy ngón chân cậu. Tú Chiêu bị chúng nó chọc cười, nhưng cũng không dám nghịch với cả chục con cá to, cậu vung vẩy chân một lúc rồi thu chân về, dự định sẽ không nghịch nữa. Nhưng cậu không ngờ rằng đám cá kia lại vui quá đà, chúng nó vẫn chưa chơi đủ, thấy người đi thì kích động nhảy lên bơi xuống. Từng con cá lớn nhảy lên rồi vảy nước về phía cậu, cảnh tượng rất hỗn loạn.

Mỗi con cá gần trăm cân, vậy mà cứ nhảy lên rồi lao xuống. Tú Chiêu không kịp phản ứng, quần áo đã bị chúng nó vảy ướt hết một nửa. Cậu vội vàng đứng lên, bộ y phục màu trắng đã thấm ướt vào da thịt, tuy rằng không có mùi nhưng vẫn có cảm giác hơi tanh.

Đám cá kia vẫn không ngừng vảy nước muốn chơi tiếp, Tú Chiêu đã xách giày chạy thẳng vào chính điện của Đông Hiên các, lớn giọng tố cáo với Hạch Quyết Dương:

"Sư tôn ơi! Đám cá ngoài hồ bắt nạt con...chúng nó làm quần áo của đệ tử ướt hết rồi."

Hạch Quyết Dương ngẩng đầu nhìn cậu, Tú Chiêu bây giờ giống con mèo nhỏ mắc mưa, tóc mai dính vào má, từ ngực tới chân đã ướt nhẹp, còn kéo theo một dòng nước nhỏ giọt từ tận ngoài điện đến đây. Hắn nhướn mày gấp sách lại, nói:

"Sao lại nghịch đến dạng này? Đám cá kia không thể chủ động tấn công ngươi."

Tú Chiêu bĩu môi ngồi đối diện hắn, cậu nắm lấy góc bàn, nhỏ giọng kể lại:

"Đệ tử nghịch nước, cá trong hồ đột nhiên vảy nước lên. Con không kịp chạy..."

"Sư tôn có chỗ nào có thể tắm không ạ, bây giờ đệ tử thấy trên người mình tanh lắm."

Vốn dĩ tu sĩ không cần tắm rửa, thân thể được linh khí bảo vệ rất sạch sẽ. Đông Hiên các cũng có một hồ nước, nhưng nó dùng để trị thương và tu luyện, không phải nơi dùng để tắm. Xem ra con mèo ướt này chẳng biết gì cả, kiến thức cơ bản về Yến Triều cũng gần như bằng không.

Hạch Quyết Dương nhíu mày, hắn có cảm giác tiểu đồ nhi này của mình quả thật còn không bằng trẻ sơ sinh. Nũng nịu yêu kiều, không có vẻ gì là một đấng quân tử nam nhi có chí lớn cả.

Tú Chiêu vẫn chưa biết cách dùng linh lực để hong khô bản thân, cậu cũng không có gan mở miệng nhờ sư tôn giúp. Hạch Quyết Dương cũng không thể từ chối mắt tội nghiệp kia được, hắn xoa mày giữa trán, nói:

"Được rồi đừng nhìn ta nữa, đằng sau có một hồ nước, ngươi đến đó tắm đi."

Hắn nói rồi lại muốn tiếp tục xem sách, thấy Tú Chiêu còn do dự chưa đi thì lại hỏi:

"Sao còn chưa đi ?"

Tú Chiêu chỉ chỉ quần áo mình, mỉm cười lấy lòng nhìn hắn:

"Người có thể cho con một bộ y phục khác được không ạ? Con không có đồ thay..."

Hạch Quyết Dương phất tay, bộ y phục màu trắng ngà đã gấp gọn nằm trên bàn. Tú Chiêu lập tức ôm đồ chạy đi mất, còn nhảy chân sáo vừa đi vừa hát.

Hồ nước nằm phía sau Đông Hiên các rất yên tĩnh, xung quanh bao bọc bởi rừng trúc già xanh mướt. Thứ nước trong hồ chính là linh thuỷ quý giá, có thể chữa thương đan điền và hấp thu linh khí của trời đất. Xưa nay linh thuỷ quý giá chỉ dùng để chữa thương trị bệnh, chưa từng có người nào dùng nó để tắm.

Tú Chiêu đặt đồ bên kệ đá, cởi bỏ bộ y phục của tông môn trên người ra. Đồng phục đệ tử có màu xanh ngọc, trên ngực áo thêu một kí hiệu màu trắng. Hoa văn là một con rồng quấn quanh thân kiếm, biểu tượng đặc trưng của đỉnh Yến Triều. Cậu cởi bỏ áo ngoài, lột lớp áo lót bên ngoài ra, da thịt trắng ngần mềm mại lộ ra ngoài không khí. Trên ngực quấn một lớp băng dày, Tú Chiêu gỡ cuộn băng bằng vải ấy ra, hai núm vú tròn mới được thả lỏng một chút.

Hai bầu vú không lớn mà nhô lên thành một vòng cung nhỏ như thiếu nữ mới lớn, quầng vú hồng hào điểm thêm nụ hoa ở giữa, trông xinh xẻo như bông hoa nhỏ. Bình thường cậu phải quấn ngực thật dày để nó trông bằng phẳng, lần nào tháo ra cũng thấy rất thoải mái. Cuối cùng là chiếc quần mỏng, bên dưới là một bí mật cực kì động trời, chỉ có cha mẹ đã mất trong thế giới này của cậu mới biết.

Bộ phận kia thuộc về nữ tử, khe thịt hồng hào múp míp, mép bướm như bánh bao mềm mịn, hạt đậu bị giấu sâu vào khe thịt, bộ phận kia chưa bị ai khai phá, từ trên xuống dưới ngây thơ trong trẻo. Tú Chiêu trần truồng đứng trên mép hồ, nước trong thấy đáy cho nên cũng không có con cá hay sinh vật nào. Cậu dùng chân thử nhiệt độ nước rồi lại từ từ ngồi xuống hồ bắt đầu tắm.

Tú Chiêu vừa tắm vừa nghịch nước, linh thuỷ mát lạnh lẻn lỏi vào đan điền làm cậu rất thoải mái. Cậu không sợ có người đến, cứ nghịch ngợm vảy nước tắm rửa trong hồ thật lâu.

Tấm ngọc bài nằm yên lặng trên bệ đá sáng lên rồi lại tắt, giống như chưa từng xảy ra chuyện gì.

Chỉ là trong chính điện, Hạch Quyết Dương đã dùng linh lực phong ấn ngọc bài trên bàn, ngăn nó tiếp tục chiếu những hình ảnh kia lại.

Hai tấm ngọc bài là một cặp, dùng để liên lạc truyền âm cho nhau. Nhưng nó cũng có thể trình chiếu lại hành động của đối phương, truyền những lời nói của đối phương qua ngọc bài cho hắn biết.

Hạch Quyết Dương nhíu mày, bàn tay nắm chặt ngọc bài đã lộ ra sự bối rối của hắn.

Tiểu đồ nhi của hắn là nữ tử ư?

Không phải...

Khe thịt cùng với bộ phận kia...rõ ràng chính là người song tính cực phẩm mà cổ thư đã nói.

Tin tức này quá lớn, hắn không thể bình tĩnh nỗi. Nhất là cái thân thể kia... đúng là sách đã nói không thể sai. Nếu Tú Chiêu thật sự có thể là tư chất lô đỉnh cực phẩm, chuyện này nhất định sẽ gây ra sóng gió lớn tại tu chân giới.

Hạch Quyết Dương nhíu mày, hắn phất tay truyền thêm một tia linh lực bảo vệ hồ linh thuỷ, tạm thời im lặng không hành động.

Hắn nhắm mắt định thần, trong đầu lại nhớ đến từng chữ trong cổ thư.

Lô đỉnh song tính, cực phẩm đại bổ khí vận cho tu sĩ. Bản tính dâm đãng, chịu đựng nồng độ song tu cao. Thân thể có nét tiên phong đạo cốt của nam tử, lại có vẻ yêu kiều quyến rũ của nữ tử, chỉ cần chạm vào sẽ lập tức không muốn rời, là một báu vật mà mọi tu sĩ cao cường trên đại lục đều muốn có.

Qua tuổi cập kê, nếu có người trong lòng thì sẽ cam tâm tình nguyện dâng thân thể đó lên để tu bổ cho đối phương. Một là làm đạo lữ phu thê, hai là làm đồng tu bổ sung khí vận cho nhau. Lại nói nếu không có người trong lòng, một khi dâm tính phát tác, bất kì ai cũng có thể hưởng thụ thân thể kia, tu bổ khí vận vô hạn từ đối phương, trở thành lô đỉnh chỉ sống trong cực lạc.

Hạch Quyết Dương bấm đốt tay, tiểu đồ nhi của hắn vừa đón tuổi trăng rằm, chính là lúc cơ thể đã chín muồi.

Hắn nhớ lại vẻ ngây thơ nghịch ngợm của Tú Chiêu, có vẻ như vẫn chưa hiểu được bí mật cơ thể mình.

Còn về người trong lòng, hẳn là chưa có đi?

____________________

Momo ủng hộ tác giả:

0348785421

*Tác giả:

Sư tôn: "Ngây thơ như thế, làm gì để ý kẻ nào được?"

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...