Từ sáng đến đêm, bởi vì mấy ngày nay mưa liên tục nên hành trình trên đường chậm hơn rất nhiều, vẫn chưa đến Tuyền Thành ở Sơn Đông theo dự kiến, nhưng may sao, do đã sớm có chuẩn bị nên tạm thời tìm một nhà thân sĩ ở tạm.
Vị thân sĩ này họ Đồ, là phú hộ nổi danh ở thôn nhỏ, trong nhà cũng từng có mấy vị tiến sĩ. Vốn đây chỉ là nơi ở dự bị, ai ngờ đột nhiên có một cơn dông đến bất chợt, nên mới lấy nơi này làm điểm dừng chân.
Vì thế Đồ viên ngoại sau khi biết tin quả thực vui không cưỡng nổi, người hầu trong nhà cũng ló hết mặt ra, lau dọn chỗ ở của Hoàng thượng sạch đến không còn một hạt bụi, ngay cả một cọng tóc cũng chẳng còn.
Những người hầu này sinh ra và lớn lên ở trấn, rất nhiều người ngay cả những thành gần đó chưa từng đến một lần, Tuyền Thành cũng chưa từng qua, nghe nói cửu ngũ chí tôn cao cao tại thượng muốn đến đây, quả thực đúng là...còn phấn khích hơn cả Đồ viên ngoại đấy chứ.
Tất nhiên ngoại trừ những bà thím đã già ra, các cô nương trẻ tuổi hai mắt tỏa sáng, mặt bôi son phấn, đầu cắm châu hoa, chỉ trong một buổi chiều, hai cửa hàng son phấn, tơ lụa duy nhất trong thôn gần như bị quét sạch. Mấy người đến mua son phấn chậm chỉ đành nhìn cửa hàng trống không mà than thở.
Không nên hiểu lầm, những thôn nữ này không nghĩ tới Hoàng đế, bởi đó là nhân vật mà các nàng chẳng bao giờ dám với tới, các nàng chỉ mong được thị vệ thân cận Hoàng đế coi trọng, cũng coi là phúc phận ngập trời rồi phải không?
Nhóm thôn nữ không dám tính kế với Hoàng đế, nhưng Đồ viên ngoại thì có à nha. Tốt xấu gì nhà lão cũng coi như thế gia vừa làm ruộng vừa có học, gia đình trong sạch, nếu không Hoàng đế đã chẳng dự tính ở tại nhà lão.
Đương nhiên một phần cũng do nguyên nhân trong phạm vi mười mấy dặm không tìm được nơi thích hợp hơn. Trạm dịch nhà nước đơn sơ, tất nhiên Hoàng đế không ở được, cũng không thể vì một nơi dừng chân tạm thời xây nơi ở, như vậy quá hao tiền tốn của, cho nên ở nhờ là cách tốt nhất.
Đồ viên ngoại có tám nữ nhi, đại nữ nhi giống Đồ viên ngoại có mặt như hình quả bầu, cho dù có mắt hạnh to như mẹ nàng ta, cũng chẳng thể che được khuôn mặt quả bầu, thân người trên phình, dưới cũng phình, giữa thì lại lõm, rất khó nhìn. Nhị nữ nhi có mắt nhỏ giống Đồ viên ngoại, tam nữ nhi...cuối cùng, Đồ viên ngoại đưa mắt nhắm ngay nữ nhi ít tuổi nhất của mình, Đồ Chân Chân mới tầm sáu tuổi, tiểu nha đầu này là do Bát di nương lão thích nhất sinh ra, mặt trứng ngỗng, mắt phượng, rất xinh đẹp, mỗi tội tuổi quá nhỏ.
Đồ viên ngoại liền đấm ngực giậm chân, thật hận Đồ Chân Chân không thể lập tức biến thành cô nương mười tám đôi mươi.
Bát di nương ôm nữ nhi Đồ Chân Chân, chớp chớp đôi mắt lấp lánh, dịu dàng nói: "Lão gia, nếu không thì để thiếp đi hầu hạ?" Thật ra thì điều này không phải không có ngoại lệ, trong dã sử đã từng nghe đồn.
Hầu hạ cái đầu ngươi ấy!
Rất nhanh, trong sân liền biến thành trận đánh của Đồ viên ngoại, về phần đối tượng, chắc chắn là Bát di nương đang ôm đầu chạy thục mạng, trong miệng còn hô to: "Lão gia, thiếp cũng là vì phân ưu giúp lão gia mà thôi."
"Đồ tiểu tiện nhân ngươi, ta đã sớm biết ngươi có tâm tư bất chính rồi!" Đồ viên ngoại không hề bị lay chuyển, càng phẫn nộ muốn tóm được Bát di nương.
Cả bảy di nương khác của Đồ viên ngoại cũng túm tụm ra xem, nhìn bát di nương thường ngày được sủng ái nhất phải chịu đòn, trong lòng sung sướng, đều lần lượt tiến lên khuyên can...Thật nếu nói là khuyên can thì nên nói là bắt Bát di nương lại còn đúng hơn, kéo đến trước mặt Đồ viên ngoại nhận sai, trong miệng còn giả mù mưa sa nói cái gì mà: "Muội muội, lão gia thương muội nhất, muội mau nhận lỗi đi." Kết quả có thể tưởng tượng được, Bát di nương như cừu sắp làm thịt bị mấy di nương kia đè lại, mãi đến khi bị đánh sưng hết mặt mũi, mới không còn kiêu ngọa về khuôn mặt đẹp nữa.
Ở phương xa dĩ nhiên đám người Thiên Tịch Dao không biết nhà viên ngoại trong trấn nhỏ đang gà bay chó sủa, vốn Thiên Tịch Dao không có hứng thú với việc nghỉ ngơi ở đâu, nàng chỉ quan tâm tới tối nay ăn gì thôi? Mấy hôm trước đi ngang qua Đức An liền ăn món ăn nổi danh ở nơi đó.
Thịt lừa nướng trên lửa nóng hừng hực, canh lòng dê tươi ngon, nhưng ăn ngon nhất là món bánh bột hấp*, đủ loại mùi vị trên bánh bột, đậu xanh, tương ớt, tam tiên*, thịt lừa, thịt dê, sợi mì dai dai, nước canh nguyên chất. Đến khi nhổ trại Đức An đi Sơn Đông, nàng lau mặt, cảm thấy lại phính ra một chút, chỉ tiếc không thể lôi đầu bếp đi luôn.
*Bánh bột hấp: tên gốc là "quái diện", là một trong mười món ăn tiêu biểu cho ẩm thực Trung Quốc, có 1300 năm lịch sử. Là một món ăn mặn, thường có màu trắng, nước canh, cơm, món ăn kèm, là mỹ thực truyền thống của tình Hà Nam, hơi giống bánh phở.
*Tam tiên: dạng như món rau ăn kèm của VN
Trong lòng Vạn phúc thầm nhủ đây có tính là chuyện to tát gì đâu, có thể được quý nhân thích, đầu bếp người còn mong mà chẳng được ấy. Lúc đầu Thiên Tịch Dao còn do dự, hỏi như thế liệu có thích hợp không? Rời xa quê hương, nói chung là lo lắng tâm tình của người đầu bếp đó. Kết quả khi đội ngũ khắp nhổ trại đi, đầu bếp đó mang theo vợ con đến, nước mắt nước mũi đuổi theo, nói có thể làm cơm cho nương nương trong cung là phúc khí hắn tu luyện mấy đời vân vân.
Sau đó Vạn phúc giải thích cho nàng hiểu, cổ đại giao thông hẻo lánh, cả đời chưa chắc có được chuyến xa nhà, đừng nói chi là thế giới kinh đô phồn hoa như thế. May mắn được quý nhân lựa chọn, còn có thể có bạc, ở nơi đô thành, ai lại không muốn? Tuy làm việc ở trong cung có hơi nguy hiểm, nhưng vẫn tốt hơn nhiều so với việc "bán mặt cho đất bán lưng cho trời"."
Cứ như thế, Thiên Tịch Dao vớ được một đầu bếp.
Sau đó Hương Nhi còn nói với nàng, vì để cho đầu bếp theo bên người, Vạn Phúc đã phải điều tra tám đời tổ tông của người đó, cho thứ gì đó vào đã phải rất cẩn thận, đừng nói chi đến người hầu hạ lâu dài.
Điều này dĩ nhiên là nói sau.
Đến khi loan giá của Hoàng đế đến trấn nhỏ, toàn bộ trấn nhỏ sôi sùng sục, các thôn dân quỳ đầy cả đường, có rướn cổ lên nhìn, có len lén quan sát, tóm lại là muốn xem người được cho là có khả năng hô phong hoán vũ, Hoàng đế chân long chi thân, thậm chí còn có lời đồn kể cả đứng bên cạnh cũng có thể nhiễm long khí, cả đời trôi chảy.
Bọn họ tò mò về Hoàng đế, Thiên Tịch Dao cũng tò mò về họ không kém a, nàng trộm vén một góc mành lên nhìn ra phía ngoài. Hoàng đế bên cạnh đã sớm tập thành thói quen, chỉ coi như không thấy, đến khi kỵ binh đi trước dẫn đầu, xe ngựa của Hoàng đế tiến vào trong thôn, đột nhiên vang lên tiếng hô mãnh liệt: "Vạn tuế! Vạn tuế vạn vạn tuế!" Thiên Tịch Dao nhìn các thôn dân chất phác đang quỳ, tuy mặc quần áo vải thô, nhưng ánh mắt thành kính, nhìn hướng xe ngựa như nhìn chúa cứu thế vậy, đến nỗi có một đứa bé đặt ngựa gỗ trong tay xuống dưới đất, dáng vè như dâng hiến, ngựa gỗ điêu khắc rất thô ráp, nhưng vẻ ngoài bóng loáng, hiển nhiên là hay đem ra vuốt ve, là vật yêu thích.
Trong lòng Thiên Tịch Dao rung động, một loại tâm tình không rõ dần lên men, nàng lặng lẽ buông mành xuống, hồi lâu không nói gì. Hoàng đế hơi ngạc nhiên, liếc nhìn Thiên Tịch Dao, thấy nàng cúi đầu yên lặng, nhịn không được khẽ vỗ lưng của nàng: "Làm sao vậy?"
Khuôn mặt Hoàng đế vẫn bình tĩnh như thế, dường như dù bên ngoài có xảy ra chuyện gì đi nữa cũng không ảnh hưởng tới hắn, phong thái dù núi Thái Sơn sụp cũng vẫn sẽ điềm tĩnh bình chân như vại, Thiên Tịch Dao lắc đầu nói: "Không có gì."
Khi đến nhà Đồ viên ngoại đã là vào buổi trưa, Thiên Tịch Dao chỉ ăn có một chén mì, Hoàng đế rất kinh ngạc, nên biết Thiên Tịch dao sau khi ra ngoài thích nhất là nghiên cứu món ăn vặt, đặc sản địa phương, khiến cho khuôn mặt nhỏ nhắn tròn vo, vê nắn rất có xúc cảm.
Thật ra Thiên Tịch Dao cũng biết cách làm của mình có hơi quá đáng...nhưng nhớ đến những thôn dân vừa mới gặp kia, toàn mặc quần áo vải thô, làm nàng nghĩ đến thời dân quốc đen trắng lẫn lộn, nhân dân mù mờ, mai sau bọn họ sẽ ra sao? Có loại cảm giác như, ta tiêu xài, ta lãng phí, ngẫm lại thấy rất hổ thẹn.
Có lẽ là bởi Thiên Tịch Dao nghĩ đến thân phận của mình, không phải là phú hộ, mà là kẻ ở bên người có quyền thống trị cao nhất, nàng hoặc ít hoặc nhiều cũng nên có trách nhiệm đối với những người dân này.
Thấy Hoàng đế hỏi, Thiên Tịch Dao lắp ba lắp bắp nói tất cả những gì mình nghĩ: "Bệ hạ, một bữa cơm của thiếp có thể giúp cho bọn họ sống tốt mấy năm."
Kỳ thật khi vừa nói ra thì Thiên Tịch dao có hơi hối hận, nàng nghĩ nàng là ai chứ? Nói dễ nghe thì là tần phi, nói khó nghe chút thì chẳng qua chỉ là vợ bé của Hoàng đế mà thôi, ngay cả triều thần cũng không dám nói thẳng với Hoàng đế những lời như vậy, nàng có tư cách gì đây? Có thể làm việc thiện dĩ nhiên là rất tốt, có lòng thương người cũng là chuyện tốt, nhưng vấn đề là, nếu như bạn không phân rõ tình cảnh của bản thân, thì chính là rảnh rỗi sinh nông nổi đó!
Hoàng đế không nói gì, cứ như thế hồi lâu, trên tay Thiên Tịch Dao toát hết mồ hôi, nàng luôn cảm thấy tuy Hoàng đế có thể bao dung nàng sống thoải mái, nhưng một khi liên quan đến chính vụ, vậy thì khó nói rồi.
Cuối cùng Hoàng đế như thở dài, sờ tóc mai của Thiên Tịch Dao, quay sang nói với Vạn Phúc: "Đưa cho trẫm một chén mì."
Thiên Tịch Dao khiếp sợ nhìn Hoàng đế.
Hoàng đế khẽ xoa trấn an Thiên Tịch Dao, lẳng lặng ăn mì, chờ ăn xong mới thấm thía nói: "Trần tần không cần suy nghĩ nhiều, ở trước mặt nàng, trẫm chỉ là một người đàn ông bình thường, muốn bảo vệ gia đình của mình, để cho nàng sống mà không cần lo cơm ăn áo mặc, đây vốn là việc là một nam tử phải gánh vác."
Trong lòng Thiên Tịch Dao xúc động.
Giọng nói của Hoàng đế vững chãi, nhưng nàng lại cảm nhận được chút dịu dàng. Thật ra cũng rất lạ, rõ ràng giọng của Hoàng đế không mềm mại, trong lời nói cũng không có ý sủng ái, song lại luôn làm nàng thấy ấm áp. Đây là Hoàng đế đang an ủi nàng, nên ăn thì cứ ăn, nuôi dưỡng nàng là trách nhiệm của ta, chỉ cần nàng trôi qua thật vui vẻ tự tại là được rồi. (Lina: <3)
Hoàng đế nói tiếp: "Về phần bách tính, người nên thấy hổ thẹn phải là trẫm mới đúng." Nét mặt Hoàng đế lộ ra mấy phần u ám: "Trẫm làm vua của một nước, đáng lẽ phải cho họ được sống một cuộc sống tốt đẹp."
Nếu người khác nói ra lời như thế trước mặt Hoàng đế, đặc biệt là tần phi trong cung, thể nào Hoàng đế cũng sẽ nghĩ đây là thủ đoạn để được cưng chiều, chẳng qua là muốn biểu hiện mình không giống người thường mà thôi. Nhưng đến lượt Thiên Tịch Dao thì lại khác, thái độ làm người thường ngày của nàng Hoàng đế đều đặt ở trong mắt, một mực thỏa mãn trong mọi hoàn cảnh, cho tới bây giờ chưa từng cấu xin thứ không thuộc về mình, cũng chẳng bao giờ ham hư vinh như những nữ tử hậu cung kia, là một nữ tử chân thành hiền hậu.
Hoàng đế rất thích Thiên Tịch Dao như vậy, không bởi vì hắn là Hoàng đế mà nịnh nọt quá đáng, cũng không vì lợi ích mà bỏ qua ý nghĩ của bản thân.
"Bệ hạ..." Thiên Tịch Dao tiến lên cầm tay Hoàng đế, lời này có thể hơi kỳ quặc, nhưng quý tộc từ nhỏ áo cơm không lo, thậm chí còn là vua của một nước, có thể thể nghiệm và quan sát dân tình, có thể vì bách tính mà lo lắng, mà không phải trên đầu môi đã là hiếm thấy rồi, bởi vì nhóm quý tộc thường nghĩ, bọn tiện dân trời sinh ra là để hầu hạ bọn họ. Cảm giác ưu việt này đừng nói là ở cổ đại, ngay cả ở hiện đại cũng không thiếu, có biết bao người khi giàu rồi luôn muốn chà đạp kẻ khác? Trên báo đài, mấy loại chuyện như "ba tao là Lý Cương*" càng nhiều không đếm xuể, tóm lại, Hoàng đế đã có tâm như vậy, thoạt nhìn có vẻ là điều dĩ nhiên, nhưng thực tế lại rất hiếm, bách tính của quốc gia này nhất định sẽ hạnh phúc, bởi vì...ít nhất...Hoàng đé đã và đang phấn đấu vì mục tiêu như vậy.
*Ba tao là Lý Cương: ý chỉ thành phần con ông cháu cha rảnh rỗi sinh nông nổi, xuất phát từ vụ tai nạn Lý Cương ở tỉnh Hà Bắc, Trung Quốc. Các nàng có thể lên wiki để biết thêm chi tiết về vụ tai nạn này.
Hai người không nói gì nữa, trong phòng im ắng, nhưng lại cảm giác gần gũi chưa từng có.
Bên này Thiên Tịch Dao và Hoàng đế lần đầu tiên thẳng thắn trò chuyện với nhau, còn phát hiện ra sự đồng điệu về tâm hồn, dĩ nhiên là rất vui vẻ, thế nhưng Đồ viên ngoại lại đang mất hứng.
Đồ viên ngoại nhìn thịt cá đầy phòng bếp, hỏi: "Bệ hạ chỉ gọi hai chén mì?"
"Dạ, lão gia."
Đồ viên ngoại đi lại trong phòng, sốt cả ruột, thầm nghĩ, chẳng lẽ lão chuẩn bị không ổn thỏa? Không được...lão phải nghĩ cách đi hỏi xem sao. Cuối cùng Đồ viên ngoại tìm hỏi Vạn Phúc, mà Vạn Phúc thì nào quan tâm lòng của Đồ viên ngoại thế nào? Chẳng thèm nhìn ngân phiếu một nghìn lượng bạc vứt trên đất, nói: "Ngươi cho Vạn Phúc ta là ai?" Tiểu thái giám ở bên nghĩ bụng, ngài là ai ấy hả? Mọi người còn không rõ sao? Ha ha.
"Cái này..."
Vạn Phúc đi rồi mà Đồ viên ngoại vẫn còn rất khiếp sợ, nghĩ thầm, Đại thái giám bên cạnh Hoàng đế thật khác biệt, nhìn khí thế kia xem, không thèm nhận hối lộ, thật khiến lão kính nể.
Lão không biết là, Vạn Phúc vừa đi vừa nghĩ, mới có một nghìn lượng bạc đã đòi sai ông đây, cho rằng ông đây là ăn mày đấy phỏng?
Vốn tưởng chỉ ở đây một đêm thôi, ai ngờ ngày hôm sau trời mưa lớn nên vẫn chưa thể đi được.
Hoàng đế phải xử lý triều chính, mỗi ngày tấu chương từ tám trăm dặm cấp tốc đưa tới nên bề bộn nhiều việc, Thiên Tịch Dao liền nhàm chán. Hương Nhi thấy thế đề nghị đi dạo hoa viên, mặc dù nơi đây không thể sánh với ngự hoa viên, nhưng vẫn tốt hơn là ngồi mốc ở trong phòng.
Bởi vì mưa nên tất nhiên phải che dù, vừa đi tới hành lang sao thủ* liền thấy đằng xa có mấy nữ tử áo xanh áo hồng đười cười cười nói nói, tiểu thái giám đi tới báo: "Nương nương, những cô gái này là nữ nhi của Đồ viên ngoại."
Nếu là người khác thảo nào cũng nghĩ Đồ viên ngoại xuất thân bình thường, nữ nhi của ông ta ngay cả xách giày cho nàng cũng không đủ tư cách, nhưng ý nghĩ người người bình đẳng đã thấm vào xương cốt của Thiên Tịch Dao. Đừng nói nàng là thánh mẫu, chỉ là từ nhỏ nàng đã tiếp nhận nền giáo dục như vậy, cái gì đến trước là chủ mà thôi, cười nói: "Bảo mấy người các nàng qua đây đi."
Mấy nữ tử cùng nhau đi đến, lo sợ dập đầu với Thiên Tịch Dao, Thiên Tịch Dao ra vẻ nói vài câu xã giao, sai người thưởng hà bao rồi cho lui xuống.
Cho rằng như thế là đã kết thúc, ai ngờ trong đó có một bé gái sáu tuổi, dĩ nhiên là nữ nhi nhỏ tuổi nhất của Đồ viên ngoại, đột ngột bước lên níu lấy cánh tay của Thiên Tịch Dao nói: "Nương nương, ngài thật xinh đẹp như tiên nữ hạ phàm vậy."
Hành vi như thế là rất bất kính, nhưng tư sắc của Thiên Tịch Dao ở hậu cung không tính là xuất chúng, luôn cảm thấy mình lớn lên rất bình thường, nhưng được cô bé khen như vậy nhất thời mở cờ trong bụng, đưa mắt ra hiệu cho người bên cạnh đừng động đến cô bé, dịu dàng nói: "Xem cái miệng ngọt như mật kìa." Thật ra trong lòng lại vui muốn chết, thường nói đồng ngôn vô kỵ(lời của trẻ con không nói dối), lời của đứa trẻ dĩ nhiên là thật rồi.
Đứa bé này không phải ai khác chính là Đồ Chân Chân, hành vi này của cô bé đừng nói là người hầu bên cạnh Thiên Tịch Dao, ngay cả mấy người tỷ muội của bé cũng bọ dọa phát khiếp, sắc mặt ai cũng trắng bệch, hai chân run rẩy, đây là quý nhân trong cung đấy!
Đồ Chân Chân dường như không biết tâm tình của mọi người, vẫn làm theo ý mình, vẻ mặt thành thật nói: "Nương nương, con nói thật đó, Chân Chân chưa từng thấy ai đẹp như nương nương."
Trên mặt Thiên Tịch Dao không kìm nổi ý cười, kéo tay Đồ Chân Chân nói một hồi lâu. Đứa bé này mồm mép lanh lợi, phản ứng nhạy bén, vô cùng dễ thương, nàng thấy rất hợp ý, tháo vòng ngọc lục bích từ cổ tay xuống đặt vào tay cô bé, nói: "Chúng ta thật hợp nhau, coi như đây là quà gặp mặt."
Nếu là người khác chắc chắn sẽ từ chối, nhưng Đồ Chân Chân lại khác, nét mặt chăm chú trả lời: "Đa tạ nương nương ban cho." Dáng vẻ tự nhiên hào phóng làm Thiên Tịch Dao yêu quý không ngừng.
Khi từ hoa viên trở về, Thiên Tịch Dao liền cười ngây ngô, hỏi: "Hương Nhi, ta đẹp đến thế sao?"
Hương Nhi đau đầu đỡ trán, đây đã là lần thứ mười nương nương hỏi rồi đấy.
Không thể trách Thiên Tịch Dao, vốn trước lúc tiến cung, Thiên Tịch Dao cũng coi như là một tiểu mĩ nhân, nhìn lên thì chẳng bằng ai nhưng nhìn xuống cũng chẳng ai bằng mình, rất thỏa mãn. Nhưng bắt đầu vào cung, nhìn thấy quý phi diễm lệ lóa mắt phong tình vạn chủng như hoa mẫu đơn, Liễu chiêu nghi thanh lịch như lan...ở trước mặt những nữ nhân này, thiên Tịch Dao bỗng trở thành đồ thừa, có lần còn cảm thấy có phải bản thân rất xấu hay không? Cho nên đối với sủng hạnh của Hoàng đế, giống như kiểu miếng bánh rơi trúng đầu? Đúng là ý nghĩ này rồi.
Dĩ nhiên Thiên Tịch Dao cũng cố gắng trấn tĩnh, luôn tự nhủ, phải bình tĩnh, phải thuận theo tự nhiên, thế như có trời mới biết, hôm nay khi cô bé ca ngợi nàng xinh đẹp như tiên nữ, nàng đã thật sự nghĩ, lỗ hổng ẩn giấu trong đáy lòng cuối cùng cũng được lấp đầy rồi.
Mấy tỷ muội Đồ gia thấy Đồ Chân Chân không bị sứt mẻ gì, còn được Trân tần nương nương ban thưởng vòng ngọc, vừa hâm mộ vừa ghen tỵ, nhưng cũng đồng tình với lời nói của Đồ Chân Chân.
Vị nương nương này giống như thiên tiên vậy, làn da trắng như sương tuyết, âm thanh dịu dàng, ánh mắt tràn đầy tỉnh cảm ấm áp, khiến cho người đối diện thấy hơi mất tự nhiên...cũng giống như Quan Âm Bồ Tát trong miếu một mặt không kìm được muốn thân cận, một mặt lại kính sợ. Người này không chỉ có dung mạo xuất chúng, còn có một kiểu khí chất trời sinh.
Thiên Tịch Dao không biết là, ở bên Hoàng đế lâu ngày, nàng tự nhiên có loại khí chất này.
"Không biết vị nương nương kia dùng loại kem dưỡng da gì, làn da thật đẹp a." Đại tỷ không nhịn được hâm mộ nói.
"Y phục cũng thế, không biết là vải gì, vừa mỏng vừa đẹp."
"Ta thích châu hoa của Trân tần nương nương hơn." Tứ tỷ xen lời: "Mỗi hạt đều to như Đông châu ấy, ta nhớ lúc trước cha có một viên cỡ hạt sen, cho Ngũ di nương cầm lấy. Vì cái này mà phu nhân đã giáo huấn Ngũ di nương một trận."
"Đó là cha cho mẹ ta chứ."
"Hừ, hồ ly tinh."
Mấy tỷ muội ban đầu còn nói chuyện dễ nghe, nhưng sau lại ầm ĩ cả lên, chỉ có mình Đồ Chân Chân đỡ má, nhớ đến dáng vẻ Thiên Tịch Dao mỉm cười nói với bé, cảm thấy tim như bay lên, rất sung sướng, như được ăn kẹo đường trên phố vậy, ngọt ơi là ngọt, nương nương thật là tốt, sau này bé nhất định phải được như nương nương.
Buổi tối khi dùng bữa Hoàng đế nhìn Thiên Tịch Dao vẫn đang cười tủm tỉm, không kìm được hỏi: "Có chuyện gì đáng để vui sao?"
Thiên Tịch Dao vốn muốn giả bộ thâm trầm, nhưng...thật là không nhịn nổi a!
Hệt như người đang mở mày mở mặt muốn tìm kẻ để nói chuyện, dưới ánh mắt nghi hoặc của Hoàng đế rốt cuộc nàng không nhịn được nói: "Bệ hạ, hôm nay có một tiểu cô nương bảo thần thiếp xinh đẹp như..." Nhìn dáng vẻ chăm chủ của Hoàng đế, Thiên Tịch Dao cảm giác muốn khoe khoang cũng cần dũng khí, đột nhiên đỏ mặt.
"Sao?"
Lời đã nói được một nửa không thể nuốt trở về, Thiên Tịch Dao lấy hết can đảm, nói: "Bảo rằng thần thiếp đẹp như thiên tiên vậy."
Hoàng đế không nói gì, nhưng Vạn Phúc hầu hạ dùng bữa bên cạnh thiếu chút nữa gãy cả lưng, Trân tần nương nương giống tiên nữ? Rốt cuộc là ai nói? Thật đúng là...không có mắt a!
Nếu vị Trân tần này mà đẹp được như tiên, các mỹ nhân trong cung chắc nhảy lầu tập thể?
Thiên Tịch Dao nói xong liền chờ phản ứng của Hoàng đế, kết quả hắn chỉ nhàn nhạt đáp một tiếng rồi tiếp tục ăn, Thiên Tịch Dao vốn có chút thấp thỏm, nhưng thấy biểu cảm của Hoàng đế bình tĩnh như vậy, tim bị một cảm giác không cam lòng chiếm cứ, bèn quấn quít lấy Hoàng đế hỏi liên miên: "Bệ hạ thấy thế nào?" Nếu là mọi ngày nhất định Thiên Tịch Dao sẽ không dám hỏi như vậy, nhưng không hiểu sao nàng lại cảm giác hoàng đế sẽ không giận nàng.
Hoàng đế bị hỏi đến phiền, đáp: "Sao không có chút quy củ nào thế?"
Thiên Tịch Dao lập tức yên lặng, nói: "Dạ, bệ hạ."
hoàng đế cúi đầu liếc nhìn Thiên Tịch Dao, thấy nàng rầu rĩ không vui, vẻ mặt uể oải, hơi không đành lòng, đến khi dùng cơm xong, lúc uống trà, lên tiếng: "Ừ."
Thiên Tịch Dao đang nghiên cứu xem trong trà hoa cúc có bao nhiêu cánh hoa, ai ngờ bỗng dưng nghe thấy câu trả lời của Hoàng đế lại càng kinh ngạc, ngẩng phắt đầu lên, nói: "Gì cơ ạ?" Đến khi phản ứng được, Thiên Tịch Dao vui muốn ngất, như mặt trời sớm tinh mơ nhô lên, gương mặt tươi cười sáng rỡ như đóa tịch nhan hoa nở rộ.
"Bệ hạ, thần thiếp đẹp thật sao?"
Hoàng đế nhìn Thiên Tịch dao cười ngoác miệng, ngũ quan thâm thúy dần nhu hòa hơn, mắt phương xinh đẹp mang theo sự nghiêm túc hiếm thấy, nói: "Ừ."
Chỉ một chữ rất ngắn, không hoa lệ nhưng không hiểu sao, trong lòng Thiên Tịch Dao nhưng được rải một luồng ánh nắng, ấm áp vô cùng.
Vạn Phúc ở bên cạnh hầu hạ nghe xong lời này suýt ngất, không ngờ bệ hạ lại công nhận Trân tần đẹp!! Có thể thấy, người tình trong mắt là Tây Thi, con rùa chỉ chứa nổi đậu xanh mà thôi!!
Bạn thấy sao?