Hắn kéo nàng nằm trên bàn gỗ, vạch hai chân nàng mở rộng. Không có chút lưu tình đem trà ấm rót thẳng vào hoa huyệt, rất có ý đồ làm bụng nàng chướng lên.
Không biết từ đâu ra có nút gỗ bịt lại, không cho nước trà chảy ra ngoài. Lan Xuyên vừa gấp vừa khó chịu, trong tư thế xấu hổ này còn bị chọc đến khóc.
-Ưm...bỏ ra...
Nàng uốn éo thân thể, muốn nút gỗ tháo ra nhưng vô dụng, ngược lại càng làm Trương Bắc Uyên hứng thú hành hạ nàng.
Nàng đốt nến lên, đợi sáp chảy xuống bắt đầu nhỏ giọt lên thân thể nàng.
-Dám bỏ trốn?
-Ư...aa....đau...
Vừa chướng vừa nóng, nàng gấp đến khóc toáng lên, mặc kệ có ai nghe thấy không.
Một lúc sau, cơ thể nàng đã đầy những sáp nến đã khô lại, cảnh tượng tuy có chút thảm nhưng trong mắt hắn lại cực kì hút mắt.
Hắn nhét côn thịt cương cứng vào miệng nàng, bắt ép nàng nuốt trọn tới cuốn họng rồi để im trong đó.
-Xem còn dám bỏ đi không?
Lan Xuyên phải cố gắng lắm mới hít thở được, mãi hắn mới rút ra nhưng rất nhanh lại đút gậy của hắn vào, tuy thế lần này lại luân động liên tục.
Hắn cố định nắm tóc nàng kéo ra vào mấy trăm phát sau đó để ra, mở nút gỗ lập tức nước trà đục vàng chảy ra ồ ạt. Hắn đem côn thịt nhét vào. Cảm giác vừa giải thoát lại bị nhét lại thứ cứng cáp khiến nàng trợn mắt cong người.
-A..ư...ưm..a...
Lúc này, Lan Xuyên đã hoàn toàn mất khả năng ngôn ngữ, chỉ biết hắn đã đem mình thao đến dục tiên dục tử.
...
Lúc tỉnh dậy, Lan Xuyên lò mò đứng dậy không biết chuyện gì, cũng chưa xác định bản thân hiện tại đang thê thảm ra làm sao. Nàng thấy phòng tối om, có lẽ bây giờ đã là nửa đêm. Sau khi thay y phục khác, nàng mới hồi tỉnh lại những việc lúc nãy xảy ra.
-Tên khốn, tên sở khanh.
Nhuận Thuẫn? Con trai nàng không biết hiện giờ bị hắn bắt đi đâu rồi nữa.
Trương Bắc Uyên trầm ngâm, không nhìn ra trạng thái như thế nào. Hắn nhìn thằng nhóc hoạt bát luôn miệng gọi hắn "phụ thân".
-Phụ thân, mẫu thân đâu?
Dứt lời, cánh cửa bị đẩy mạnh. Lan Xuyên mặt mũi khó coi chạy lại ôm lấy Nhuận Thuẫn, nàng ôm con đứng cách xa Trương Bắc Uyên.
-Ngươi, cút đi!
Trương Bắc Uyên cười khẽ, đứng dậy ôm hai mẹ con vào lòng. Nói như ra lệnh.
-Về với ta!
Thế là, dưới cường quyền, Lan Xuyên và con trai bất đắc dĩ tới phủ của hắn sinh sống.
Ban ngày chăm hài tử, ban đêm phu quân chăm...
-Phu nhân, đã có tuyết rơi, người có muốn ra xem không?
Người hầu đỡ tay Lan Xuyên đứng dậy. Lan Xuyên vốn đang tĩnh lặng nhìn ngây người, tròng mắt bỗng chốc giãn ra.
-Tuyết...
Đột nhiên, từ tận tâm thức Lan Xuyên có gì đó vỡ ra.
Tuyết?
Tuyết sao?
Dung Băng sơn?
Lan Xuyên bất ngờ lùi về sau doạ người hầu thót tim, nàng khụy xuống, giống như đang không tin điều gì đó rồi lại tựa hồ đang thu nạp điều gì khiến nàng bừng tỉnh.
Nàng là Mai An Hoa! Lan Xuyên là ai chứ?
Mai An Hoa kinh sợ ba phần thì người hầu hoảng loạn mười phần, chỉ biết quỳ đỡ Mai An Hoa cơ hồ đang trúng tà.
-Phu nhân? Phu nhân?
Phải làm sao đây, nếu để Trương vương gia biết, mười cái mạng các nàng đổi không lại một cái nhíu mày này của phu nhân!
Lúc này, Mai An Hoa cau mày, nàng bị cuốn thế giới ảo của Xích Phượng Yêu thượng cổ, hiện tại là Lan Xuyên, phu quân là Trương Bắc Uyên, còn doạ người hơn là có đứa con trai Nhuận Thuẫn.
-Phu nhân, nàng làm sao thế?
Trương Bắc Uyên bước vào cửa thấy Mai An Hoa ngây người khuỵ ở cửa sổ. Người hầu thì khóc đỏ mắt, lo lắng nàng có chuyện gì nhanh chóng chạy lại.
Nàng ngước mắt qua nhìn Trưong Bắc Uyên.
-Sư phụ?
Hắn cũng hơi bất ngờ, lâu rồi nàng mới gọi hắn như vậy.
-Người...
Mai An Hoa khó tin nhìn Trương Bắc Uyên, sư phụ ắt có lẽ chưa thoát được tâm ma của mình.
-Nàng làm sao vậy? Mau đứng dậy.
Bất tri bất giác Mai An Hoa được Trương Bắc Uyên đỡ tới bên ghế ngồi.
Hắn cho người hầu lui xuống, chỉnh lò than gần lại, ban nãy nàng đứng cạnh cửa sổ tuyết rơi vào lạnh người.
Phải làm sao cho sư phụ tỉnh lại đây.
Mai An Hoa từng nghe sư phụ nói, nếu ảnh hưởng tâm thức của thế giới ảo sẽ khiến đổ bể, không thoát được. May mắn nàng tỉnh lại, còn sư phụ...
Nhìn ngắm nàng ngây người nhưng vẫn xinh đẹp như vậy. Trương Bắc Uyên nâng người nàng lên ngồi lên đùi mình. Mai An Hoa sốc nặng, muốn nhảy ra lại bị hắn kiềm trong lòng. Còn cố định đầu nàng, ép hé môi hôn hắn.
-Ưm...bỏ...ra...
Mấy tháng gần đây, khó khăn lắm Lan Xuyên mới buông bỏ ác cảm với hắn. Không biết vì sao hôm nay nàng lại phản ứng gay gắt như vậy. Trương Bắc Uyên buông môi nàng ra, ai oán lườm nàng một cái.
-Nàng chán ghét ta?
Mai An Hoa câm nín, nhảy ra thoát khỏi vòng tay hắn. Liên tục chùi miệng.
-Người...sư phụ không nhận ra đồ đệ sao? Tỉnh lại đi sư phụ.
Trương Bắc Uyên khó hiểu, rướn người kéo nàng một lần nữa ngồi vào lòng. Nhéo mũi nàng. Tưởng nàng đang làm nũng với hắn.
-Không tỉnh.
Mai An Hoa lại vùng vẫy chạy ra xa.
Nãy giờ sư phụ cứ lôi lôi kéo kéo, nàng là "đồ đệ" của hắn đó, sau này sư phụ tỉnh thì giáo huấn nàng đủ. Thật không ra thể thống gì cả.
Vừa nghĩ tới Mai An Hoa đã rùng mình tưởng tượng Mặc Huyên tay cầm trường kiếm của hắn, đạo sấm loé lên rầm rầm hướng tới nàng một nhát.
Nàng sợ!
Trương Bác Uyên thì không nghĩ nhiều như nàng. Hắn bước hai bước tới bế nàng đặt lên bàn, bàn tay quen thuộc cởi từng lớp y phục nàng ra. Cũng may trong phòng lò than ấm áp nếu không nàng đã đóng băng rồi.
-Sư phụ, người như vậy gọi là cưỡng gian đó. Bỏ đồ đệ ra.
Nàng vẫn cựa quậy như điên, hắn thấy nàng vẫn cứng đầu như vậy, ngồi quỳ xuống, kéo đùi nàng lại gần.
Lưỡi hắn đưa ra liếm lấy liếm để hoa huyệt của nàng làm nàng thất thố doạ cho bay hồn.
Sư phụ...đang liếm hoa huyệt của nàng.
-Trời ơi, người...tỉnh lại...đi...ưm...
Hắn có rất nhiều kinh nghiệm, chỉ một lúc nàng đã phun dâm thuỷ đã mặt hắn rồi. Cảm giác kích thích làm Mai An Hoa tay chân rệu rã. Trong lòng thầm mong hắn dừng lại nhưng đó chỉ là vọng tưởng.
Hắn lúc này mới cởi sạch y phục của bản thân. Lộ ra thân hình tuyệt phẩm.
Mai An Hoa vốn đang mệt mỏi, khóc thút thít thì nhìn thấy cỡ cắp cuồn cuộn của hắn, chớp mắt nín tức khắc. Còn nuốt nước miếng không biết liêm sỉ để đâu rồi.
Thấy phản ứng của nàng khoa trương như thế, Trương Bác Uyên cười nham hiểm. Còn cố gồng lên để phô trương ra hình thể như tạc tượng.
Mai An Hoa nhìn xuống trông thấy côn thịt như quái vật của hắn thì lại tái mặt.
To...quá...
Một lát nữa nó sẽ đâm vào người nàng sao?
Gợi ý cá nhân hóa dành riêng cho bạn.
Dựa trên hoạt động đọc của bạn và xu hướng cộng đồng
Bạn thấy sao?