- Haha... Vương Lạc Thần, ngươi rất được! Tuy nhiên, chỉ mới là hồi bắt đầu làm sao nhanh chóng kết thúc? - Hắn cười cười bí hiểm.
- Được! Hoan nghênh!
Vương Lạc Thần cười, ánh mắt sắc bén:
- Tình thế này, liệu cậu có thể chuyển đổi?
- Vương Lạc Thần, đừng quên chứ? Chúng ta còn có tổ chức Lucifer!
Đột nhiên, gió nổi lên xoáy cả một rừng cây cối, trên bầu trời xanh thẳm xuất hiện một chiếc trực thăng màu đen, chiếc thang bằng dây thừng được thả xuống, nam nhân tóc màu vàng, phi một thân hắc y phục xuống dưới. Hắn đứng trước Vương Lạc Thần, hơi cúi người vẻ lịch lãm.
- Mr. Kris, how are you?
Vương Lạc Thần cười cười, ánh mắt hiện lên trào phúng.
- Fine! Grey, lâu lắm không gặp!
Grey cười, nụ cười mang theo lịch lãm cùng nham hiểm.
- Kris, tuy chúng ta không thù không oán, nhưng lần này tôi sẽ không nương tay!
Hạ Thiếu Dật ánh mắt sắc lại,nhìn Lạc Thần.
- Thế cục này sợ cậu không còn kịp trở tay đi?
Vương Lạc Thần cười, khuôn mặt góc cạnh nam tính không một chút mất bình tĩnh.
- Chà... Cái đó còn phải xem đã.
- Đừng nhiều lời nữa, giao chiến!
Từ phía sau Thiếu Dật, cả một đội quân vùng chạy lên, quân của Vương Lạc Thần cũng xông lên chiến đấu. Đạn súng từ trên cao bắn xuống xiên xẹo khắp tứ tung, Chu Thiên Dục, Lãnh Tử Thiên đứng bên cạnh Vương Lạc Thần, trên tay là những khẩu súng lục cùng quân giao chiến.
Lực lượng rõ ràng có sự đối lập, Vương Lạc Thần ít hơn Hạ Thiếu Dật đến một nửa tường chừng như đang vào thế đường cùng.
Rừng cây rung động, thú rừng một đàn chạy về tổ, máu thấm đẫm trên những nền đất đá.
Hàn Lăng Vy ôm lấy thân mình nấp sau hòn đá đang run rẩy, trái tim cô đang sợ hãi một điều gì đó... Một điều gì đó... không phải là cái chết... không phải cảnh xác thịt chất đống... mà là ... cô sợ hãi... nhìn thấy Vương Lạc Thần bị thương...
Hắn một tay cầm súng vừa bắn, vừa dùng tay không đánh nhau. Âm thanh cực kì hỗn độn.
Từ trên chiếc cây đại thụ to lớn cách đó khoảng 10 mét, viên đạn được ngắm bắn chuẩn xác đi qua từng lớp người, lao vun vút về hướng đến Vương Lạc Thần.
Tiếng "keng" vang lên thanh thuý, từ đâu tới hắc y nhân đưa kiếm chém tới đạn, đạn liền gãy làm đôi. Thế cũng đủ hiểu kiếm sắc bén đến nhường nào... Tất cả mọi người dồn chú ý về phía hắn. Tổ chức Hắc Ưng cùng Lucifer đều không thể ngờ đến sự xuất hiện đặc biệt này. Toàn thân mặc màu đen bí ẩn không lộ mặt, vũ khí chủ yếu là kiếm trong giới hắc đạo chỉ có thể là tổ chức S.
- Cậu có thể tìm đồng minh, chẳng lẽ tôi không thể? Cục diện này vẫn là cân bằng. Cậu còn muốn đánh? Dù gì cũng chỉ làm tổn hại thêm người của tôi và cậu!
Hạ Thiếu Dật cười, lần họp hôm đó, Vương Lạc Thần đã có diệu kế. Nhưng mà...
Trong khoảnh khắc đó, tại một không gian khác, chính xác là phòng làm việc của Vương Lạc Thần xuất hiện một nam nhân... Hắn ta đang ngồi trên bàn làm việc, bấm một mã số dài, ngón tay nhanh lia lịa trên bàn phím... Máy tính bắt đầu load, hắn ta cúi xuống lục lọi ngăn kéo, tìm tòi gì đó...
Đột nhiên, từ ngoài cửa, Bách Dạ Cẩn chậm rãi bước vào, nở nụ cười lịch lãm...
- Dừng lại đi... Lãnh Tử Thiên...
Nam nhân kia đứng dậy đối diện với Bách Dạ Cẩn...
- Ha? Lãnh Tử Thiên không phải ở cạnh Vương Lạc Thần rồi? Cậu là có ý gì đây?
Bách Dạ Cẩn nhếch mép, đút tay vào túi quần, phong thái ung dung điềm đạm...
- Giống thật! Đúng là anh em song sinh... Đến Lạc Thần cũng không nhìn ra được. Tôi biết cậu suốt mấy năm nay cũng là chờ Vương Lạc Thần sơ hở.
Hắn ta nhìn Bách Dạ Cẩn đáy mắt dấy lên một tia nguy hiểm, lạnh lùng.
- Chậc, vậy không thể giấu được rồi.
Lãnh Tử Thiên tháo mặt nạ, đối diện hắn...
- Hắn và Hạ Thiếu Dật sẽ tự diệt, còn nơi đây... làm anh em cũng khá lâu, tôi nhắc cho cậu, dưới tầng hầm tôi đã gắn bom rồi... Nếu cậu không mau đi... Nơi này sẽ là mồ chôn của cậu...
Bách Dạ Cẩn cười lớn:
- Lãnh Tử Thiên, lòng thù hận của cậu cũng quá sâu rồi. Nhưng chuyện năm đó...
Lãnh Tử Thiên hét lên, rồi chĩa thẳng súng vào người Bách Dạ Cẩn:
- Đừng nói nữa! Các người đều cùng một giuộc! - Hắn cười như điên dại, Mắt trợn trừng - Haha... Nhưng sau hôm nay, mọi thứ! Mọi thứ của hắn sẽ biến mất!
Bách Dạ Cẩn điềm tĩnh.
- Không! Cậu thua rồi! Chúng tôi đã nghi ngờ cậu từ trước! Thần và Dật cũng không phải là tự diệt. Tất cả đều là diễn cho cậu xem!
Lãnh Tử Thiên choáng váng, hắn gào lên, điên loạn bắn súng. Mọi thứ đổ vỡ, gương vỡ thành từng mảnh, Bách Dạ Cẩn cẩn thận né tránh, cúi người.
Sau một hồi, đạn hết. Mắt hắn đỏ lừ lừ... Suốt nhiều ngày tháng như vậy... Hắn vẫn không thành công... Bỗng nhiên, trong đầu hắn xoẹt qua một ý tưởng điên loạn...
- Còn bom! - Hắn cười, lôi từ túi áo ra chiếc điều khiển nhỏ, ấn nút.
Nhưng không một tiếng nào phát ra... Bách Dạ Cẩn nói:
- Tôi đã gỡ rồi!
Lãnh Tử Thiên lừ lừ nhìn Bách Dạ Cẩn, đôi mắt đỏ ngàu... ném súng qua một bên, rút con dao gắm, nhắm tới hắn...
Bách Dạ Cẩn nhanh chóng né tránh, nhanh tay lợi dụng sơ hở khoá trụ hắn, lôi còng tay màu bạc khoá lại, đẩy hắn xuống ghế. Lãnh Tử Thiên vẫn còn điên loạn, không kiềm chế được cảm xúc của bản thân. Hắn như con hổ đói gào thét, gân guốc nổi lên trên thái dương và đôi tay hắn...
Bách Dạ Cẩn không chế trụ được hắn, vì sức mạnh hắn chẳng kém Dạ Cẩn là bao, hắn cào cấu lên tay Bách Dạ Cẩn... Cuối cùng, Bách Dạ Cẩn dùng lực đập vào gáy hắn mới yên!
Bách Dạ Cẩn khẽ gõ tai nghe nhỏ bên tai, cười cười:
- Vương Lạc Thần, Hạ Thiếu Dật, dừng lại được rồi.
Tín hiệu chưa bao lâu truyền đến, Vương Lạc Thần nghe được liền cười cười...
Hắn quay về phía Lãnh Tử Thiên giật súng, đồng thời nhanh chóng khoá tay hắn lại...
Tất cả mọi hành động giao chiến đều dừng ngay tức khắc.
Những người đang nằm chết cũng đột nhiên ngồi dậy... Lãnh Tử Thiên vẻ mặt không hiểu điều gì...
- Cậu làm gì vậy? ...
Hạ Thiếu Dật bước tới... Mặt lạnh không một tia cảm xúc nói:
- Đừng giả vờ nữa... Lãnh Tử Thiên... hay Lãnh Âu Dương, nhỉ?
Lãnh Âu Dương lạnh lại... Hắn cười điềm tĩnh...
- Thì ra các ngươi bày kế dụ chúng ta... Diễn suốt mấy năm trời cho chúng ta mắc bẫy... Chậc, chúng ta cũng đáng lắm...
- Không thì sao? - Vương Lạc Thần cười lạnh - Tổ chức X lớn nhất toàn cầu, dày đặc khắp năm châu... Chúng ta đương nhiên cũng phải tính toán kĩ lưỡng...
Lãnh Âu Dương cười.
- Không sợ người tổ chức đến?
- Không cần, có hai người đứng đầu, tự dưng sẽ thoát- Chu Thiên Dục tiếp lời- Hơn nữa bốn tổ chức lớn mạnh đứng ở đây ai dám làm gì?
- Vậy các cậu tính làm thế nào? - Lãnh Âu Dương cười bỉ ổi - Giết tôi?
- Cậu à?- Vương Lạc Thần cười lịch lãm- Hợp với nhà tù quốc tế hơn...
Nói rồi, Hạ Thiếu Dật đẩy Lãnh Âu Dương lên xe... rồi đi khỏi.... Xung quanh vẫn tràn ngập mùi thuốc súng, cả một vùng cây cối xơ xác đến não lòng...
* Hihi, xin lỗi vì nhích mãi mới xong một chương, để hiểu rõ hơn chương này các bạn hãy đón đọc chương sau nha... Tại sao lại xảy ra chuyện như vậy? Hmmm....*
Bạn thấy sao?