Fluo cảm ơn mọi người rất nhiều vì đã yêu thương, động viên, ủng hộ và chờ đợi truyện của Fluo ạ 🙆♀️💌
______
Một giờ sáng, Dĩnh Đình phóng xe đến nơi Cảnh Huyên vừa chia sẻ định vị.
Cảnh Huyên ngồi co ro trên lề đường, bên cạnh là cậu trai mang danh người yêu cũ của Dĩnh Đình.
Mới một tuần trước, người này tìm đến y gây chuyện.
Không có gì bất ngờ, chỉ là những câu mà Cảnh Huyên từng thấy anti trên mạng hay chê bai. Y đã sớm bước qua cái thời điểm lo được lo mất, cũng không sợ Dĩnh Đình sẽ rơi vào tay người khác.
Nhưng điều đó không có nghĩa là Cảnh Huyên dễ dàng buông tha cho người khác.
"Sao cậu dám! Cậu độc ác thật!" Giọng của tên kia vẫn còn hơi run sau tình huống va chạm vừa rồi, cậu ta rít lên. "Tôi chẳng thể hiểu được vì sao Dĩnh Đình lại yêu một thằng điên như cậu!"
Cảnh Huyên chậm rãi ngẩng đầu lên, vẻ mặt thờ ơ nhìn vào biểu cảm nhăn nhó của đối phương.
Không được, mình phải kiềm chế.
Dĩnh Đình đến nơi trong hoàn cảnh thế này, Cảnh Huyên thì trông như đang ung dung ngồi trên vệ đường, đối diện là một bóng lưng quen mắt đang nhảy chồm chồm lên. Bên cạnh là một chiếc xe có phần cánh phải bị hư hỏng nặng, có vẻ là do ma sát vào cạnh lan can khi lái xe tốc độ cao. Còn xe của Cảnh Huyên thì có vết tích ở đầu bên phải, đèn xe vỡ mất.
"Cảnh Huyên," Dĩnh Đình xuống xe rồi chạy đến gần, quỳ một chân xuống xem xét xung quanh người y. "Sao thế này? Em có bị thương ở đâu không?"
Cảnh Huyên cúi đầu xuống, không dám đối mặt với Dĩnh Đình.
Y biết hôm nay mình chết chắc rồi, kinh khủng hơn nữa là y sẽ chết với một cái mông sưng vù.
Dĩnh Đình quay lại nhìn người kia, sao đó vỗ nhẹ lưng Cảnh Huyên, "Vào xe ngồi đợi anh."
...
Cảnh Huyên im lặng ngồi vào xe, mắt hướng về nơi Dĩnh Đình đang đứng.
Dĩnh Đình dời mắt khỏi y, sau đó nhìn vào người từng ở bên mình vài tháng, "Cậu tìm đến gặp em ấy à?"
"Thì sao? Tôi chỉ nói cậu ta có mấy câu, vậy mà cậu ta dám ép xe tôi trên đường cao tốc như vậy! Anh đúng là bị điên rồi mới đi cưới loại người..."
"Im ngay," Dĩnh Đình gầm lên, sắc mặt lạnh hẳn xuống. "Cuộc sống của tôi không đến lượt cậu quyết định. Tôi đến đây để giải quyết chuyện hôm nay, đừng có lan man."
Cảnh Huyên không biết cuộc trò chuyện diễn ra như thế nào, y cũng chẳng muốn nghe, cứ thế im lặng cụp mắt như chú cún con ủ rũ.
Dĩnh Đình gọi điện nhờ người đến xử lí. Xe của Cảnh Huyên không bị vấn đề gì mấy, đem đi sửa là được. Xe của người kia thì đương nhiên phải bồi thường và tìm cách giữ kín thông tin.
Chuyện này không thể nói là chuyện nhỏ, Dĩnh Đình biết mình không thể lo liệu hết tất cả rủi ro cho Cảnh Huyên, vậy nên hắn buộc phải gọi điện cho Cảnh Liêm giữa đêm để nhờ giúp đỡ.
Về mạng lưới và khả năng một tay che trời thì ở nơi này không ai qua được Cảnh Liêm.
Cảnh Huyên ngồi trong xe nhìn Dĩnh Đình đi đi lại lại lo liệu hết cả tiếng đồng hồ, tâm trạng bốc đồng ban đầu sớm đã bay biến hết sạch, bây giờ chỉ còn lại sự hối hận.
Cạch.
Cửa xe mở ra, gió đêm lùa vào khiến đầu óc đang nghĩ miên man của Cảnh Huyên trở nên tỉnh táo hơn một chút. Y nhìn Dĩnh Đình ngồi vào và mở máy xe, vô thức siết chặt lấy vải quần trong lo sợ.
Nói gì đây nhỉ?
Dĩnh Đình quay sang nhìn Cảnh Huyên, "Lạnh à?"
"Không ạ," Y lắc lắc đầu, có lẽ hành động co rút trong vô thức ban nãy khiến hắn hiểu lầm. Dĩnh Đình không nói gì, chỉ im lặng mở bản đồ chỉ đường về nhà rồi bắt đầu lái xe.
Người làm sai mới là người chột dạ trong bầu không khí im lặng.
Chạy được một lúc, Cảnh Huyên thật sự không nhịn nổi nữa mà lí nhí, "Anh cứ mắng em đi..."
Dĩnh Đình bật cười, nhưng ánh mắt lại chẳng chứa chút vui vẻ nào, "Thôi, mắng em ở đây rồi em lại đòi nhảy xuống giữa đường, lúc đó anh sợ anh sẽ đánh gãy chân em mất."
Lời nói có hơi nặng nề, nhưng Dĩnh Đình biết rằng sự việc sẽ diễn ra như vậy.
Mỗi lần Cảnh Huyên phạm lỗi và bị trách phạt, không chỉ Cảnh Huyên cần phải tự kiểm điểm, mà chính Dĩnh Đình cũng phải xem xét và rút kinh nghiệm cho bản thân mình. Liệu cách tiếp cận này có hợp lí không? Mình đã có thể làm gì để mọi thứ diễn ra tốt hơn?
Sau hai lần Cảnh Huyên đòi nhảy xuống xe, Dĩnh Đình đã rút kinh nghiệm rồi.
Nhịn thêm một chút, về nhà rồi mắng cũng được.
Không mắng không đồng nghĩa với việc hắn đang dung túng cho Cảnh Huyên, mà là hạn chế dồn y vào bước đường mà hắn không muốn xảy ra. Chỉ cần nhịn thêm một chút mà đã loại bỏ được một rủi ro rằng Cảnh Huyên sẽ nhảy xuống xe, như thế chẳng phải tốt hơn nhiều sao?
Lần trước sau khi Cảnh Huyên khóc nức nở bảo rằng không thích bị mắng, Dĩnh Đình đã suy nghĩ rất nhiều. Mặc dù Cảnh Huyên có hỗn và có sai, thì cách hắn tiếp cận với y cũng đã gián tiếp đẩy y vào tình thế đó.
Cảnh Huyên rất dễ bộc phát sự nóng nảy khi bị dồn ép quá mức, chẳng hạn như cái cách y sẽ giận dỗi đòi bỏ xuống xe khi bị hắn trách mắng quá nhiều. Tính tình Cảnh Huyên một khi đã giận thì bướng vô cùng, càng bị mắng thì lại càng xù lông muốn bắn gai nhọn đâm thủng tất cả mọi thứ xung quanh.
Vậy nên, nếu hắn muốn Cảnh Huyên thay đổi, vậy thì bản thân hắn cũng phải thay đổi cách tiếp cận với y.
Nếu tính tình của Cảnh Huyên đã dễ nóng nảy như thế, thì việc của hắn là nên tìm một hướng giải quyết để hai người có thể tiếp tục chung sống hoà thuận, thay vì ép buộc y phải trở thành một con người hoàn toàn mới. Hắn muốn Cảnh Huyên tiến bộ, nhưng có một số chuyện hắn cũng biết rằng không dễ gì mà thay đổi.
Tất cả những điều này, chỉ cần hắn nhún nhường một chút, đều có thể chuyển biến theo một hướng dễ chịu hơn.
So với Cảnh Huyên, thật ra Dĩnh Đình còn không muốn y mắc lỗi chuyện ăn nói hơn cả y.
Càng tái phạm, hình phạt càng phải tăng lên. Bản thân hắn cầm roi đánh Cảnh Huyên cũng chẳng vui vẻ gì, lại còn phải kiếm cớ hoặc tìm cách khác để tha bớt cho y. Vậy nên Dĩnh Đình càng phải cố gắng giúp Cảnh Huyên hạn chế lỗi này hơn nữa.
Cảnh Huyên nghe thế thì càng thêm ngứa ngáy, giọng nghẹn lại, "Anh không thương em nữa hả..."
"Nói linh tinh cái gì đấy?"
Cảnh Huyên bị quát thì vừa tủi thân vừa giận dỗi, nhưng chỉ dám giận một chút xíu thôi vì biết mình sai thật. Y hơi nhích qua bên phải, co ro dựa vào kính xe một cách buồn bã.
Anh ấy nói to như vậy là hết thương mình rồi.
Dĩnh Đình liếc y qua khoé mắt, cuối cùng nhìn không được mà đưa tay phải qua vò tóc y, dịu giọng xuống, "Sao lại nói lẫy như thế? Em biết là anh không thích nghe những lời đó mà."
"Nhưng, hức, anh còn chẳng thèm mắng em nữa..." Cảnh Huyên sụi sùi, vẫn theo thói quen mà hơi nghiêng đầu về phía Dĩnh Đình. "Anh im lặng với em như vậy làm em sợ lắm..."
Dĩnh Đình cảm thấy mình thật sự không biết phải nói gì.
Mắng y thì sợ y ầm ĩ đòi nhảy xuống đường, không mắng thì bây giờ lại khóc lóc bảo mình không thương nữa.
Dĩnh Đình nhéo nhẹ má Cảnh Huyên, "Biết rồi, một lát về tới nhà là em sẽ ăn mắng ngay, không cần vội."
"Vậy anh đừng im lặng với em, em sợ..."
Dĩnh Đình hít sâu một hơi, nén lại lửa giận trong lòng rồi nói, "Vậy em kể về ngày hôm nay của em cho anh nghe. Chuyện liên quan tới hình phạt thì để về nhà rồi nói."
Cảnh Huyên quay sang nhìn hắn, sau khi đảm bảo rằng Dĩnh Đình đang nói thật thì y mới bắt đầu dám mở miệng trò chuyện với hắn như thường ngày.
...
Về đến nhà, không cần Dĩnh Đình nhắc, Cảnh Huyên đã tự giác đi lên phòng, thay sang đồ ngủ rồi ngoan ngoãn quỳ gối trên giường chờ hắn lên.
Mình đã tỏ ra ngoan nhất có thể rồi, chắc anh ấy không... không nặng tay đâu...
Hôm nay Cảnh Huyên biết mình đã đi quá giới hạn rồi, y thậm chí còn không phân biệt được liệu bây giờ mình vẫn đang run rẩy vì cú va chạm xe đó, hay vì những gì mình sắp phải đối mặt khi Dĩnh Đình bước vào phòng.
Khi Dĩnh Đình bước vào với roi mây trên tay, Cảnh Huyên nghĩ mình đã biết được đáp án.
Hắn kéo ghế đến đối diện y, ngồi xuống vắt chéo chân rồi điềm tĩnh buông ra hai chữ, "Giải thích."
Hai người luôn có thói quen nói rõ ràng để cả hai nhận thức được mọi chuyện. Nói để Cảnh Huyên có thể biết được mình sai ở đâu. Nói để Dĩnh Đình biết được Cảnh Huyên đang nhận thức mọi chuyện ở mức độ nào.
Trước khi bước vào hình phạt, cả hai phải có cùng tầng tư tưởng. Cùng nhìn ra lỗi này là nhẹ hay nghiêm trọng, cùng nhìn ra cách cả hai giải quyết vấn đề.
Chuyện hôm nay cũng không phải là chuyện gì đặc biệt.
Gặp lại người cũ của chồng, bị người ta khiêu khích, y nổi nóng chạy bám theo người ta, ép xe người ta đến mức gây va chạm với thành cao tốc.
"Cảnh Huyên, em đúng là gan to tày trời," Dĩnh Đình nghe xong thì cười lạnh, bàn tay cầm roi cũng siết chặt lại. Cảnh Huyên yếu ớt nói, "Tại cậu ta... cậu ta khiêu khích em trước..."
"Vậy nên em làm đủ trò trên đường như vậy? Em không sợ chết phải không?" Hắn nâng giọng, lửa giận trong lòng lại bốc lên.
Y có biết như thế nguy hiểm đến mức nào không?
Một trăm câu lỡ như cứ thế ùa vào đầu hắn, Dĩnh Đình nghĩ chỉ cần một cái lỡ như đó xảy ra thôi thì hắn cũng không chịu nổi.
Dĩnh Đình mắng Cảnh Huyên hết gần mười phút, mắng đến mức Cảnh Huyên nghe đến suýt khóc.
"Em biết em tệ lắm rồi, anh đừng mắng nữa..." Cảnh Huyên mếu máo bịt tai lại, giọt lệ đã trào ra khoé mắt. "Anh cứ đánh em luôn đi..."
"Anh không nói em tệ, đừng dùng từ như thế để miêu tả bản thân mình," Dĩnh Đình nghiêm túc nói. "Nhưng Cảnh Huyên, anh hi vọng em tự ý thức rõ rằng hành vi hôm nay của em là một lỗi sai nghiêm trọng. Anh hoàn toàn không thể chấp nhận được, dù là với bất kì lí do nào."
Cảnh Huyên thật sự không dám nhìn hắn nữa.
Sợ, rất sợ.
Dĩnh Đình biết mắng mãi cũng khiến y lùng bùng lỗ tai, bây giờ chỉ có ăn đòn thì Cảnh Huyên mới ý thức được rõ ràng nhất thôi.
"Nằm xuống, cởi quần ra."
Cảnh Huyên run rẩy làm theo lời hắn, vừa ổn định vị trí thì trên mông đã cảm nhận được đầu roi bắt đầu nhịp, "Năm mươi roi."
Con số này như một tia sấm nổ đoàng một tiếng trong đầu Cảnh Huyên.
Chát!
"A! Đau..."
Không đợi Cảnh Huyên lên tiếng, roi đầu tiên đã không nhân nhượng mà quất xuống.
Theo dòng nước mắt vừa trượt ra khỏi khoé mi của Cảnh Huyên, trên cánh mông trắng mịn chậm rãi xuất hiện lằn roi sưng tấy vắt ngang qua.
Chát! Chát! Chát!
Bầu không khí của trận đòn này quá nặng nề, cộng thêm việc roi mây đánh quá đau, chỉ sau mười roi, Cảnh Huyên đã vỡ oà trong con nức nở.
"Hức, anh ơi... hức..."
Cảnh Huyên nằm nghiêng hẳn sang một bên, dù không xoa nhưng cũng chẳng có ý định dời mông về vị trí cũ. Dĩnh Đình đợi một lát, cuối cùng mất kiên nhẫn, "Muốn nghỉ thì nói, còn không thì tự giác nằm lại cho đàng hoàng."
"Em muốn nghỉ một chút..." Cảnh Huyên thều thào, không ngẩng đầu lên.
"Năm phút, không được xoa."
Năm phút im lặng đến ngạt thở vừa trôi qua, trên mông Cảnh Huyên lại chịu thêm một trận roi như vũ bão.
"Em đau..." Cảnh Huyên khóc ầm lên, và đáp lại chỉ là một câu cứng nhắc của Dĩnh Đình. "Em đang bị phạt, đương nhiên là em phải đau."
Cảnh Huyên nức nở, tay vòng ra phía sau muốn xoa nhưng lại không dám.
Chát! Chát! Chát!
Cảnh Huyên đau đến cả người run bần bật, đến lưng áo cũng thấm một mảng mồ hôi lạnh. Y không đủ tinh thần để đếm nữa, trong đầu chỉ có đau và đau thôi...
Hai mươi roi trôi qua, cặp mông bây giờ toàn những lằn roi chồng chéo lên nhau, nhiều vị trí vì đánh chồng lên vài cái mà đã chuyển sang màu tím sẫm rất đáng sợ, cứ như sắp rách da và đổ máu vậy.
Dĩnh Đình dời ánh mắt đi, chỉ nghiêm giọng nói, "Quỳ lên."
Cảnh Huyên hơi bất ngờ, thế là xong năm mươi roi rồi à?
Đối diện với ánh mắt ướt đẫm nhưng không giấu được những gì diễn ra trong đầu y, Dĩnh Đình đáp, "Chưa xong, mới đánh hai mươi roi thôi."
Ồ...
Cảnh Huyên sầu thảm quỳ dậy, tay vừa đưa ra sau định xoa thì va phải ánh mắt không đầy ý vị cảnh cáo của Dĩnh Đình. Thế là Cảnh Huyên vội đưa tay lên lau nước mắt rồi khoanh lại trước ngực, "Dạ..."
Dĩnh Đình nhìn y một lượt, "Đau không?"
Cảnh Huyên gật đầu, nước mắt vừa gạt đi vẫn vì đau đớn mà không ngừng tuôn ra, "Dạ đau..."
"Em lớn rồi. Mọi hành động của em đều sẽ có hậu quả. Nếu như em cảm thấy em không có đủ năng lực để nhận lấy hậu quả, vậy thì suy nghĩ thật kĩ rồi làm."
"Phạt em năm mươi roi, em chịu đau vài hôm sẽ hết. Nhưng nếu mọi chuyện không đơn giản được như lần này, hậu quả sẽ rơi xuống công việc của em, cuộc đời của em. Những gì em phải chịu không phải là đau một tuần nữa, mọi thứ sẽ tồn đọng dai dẳng hơn nhiều."
"Cảnh Huyên, làm gì cũng phải chừa đường lui cho mình. Em nghĩ nếu như hôm nay em và cậu ta đều không may mắn, em có gánh nổi hậu quả không?"
Cảnh Huyên vừa đau vừa sợ, nước mắt cứ trượt xuống không ngừng. Càng bị mắng, y càng tỉnh táo và nhận ra chuyện hôm nay đã có thể đi xa đến mức nào. Chỉ cần có một chút nếu như thì mọi chuyện không chỉ là trận đòn hôm nay nữa, có lẽ y sẽ bị bắt đi, có lẽ y sẽ phải rời khỏi Dĩnh Đình, có lẽ mọi người rồi sẽ nhìn y bằng đôi mắt dị nghị.
Cảnh Huyên thật sự không kham nổi.
Dĩnh Đình nhìn Cảnh Huyên khóc đến mức cả gương mặt đều đỏ bừng lên, hai vai cũng không ngừng run rẩy. Lòng hắn chùng xuống, nhưng vẻ nghiêm nghị trên gương mặt vẫn giữ nguyên.
"Anh không thích để nợ phạt. Ba mươi roi còn lại có thể đổi thành bốn mươi dây lưng hoặc năm mươi thước, tuỳ em chọn."
Nếu như chỉ là những lỗi bình thường, Dĩnh Đình sẽ bỏ qua. Nhưng hôm nay hắn muốn Cảnh Huyên biết rằng y phải chịu trách nhiệm cho hành động của mình, vậy nên phải phạt cho hết.
Cảnh Huyên mím môi, nước mắt rơi lã chã.
Y vẫn cảm nhận được từng lằn roi đang thiêu đốt phía sau.
"Em có thể cân nhắc, thời gian tối đa là ba mươi phút. Không cần nghĩ đến cách xin tha xin giảm xin nợ gì cả, anh sẽ không đồng ý."
Cảnh Huyên thật sự rất sợ.
Từ trước đến nay, Dĩnh Đình chưa bao giờ tuyên bố con số nào lớn hơn ba mươi, và càng không đánh đến gần con số đó.
Hôm nay...
Đúng thế, hôm nay mình đã quá đà rồi.
Dĩnh Đình nói xong thì đặt roi xuống giường rồi quay lưng rời khỏi phòng. Hắn sợ chỉ cần nhìn y thêm một chút nữa, mình sẽ không kiềm nổi mà bước đến xoa đầu y một cái, giúp y lau đi những giọt lệ nóng hổi đang lăn dài trên má.
Việc tự tay trách phạt người mình thương chưa bao giờ là điều dễ dàng.
Nhưng có những chuyện, phải khắc cốt ghi tâm.
...
Đúng ba mươi phút sau, Dĩnh Đình quay trở lại phòng. Cảnh Huyên vẫn quỳ ở chỗ cũ, thậm chí quỳ nghiêm chỉnh đến mức hắn cũng phải ngạc nhiên.
Cảnh Huyên không phải là kiểu người sẽ ngoan ngoãn và tỏ ra tình nguyện chịu phạt. Dù y biết mình sai và cảm thấy hối lỗi, thì một phần nào đó y vẫn kháng cự với việc bị đánh. Điều này không có nghĩa là Cảnh Huyên không đồng ý với hình thức phạt này, mà chỉ là tâm lý sợ hãi chung thôi, không ai thích bị phạt cả.
Thấy Dĩnh Đình vào phòng, Cảnh Huyên lại vô thức run lên, lằn roi trên mông cũng thấy ê ẩm.
Dĩnh Đình bước đến gần, bình tĩnh hỏi, "Chọn xong chưa?"
Nhận được cái gật đầu của Cảnh Huyên, hắn kéo ghế sang rồi ngồi xuống đối diện với vị trí y đang quỳ, "Nói đi."
Cảnh Huyên lấm lét nhìn gương mặt nghiêm nghị của hắn, lời nói trong cổ họng cứ như bị kẹt lại.
Mình định như thế thật sao? Đây liệu có phải là quyết định đúng đắn không?
Cảnh Huyên lại nhìn thẳng vào Dĩnh Đình, đối diện với ánh mắt sâu thẳm của hắn thì sợ đến mức tim cũng đập nhanh hơn mấy nhịp. Y lí nhí, "Em biết lần này lỗi của em rất lớn..."
"Em biết bây giờ dù có bị phạt ít hay nhiều đi nữa thì em cũng không thể thay đổi được hậu quả thật sự của những gì em đã làm."
"Vậy nên, em..." Cảnh Huyên hít một hơi thật sâu. "Em sẽ chịu đủ ba mươi roi mây còn lại, em sẽ chịu trách nhiệm lỗi sai của em."
Cả căn phòng rơi vào khoảng không tĩnh lặng.
Cảnh Huyên nói xong thì cũng chẳng dám nhìn Dĩnh Đình, cứ thế cúi gằm mặt nắm lấy vạt áo.
Dĩnh Đình trầm tư nhìn Cảnh Huyên.
Hay thật.
Ban nãy chính mình là người mạnh miệng bảo em ấy đừng nghĩ đến chuyện xin tha, vậy mà bây giờ em ấy chấp nhận chịu phạt thì mình lại không nỡ.
Em cứng đầu cứng cổ như vậy, có bao giờ nghĩ rằng anh không nỡ đánh em không?
Dĩnh Đình chưa bao giờ nghĩ Cảnh Huyên sẽ chủ động đưa ra một lựa chọn như thế này.
Cảnh Huyên là một người rất sợ bị đánh đòn, y rất sợ đau, dù y chấp nhận hình phạt này nhưng nếu tránh được thì y sẽ tìm cách tránh.
Vậy mà hôm nay...
Lẽ ra hắn nên vui mừng vì Cảnh Huyên tự nhận thức được lỗi lầm và có trách nhiệm, nhưng sao lòng hắn lại quặn thắt lại thế này?
"Nếu em đã chọn như thế," Dĩnh Đình thở dài, đứng dậy cầm lấy roi mây. "Vậy thì nằm xuống đi, chúng ta tiếp tục."
Chát!
Cứ thế, Dĩnh Đình lại từng roi một đều đặn quất xuống cặp mông đã chồng chéo những lằn tím kia. Gần như cái đánh nào cũng khiến Cảnh Huyên không nhịn được mà kêu lên, cả người cũng run bần bật.
Đau, thật sự quá đau.
Cảnh Huyên có thể không ý thức được, nhưng Dĩnh Đình thì khác. Hắn nghe được tiếng y khóc lóc, từ vài cái sụt sùi đứt đoạn cho đến khóc nức nở thành tiếng.
Nghe rất rõ ràng.
Sau khoảng sáu roi, Cảnh Huyên thật sự không chịu được nữa mà nghiêng người, giọng khàn đặc van xin hắn, "Em nghỉ một chút... em nghỉ một chút thôi"
Dĩnh Đình nhìn cặp mông sưng đỏ tím lẫn lộn khó coi kia, trong lòng nổi lên nhiều cảm xúc không nói nên lời.
Thương không? Thương chứ.
Đáng đánh không? Đáng. Rất đáng.
Nhưng không đáng phải đánh đến mức này.
Hắn có một quy tắc, đó là dù cho có muốn phạt nặng đến thế nào thì cũng không được đánh đến mức trầy da tróc vảy. Cùng lắm thì cho nợ rồi hôm khác xử lí, chứ không thể hành hạ y được.
Dĩnh Đình thở dài, cuối cùng vẫn không nhịn được mà bước đến ngồi xuống đệm giường. Hắn cúi xuống gần với mặt y, ngón tay cái chậm rãi giúp y gạt đi nước mắt, "Hết chịu nổi với em."
Cảnh Huyên vùi mặt vào gối, hít mũi một cái.
"Cảnh Huyên, đừng nghĩ chọn như thế là chỉ mỗi em chịu khổ."
Cảnh Huyên dường như không còn quá xa lạ nữa. Có lẽ vì sự thiếu vắng và sợ hãi của hiện tại đang khiến y muốn nhõng nhẽo hơn đôi chút. Y nắm lấy cổ tay hắn, áp một bên má vào lòng bàn tay ấm áp, "Đau quá..."
Nước mắt nóng hổi trào xuống, đọng lại trên da bàn tay một mảng ướt đẫm. Thế nhưng Dĩnh Đình cũng không có ý kiến gì, chỉ nhẹ giọng, "Đừng có làm nũng."
Bình thường Cảnh Huyên sẽ mếu máo cãi lại, nhưng hôm nay đau quá, y thật sự đang muốn bám dính lấy hắn để tự an ủi bản thân một chút.
"Anh xoa cho em một chút đi mà..." Cảnh Huyên do dự mãi, cuối cùng không nhịn được mà tủi thân lên tiếng. "Xoa một chút thôi..."
"Đang bị phạt, đừng đòi hỏi." Dĩnh Đình lại nghiêm giọng. Cảnh Huyên đã tủi lại càng tủi hơn, dù biết mình đuối lý nhưng vẫn giận hờn không chịu nổi.
Thế nhưng cũng chưa đến mười giây sau, trên mông lại cảm nhận được bàn tay áp lên rồi xoa thật nhẹ.
Từng lằn roi sưng tấy được lòng bàn tay Dĩnh Đình dịu dàng lướt qua, cái đau chẳng giảm được bao nhiêu, nhưng mỗi lần như thế này lại khiến lòng Cảnh Huyên nhẹ nhõm hơn một chút.
Thật ra Cảnh Huyên rất sợ Dĩnh Đình mỗi khi y phạm lỗi lớn, y phải luôn lén lút quay sang nhìn hắn để kiểm tra xem hắn có ghét mình không, hắn có định mặc kệ mình rồi không thèm quản mình nữa không.
Cảnh Huyên vùi mặt vào gối, khoé môi cong lên.
Biết là thương mình mà.
Dĩnh Đình xoa đến khi hơi thở của Cảnh Huyên trở nên đều lại mới rút tay về. Đứa nhỏ quay đầu lại nhìn hắn, bày ra vẻ mặt vô cùng thiếu đòn mà nói, "Anh ơi, còn hai mươi bốn roi nữa"
Gân xanh trên trán hắn lại nổi lên.
Em thèm roi lắm à? Đánh từ nãy đến giờ khóc ầm ĩ như vậy vẫn chưa thoả mãn đúng không?
"Lần này cho em chọn, muốn đổi thành thước hay bằng tay?" Dĩnh Đình hít sâu một hơi, cuối cùng vẫn cho y thêm một cơ hội, dù trong lòng hắn biết rõ rằng thật ra hắn đang cho bản thân một cơ hội để không phải trách phạt y nặng nề như thế.
Chỉ tiếc là, Cảnh Huyên không phải kiểu người sẽ chủ động bước xuống khi được đưa bậc thang.
"Không, em đã bảo là đánh hết bằng roi mây mà"
"Anh không giỡn với em đâu nhé."
"Em nói thật mà..."
"Cảnh Huyên, đừng mạnh miệng. Hai mươi roi nữa chắc chắn sẽ rách da đấy," Dĩnh Đình hơi nâng giọng, gần như bị sự cứng đầu của Cảnh Huyên làm cho tức giận. "Em muốn phải đổ máu mới chịu phải không?"
Cảnh Huyên cụp mắt, mất một lúc lâu mới nhỏ giọng đáp, "Em đâu có mạnh miệng..."
"Em biết em sẽ không chịu nổi, nhưng em đáng bị như thế mà..."
Dĩnh Đình im lặng nhìn y, không đáp lại.
"Đằng nào em cũng không chết được mà, dù có chảy máu thì vài ngày nữa cũng sẽ lành thôi," Cảnh Huyên không dám nhìn sắc mặt của Dĩnh Đình, chỉ lúng túng cúi xuống cầm roi lên rồi nhét vào tay hắn. "Anh cứ đánh em đi."
Trong phút chốc, Dĩnh Đình đã nhầm tưởng rằng quỷ con này đang cố ý nói vậy để ép hắn, để hắn thấy xót xa mà không nỡ vì sự chân thành của y. Nhưng nhìn vào vẻ mặt của Cảnh Huyên lúc này, Dĩnh Đình biết mình chỉ đang suy nghĩ nhiều.
Đứa nhỏ của hắn có biết nói dối đâu.
Suy nghĩ của Cảnh Huyên rất đơn giản. Mình làm sai mà, đánh thì chịu thôi. Y biết nếu lỗi này không quá lớn thì Dĩnh Đình cũng chẳng thèm làm khó y như vậy.
Cảnh Huyên đâu chỉ biết nhảy nhót lung tung, y cũng đã ở bên Dĩnh Đình đủ lâu để hiểu hắn, và hiểu mình nữa.
Lần này Cảnh Huyên ý thức được mình đã gây hoạ lớn. Thật ra lúc va chạm xe là y đã tỉnh táo và nhận ra rồi, vậy nên toàn bộ quá trình từ lúc Dĩnh Đình đến túm cổ y về nhà đến lúc này, Cảnh Huyên không hề phản kháng nửa chữ.
Nhưng mà...
Dù Cảnh Huyên chịu được, Dĩnh Đình cũng không muốn đánh.
Dù lằn roi rướm máu rồi sẽ lành lại, nhưng Dĩnh Đình không muốn những vết thương đó xuất hiện trên người y. Không phải do hắn làm rách
Đúng, hắn luôn nói rằng một khi đã phạt thì phải đủ cứng rắn và nghiêm khắc, nhưng dù có nghiêm đến đâu thì Dĩnh Đình vẫn ý thức được giới hạn của hình phạt.
Cảnh Huyên sai, nhưng điều đó không đồng nghĩa với việc y mất đi quyền lợi cơ bản. Hắn không được phép biến hình phạt thành sự tra tấn.
Dĩnh Đình lắc đầu, thả roi mây xuống rồi kéo khoá thắt lưng.
"Anh..." Cảnh Huyên hơi ngập ngừng. "Em không sao mà..."
"Im lặng, em không có quyền quyết định nữa," Dĩnh Đình dùng một tay rút mạnh dây lưng ra, gập đôi lại rồi nói. "Nằm ngay ngắn lại, từ giờ hình phạt của em là do anh quyết."
Không để Cảnh Huyên thương lượng, dây lưng đã nhanh chóng vụt xuống.
Chát!
"A!"
Cảnh Huyên đau đến oằn mình, khóc lóc thảm thiết.
"Đếm!" Dĩnh Đình dùng tay ấn lưng y xuống, khiến Cảnh Huyên dù vùng vẫy nhưng vẫn không thể xê dịch đi được.
Cuối cùng Dĩnh Đình chỉ đánh Cảnh Huyên mười dây lưng rồi thôi.
Đúng, hắn thua rồi.
Vốn dĩ cũng chẳng cần thắng làm gì.
Hình phạt như thế là đủ, không cần phải đi xa hơn nữa, không cần phải làm khổ cả hai.
"Quỳ lên," Dĩnh Đình thả dây lưng xuống, đứng chờ Cảnh Huyên mất gần hai phút để lồm cồm bò dậy rồi quỳ khoanh tay trước mặt hắn.
Cả người Cảnh Huyên vẫn đang trong trạng thái run rẩy mất kiểm soát, nước mắt cứ tuôn rơi ào ạt như dòng suối. Cảnh Huyên đang thấy đau kinh khủng, hai bên mông cứ như sắp bốc cháy mất rồi.
Ban nãy Cảnh Huyên đã nghĩ mình đủ khả năng chịu được hai mươi bốn roi còn lại, nhưng ăn mười dây lưng xong thì y đã tự nhận thức được khả năng chịu đựng của mình.
Thứ nhất là mình thật sự không chịu được, thứ hai là... hình như Dĩnh Đình giận rồi...
Cảnh Huyên thấy hắn cứ im lặng nhìn chằm chằm y mãi, thút thít kiếm cớ bắt chuyện với hắn, "Em không úp mặt vào tường được không..."
Ngay từ lúc đặt câu hỏi, Cảnh Huyên đã chuẩn bị tâm lý để nghe hắn lạnh nhạt gạt đi. Y biết Dĩnh Đình nghiêm khắc và có kỉ luật đến mức nào. Huống hồ lần này lỗi cũng không nhỏ, và hắn đã nhân nhượng cho y rồi.
Nhưng lần này, Dĩnh Đình đồng ý.
"Quỳ yên ở đó, khoanh tay lại," Hắn nhìn lên đồng hồ. "Ba mươi phút."
"Còn nữa, quên nói với em," Dĩnh Đình cầm chìa khoá xe của Cảnh Huyên lên lắc lắc. "Một lát nữa nộp luôn bằng lái ra đây. Một tháng tới muốn đi đâu thì anh đưa em đi hoặc tự gọi xe."
"Anh," Cảnh Huyên giật mình, phồng má muốn phản đối. Nhưng Dĩnh Đình đã cắt ngang, "Em có biết tội của em không chỉ đơn giản là bị phạt tiền hay giam bằng không?"
"Nhớ đấy, một tháng. Em mà dám ngồi vào ghế lái một lần thì anh đánh em một lần."
Nói rồi, hắn nhanh chóng rời khỏi phòng, bỏ lại Cảnh Huyên ủ rũ như hoa héo quỳ gối trên giường.
Còn ở lại nữa, hắn thật sự sẽ ôm lấy bé mít ướt vào lòng mà dỗ dành không ngừng nghỉ mất.
...
Lâu ơi là lâu sau đó.
Cảnh Huyên đã bình tĩnh lại rồi, dù y cảm thấy cái đau trên mông cũng chẳng bớt đi mấy, nhưng so với việc nằm sấp ăn đòn ban nãy cũng tốt hơn nhiều.
Vậy nên khi Dĩnh Đình vừa quay lại phòng, Cảnh Huyên lập tức dùng ánh mắt sáng rỡ nhìn hắn, "Anh mua gì cho em đó?"
Dĩnh Đình bật cười, bước lại giường ngồi xuống rồi cũng kéo y vào lòng mình, "Em muốn anh mua gì?"
"Chắc là trà sữa, bánh tráng, hôm bữa em cũng muốn ăn lạp xưởng nữa, à còn có chè khúc bạch á," Cảnh Huyên vừa ổn định tư thế ngồi trên đùi Dĩnh Đình, cái miệng nhỏ cứ ríu rít không ngừng. Dĩnh Đình vì thế lại nổi hứng trêu chọc, "Thế à, anh chỉ mua ít kẹo dẻo thôi."
"Chỉ thế thôi á?" Cảnh Huyên sửng sốt. "Nhưng hôm nay siêu đau luôn mà!"
"Em bị phạt chứ không phải là ăn đòn để đổi thưởng đâu," Dĩnh Đình vươn tay vỗ nhẹ lên mông y một phát. "Tuần này ăn vặt bao nhiêu lần rồi?"
Cảnh Huyên bĩu môi, vờ giận dỗi không thèm nói chuyện với hắn nữa.
"Anh đánh có đau không?" Dĩnh Đình dùng một tay ôm quanh eo y, tay còn lại luồn xuống cẩn thận xoa nhẹ phần thịt căng tròn nóng hổi. Cảnh Huyên hơi rụt người, nhỏ giọng, "Đau lắm luôn.."
Hắn biết chứ.
Cảnh Huyên là đầu quả tim của hắn mà.
"Cảnh Huyên, sau này đừng làm những chuyện như thế nữa," Dĩnh Đình vừa lau mặt cho y vừa nói. "Không chỉ vì an toàn của bản thân em, mà còn vì người nhà của em nữa."
Cảnh Huyên hơi khựng lại.
Từ lúc về đến giờ, y đã luôn cảm thấy mình đã bỏ quên chi tiết nào đó, nhưng vì bị phạt nên cũng không có đầu óc để nghĩ ngợi gì. Bây giờ Dĩnh Đình nhắc y mới nhớ...
Đúng vậy, không chỉ vì bản thân mình, mà còn vì người nhà của mình nữa.
Kể từ khi kết hôn, Cảnh Huyên đã luôn tự hứa với lòng mình rằng sẽ sống có trách nhiệm hơn. Bởi vì cuộc sống không chỉ còn xoay quanh mỗi mình y mà còn có Dĩnh Đình, nếu y gặp chuyện, hắn sẽ rất lo lắng.
Nhưng hôm nay y lại quên mất, quên mất ở nhà sẽ luôn có người chờ y về, quên mất rằng không nên đặt những chuyện không quan trọng lên trên gia đình.
Cảnh Huyên thấy hốc mắt mình lại nóng lên, lần này không phải vì tủi thân hay vì đau nữa. Y thấy mình không tốt với Dĩnh Đình chút nào cả, dù trong lòng đã được hắn in sâu rằng y xứng đáng với vị trí bên cạnh hắn, nhưng Cảnh Huyên vẫn thấy mình tệ quá.
"Sao bé mít ướt lại mít ướt nữa rồi?" Dĩnh Đình khẽ cười, hôn nhẹ lên trán y. "Anh chỉ nhắc em thôi, không phạt em đâu mà sợ."
"Không phải..." Cảnh Huyên rướn người dậy, vòng tay ôm chặt lấy Dĩnh Đình rồi dụi mặt vào hõm cổ hắn, giọng nói hơi nghẹn ngào. "Xin lỗi... Em, em nên nghĩ đến anh trước khi làm những chuyện đó..."
Xin lỗi vì đã không cân nhắc đến cảm nhận của anh.
Dĩnh Đình bật cười, không trêu Cảnh Huyên nữa mà chỉ xoa nhẹ lưng an ủi y.
Cảnh Huyên là kiểu người như thế. Không phải là y vô tâm, mà chỉ đơn giản là y không cân nhắc đủ nhiều trước khi hành động. Thường Cảnh Huyên chỉ nghĩ đến hậu quả trước mắt, cái mà y biết chắc chắn rằng mình sẽ phải đối mặt. Vậy nên việc phạt đòn là một biện pháp khá hiệu quả đối với Cảnh Huyên, vì y có thể dự đoán được nó và cũng thấy rõ được hình phạt là một hậu quả ngay trước mắt.
Nếu hỏi Dĩnh Đình có cảm thấy buồn và tổn thương khi bị Cảnh Huyên bỏ quên như vậy không, thì Dĩnh Đình sẽ dứt khoát trả lời không.
Hắn nghĩ mối quan hệ giữa hai người đã bước sang giai đoạn bình yên, nơi mà cả hai không còn phải lo được lo mất, cũng không còn phải do dự khi nghĩ đối phương có còn yêu mình hay không.
Giống như cái cách Cảnh Huyên không còn cảm thấy mình không xứng với Dĩnh Đình nữa, Dĩnh Đình cũng không lo rằng Cảnh Huyên không yêu hắn. Rõ ràng cả hai đều hướng về nhau và yêu thương nhau rất nhiều, vậy nên mọi thiếu sót cũng sẽ trở thành một lời nhắc nhở để người kia nhận ra và thay đổi.
Cảnh Huyên khóc xong thì theo thói quen mà nghiêng đầu tựa lên vai hắn, đầu mũi vẫn còn hơi phiếm hồng. Dĩnh Đình xốc nhẹ người y lên, "Bé mít ướt hết mít ướt rồi à?"
"Tại anh đó!" Cảnh Huyên bị trêu thì giả vờ giận dỗi, nhưng không muốn Dĩnh Đình hiểu lầm nên vội ngồi thẳng dậy rồi bĩu môi nói với hắn. "Tại em sợ anh buồn, em không muốn em làm anh buồn."
Dĩnh Đình cười đến cong đuôi mắt, "Nhóc con, tuần này đã uống ba ly trà sữa rồi, đừng hòng làm nũng với anh."
"Ai thèm chứ!" Cảnh Huyên lại giận dỗi, nhưng cứ liên tục cọ má vào cổ Dĩnh Đình. "Em chỉ là một bé mèo đáng thương vừa bị đánh thôi, em chỉ là một bé mèo đáng thương không được ai cho ăn, em chỉ là..."
"Được rồi được rồi, anh mua cho em, anh mua cho bé mèo đáng thương của anh hết," Dĩnh Đình bật cười thành tiếng, cứ hôn liên tục lên mặt Cảnh Huyên. "Học ở đâu ra cái kiểu làm nũng này thế hả, bé mít ướt?"
Hai người cứ thế đùa giỡn với nhau.
Thật ra trận đòn này của Cảnh Huyên xảy ra lúc hai ba giờ sáng, Dĩnh Đình muốn dỗ nhưng cũng không có nhiều sự lựa chọn, với lại giờ này hắn muốn Cảnh Huyên đi ngủ hơn là ăn uống no say.
Buổi trưa hôm sau, Cảnh Huyên thật sự đã được thoả mãn với một bàn đầy đồ ăn vặt mà y muốn.
Cảnh Huyên cười tít mắt, cứ thế nhảy lên người Dĩnh Đình rồi đu bám như con bạch tuộc, "Em yêu anh nhất luôn!"
_________
Câu chuyện nhỏ:
Đương nhiên, chuyện Cảnh Huyên là người cầm lái thì không một ai biết cả.
Và cũng đương nhiên, Cảnh Huyên đã được anh hai đặt lịch hẹn để ban cho y một trận mắng xối xả.
"Anh để anh hai mắng em thật à?" Cảnh Huyên nhìn Dĩnh Đình đang loay hoay trong bếp, môi cong vòng xuống như sắp khóc đến nơi.
Y không thể tin được là Dĩnh Đình dám thả y vào một chỗ với anh hai, ngay tại thời điểm này.
Hắn không sợ anh hai đánh chết mình à?
Cảnh Huyên cảm thấy rằng, nếu chính mình còn tự ý thức được lỗi sai lớn đến thế nào, thì chắc chắn cái sự sai đó trong mắt Dĩnh Đình và Cảnh Liêm còn to gấp bội.
"Ừ."
"Lỡ anh ấy đánh em thì sao..."
Dĩnh Đình xoay người lại nhìn Cảnh Huyên, khoé môi khẽ cong lên, "Cứ để anh ấy xem mông em, xem rồi sẽ không đánh nữa."
Thật ra Dĩnh Đình đã nghe mắng giùm cho Cảnh Huyên một phần lớn rồi, Cảnh Liêm không còn tức giận nữa, nhưng với trách nhiệm của anh lớn trong nhà thì Cảnh Liên vẫn phải qua để dạy dỗ em trai một chút.
Dĩnh Đình đã suy nghĩ rất nhiều về những lời Cảnh Liêm từng nói với mình trong văn phòng lúc hắn đang điên cuồng tìm kiếm Cảnh Huyên.
Hắn thoả hiệp, và sẵn sàng cúi mình thừa nhận rằng hắn không có đủ năng lực để giúp Cảnh Huyên trong mọi tình huống.
Một khi hắn còn dùng đến sự che chở của Cảnh Liêm, thì cả hắn và Cảnh Huyên phải chấp nhận chịu trách nhiệm trước Cảnh Liêm khi có vấn đề.
Nhưng không sao, trong mối quan hệ này, Dĩnh Đình chưa từng cảm thấy thấp kém. Lời nói của Cảnh Liêm có thể hơi nặng, nhưng hai người đã là bạn bè lâu năm trước khi trở thành anh vợ em rể, Dĩnh Đình biết Cảnh Liêm là kiểu người gì.
Đúng như Dĩnh Đình nói, Cảnh Liêm sau khi thấy vết tích trên người Cảnh Huyên thì không nói thêm gì nữa.
Cũng không trách Dĩnh Đình.
Chỉ có Cảnh Huyên nghe mắng xong thì sụt sùi bám dính lấy Dĩnh Đình, "Anh ấy mắng em đau tai lắm..."
"Lần sau đừng như thế nữa nhé, anh ấy mắng vì anh ấy lo cho em mà."
"Nhưng anh ấy quát em to lắm, em sợ..."
"Thế à? Thương bé mít ướt của anh thế," Dĩnh Đình ôm Cảnh Huyên dỗ dành. "Xin lỗi anh hai chưa?"
"Dạ rồi..."
"Ngoan lắm"
Cảnh Huyên cứ thế nũng nịu bám lấy Dĩnh Đình, rồi căn bếp lại nhanh chóng tràn ngập những tiếng cười rộn ràng.
______
19/12/2025
Chào mọi người, Fluo đã quay trở lại rồi đây ạ
Trước tiên, Fluo thật sự chân thành cảm ơn những lời động viên của tất cả các bạn độc giả. Fluo cảm thấy mình thật sự rất may mắn và biết ơn sự yêu quý của mọi người dành cho Fluo, Fluo không thể diễn tả được sự biết ơn và trân trọng Fluo đang mang đối với mọi người thành lời, nhưng mong mọi người hiểu rằng Fluo thật sự cảm ơn mọi người nhiều lắm ạ
Fluo đã có đủ thời gian để bình tĩnh lại, và Fluo đã quyết định quay trở lại dù ban đầu quyết định này cũng khá là bộc phát. Thật ra sau hôm đăng đoạn truyện lên trang Hội Thoại, Fluo đã chần chừ và nhiều lần đắn đo, lỡ như văn phong của mình đã thay đổi thì sao, lỡ như truyện của mình không còn hay nữa thì sao, lỡ như cảm giác mình đem đến không còn là chữa lành nữa thì sao. Nhưng rồi Fluo nhận ra, có lẽ mọi người cũng nhớ Dĩnh Đình và Cảnh Huyên như cái cách Fluo nhớ mọi người vậy
Fluo sẽ luôn trong trạng thái mở lòng để đón nhận những lời góp ý, và Fluo sẽ học cách chọn lọc và tiếp thu những lời góp ý mang tính xây dựng thay vì chỉ tập trung vào những lời chỉ trích
Một lần nữa, Fluo xin chân thành cảm ơn sự chờ đợi và yêu thương của mọi người dành cho Fluo và các tác phẩm của Fluo. Hẹn gặp lại mọi người ở nhà của Cảnh Liêm - Điền Khanh và Sở Trình - Di Hoà nữa nhé 💌🙆♀️
Gợi ý cá nhân hóa dành riêng cho bạn.
Dựa trên hoạt động đọc của bạn và xu hướng cộng đồng
Bạn thấy sao?