Tiểu Mạc tìm cho Thiên Triệu Lăng mấy bộ quần áo cũng không vừa người, vẻ mặt hắn đau khổ nói: "Đại thiếu gia, thắt lưng ngài to quá nha." Gần đây ở tại nhị phòng, cả ngày nhị phu nhân hỏi có ấm lạnh gì không không nói, còn đưa canh nhân sâm không ngừng. Đừng nói là đại thiếu gia, ngay cả hắn cũng mập lên không ít.
Thiên Triệu Lăng cúi đầu nhìn hông mình, hình như hơi mập rồi, nói: "Chẳng phải mấy hôm trước Nhị phu nhân đưa quần áo mới tới sao, lấy ra thử xem."
Tiểu Mạc vỗ đầu, bừng tỉnh đại ngộ nói: "Đại thiếu gia không nói ta cũng quên mất." Nói xong đứng dậy đi đến tủ quần áo cầm y phục mới lên, hỏi: "Đại thiếu gia, ngài xem cái này được không?"
Thiên Triệu Lăng liếc nhìn, là áo dài mặt lụa sắc xanh, y phục thoải mái, còn có mùi hương, nhìn rất chỉnh tề sạch sẽ , gật đầu nói: "Vậy cái này đi." Ánh mắt lại không rời khỏi sách vở, chăm chú học.
Tiểu Mạc đã sớm quen với việc Thiên Triệu Lăng chịu khó, hắn hầu hạ Thiên Triệu Lăng bảy tám năm, trừ phi ngài bị bệnh, nếu không thì từ sáng đến tối đều đọc sách, chưa từng buông thả dù chỉ một lần.
Đến khi chuẩn bị ổn thỏa xong, Tiểu Mạc nhắc nhở: "Đại thiếu gia, sắp đến giờ rồi."
Thiên Triệu Lăng lưu luyến không rời buông sách xuống, nhìn sắc trời, mặt trời sắp hửng nắng, đứng lên, rửa mặt chải đầu, thay y phục Tiểu Mạc chuẩn bị xong rồi đi ra cửa.
Người gác cổng đã sớm chuẩn bị cho hắn xe ngựa, tuy xe ngựa chi thứ hai thua xa đại phòng Đông phủ về phẩm cấp, dù sao một bên là nhà quan lại, một bên là nhà y, nhưng cả con ngựa này toàn thân trắng muốt, không có chút tạp chất, trong xe ngựa cũng rất sang trọng, trà cụ, đệm, gối dựa đầy đủ mọi thứ.
Tiểu Mạc không nhịn được tấm tắc khen, nói: "Thường nghe nói chi thứ hai có tiền, thật đúng là..., đại thiếu gia, cái này còn tốt hơn ở Đông phủ nhiều."
Thiên Triệu Lăng nhìn tấm rèm xanh lá thêu hoa bướm lay động, ngẫu nhiên có thể nhìn thấy khung cảnh phồn hoa bên ngoài, im lặng một hồi rồi nói: "Thiên gia được vua ban danh y, nổi danh bên ngoài, tiệm thuốc ở kinh đô chỉ có ba cái, là thuốc khó cầu, căn cơ thâm hậu, dĩ nhiên phụ thân chỉ có bổng lộc Hàn lâm không thể sánh được." Thiên Triệu Lăng nói phụ thân hiển nhiên là Thiên Thu Hồng.
Thiên Triệu Lăng nghĩ tới khi mình còn bé, cả ngày nhìn phụ thân (chỉ Thiên Thu Bạch) say mê dược liệu, mùi thuốc đông y ngập khắp phòng, lúc đó còn nghĩ, mình cũng sẽ giống như phụ thân, sau này trở thành đại phu thừa kế y dược Thiên gia, kết quả vận mệnh xô đẩy, khiến hắn đi vào con đường đọc sách chưa từng nghĩ tới.
Tiểu Mạc tiếc nuối nói: "Tuy nói tất cả giai tầng đều thấp, chỉ có đọc sách cao, nhưng làm lang trung hành y tế thế cũng là một việc thiện, chỉ tiếc chi thứ hai y thuật tốt như vậy lại không có người kế thừa..., trước đây còn có nhị tiểu thư có thể tuyển rể vào cửa kế thừa gia nghiệp, bây giờ nhị tiểu thư vào cung rồi, sau này chi thứ hai sẽ ra sao đây?"
Thiên Triệu Lăng im lặng gõ bàn không nói gì.
Hắn còn nhớ rõ năm đó hắn ở nhà xem sách thuốc, nghĩ muội muội mấy ngày nay ho khan liệu có cần uống chút thuốc không, phụ thân cho hắn xem Bản thảo cương mục*, còn hỏi hắn có muốn xem Hoàng đế nội kinh* không?
*Bản thảo cương mục: là tử điển bách khoa của Trung Quốc về dược vật học, là tác phẩm y học hoàn chỉnh và chi tiết nhất trong lịch sử Đông y.
*Hoàng đế nội kinh: là pho sách y học đầu tiên và kinh điển bậc nhất của y học Trung Hoa cổ truyền.
Rồi mẫu thân Đường thị đột nhiên lao vào, ôm chặt hắn không chịu buông tay, khóc lóc nhìn phụ thân Thiên Thu Bạch nói: "Đây là mạng sống của ta, ta là người đã sinh hạ hắn đấy? Muốn cho làm con thừa tự? Không có cửa đâu!"
Phụ thân Thiên Thu Bạch cúi đầu, khàn khàn nói: "Nhưng lần trước mẫu thân đã uống thuốc, nếu không cứu chữa kịp thời..., lần này mẫu thân nói nếu như lại không đồng ý sẽ thắt cổ trên xà nhà. Bà nói thế nào làm thế nấy, nàng cũng biết mẫu thân rất tự hào chuyện ca ca thi đậu tiến sĩ. Mẫu thân xuất thân là thư hương thế gia, tuy rằng bất đắc dĩ mới nương thân nhà chúng ta, nhưng trong mộng cũng muốn mơ thấy có một đứa con đọc sách, nếu không đã chẳng tốn hai vạn lượng bạc để làm hộ tịch cho ca ca thành con thừa tự nhà thúc thúc của ta."
Đường thị căm hận nói: "Nhà thúc thúc cái gì chứ, không biết cả tám đời có quan hệ gì với nhau không, mới nói muốn mua hộ tịch đã cong đuôi chạy tới, nói chỉ cần hai vạn lượng bạc, đây là con số ít sao? Số bạc này có thể mua được hai cửa hàng tốt ở đường Đông, theo lý thì ta không nên nói lời này, nhưng từ khi đại bá bắt đầu đọc sách, đều là phu quân chàng chèo chống, đại bá lúc thì nói muốn đi xã giao, lúc sau lại nói muốn mua nghiên mực cổ, tiêu tiền như nước, chẳng phải đều từ cửa hàng thuốc của chúng ta sao?"
Thiên Thu Bạch rất xấu hổ, nói: "Nương tử, đó cũng là vì Thiên gia của chúng ta mà."
Tính tình Đường thị nội liễm, đây là lần đầu tiên nói lên bất mãn với người khác, nghe Thiên Thu Bạch nói xong, quay đầu đi rơi nước mắt: "Phu quân chàng cũng biết ta mà, là do ta không chú ý, ta không nỡ bỏ Triệu Lăng, đưa thằng bé đi, giống như cắt thịt của ta vậy."
Thiên Thu Bạch do dự nói: "Thật ra nương nói cũng có lý, dù sao theo ca ca đọc sách so với làm thái y..." Thiên Thu Bạch nhớ tới lão thái thái tận tình khuyên con còn trẻ, còn có thể tiếp tục sinh, nhưng ca ca con thì biết làm sao giờ? Lẽ nào để ca ca con tuyệt tự?"
"Im ngay!" Đường thị nhảy dựng lên như nhím bị nhổ lông: "Triệu lăng mới có mấy tuổi, chàng nhẫn tâm sao?"
Thiên Thu Bạch áy náy cúi đầu, vành mắt cũng đỏ lên: "Nàng cho thì ta bỏ được." Thiên Thu Bạch hành y ở hậu cung, đã thấy nhiều loại người, dĩ nhiên là hâm mộ con đường quan lại, nhưng lời này không dám nói với Đường thị.
Hai người đều khổ sở, không khí trong phòng im ắng ngột ngạt. Thiên Triệu Lăng không hiểu, hỏi: "Cha nương, có chuyện gì vậy?" Kết quả lời còn chưa nói hết chợt thấy tiểu nha hoàn chạy tới: "Không xong rồi, lão phu nhân tự vẫn."
Thiên Thu Bạch sợ đến trắng bệch mặt, Đường thị cũng thiếu chút nữa hôn mê bất tỉnh, rên rỉ nói: "Đây là muốn lấy chữ hiếu bức tử chúng ta hả, có mẹ ruột như vậy sao!"
Ngực Thiên Triệu Lăng đập thình thịch, cảm thấy hình như có gì đó không đúng.
Sau đó hắn bị đại bá mang đi, đại bá nghiêm khắc nói với hắn, sau này ông chính là cha của hắn, mà cha ruột của hắn lại thành thúc thúc.
Muội muội cũng thành đường muội.
Dọc đường đi bầu không khí trong xe có hơi đè nén, Tiểu Mạc nói xong cũng hối hận, cảm thấy mình thật đúng là lắm miệng, tuy rằng trên danh nghĩa đại thiếu gia được đưa đến Đông phòng làm con thừa tự, nhưng trong lòng sao có thể quên cha mẹ đẻ của mình?
"Ta tất có cách." khi sắp xuống ngựa Tiểu Mạc nghe được giọng nói trầm ổn của Thiên Triệu Lăng.
Không hiểu vì sao, Tiểu Mạc nghe lời của Thiên Triệu Lăng lại thấy an lòng chưa từng có, hắn biết thiếu gia nhà hắn là người thế nào, đơn giản là không chịu nói, nhưng một khi đã nói ra thì chắc chắn sẽ làm được.
Phong Bài lâu là tửu lâu nổi danh ở đường Đông, đặc biệt có món heo sữa quay lẫy lừng cả ngoại thành, Thiên Triệu Lăng xuống xe liền lên lầu, một tên sai vặt mặc quần áo xanh lá mạ đón tiếp, vừa cười vừa nói: "Là Thiên công tử phải không? Thiếu gia nhà ta đang ở Tình Phong hiên chờ ngài đấy ạ."
Tình Phong hiên là tên nhã gian của Phong Bài lâu, sát bên đường phố, bài trí lịch sự tao nhã, giá cả đắt đỏ không nói, số lượng còn hạn chế, không đặt trước thì không thể dùng được.
Hôm nay Ngũ Tuyền mặc trường bào cẩm tú xanh nhạt, thắt lưng đai ngọc, đi giày đạp vân, thay đổi trang phục thị vệ ti cứng nhắc lúc trước thành dáng vẻ của một quý công tử.
Hắn ang sảng vỗ vai Thiên Triệu Lăng, cười nói: "Cuối cùng cũng đến." Lập tức chỉ vào một nam tử vóc người cao gầy, khuôn mặt tinh xảo nói: "Đây là Đặng đại nhân của Củng vệ ti, Đặng Khải Toàn."
Cho dù là Thiên Triệu Lăng có tính tình ổn trọng, nhưng thấy Củng vệ ti Đặng Khải Toàn khiến cho mọi người kinh thành nghe tên đã biến sắc này cũng không tự chủ được liếc nhìn mấy lần. Rõ ràng người này không giống như trong tin đồn, nghe đồn chí huy sứ Củng vệ ti Đặng Khải Toàn là một ma đầu giết người không chớp mắt, người cao chín thước, mắt trừng như trâu, mà người trước mặt lại giống như một quý công tử đẹp đẽ tuấn tú.
Củng vệ ti vốn trực tiếp nhận lệnh hoàng đế, khi điều tra án có đặc quyền bắt trước báo sau, sự tồn tại giống như cấm vệ quân vậy.
Đặng Khải Toàn cười mỉm nhìn Thiên Triệu Lăng nói: "Nghe đại danh đã lâu, hôm nay mới được gặp mặt, thật hân hạnh."
Thiên Triệu Lăng thấy Đặng Khải Toàn dù đang cười, nhưng nụ cười kia không đạt tới đáy mắt, biết người này không dễ thân cận như bề ngoài, nói: "Đặng đại nhân, thật hân hạnh."
Ngũ Tuyền nhìn có vẻ hơi thô kệch, nhưng thật ra là một người can đảm cẩn trọng, nói chuyện sôi nổi nhưng không mất đi phép tắc, kể tin đồn thú vị của mọi người làm khuấy động bầu không khí, khiến cho Đặng Khải Toàn và Thiên Triệu Lăng rất nhanh thân quen hơn.
Đặng Khải Toàn này nhìn có vẻ như cười tủm tỉm, thật ra cả người lại tỏa ra hơi lạnh như băng, khiến người ta có cảm giác rất quái dị. Ăn được mấy miếng, mọi người đều uống chút rượu, có chút say, Đặng Khải Toàn nói với Thiên Triệu Lăng: "Thiên huynh vừa tới kinh đô chắc chưa nghe nói đến một người, hắn họ Ô, tên Trạch, là lễ bộ thượng thư."
Thiên Triệu Lăng ngẩng đầu nhìn Đặng Khải Toàn, hắn biết Ngũ Tuyền hiếm lắm mới có ngày hưu mộc sẽ không chẳng có chuyện gì mà tự dưng gọi mình, chỉ sợ là do chuyện này. Quả nhiên hắn nghe thấy Đặng Khải Toàn tiếp tục nói: "Tên này ỷ vào có chỗ dựa sau lưng, ngang nhiên bán tước quan, thông báo một tri phủ là hai mươi vạn lạng bạc, quan huyện là mười vạn lượng."
Ngũ Tuyền căm giận nắm chặt đôi đũa, sắc mặt chán ghét nói: "Sớm muộn gì cũng phải trừng trị tên này."
Đặng Khải Toàn cười mỉa uống ngụm nước trà, bảo: "Không vội, chắc chắn sẽ có ngày đó." Giọng nói rất tự tin, nói xong có hàm ý khác liếc nhìn Thiên Triệu Lăng, nói: "Chỉ là bây giờ kim thượng đang chưa có cách, nhưng sẽ có một ngày trừng phạt...Thiên huynh, theo huynh người bán quan như thế này sẽ có kết cục ra sao?"
Trên đường trở về, Thiên Triệu Lăng cảm giác mình như đang đi trong bóng đêm, trước mắt là một màn đêm đen kịt, không thấy rõ thứ gì, một lúc lâu sau sắp đến cửa, Thiên Triệu Lăng đột nhiên bảo Tiểu Mạc: "Đi Đông phủ."
Tiểu Mạc sợ hết hồn, từ khi bước ra khỏi Phong Bài lâu, Thiên Triệu Lăng luôn sầm mặt không nói lời nào, dáng vẻ tâm sự nặng nề, lúc này thình lình lên tiếng nên dọa sợ hắn.
"Đi Đông phủ ạ?" Tiểu Mạc hỏi ngược lại.
"Bây giờ, đi ngay lập tức." Thiên Triệu Lăng lạnh lùng nói, Tiểu Mạc lần đầu tiên thấy sắc mặt Thiên Triệu Lăng nghiêm trọng như vậy, vội vã kêu xa phu đổi đường đi, đi về Đông phủ phía bên trái.
Thiên Triệu Lăng vào Đông phủ liền trực tiếp tới trong phòng đại phu nhân Lệ thị, lúc này Lệ thị đang nói chuyện với tiểu nữ nhi Thiên Ti Minh, thấy Thiên Triệu Lăng rất ngạc nhiên.
Lấy lại tinh thân Lệ thị hơi châm chọc nói: "Đến giờ đại thiếu gia mới trở về được?" Thiên Ti Minh sau lưng Lệ thị cũng tò mò đánh giá ca ca từ nhỏ được cho làm con thừa tự đến đây, thấy da hắn trắng nõn, ánh mắt hẹp dài, dáng người cao gầy, mang theo khí tức lạnh lẽo.
Thiên Triệu Lăng không rảnh tán dóc với Lệ thị, hỏi: "Mấy ngày trước có phải mẫu thân rút ra năm vạn lượng bạc từ phòng thu chi của nhị phòng không?"
Lệ thị cho là Thiên Triệu Lăng muốn đòi tiền, sắc mặt đỏ bừng, nói: "Nhìn xem ngươi đang nói cái gì đấy, ta nuôi ngươi lớn như vậy, để ngươi nói chuyện với mẫu thân ngươi như thế hả? Đọc sách tháng hiền mà trong bụng chỉ toàn mấy thứ chó má đấy hả?"
Chuyện mấy năm nay nhị phòng trợ cấp cho đại phòng, trong lòng mọi người đều biết rõ, một hàn lâm bổng lộc một năm không quá ba trăm đồng, làm sao đại phòng có thể sống sung sướng được, nhưng nhị phòng thì khác, thừa kế gia nghiệp, thế đại danh y Thiên gia, nổi tiếng bên ngoài, mấy bí thuốc cung còn không đủ, căn cơ thâm hậu.
Thiên Triệu Lăng đứng yên, nói: "Vậy được, thế phụ thân đã về chưa?"
"Ông ta ở thư phòng..., ngươi hỏi cái này làm gì?" Lệ thị thấy Thiên Triệu Lăng đứng trước mặt, vững như núi Thái Sơn, khí thế liền tụt mấy phần, chột dạ nói.
Thiên Triệu Lăng nhanh chóng bỏ lại một câu: "Mẫu thân, ta đi tìm phụ thân có việc gấp." Nói xong sải bước ra ngoài, nhưng đi tới cửa đột nhiên dừng lại, quay đầu nói: "Có phải năm nay Tuyết Nhung muội muội gả cho Lý đại nhân trong Đại Lý tự khanh? Đệ đệ nhà mẹ đẻ của Lý đại nhân họ Ô phải không?" Lệ Tuyết Nhung là chất nữ nhà mẹ đẻ Lệ thị.
Lệ thị sửng sốt, hỏi: "Sao ngươi biết vậy?"
Ánh mắt Thiên Triệu Lăng lạnh đi, không quay đầu lại nữa đi thẳng tới thư phòng.
***
Ngày Nam tuần định vào tháng bảy, Thiên Tịch Dao tính toán thời gian, là lúc trời thu mát mẻ, ngày lành tháng tốt. Thời gian Nam tuần càng tới gần, mỗi nữ tử trong hậu cung đều trông ngóng danh sách phi tần đi theo.
Hoàng đế đăng cơ hai năm rưỡi, vẫn chưa có con, lúc này nếu ai sinh hạ được long tử quả là một bước lên trời, nhưng Hoàng đế không ở trong hậu cung thì biết sinh kiểu gì? Do đó phải cố sức được đi, khi trở lại còn thế mang bầu đấy.
Thiên Tịch Dao từ ngày đó nhìn thấy hoàng đế đã hơn hai mươi ngày chưa được gặp lại, theo Vạn Phúc nói là còn đang bận việc, nhưng lần này Thiên Tịch Dao không thể bình tĩnh như trước nữa, bởi vì nàng cũng muốn đi nam tuần. Song dễ nhận thấy Hoàng đế vẫn chưa nói có muốn mang nàng đi không.
Nàng suy nghĩ một lát liền gọi Vạn Phúc tới hỏi: "Vạn công công, ngài nói xem bệ hạ thích gì?" Bởi Vạn Phúc là người hoàng đế thưởng, nên Thiên Tịch Dao khách khí gọi như vậy.
Bây giờ Thiên Tịch Dao đang muốn lấy lòng Hoàng đế, ai bảo nàng muốn đi nam tuần đến thế, khó có được một lần đi du lịch miễn phí, nhất định phải tranh thủ nha.
Vạn Phúc đang ủ rũ, nghe thấy lời này của Thiên Tịch Dao lập tức tinh thần tỉnh táo, thiếu nước lệ quanh viền mắt, nghĩ thầm, Trân tần cuối cùng cũng đã thông suốt rồi? Biết lấy lòng Hoàng đế?
"Quan trọng không phải là bệ hạ thích gì, mà là tâm ý của nương nương." Vạn Phúc rạo rực nói: "Nương nương, ngài thấy thế nào?" Vạn Phúc nghĩ, dựa vào mức độ sủng ái của Hoàng đế đối với Thiên Tịch Dao, phỏng chừng bưng nước luộc qua cũng vui vẻ nhỉ? Hắn ở bên Hoàng đế đã nhiều năm, hiếm thấy bệ hạ dung túng một nữ tử như vậy.
Đêm hôm đó lúc Hoàng đế tiến vào Trân không hành lễ...Hoàng đế vậy mà lại không tức giận.
Thiên Tịch Dao nghĩ hay là đưa canh qua? Hình như cách này hơi lạc hậu, hơn nữa Hoàng đế là người cuồng làm việc, hẳn là rất ghét công việc bị ngắt quãng, không chừng người còn chưa lấy lòng được đã bị ăn gậy rồi.
Cuối cùng sau khi nghĩ tới nghĩ lui, Thiên Tịch Dao quyết định làm y phục cho Hoàng đế, khi còn ở nhà nàng cũng hay làm y phục. Mỗi lần muốn xin phụ thân mua cho mình cái gì nàng đều làm y phục tặng trước, phụ thân mặt mày rạng rỡ nhận, không quan tâm thứ đồ đó bao tiền, đòi hỏi cỡ nào cũng thỏa mãn hết, làm cho mẫu thân Đường thị rất bất đắc dĩ.
Nhưng thời gian còn lại chỉ có vài ngày, liệu có làm xong y phcuj không đây?
Thiên Tịch Dao sai Hương Nhi cầm vải vóc từ khố phòng ra, sau đó nhìn trúng một đoạn vải trắng, nói: "Đặt cái này lại đi." Y phục của Hoàng đế rất sang trọng, chỉ có mấy ngày chắc sẽ không làm xong y phục, sau khi nàng nhìn thấy vải trắng liền quyết định làm bít tất, cái này đơn giản, dù hoa văn có rườm rà cũng chỉ mấy ba bốn ngày thôi.
Vạn Phúc ở một bên nhìn Thiên Tịch Dao lúc đầu chí khí ngút trời muốn làm y phục, sau đó lại là bít tất..., hắn cảm giác mình thật không nên xem trọng vị này. Nếu là nữ tử khác, dù là thức trắng đêm cũng sẽ ra sức làm, sau đó tự tay đưa tới trước mặt Hoàng đế, nũng nịu nói: "Bệ hạ, đây là thần thiếp tự tay may, nam tuần lần này không thể thiếu cảnh màn trời chiếu đất, thần thiếp rất lo lắng nên may y phục cho bệ hạ." Lời nói như thế, ôn nhu tiểu ỹ cỡ nào nha, khiến người yêu thương cỡ nào nha, đừng nói là bệ hạ, ngay cả Vạn Phúc hắn cũng sẽ cảm động rơi nước mắt, kết quả lại thành làm bít tất?
Vạn Phúc đang lúc đắm chìm trong suy nghĩ của mình, lại nghe thấy Thiên Tịch Dao và Hương Nhi nói thêm: "Kiểu hoa thêu này rườm rà quá."
Vạn Phúc như tỉnh mộng, trừng mắt nhìn Thiên Tịch Dao và Hương Nhi, thấy hai người lựa chọn kiểu hoa thêu đơn giản nhất, từ kiểu Cửu Long hí châu thành kiểu tường vân.
Kiểu thêu tường vân cũng sang trọng, dân chúng cũng có thể thêu, thích hợp với mọi già trẻ gái trai, quả đúng là vạn năng. Thiên Tịch Dao cao hứng, vỗ bàn: "Cái này đi."
"Nương nương, ngài muốn làm mấy đôi?" Hương Nhi hỏi, bít tất tặng một đôi cũng được, con số may mắn.
"Một đôi!" Thiên Tịch Dao không chút do dự nói.
Hương Nhi: "..."
Thiên Tịch Dao nói đầy hùng hồn lý lẽ: "Một đôi mới có vẻ trân quý, độc nhất vô nhị đó."
Hương Nhi lắng nghe thấy thật đúng, độc nhất vô nhị! Thật êm tai nha, nhất thời nàng khâm phục Thiên Tịch Dao: "Vẫn là nương nương nghĩ xa."
Vạn Phúc nhìn hai chủ tớ thổi phồng nhau, trong lòng thiếu chút nữa bực đến phát ngất mất, nghĩ thầm, chẳng phải là lười thêu sao, còn tìm lý do đường hoàng thế nữa?
Ôi bệ hạ, Vạn Phúc càng nghĩ càng thấy tủi thân thay Hoàng đế nhà mình.
*Giải thích của tác giả về vấn đề con thừa tự mình tóm tắt lại như sau: bởi vì trước đây đại bá của Thiên Triệu Lăng không có con nên mới nhận con thừa tự, lão thái thái nghĩ rằng cho làm con thừa tự để đọc sách là chuyện tốt, đại tôn tử của mình sẽ có tiền đồ rạng rỡ. Nhị phu nhân thì vẫn còn trẻ, nàng đã sinh hai đứa, chắc chắn có thể tiếp tục sinh. Kết quả về sau nằm ngoài dự tính, đáng lẽ đại bá có con trai thì phải trả lại con thừa tự, nhưng đại bá phát hiện Thiên Triệu Lăng có năng khiếu đọc sách, còn con trai mình không có tài năng gì, cho nên muốn giữ lại, lão thái thái cũng che chở con lớn nên không nói gì. Còn Thiên Thu Bạch thì cũng không nỡ cướp đi tiền đồ của con mình, cho nên Thiên Triệu Lăng tiếp tục làm con thừa tự.
Bạn thấy sao?