Thiên Tịch Dao đang trò chuyện cùng Hương Nhi, thực ra là có mỗi mình Hương Nhi lảm nhảm, nàng rất căng thẳng xoa nắn cánh tay của Thiên Tịch Dao, tiếp đó nói: "Nương nương, ngài không sao chứ?" Thấy cánh tay hoàn hảo không hao tổn lại sờ trán, vai của Thiên Tịch Dao, tóm lại nơi nào nàng có thể sờ thì sờ sạch luôn, sau đó khóc lóc nói: "Nương nương, ngài không cụt tay chẳng thiếu chân như này, tất cả yên ổn thật tốt."
Thiên Tịch Dao sửng sốt, ý của đứa trẻ này, nàng cụt tay thiếu chân mới tốt hả -_-
Hương Nhi lau nước mắt đến gần, ngồi bên Thiên Tịch Dao, kéo tay của nàng nói: "Nương nương, ngài không biết đâu, em rất lo lắng cho nương nương, mấy ngày nay chưa hề ăn cơm luôn."
Thiên Tịch Dao thấy Hương Nhi hình như gầy đi, suy nghĩ chắc là không ăn cơm rồi, an ủi: " Chẳng phải là ta không có chuyện gì đấy thôi?"
"Vâng." Hương Nhi mừng rỡ gật đầu, đưa mắt ngắm tới mã đề cao ở bên, nuốt nước bọt nói: "Mã đề cao này thoạt nhìn có vẻ rất ngon."
Thiên Tịch Dao thấy dáng vẻ tham ăn của Hương Nhi, nhịn không được cười ha ha, cầm lấy mã đề cao đưa cho nàng, bảo: "Vậy ăn nhiều chút, thứ này ta ăn đến ngấy rồi." Thiên Tịch Dao vốn ăn ít, chỉ có canh chua cay có thể uống nhiều thêm, sai Thanh Nương mua những đồ này chẳng qua là muốn làm Thanh Nương vất vả chút thôi.
Hương Nhi khi chưa gặp được Thiên Tịch Dao thì tim treo lơ lửng, nào có tâm tư ăn gì, bây giờ thấy Thiên Tịch Dao hoàn hảo không chút tổn hao trái tim cuối cùng cũng đặt xuống, người thả lỏng xong liền thấy đói bụng. Nàng nghe tiếng cười trêu chọc của Thiên Tịch Dao, thẹn thùng đỏ rần mặt, hận không thể tìm cái lỗ để chui xuống, cảm giác dáng vẻ này của mình rất mất mặt, nói: "Nương nương, thật ra nô tì không đói bụng đâu."
Thiên Tịch Dao cười ha ha cầm một miếng mã đề cao nhét vào miệng Hương Nhi: "Ăn mau đi."
Hai người cười cười nói nói chét hết đĩa mã đề cao. Giây phút gặp nhau vui sướng qua đi, Thiên Tịch Dao lại cảm giác Hương Nhi là lạ..., biết nói sao nhỉ, kiểu như là ta có chuyện băn khoăn, ta có tâm sự, ngươi nhất định đừng hỏi ta, nếu hỏi ta sẽ không nhịn được mà khai hết.
Thiên Tịch Dao nghĩ nha đầu Hương Nhi xưa nay dù việc lớn hay nhỏ đều nói với nàng, trong lòng không giấu diếm chuyện gì, như bây giờ chắc chắn là có chuyện liên quan đến nàng?
Chẳng lẽ là Hoàng đế căn bản không muốn tìm nàng?
Không có khả năng a? Nửa năm qua sủng ái của Hoàng đế đối với nàng quả thực rất chân thật, không hề có chút giả tạo, ngươi muốn nói Hoàng đế đang diễn trò...đùa gì thế, hắn chính là nam nhân chí cao vô thương nhất của đế quốc này, lại không phải là một con rối không có thực quyền, cần gì phải diễn tới diễn lui với một nữ nhân chứ?
Hương Nhi xoa xoa bụng, ăn no quá đi, sau đó lập tức lén quan sát Thiên Tịch Dao, thấy dáng vẻ nàng ấy như đang suy nghĩ điều gì, trong lòng liền sợ hãi, nương nương chắc sẽ không nhìn ra Hoàng đế bệ hạ sủng hạnh người khác, ngay cả chuyện tìm nàng cũng chỉ làm qua quýt chứ? Cất lời: "Nương nương, ngài đừng lo lắng, bệ hạ ngài ấy nhất định sẽ tới cứu nương nương." Hương Nhi khẩu thị tâm phi nói.
Thiên Tịch Dao thiệt tình nghĩ, con người quá đơn thuần cũng không phải chuyện tốt, xem Hương Nhi đi, lời này rất thiếu tự tin, vừa nhìn đã biết đang nghĩ gì rồi, nàng không nhịn được hỏi: "Có phải bên chỗ bệ hạ có việc gấp, không có lúc rảnh để ý tới chuyện của ta chăng?"
Đâu chỉ là không có lúc rảnh, Hương Nhi nhớ tới nụ cười xán lạn của Vạn Phúc và Đồng tài tử nửa đêm mặc sa y hoa lệ, cảm thấy lạnh thấu tim, sự bực bội đó, nhìn chỗ này chút xem, nhà tranh lợp lá, giường gỗ nhỏ xíu nhìn không ra làm bằng vật liệu gì, còn có cái tủ bát trước mặt, sơn trên đó đã tróc gần hết, tủ bát nửa mở, lộ ra chén sứ bên trong. Nương nương nhà nàng sao có thể ở chỗ như thế này? Dùng tới loại chén này để ăn cơm?
Hương Nhi không nhịn nổi muốn khóc, nghĩ sao bệ hạ có thể như vậy, bên này nương nương nhà nàng chịu khổ, còn ngài ấy thì sủng hạnh người mới...
Thiên Tịch Dao thấy dáng vẻ muốn khóc mà không dám của Hương Nhi, đang muốn hỏi chút xem, thật ra nàng thấy Hương Nhi đến đây quá trùng hợp, sao mới chạy ra khỏi phủ đã bị người bắt rồi? Giống như là cố ý sắp xếp vậy, ai ngờ bất thình lình cửa bị kéo ra, sắc mặt Thanh Nương tái xanh đi tới, nói: "Đồ đã thu dọn xong chưa?"
Hương Nhi theo bản năng dùng thân thể che trước Thiên Tịch Dao nói: "Ngươi muốn làm gì?"
Nếu như bình thường, Thanh Nương sẽ còn mang theo mấy phần khách khí với Thiên Tịch Dao, nhưng lúc này thật sự không còn tâm tư nói lời khách sáo, lạnh mặt quát: "Bây giờ thu dọn đồ đạc, chúng ta lập tức rời đi."
Thiên Tịch Dao nhìn hai bao lớn Hương Nhi đeo trên người, thầm nghĩ, có cần thu dọn thứ gì đâu, đồ ở trong kia hết rồi...nhưng vì sao Thanh Nương lại khẩn trương như vậy, tuy cố gắng giữ điềm tĩnh nhưng lại giống như có truy binh đến.
Lẽ nào, người đi tìm nàng cuối cùng cũng mò được tới đây?
Trong lúc bất chợt, Thiên Tịch Dao liếc sang Hương Nhi đang nhìn chăm chú cảnh giác, trong đầu hiện lên một ý nghĩ lóe qua như tia chớp.
Cuồng phong gào thét, gió bờ biển càng thổi lớn hơn, cảm giác người có xu thế sắp bị thổi bay đi, Hương Nhi sít sao dìu Thiên Tịch Dao, lại phủ thêm cho nàng ấy áo lông da báo thật dày mới thấy trong lòng an tâm hơn, nhưng như thế nàng vẫn thấy hơi khó chịu, nương nương vốn mềm mại yếu ớt, khi mình không có ở đây chắc nương nương phải chịu giày vò, không nhịn được muốn khóc.
Mấy người cùng nhau đi tới bờ biển, Thiên Tịch Dao luôn có một dự cảm, ở chỗ này có thể phải ngồi thuyền, không ngờ lại thành thật...điều đặc biệt là sao thuyền này lại là bè gỗ vậy? Thứ này có thể ngồi lên sao?
Thanh Nương hình như cũng biết thuyền này có hơi sơ sài, nói: "Ủy khuất phu nhân rồi, một lát sau sẽ đổi thành thuyền lớn ngay."
Trong lòng Thiên Tịch Dao dần dần sợ hãi, nàng chính là vịt mắc cạn, không biết bơi, càng không nói đến ngồi thuyền, ngay cả khi cùng bạn học đi du lịch biển ngồi du thuyền một lần, kết quả trên du thuyền nôn mửa đến chết đi sống lại. Nàng quả thực rất sợ thứ này, huống chi, bè gỗ trước mắt...vừa nhìn là biết chỉ làm tạm thời, từng cột gỗ dùng dây cỏ cột chặt lại, dập dềnh cùng sóng biển, dường như chỉ một ngọn gió to cũng đủ để lật bè.
"Ta không ngồi!" Thiên Tịch Dao nói như chém đinh chặt sắt, cái gì cũng có thể thương lượng, nhưng vấn đề này liên quan đến an toàn sinh mạng, nàng cảm thấy mình thật sự không chịu nổi, hơn nữa...Thiên Tịch Dao nghểnh cổ nhìn về phía xa.
Lúc này trời đầy mây, lại là đêm tối, Hương Nhi mới chỉ bị bắt cóc có một ngày một đêm, bọn họ nhất định sẽ đuổi đến rất nhanh đúng không? Thiên Tịch Dao nghĩ.
"Ngươi cho rằng ngươi là ai hả?" Hán tử theo bên Thanh Nương rốt cuộc không nhịn được, quát to lên: "Muốn ngươi ngồi thì ngươi ngồi, nếu không đừng trách ta không khách khí."
Bình thường tính tình Hương Nhi mềm mỏng, chưa bao giờ nói nặng lời với ai, có điều một khi chuyện có dính tới Thiên Tịch Dao, nàng có thể từ một con cừu nhỏ ngoan hiền biến thành gà mẹ bảo hộ gà con.
"Câm miệng!" Hương Nhi hét lên gay gắt: "Ngươi là thân phận gì? Phu nhân nhà ta là thân phận gì? Dám nói như thế với phu nhân nhà ta, thật là chán sống!"
Tất cả mọi người đều không hiểu hết về thân phận của Thiên Tịch Dao, nhưng Hương Nhi nghiêm nghị quát lớn như vậy, cảm giác có một loại áp lực không diễn tả được đè trên đỉnh đầu.
Hán tử kia sững sờ một lúc lâu vẫn chưa phục hồi được tinh thần.
Trong lòng Thiên Tịch Dao tán thưởng Hương Nhi, song ánh mắt không ngừng liếc về phương xa, nếu như nàng phỏng đoán chính xác, người cứu viện hẳn là đã theo đuôi tới mới đúng, nhưng sao bây giờ vẫn chẳng thấy bóng người?
Cách đó không xa, trên sườn núi bên ngoài làng chài nhỏ, nhìn cầu vì nước sông dâng lên mà gãy mất, nhóm binh sĩ đưa mắt nhìn nhau, dáng vẻ không biết làm sao.
Ngũ Tuyền cười trên lưng ngựa cau mày nói: "Sao lại đúng lúc này chứ!" Thần sắc cực kỳ phiền muộn.
Nam tử bên cạnh Ngũ Tuyền cưỡi một con tuấn mã màu đen, mặc giáp trụ màu bạc, vóc người thon dài cao ngất quả quyết nói: "Vứt ngựa bơi qua!"
Gió thổi vù vù, khiến ống tay áo nam nhân bay phấp phới, dưới màn đêm giống như một pho tượng, lạnh lùng cứng rắn, tuấn mỹ, cao quý vô song đến thế.
"Tuân chỉ." Ngũ Tuyền không chút do dự đáp.
Bên chỗ bờ biển cạnh làng chài, cuộc chiến giằng co vẫn đang tiếp diễn, Thanh Nương gắng làm cho giọng nói dịu dàng hơn chút để Thiên Tịch Dao có thể tiếp nhận quyết định của mình: "Từ nhỏ ta lớn lên cạnh biển, thường xuyên ngồi loại bè gỗ này, phu nhân, ta cam đoan với ngươi, nhất định không có vấn đề gì."
Hương Nhi hừ nói: "Ngươi nói không có vấn đề thì sẽ không có thật chắc, nếu xảy ra chuyện gì thì sao?"
"Nha đầu kia, sao lắm mồm thế?" Trịnh Tam quả thực tức chết rồi, hắn không nhớ nha đầu Hương Nhi đó lại khó dây dưa như vậy, lúc trước khi bắt nàng ta bên ngoài phủ thì giống như con thỏ, run lẩy bẩy một câu cũng không dám nói.
"Ta nói với đại tiểu thư nhà ngươi, ngươi chen miệng vào làm gì?"
Trịnh Tam tức nghẹn, nếu không phải là thấy đại tiểu thư không cho hắn ra tay, hắn thật muốn hung hăng đập chết con nha đầu kia. Cái loại không hiểu quy củ như nàng ta, đặt ở ngày trước, sớm đã bị bán vào kỹ viện rồi.
Thanh Nương thấy nói hồi lâu cũng không dao động được Thiên Tịch Dao, lòng nóng như lửa đốt, quay sang đánh mắt với Trịnh Tam. Hai người cùng đi tới, Trịnh Tam bắt lấy Hương Nhi, Thanh Nương kìm kẹp Thiên Tịch Dao, nàng ta nói: "Phu nhân, xin lỗi, ta thật sự không chờ nổi nữa."
"Ta không đi!" Thiên Tịch Dao liều mạng giùng giằng, nàng càng nghĩ càng thấy người cứu nàng đang ở phía sau. Hoàng đế ở trong phủ đô đốc, xung quanh cảnh vệ sâm nghiêm, Hương Nhi nói chạy liền chạy được ra ngoài, điều này có thể sao?
Chuyện này không nghĩ còn đỡ, một khi đã ngẫm thì khắp nơi đều là kẽ hở! Điều nàng có thể làm bây giờ là kéo dài thời gian, ngăn chặn bọn họ!
Thanh Nương rất thông minh, trước giờ Thiên Tịch Dao vốn ngoan ngoãn, lúc này lại có chút kích động, rõ ràng là đã nhìn ra sơ hở gì rồi!
Không được, không thể kéo dài thêm nữa.
Thanh Nương híp mắt, cầm dây thừng trói Thiên Tịch Dao lại, trực tiếp ôm người đến trên bè gỗ. Thiên Tịch Dao chưa từng hận người nào đến thế, ý nghĩ muốn cắn chết đối phương cũng có!
Trên bè gỗ ngồi đầy người, Trịnh Tam cùng hai hán tử khác đứng trong nước đẩy bè gỗ trôi ra biển, sóng biển không ngừng vỗ vào bè gỗ, bọt nước bắn lên làm ướt ống quần Thiên Tịch Dao, vào mùa thu lạnh lẽo này, càng thêm buốt hơn, Thiên Tịch Dao lạnh như nước biển vậy.
Hương Nhi không nhịn được khóc hu hu, nói: "Lão gia, sao ngài không tới cứu chúng ta, phu nhân thật đáng thương!"
Đến khi Trịnh Tam đẩy bè gỗ ra biển rồi, bản thân cùng một người khác nhảy lên, hai người cầm mái chèo trong tay liều mạng chèo, muốn để cho bè gỗ đi sâu vào biển.
Tim Thanh Nương đập như trống, trong miệng không ngừng hét: "Mau! Mau!"
Bè gỗ càng lúc càng xa bờ, Hương Nhi liên tục khóc đột nhiên giãy dụa đứng lên, quay sang hô với Thiên Tịch Dao: "Phu nhân ngài xem bên kia kìa!"
Mọi người nhìn về phía ngón tay Hương Nhi chỉ, Thiên Tịch Dao mừng rỡ như điên, đám người Thanh Nương sợ mất mật, chỉ thấy trên bờ đen nghìn nghịt, đều là binh sĩ mặc áo giáp màu đen, thắt lưng gài loan đao.
Thiên Tịch Dao muốn hét lên, kết quả lại bị Thanh Nương nhanh tay lẹ mắt bịt miệng, trên trán nàng ta đầy mồ hôi, có hơi hoảng loạn nói với đám người Trịnh Tam: "Đừng lo lắng, bọn họ không có thuyền, không thể đi đến đây, dùng sức mà chèo, rời khỏi vùng biển này bọn họ sẽ không có cách nào đâu!"
Ngũ Tuyền thấy bè gỗ càng ngày càng xa thì vội đến rối tinh rối mù, hắn không biết bơi, ban nãy là mấy thủ hạ biết bơi kéo hắn qua sông. Đặng Khải Toàn quả quyết cởi áo khoác, đem theo vài binh sĩ biết bơi nhảy tùm vào trong nước.
"Không ngờ đuổi tới rồi!"
Một lát sau cung nỏ thủ cũng tề tựu, Ngũ Tuyền nhìn nam tử bên cạnh mặt trầm như nước nói: "Bệ hạ, có cần bắn tên không..."
Nam tử ngẩng đầu lên nhìn Ngũ Tuyền, ánh mắt này khiến Ngũ Tuyền cảm thấy như đang rơi vào vực sâu đáng sợ, hắn nghe thấy nam tử nói: "Ngươi muốn bắn chết tất cả?"
"Bệ hạ, không phải thế đâu, chỉ bắn ở gần mép, chẳng qua là để đe dọa bọn chúng thôi." Bọn họ dùng cách này hăm dọa đối phương, làm cho đối phương rối loạn trận tuyến, tranh thủ chút thời gian cho Đặng Khải Toàn, cố gắng có thể cứu người trở về.
Nam tử lại lắc đầu: "Ngươi có thể đảm bảo Trân tần không bị hao tổn chút lông tóc không?"
Ngũ Tuyền rất có lòng tin đối với cung nỏ thủ, nhưng nghe hoàng đế nói xong lại sợ, ai có thể đảm bảo mình không hề sai chút gì chứ?
Nhìn thần sắc do dự của Ngũ Tuyền, nam tử im lặng, dưới ống tay áo bàn tay nắm lại thật chặt, ánh mắt càng trở nên khó hiểu tăm tối.
Đám người Đặng Khải Toàn thực ra đã thấy được bè gỗ, bình thường bọn họ chỉ cần dùng một quả lựu đạn là có thể xong chuyện, một quả lựu đạn là có thể làm cho bè gỗ thủng một lỗ to, nhưng bây giờ trên đó có một vị nương nương đang ngồi, bọn họ đâu ai dám hành động thiếu suy nghĩ? Đành tìm một biện pháp ổn thỏa hơn, lên thuyền trước rồi tính.
Đám người Thanh Nương chỉ hoảng loạn nhất thời, dù sao bọn họ đã thuộc dạng liều chết, lại thấy đám Đặng Khải Toàn bó tay bó chân, biết đây là cố kỵ người trên thuyền thì bọn họ rất nhanh đã khôi phục lại tinh thần. Thanh Nương vừa nắm lấy cổ Thiên Tịch Dao uy hiếp Đặng Khải Toàn, vừa sai người đồng tâm hiệp lực mà chèo, bè gỗ vững vàng nhanh chóng trôi về phía biển sâu, bóng người trên bờ càng lúc càng nhỏ, giờ chỉ như một con kiến.
Hi vọng của Thiên Tịch Dao dần dần tan biến, ánh mắt ảm đạm hơn.
Cứ thế từ bỏ sao?
Lúc trước Thiên Tịch Dao ngoan ngoãn là do cảm thấy mình chỉ là một cô gái yếu đuối tay trói gà không chặt, phản kháng chẳng qua là tự tìm đường chết thôi, con người luôn luôn tự mình biết mình đúng không? Nhưng bây giờ thì lại khác, cơ hội đang ở ngay trước mắt, uổng phí như vậy, loại cảm giác này, thật sự rất tệ!
Bỗng nhiên, Thiên Tịch Dao thấy được bóng người cao ngất như trúc trên bờ biển, thân ảnh của hắn có vẻ lẻ loi trơ trọi, nhưng lại có khí chất tự phụ không nói ra được. Trong lòng nàng lập tức chấn động, ngay tức khắc cảm thấy có một dòng nước ấm dập dềnh trong tim, cuối cùng tràn ra ngoài, khiến nàng khó có thể khống chế sự kích động! Là chàng, nhất định là chàng!
Thiên Tịch Dao vùng vẫy đứng lên, Thanh Nương vốn định ngăn lại, song thấy khuôn mặt ngoan tuyệt của nàng, lại sợ mình quá đáng quá sẽ khiến nàng ta sinh ra quyết tâm cá chết lưới rách thì không thể làm khác hơn là ở một bên trông chừng.
"Lão gia, ta chờ chàng!"
Thiên Tịch Dao hét lên từng đợt, hét đến nỗi bản thân không nhịn được lệ rơi đầy mặt, nàng nhớ từng li từng tí cành mình và Hoàng đế chung sống, nghĩ tới mình sẽ ra sao nếu không thể quay về nữa, càng nghĩ càng sợ, càng cảm nhận thấy cuộc sống đè nén trong hậu cung cũng rất yên bình hạnh phúc.
Hoàng đế vốn đứng vững vững vàng vàng, cuồng phong thổi bay ống tay áo hắn, giống như trích tiên khó có thể níu giữ, chợt nghe thấy đằng xa truyền đến giọng nói khàn khàn của nữ tử, thân thể hắn liền chấn động, trên chân bất ổn thiếu chút nữa ngã xuống, nếu không nhờ có Ngũ Tuyền nhanh tay lẹ mắt đỡ lấy thì không biết sẽ ra sao nữa.
Ngũ Tuyền cũng nghe được giọng nói của Thiên Tịch Dao, nhớ tới tính tình ngày thường ôn hòa của nàng, cũng thấy lòng chua xót từng đợt, một nữ tử tốt vô cùng...Tuy được hoàng đế thịnh sủng như cho tới nay không hề kiệu ngạo, ngược lại rất bình dị gần gũi khiến cho người khác không nhịn được muốn gần gũi, nghĩ một nữ tử xinh đẹp như vậy lại bị đám liều mạng này áp ở trên thuyền, không biết chịu bao nhiêu uất ức, cảm thấy rất không đành lòng, hắn nghĩ, mình còn thấy như vậy, bệ hạ chắc càng khó chịu hơn?
Kỳ thật muốn cứu vị nương nương này không tính và việc quá khó, khó ở đây là không thể trắng trợn tuyên cáo, không thể quang minh chính đại tìm người, bởi vì một nữ tử, còn là sủng phi bên cạnh Hoàng đế, một khi bị người khác biết đã từng bị kẻ xấu bắt đi, đừng nói là người khác, cho dù là Hoàng hậu cũng sẽ không đồng ý để nàng hồi cung đâu?
Bởi vì không ai có thể bảo đảm, trong lúc nàng ấy bị bắt đi có bị vũ nhục hay không.
Hiển nhiên Hoàng đế cũng biết điều này, cho nên để bảo toàn danh tiếng cho vị nương nương ấy, không được để lộ ra bên ngoài, Đặng Khải Toàn và hắn đều dùng thế lực của mình lặng lẽ điều tra, như thế sẽ bất tiện rất lớn cho bọn hắn, nhưng không còn cách nào khác nữa.
Song cũng may, tuy quá trình có hơi tốn một phen công phu, cuối cùng cũng tìm được chỗ đặt chân của vị nương nương này, nhưng ai có thể ngờ, khi cho rằng nhất định có thể cứu được, cuối cùng lại vì một cây cầu mà làm chậm trễ, nếu không dựa vào tốc độ của thiết kỵ (kỵ binh) Cấm vệ quân, những tên này làm sao có cửa trốn đi?
Ngũ Tuyền suy nghĩ liên miên, quay sang nhìn Hoàng đế, thoắt cái liền kinh hãi.
Trên trán Hoàng đế nổi gân xanh, trong ánh mắt lộ vẻ tàn nhẫn, gắt gao nhìn chằm chằm phương xa, trong lòng hắn lộp bộp... hắn biết những kẻ bắt cóc Trân tần sợ rằng sẽ chết không có chỗ chôn, thiên tử giận dữ, xác nằm trăm vạn, đây vốn khong phải chỉ là lời đầu môi.
Ngón tay của Hoàng đế buông ra rồi lại xiết chặt, buông ra rồi lại xiết chặt, mãi đến khi người đã xa không thấy rõ nữa mới nói với Ngũ Tuyền: "Đi điều động thủy quân! Pháo đài doanh! Quật ba thước đất, hút cạn Đông Hải cũng phải tìm ra những kẻ này cho trẫm." Âm thanh Hoàng đế không lớn, nhưng lọt vài tai lại đanh sắc từng tiếng.
Thủy quân và pháo đài doanh chỉ khi có chiến sự mới có thể triệu tập, muốn triệu tập đến vùng đất khác, sẽ tốn một khoản chi phí rất lớn, hơn nữa rốt cuộc phải dùng danh nghĩa gì để điều động? Đây cũng là một vấn đề.
"Bệ hạ, lấy danh nghĩa gì hạ chỉ?"
"Bắt hải tặc!" Tiếng nói của Hoàng đế như bật ra từ trong kẽ răng, tàn nhẫn tới cực điểm: "Trẫm muốn những kẻ đó, chết không có chỗ chôn!"
Bạn thấy sao?