- Vy Vy, không hiểu vì sao tôi thấy em rất quen thuộc, tôi muốn ôm em mãi không rời!
Không gian thời gian như ngừng trôi, Hàn Lăng Vy như ngưng động, cô chỉ nghe trái tim đang rung lên từng nhịp. Liệu... có phải anh không Tư Thuần? Trong chốc lát, cô muốn ôm chặt lấy người đàn ông trước mắt, những cái ôm ấm áp của Tư Thuần lại xuất hiện lên trong kí ức của cô....
"Thịch"- Tim cô nhói lên một cái... Hiện thực đang nhắc nhở cô đây là Vương Lạc Thần! Tư Thuần... lúc này vẫn đang ở nước ngoài!
Cô gỡ tay hắn ra, lùi lại một bước, người hơi cúi.
- Xin lỗi chủ tịch, tôi mong ngài tự trọng!
Hắn sững sờ, từ trước đến nay chưa có một cô gái nào dám từ chối hắn hết năm lần bảy lượt như thế!
Vương Lạc Thần tức giận, từng bước nặng nề bước ra ngoài!
Hàn Lăng Vy thở dài, thu dọn đồ đạc trở về nhà.
...
Từ ngoài cửa đã phả đến mùi thức ăn ngào ngạt khiến bụng Hàn Lăng Vy sôi lên sùng sục. Cô khẽ lắc đầu, Hạ Tiểu Mễ vẫn lì lợm ở lại đây không chịu về. Hạ gia lại một phen náo động khắp thành phố tìm Tiểu Mễ. Haizz.... Thành phố rộng lớn nhưng lực lượng của Hạ gia không hề nhỏ, Hạ Tiểu Mễ sẽ lại bị bắt về sớm thôi. Nghĩ đến đây, Hàn Lăng Vy khẽ cười bước vào phòng bếp. Thu hút cô là một bàn thức ăn được xếp gọn gàng trên mặt bàn. Hàn Lăng Vy như đứa trẻ bị bỏ đói lâu ngày, mắt sáng ngời, nhanh chóng nhấc đũa lên, gắp đồ ăn bỏ vào miệng, miệng nhồm nhoàm, hai má phồng lên, vừa ăn vừa bày ý khen ngợi.
- Ngon quá, ...Tiểu Mễ, ...cậu học nấu ăn từ khi nào vậy? ... Kĩ thuật hơn hẳn mình rồi!
"Cạch"- Đĩa mì xào kiểu Pháp được đặt xuống trước mặt Hàn Lăng Vy
Hiện lên trước mắt cô là một cách tay đàn ông rắn chắc. Cô ngừng nhai, nuốt ức một cái, đưa mắt từ từ ngước lên nhìn. Hàn Lăng Vy ngạc nhiên, thất thần, mắt mở to nhìn đối phương.
- Hạ.... Thiếu.... Dật!
Hắn nhìn cô, hơi mỉm cười.
- Ừ.
- Sao anh lại ở đây?
- À... Tôi đến đón em gái. Nhân tiện cùng cô ăn cơm!
Vô sỉ, quá mức vô sỉ! Cái gì mà nhân tiện cùng cô ăn cơm? Thảo nào... hôm nay mình còn tưởng Hạ Tiểu Mễ biết nấu ăn! Mà khoan đã....
- Anh là anh trai Hạ Tiểu Mễ? - Hàn Lăng Vy ngạc nhiên hỏi.
- Đúng! Thôi, mau ăn đi, tôi đi lấy súp nấm.
Trong đầu Hàn Lăng Vy đang đấu tranh tư tưởng... Cơm này có nên ăn không? Đồ của hắn ta nấu chắc chắn sẽ không có gì tốt lành. Cô ngồi chống hai tay lên đùi, mắt nhìn món mì xào và đĩa đùi gà nướng thơm lừng mà nuốt nước bọt ừng ực.
Hạ Thiếu Dật quay lại nhìn, thiếu chút nữa là phá lên cười. Khuôn mặt cô lúc này... thật sự ... thật sự hài hước!
Hắn e hèm vài tiếng nói:
- Yên tâm, cơm sẽ không có độc! Hơn nữa, đồ ăn này tôi làm cho cô là khoing tính toán.
Hàn Lăng Vy liếc hắn, cô đâu có ngờ được hắn ta vẫn còn mặt mũi tới đây? Mặt hắn là quả thực rất dày!
Nhưng mà thôi kệ, đồ ăn tới miệng không lẽ lại nhả? Thế là Vy Vy tiếp tục cầm đũa gắp đồ ăn ngon lành.
[[ Senn: mặt chị dày hơn cả người ta -.-]]
Hạ Thiếu Dật bưng đĩa súp nấm lên, ngồi vào ghế đối diện, tay chống lên trán nhìn cô chằm chằm. Cái này.... không tốt chút nào!
- Anh nhìn tôi làm gì? Không ăn?
- Nhìn cô ăn cũng đủ no rồi.
Hàn Lăng Vy suýt nghẹn.
- Khụ... Vậy là anh no rồi đúng không? No rồi thì mời về cho.
Hạ Thiếu Dật mặt đen lại như nhọ nồi. Hắn ta đã cất công nấu ăn cho cô, vậy mà... Định nói thêm mấy lời thì tiếng điện thoại reo lên.
Hắn bước ra ngoài nghe gọi điện rồi một lúc sau bước vào, ngữ điệu như không muốn nói:
- Tôi có việc phải đi rồi, cũng không ở lại được! Tạm biệt!
Rồi quay người rời khỏi nhà. Hàn Lăng Vy thở phào nhẹ nhõm. Đối với con người này, cô có chút muốn lạnh nhạt!
Hàn Lăng Vy thu dọn bát đĩa rồi lên trên phòng ngủ của mình. Hạ Tiểu Mễ đi rồi nơi này cũng có chút buồn chán!
Mà cũng lâu rồi cô không gọi điện về nhà thì phải. Hàn Lăng Vy cảm thấy mình thật đáng trách!
Cô nhấc máy lên, gọi đến số máy của mẹ.
----- Tút... tút....-----
Từng tiếng tút kéo dài vang lên, không có một tiếng đáp trả.
Lòng Hàn Lăng Vy cảm thấy bất an. Cô gọi lại vào máy của ba... Mười mấy cuộc liên tiếp cuối cùng cũng có người nghe máy.
- Vy Vy đấy à?
- Cô Mẫu?
- Ừm...
- Ba mẹ cháu đâu? - Giọng Vy Vy trở nên hớt hả.
- Ừm.... Mẹ cháu... bị tai nạn... ba cháu đang chăm sóc cho mẹ cháu....
Hàn Lăng Vy run rẩy, hai chân khuỵ xuống.
- Cô Mẫu. Mẹ cháu có nghiêm trọng không?
- Mẹ.. cháu... bà ấy bị thương ở đầu... người ta... cũng vừa phát hiện ra khối u trong đầu... năm ngày sau... cần phẫu thuật... nếu không thì... - Cô Mẫu cất lên tiếng khóc nức nở... - Mà nhà chúng ta... thực sự... chi trả không nổi.
- Cô! Bao nhiêu? - Hàn Lăng Vy hỏi gấp.
- Hai ... hai trăm triệu... Cả tiện viện phí, tiền thuốc thang...
- Cô và bố cháu cũng đi vay khắp họ hàng... Cũng chỉ gom nổi năm mươi triệu!
Hàn Lăng Vy mồ hôi bắt đầu rịn ra trên trán... Còn một trăm năm mươi triệu cô biết vay ở đâu? Dù sao... không thể để mẹ của cô như vậy!
- Cô Mẫu... Cháu sẽ cố gắng đi vay... Ngày mai cháu sẽ trở về.
Nói rồi Hàn Lăng Vy cúp máy. Đối với gia đình cô, số tiền đó thật sự không hề nhỏ... Hàn Lăng Vy cuống cuồng bắt đầu suy nghĩ không biết vay ai? Đúng... Đúng rồi... Vương Lạc Thần...
Dù sao... cô cũng phải vay thử hắn! Hàn Lăng Vy nhấc điện thoại gọi đến số máy của hắn! Từ đầu dây bên kia, giọng nói âm trầm vang lên.
- Alo?
- Vương Lạc... Thần... Anh... Anh có thể cho tôi vay tiền không?
- Hửm?
- Tôi muốn vay tiền! - Ngữ điệu của Hàn Lăng Vy nhanh dồn dập.
Vương Lạc Thần miệng hơi mỉm cười, đáp:
- Đi tới khu phố ***, số nhà 75, biệt thự Lệ Uyển.
Vương Lạc Thần cúp máy. Hàn Lăng Vy vội vã chạy ra ngoài. Đi được nửa đoạn đường, trời bắt đầu đổ mưa to tầm tã. Hàn Lăng Vy mặc kệ tiếp tục vội vã chạy! Đường trơn khiến cô liên tục vấp ngã, đầu gối, bắp chân đã xuất hiện những vết xước, máu từng giọt từng giọt chảy ra... Mưa không có ý muốn dừng lại mà còn ngày càng trĩu hạt, thấm đẫm vào quần áo của cô, khuôn mặt nhỏ bé sớm đã lạnh ngắt.
Hình như đúng là nơi này rồi! Trước cổng biệt thự to lớn, cô chắc mẩm đây chính là nơi Vương Lạc Thần nói tới. Hàn Lăng Vy bấm chuông mấy lần, cuối cùng cũng thấy quản gia đi tới.
- Cô là Hàn Lăng Vy?
- Là tôi!
- Vào đi, cậu chủ đang đợi cô.
Hàn Lăng Vy ôm lấy hai cánh tay hi vọng lấy chút hơi ấm, chân bước theo quản gia đi vào.
Vương Lạc Thần đang đợi cô ở phòng khách... Hắn ngồi trên sô pha, ung dung đọc báo! Hình như hắn rất thoả mãn cái gì đó hay đang dự tính cái gì?
Hàn Lăng Vy vội vã chạy lại trước mặt hắn, vội vàng nói:
- Vương Lạc Thần, mau cho tôi vay tiền.
Hắn ngước mắt lên, nhìn cô. Khuôn mặt lạnh ngắt, quần áo ướt sũng thêm đôi chân đã rớm máu nhịn không được mà thấy đau lòng! Tuy nhiên, hắn không thể quên đi mục đích ban đầu được!
Hắn điềm tĩnh nói:
- Vay cũng được, cho cô hẳn cũng được nhưng tôi có điều kiện.
- Điều kiện gì? - Hàn Lăng Vy hối hả hỏi.
- Đó là....
Đó là gì thì chương sau nói tiếp nha! Tạm biệt! Moa moa <3
Bạn thấy sao?