Sau khi quý phi Bách thị bị giáng chức thì trong cung Hoàng hậu độc quyền. Nàng cẩn thận thay đổi, dùng thủ đoạn mạnh mẽ cai quản hậu cung, không đến mấy ngày mà mọi thứ đã gọn gàng sạch sẽ. Phi tần hậu cung, các cung nhân không khỏi ca tụng.
Hôm nay không phải ngày thỉnh an, nhưng hơn phân nửa phi tần hậu cung lại tới, khiến cho cửa cung của Hoàng hậu chật kín người.
Phương quý nhân đứng nói chuyện với một nữ tử họ Bạch khác mặc áo lụa: "Ngươi nói xem lần này bệ hạ sẽ mang theo ai đi nam tuần?"
Hai người ta nhìn ngươi, ngươi nhìn ta, đều không nói gì, trong lòng khó chịu, hận không thể ngay lập tức biết đó là ai? Khi tiên đế đi Nam tuần mấy lần, phi tần theo hầu đi cùng không có tiếng tăm gì, nhưng khi trở về ai mà chẳng có ân sủng? Nếu có thể mang thai thì càng không cần phải nói, tuy bị đẩy lên đầu ngọn sóng, nhưng được Hoàng đến sủng ái thì có ai lại không bằng lòng chứ?
Hiển nhiên các nàng đến đây để thăm dò chút ý tứ của Hoàng hậu, xem có tin tức gì không.
Lúc Thiên Tịch Dao và Tề chiêu nghi cùng nhau đi đến cũng hết hồn, Thiên Tịch Dao nhìn những nữ tử kiều diễm váy xanh váy đỏ, quay sang nói với Tề chiêu nghi; "Tỷ tỷ, mấy ngày nay có chuyện gì vậy?" Thiên Tịch Dao không đến đây hằng ngày, nhưng một tuần sẽ có vài ngày đến thỉnh an, tỏ vè kính trọng Hoàng hậu.
Tề chiêu nghi nói: "Lúc này mọi người đang thảo luận chuyện hoàng đế nam tuần, bệ hạ nam tuần tất nhiên phải dẫn theo một số người đi hầu hạ, rốt cuộc người này là ai, bây giờ còn chưa quyết định được." Nói xong cẩn thận nhìn Thiên Tịch Dao, sợ nàng khổ sở: "Bệ hạ đã có ý tiết lộ với muội chưa?"
"Ồ." Thiên Tịch Dao hình như đã nghe Hoàng đế nhắc đến chuyện này rồi, nhưng lúc đó nàng cảm thấy mình nhất định sẽ được đi theo, nếu không lần trước Hoàng đế cần gì phải hứa hẹn đưa nàng ra ngoài cung ăn mỹ thực, lệ tuôn, chẳng nhẽ nàng lý giải sai rồi?
Tề chiêu nghi thấy khuôn mặt mù mờ của Thiên Tịch Dao, cho là mình nói sai, vội nói: "Bệ hạ coi trọng muội muội như vậy, ắt hẳn là có sắp đặt khác."
Về tới Linh Khê cung, Thiên Tịch Dao nhớ lại lời của Tề chiêu nghi, hoàng đế muốn đi nam tuần, nàng dĩ nhiên cho rằng, mình chắc chắn sẽ có tên trong danh sách, tất nhiên nàng sẽ không tự đại cho là chỉ có mỗi mình mình, có lẽ còn có phi tần khác nữa.
Nhưng giờ ngẫm lại, nhỡ mình không có thì sao? Nhưng nàng thật sự rất muốn đi nam tuần nha.
Mỗi ngày đều ở trong hậu cung ngột ngạt này, dù nơi đây có đẹp đến mức nào đi nữa cũng không thể sánh bằng không khí tự do bên ngoài, nếu là nam tuần nam tuần vậy nhất định sẽ qua Tô Hàng, lâu lắm chưa được ăn màn thầu hấp, chậc chậc, liệu mùi vị có gì khác không nhỉ? Thiên Tịch Dao càng nghĩ càng ao ước, không cầm được nuốt nước bọt ực ực.
Hương Nhi đang sắp xếp y phục, quay đầu sang thấy Thiên Tịch Dao nghiêng đầu nằm trên ghế dài, trông có vẻ như đang suy ngẫm sâu xa, liền không nhịn được nghĩ, chẳng lẽ khi thỉnh an hoàng hậu bị ai bắt nạt rồi? Nhưng từ lúc hoàng đế xử lý quý phi đã không còn ai dám khoa tay múa chân với nương nương nhà nàng nữa, quà mừng thăng cấp lần trước chất đầy nửa gian phòng. Khi đó nàng mới biết cái gọi là hậu cung ba nghìn giai lệ là có ý gì, những người có phẩm cấp tận mấy trăm, đây là sau khi hoàng đế lên ngôi Hoàng hậu giúp tuyển tú một lần, nếu tiếp tục ba năm một lần, nàng không dám tưởng tượng sẽ là dạng gì nữa, hèn chi nghe nói có phi tần bị bọn thái giám bỡn cợt, chủ yếu là bởi nhân số quá đông.
Nghĩ tới rất nhiều nữ tử như sói đói nhìn chằm chằm hoàng đế, Hương Nhi liền run rẩy, nghĩ thầm, nương nương nhà nàng nếu như muốn vững gót chân thì thật gian nan quá.
Hơn nữa, hoàng đế bởi bận rộn triều chính nên đã gần nửa tháng chưa tới Linh Khê cung, theo như Vạn công công nói, hoàng đế luôn nghỉ trong Long Khê điện, không đi đến đến chỗ phi tần nào trong cung, nhưng...có đúng hay không khi nói, bệ hạ đã không sủng hạnh nương nương nữa?
Càng nghĩ càng cảm nhận thấy tình cảnh đáng thương của Thiên Tịch Dao, lòng chua xót, an ủi nói: "Nương nương, dù không còn... ân sủng của bệ hạ nữa, chẳng phải còn có nô tì sao?"
Thiên Tịch Dao: "..." Nàng bỗng ngẩng đầu nhìn Hương Nhi, đứa trẻ này lại làm sao vậy? Hương Nhi thấy Thiên Tịch Dao thì vội nói thêm: "Nô tì sẽ luôn ở bên nương nương." Sau đó vẻ mặt kiên định nhìn Thiên Tịch Dao.
"Hả?" Lúc lâu sau Thiên Tịch Dao mới phản ứng kịp, không nhịn được bật cười, vẫy tay với Hương Nhi: "Hương Nhi, em qua đây."
Hương Nhi đặt y phục trong tay xuống, đi tới hỏi: "Nương nương, chuyện gì vậy?"
Thiên Tịch Dao vốn muốn chỉ điểm cho Hương Nhi đôi chút, kết quả thấy nét mặt thành thật của nàng, mềm lòng, thuận theo Hương Nhi nói: "Ta biết tâm ý của em mà."
Được khẳng định Hương Nhi rất vui vẻ, ngẩng đầu ưỡn ngực, tràn đầy ý chí chiến đấu đi làm việc.
Vạn Phúc đang đứng ở một góc sân len lén cắn hạt dưa khô, cảm nhận gió ấm thổi vào mặt, thật thoải mái a, kết quả nghe được đoạn đối thoại của Thiên Tịch Dao và Hương Nhi, tức giận đến đau gan, hai chủ tớ này...sao lại không thông suốt đến thế hả, nếu không có hắn giúp đỡ, phải chăng là dù mà bị người ta bán cũng còn muốn tính bạc giúp không đây?
Hắn đã nói vô số lần với vị Trân tần mới tấn này là, bệ hạ đang bận, là bận đó, nói thừa, việc nam tuần lớn như vậy có thể không bận sao? Có rất nhiều chuyện phái sắp xếp, hoàng đế bận đến sứt đầu mẻ trán, những đại thần kia còn không muốn bệ hạ ra khỏi ngoài, bảo là nguy hiểm... Cuộc chiến nước bọt này, nếu hắn đứng ở cửa Kim Loan điện, không cần ngẩng đầu cũng bị nước bọt tắm cho một phen rồi.
Bên kia hoàng đế đang nước sôi lửa bỏng thì bên này Trân tần giống như không có chuyện gì nên ăn thì ăn, nên uống thì uống, nên ngủ thì ngủ, hắn đã công khai ám chỉ nhiều lần, ngài có nên tặng cho hoàng đế nước canh hay gì đó để tỏ ra quan tâm hay không? Kết quả vị Trân tần này lại hỏi, thiện phòng không có canh để hoàng đế uống à?
Vạn Phúc giận đến lệch cả mũi, nghĩ thầm, có lẽ kẻ ngốc có phúc có phúc của kẻ ngốc, ta không nên xen vào, dù sao hoàng thượng cũng sai hắn hầu hạ ở chỗ này, ta sẽ làm một người hầu đàng hoàng. Dẫu thân ta ở chỗ Trân tần, nhưng lòng của ta vẫn nhớ về Hoàng đế, chẳng phải có câu "thân ở Tào doanh lòng ở Hán"* sao?
*Thân ở Tào doanh lòng ở Hán: là một câu nói về nhân vật Quan Vân Trường, hay còn gọi là Quan Công, trong những ngày bị Tào Tháo bắt về doanh trại lòng vẫn hướng về Lưu Bị.
Vạn Phúc cam chịu nghĩ, mấy ngày trước mình còn nghĩ có thể hầu hạ lâu dài vị nương nương này, thật là não bị úng nước rồi!
Vạn Phúc đang suy nghĩ như vậy, lại nghe thấy nha đầu Hương Nhi nói cái gì mà dù nương nương thất sủng em vẫn sẽ bên người..., hai người đó chỉ còn thiếu nước ôm nhau khóc. Vạn Phúc dứt khoát ngửa mặt lên trời thở dài, nghĩ thầm, bệ hạ ngài có nên đến Linh Khê cung nhìn qua xíu không? Nếu ngài không đến, người này sẽ không còn bình thường nữa mất.
Buổi tối Thiên Tịch Dao nằm một mình trên giường rộng, bỗng cảm thấy hơi trống rỗng, thường ngày hoàng đế sẽ nằm ở bên kia, không nói gì chỉ dịu dàng ôm nàng, ít nhất... Nghĩ đến đệm chăn ấm áp, Thiên Tịch Dao thất thần nhớ tới vẻ mặt khổ sở của Hương Nhi hôm nay, không nhịn được nghĩ, lẽ nào nàng thật sự thất sủng?
Dù sao bệ hạ đã nửa tháng không tới.
Nhưng chẳng phải Vạn Phúc nói hoàng đế đang bận chuyện nam tuần sao? Nàng còn nhớ rõ Vạn Phúc ám chỉ mình đưa canh cho hoàng đế, loại động tác này nàng hiểu, chính là mượn cớ quan tâm lộ mặt trước hoàng đế, sau đó ôn thanh nhuyễn ngữ yêu kiều, tốt nhất là có thể đưa hoàng đế trở lại thị tẩm buổi tối là viên mãn.
Nhưng không hiểu sao nàng rất ghét loại hành động này, cho nên lúc đó tùy tiện mượn cớ chặn miệng Vạn Phúc lại, hỏi luôn chẳng nhẽ thiện phòng không có canh cho hoàng đế à..., khi đó ánh mắt Vạn Phúc kinh ngạc, nhìn nàng như thể đầu óc nàng bị chuột rút không bằng, nàng nghĩ trí thông minh của mình trong mắt Vạn Phúc nhất định là số âm.
Vạn Phúc người này, biết nói sao đây, lắm mồm, hay cằn nhằn, nhưng có bản lĩnh thật sự, có đôi khi nàng còn phải xem ánh mắt của người ở thiện phòng, Vạn Phúc đến cái liền sắp xếp lại toàn bộ người trong cung, ngay cả Thượng y phường cũng thu xếp ổn thỏa. Dĩ nhiên, sau khi Thiên được sủng ái đãi ngộ không giống lúc trước, nhưng không thể bỏ qua công lao của Vạn Phúc, Thiên Tịch Dao biết Vạn Phúc càm ràm như thế cũng là vì mình.
Từ lúc nàng nói giúp hắn trước mặt hoàng đế, Vạn Phúc thay đổi hoàn toàn cách đối đãi với nàng, trước đây trong ánh mắt chứa nhiều khinh thường, nhưng bây giờ đã thật lòng lo lắng tức giận.
Sao nàng lại không hiểu khổ tâm của Vạn Phúc, nhưng thật sự sẽ phải giống những người khác như chó vẫy đuôi ở trước mặt hoàng đế sao? Không phải nàng thanh cao gì..., quả thật không thể làm loại hành động này được. Lúc mới vào cung, hoàng đế chọn Thiên quý nhân thị tẩm, khi đó trong hậu cung có hai vị Thiên quý nhân, là nữ nhi của Đại Lý Tự khanh Thiên Lưu. Trước đó mẹ cho nàng chút bạc rồi mới cho nàng đi, dù sao cũng đều là Thiên quý nhân, Thiên Tịch Dao sẽ giả bộ ngây ngô, tất nhiên, sau một thời gian vị Thiên quý nhân được thị tẩm thì bị lôi đi, kết cục rất thảm, Thiên Tịch Dao cảm thấy mình thật may mắn, may mà có chút bạc, nếu không người bị lôi đi phạt trượng chẳng phải là nàng sao?
Cho nên nàng thấy cứ thuận theo tự nhiên, hoàng đế đến thì nàng hầu hạ tốt, không đến thì nàng sẽ không cưỡng cầu, bởi hoàng đế quyết đoán như vậy, chắc chắn sẽ không thích nữ nhân tự cho mình là thông minh đâu?
Nghĩ thông suốt, Thiên Tịch Dao liền an lòng, ôm gối đầu vui vẻ đi vào giấc ngủ.
.
.
.
===================================
Tối hôm đó hoàng đế vẫn bận đến tận giờ Hợi, sau khi xử lý xong công việc cuối cùng, hắn đặt bút xuống thở phào nhẹ nhõm, cung nữ Tú Châu ở một bên bước lên trước dâng trà. Hoàng đế uống một hớp, liếc nhìn Loan Hỉ đứng ở cửa, nói: "Đi qua xem hoàng hậu ngủ chưa."
Loan Hỉ nghĩ thầm, buổi sáng bệ hạ đã nói muốn qua chỗ hoàng hậu, dựa theo tính tình của hoàng hậu, đừng nói là bây giờ mới giờ Hợi, cho dù suốt cả đêm cũng muốn chờ.
Nhưng mà lời này Loan Hỉ không dám nói, hoàng đế sai hắn làm gì thì hắn làm nấy, loại chuyện tự chủ trương này chưa tới phiên hắn, chẳng phải tên vạn Phúc kia đã bị giáng chức sao?
Loan Hỉ lên tiếng, nói: "Nô tài đi xem qua chút." Kết quả Loan Hỉ mới vừa nhấc chân lên, chợt nghe thấy giọng hoàng đế mang theo kinh ngạc: "Đã giờ Hợi rồi?"
"Bệ hạ vất vả cực nhọc rồi." Tú Châu nói.
Hoàng đế nhìn sang Tú Châu, thấy nàng mặc bộ váy hoa văn vàng nhạt, kiểu dáng khiến cho vóc người hiện ra đầy đủ, rất yểu điệu, trong đầu không tự chủ hiện lên dáng vẻ của Thiên Tịch Dao khi mặc bộ quần áo như vậy, hình như nàng cũng thích mặc y phục màu vàng sáng, vàng đậm, vàng nhạt, vừa nghĩ như thế liền phát hiện vậy mà đã lâu chưa gặp rồi...
Tú Châu thấy hoàng đế nhìn thẳng mình, lồng ngực đập bình bịch, không tự chủ đỏ mặt, mình còn đang không biết làm sao, hoàng đế lại quay đầu đi, gọi Loan Hỉ: "Quay lại đây."
Cứ như thế Loan Hỉ còn chưa ra khỏi cửa đã bị Hoàng đế gọi trở về.
Hoàng đế thản nhiên nói: "Quá muộn rồi, dù Hoàng hậu đã ngủ hay chưa, hôm nay trẫm không qua đó nữa."
Loan Hỉ nghĩ thầm, vậy hôm nay Hoàng hậu chờ không rồi.
Hoàng đế dùng bữa khuya thiện phòng đưa tới, hắn vốn thích ăn cháo thịt nạc và bánh bao kim ngọc, mười mấy năm qua cho đến giờ vẫn không thay đổi.
Ăn cơm xong cảm thấy no nê, có hơi buồn ngủ, Tú Châu quan sát sắc mặt nói: "Bệ hạ vừa mới ăn khuya, uống chén trà tiêu thực đã."
Hoàng đế trầm ngâm một hồi lắc đầu, nói: "Đi xem ngự hoa viên chút."
Tú Châu liền buồn bực, đêm hôm khuya khoắt đi ngự hoa viên làm chi? Nhưng không dám hỏi nhiều, nhanh chóng sắp xếp kiệu rồng, hầu hạ hoàng đế đi ngự hoa viên, dọc đường đi gặp Loan Hỉ đang chạy về, hai người cùng nhau phục vụ hoàng đế đi ngự hoa viên.
Sau khi đến ngự hoa viên thì nhìn trăng ngắm nước một hồi, Tú Châu đang muốn khuyên hoàng đế hơi ẩm bên hồ nặng, hay là về nghỉ ngơi cho sớm. Lời ở trong miệng một lúc lâu cũng không biết nên nói thế nào, dù sao thân phận nàng chỉ là cung nữ, kết quả nàng chưa kịp xoắn xuýt xong, Loan Hỉ lại mở miệng trước, nói: "Bệ hạ, nơi này gần Linh Khê cung, không biết Trân tần nương nương đã ngủ chưa. Mấy ngày trước nô tài nghe nói dạ dày Trân tần nương nương không thoải mái, còn sai người đi lấy ít thuốc."
Trong lòng Loan hỉ hiểu rõ, nghĩ thầm bệ hạ chẳng phải là muốn đi thăm Trân tần sao? Thật ra Loan Hỉ thấy hoàng đế khước từ bên hoàng hậu là biết. Nhắc tới vị này thật sự là kẻ không ai hiểu được, các phi tử khác, nếu như ngươi không để ý các nàng tầm nửa tháng, phỏng chừng mấy nàng đã sớm sốt ruột đến điên, còn không uốn éo trước mặt hoàng đế tỏ vẻ yêu kiều vân vân, vị này thì sao? Quả thật là chẳng thèm màng tới luôn, Loan Hỉ nghĩ, cẩu vật Vạn Phúc quá tệ, nếu hắn hầu hạ tốt thì đâu đến nỗi bị đưa đến chỗ Trân tần chứ?
Hoàng đế thâm trầm liếc nhìn Loan Hỉ, Loan Hỉ nỗ lực trấn tĩnh, một lúc lâu sau mới nghe thấy hoàng đế nói: "Đêm đã khuya, dĩ nhiên Trân tần đã ngủ rồi."
Trong lòng Loan Hỉ bối rối, nghĩ phải chăng ban nãy mình nói sai sao, lại nghĩ đến kết cục của Vạn Phúc, cảm giác đúng là cái mồm hại cái thân: "Bệ hạ nói phải."
Ánh mắt hoàng đế sắc bén nhìn Loan Hỉ, rồi sau đó lên tiếng: "Có điều, nếu dạ dày không được khỏe, trẫm cũng nên đi xem một lát."
Loan Hỉ thiếu chút nữa lệ tuôn thành hàng, làm một thái giám tốt thật khó quá đi.
Hoàng đế đến khiến cho Linh Khê cung vốn an tĩnh sôi nổi hẳn lên, đèn lồng dưới mái hiên được thắp sáng, đèn đuốc sáng trưng. Sáng sớm Vạn Phúc còn lo lắng cho Trân tần, lúc này thấy hoàng đế tới liền thở phào một hơi, lại gặp được Tú Châu đã lâu không thấy mặt, hai người cùng hầu hạ hoàng đế nhiều năm, rất thân thiết, ngươi một câu ta một câu rất rôm rả, Kết quả Vạn Phúc đột nhiên hắt hơi, nói: "Hình như có ai đang nhắc đến ta." Sau đó nhìn quanh quất, thấy Loan Hỉ mặc trang phục đại thái giám đang hếch mũi nhìn hắn, gương mặt ngạo nghễ, Vạn Phúc giận đến thiếu chút nữa nhịn không được đi tới đấm một quả.
"Ôi, Vạn ca ca, đã lâu không gặp." Loan Hỉ rất có ý mượn cáo oai hùm, chậm rãi đi tới, đung đưa ống tay áo. Tay áo của đại thái giám tổng quản Long Khê điện có viền, không giống với các thái giám bình thường khác. Tuy Vạn Phúc hầu hạ Trân tần, nhưng dù sao thân phận cũng không thể sánh với hoàng đế, tất nhiên phải mặc trang phục thái giám bình thường, tay áo trơn tuột. Dáng vẻ của Loan Hỉ chọc tức hắn, hiệu quả rất tốt, quả nhiên thấy mặt Vạn Phúc tái đi, hắn liền làm bộ áy náy nói: "Đã sớm muốn đến chào hỏi Vạn ca ca, bất đắc dĩ, ngươi cũng biết hầu hạ bệ hạ rất vất vả, thật sự không rảnh mà."
Vạn Phúc cắn răng nhìn Loan Hỉ, không nhịn được ghen ghét, không sai, hắn đang đố kị! Động tác của hắn như điện chớp, hung hăng tiến lên giẫm lên giày mới của Loan Hỉ, nhất thời Loan Hỉ đau đỏ mắt, lại không dám kêu lên, sợ quấy rầy hoàng đế. Vạn Phúc dùng sức chà đạp đầu ngón chân của Loan Hỉ, lúc này mới xả giận buông ra, lạnh lùng nói: "Xin lỗi nha, ta đạp nhầm chỗ."
Tú Châu: "..."
Thiên Tịch Dao đang ngủ ngon, chợt nghe thấy hoàng đế tới, ánh mắt nàng còn vẫn mơ màng chưa tỉnh ngủ đã bị Hương Nhi trùm y phục lên đưa đến trước mặt hoàng đế.
"Bệ hạ giá lâm."
Thiên Tịch Dao còn chưa tỉnh hẳn, ngơ ngơ ngác ngác, nàng ngây ngốc đứng đó quên cả hành lễ, Hương Nhi đẩy hai lần mới phản ứng được, đang cúi người hành lễ, kết quả chân mất thăng bằng trực tiếp ngã chúi về phía trước. Hương Nhi sợ hãi quên cả kéo người lại, may mà đúng lúc hoàng đế đi đến, nhanh tay lẹ mắt ôm lấy Thiên Tịch Dao.
Hoàng đế vốn định răn dạy vài câu, thành ra thấy hai mắt mờ mịt của Thiên Tịch Dao, còn kèm theo buồn ngủ díp mắt, giống như..., một đứa bé hồn nhiên ngây thơ, đôi mắt ấy trong suốt đẹp cực kỳ, lời kẹt ở trong cổ họng không nói ra được. Thiên Tịch Dao ôm thật chặt hoàng đế, đầu vùi ở trước ngực hắn, thỏa mãn thở dài một tiếng, nói: "Trên người bệ hạ thật thoải mái." Sau đó liền nhắm mắt lại.
Lòng của hoàng đế liền mềm nhũn ra.
"Còn chưa tỉnh ngủ?" Hoàng đế sải chân dài, nhẹ ôm Thiên Tịch Dao trở lại trong phòng, đến khi đặt nàng xuống giường mềm, nhịn không được hỏi.
Thiên Tịch Dao dính vào giường liền thoải mái nằm lên, nhưng vẫn biết hoàng đế ở đây, vươn tay ôm lấy cổ của hoàng đế, khiến hoàng đế không thể không cùng nằm lên với nàng.
"Bệ hạ, vừa rồi ta mơ thấy một giấc mông." Thiên Tịch Dao theo thói quen tiến vào trong lòng hoàng đế, tay đặt bên hông hoàng đế: "Ta mơ thấy ta đi Giang Nam, nơi đó thật đẹp quá, cầu nhỏ nước chảy, hoa xuân nở rộ, mùi hương của tiệm bánh bao trên phố bay vào mũi." Thiên Tịch Dao nuốt một ngụm nước bọt.
Sắc mặt hoàng đế càng lúc càng nhu hòa hơn, tay không tự chủ xoa nhẹ gò má của Thiên Tịch Dao, ấm áp nói: "Ừ, rồi sẽ được xem mà, mau ngủ đi."
***
Trong Phượng Tê cung của hoàng hậu, Triệu Lý thị vừa gỡ bộ diêu phượng hoàng giương cánh khảm ngọc quý giá trên đầu hoàng hậu ra, vừa tức giận bất bình nói: "Nương nương, vừa rồi Tiểu Thuận Tử nói bệ hạ đi đến ngự hoa viên, sau đó rẽ qua Linh Khê cung."
Nhìn khuôn mặt tái nhợt của mình trong gương, hoàng hậu nhẹ nhàng ừm một tiếng.
"Nương nương, ngài nói xem, bệ hạ như vậy..., quả thực như bị hồ ly tinh mê hoặc vậy, lão nô muốn nói, nương nương đừng chọn tần phi đi theo bệ hạ làm gì, nương nương tự mình đi hầu hạ chẳng phải còn chu đáo hơn sao?"
"Nhũ mẫu, sau này ngươi đừng nói những đó nữa."
Triệu Lý thị tức giận thiếu chút nữa nhảy dựng lên: "Lão nô không nói thì ai chịu nói? Lẽ nào để lão nô nhìn nương nương bị bắt nạt?"
Hoàng hậu nhức đầu day trán, nói: "Nhũ mẫu, ta là hoàng hậu, là người cực tôn quý của Đại Kỳ, ai có thể so với ta?" Liền thấy dáng vẻ buồn bực của bà, cười nói: "Bệ hạ là người trọng tình, chỉ cần ta làm tốt chuyện thuộc bổn phận của mình, không ai có thể lay chuyển được ta."
Triệu Lý thị há miệng, cuối cùng vẫn cúi đầu, không thể không thừa nhận lời hoàng hậu nói có lý. Trước đây hoàng hậu không có con, khi đăng cơ có người phê bình kín đáo, kết quả hoàng đế đứng ra ngăn chặn áp lực triều thần phong hậu vị.
***
Sớm sớm Thiên Tịch Dao thức dậy cảm giác thấy mình bị người khác ôm vào trong lòng, nàng ngạc nhiên quay đầu, thấy tia nắng ban mai chiếu lên khuôn mặt anh tuấn tỏa sáng của hoàng đế, mơ mơ hồ hồ, như một bức tranh vậy.
Khóe mắt nàng tràn ra ý cười, len lén đến gần hôn trộm hoàng đế.
Thì ra nàng vẫn rất nhớ người này, Thiên Tịch Dao nghĩ.
Hoàng đế chậm rãi mở mắt, thấy vẻ mặt rạng rỡ của Thiên Tịch Dao, ánh mắt dần mềm mại, miệng lại nói: "Hôm qua gặp trẫm còn chưa hành lễ đâu."
Thiên Tịch Dao bỗng nhớ tới cảnh tượng ấy, gương mặt chột dạ: "Cái này..., bệ hạ, thần thiếp còn chưa tỉnh ngủ mà."
Bạn thấy sao?