Miệng huyệt của cô gái bị thao sưng lên, thịt mềm mại màu đỏ tươi lộ ra ngoài mấp máy. Tinh dịch trắng đục trào ra khỏi miệng huyệt. Theo từng cử động giãy dụa của hai chân cô gái chất lỏng này chảy lướt qua môi âm hộ nhỏ xuống đất cỏ.
Kỷ Tây Nguyên càng tiến lại gần hơn, nhìn chăm chú vào những nếp gấp thịt tring bộ phận sinh dục của cô gái. Bàn tay to của anh còn không chút kiêng nể vạch hai cánh môi thịt rộng ra, dường như đang muốn tìm tòi nghiên cứu một chút về nơi bí ẩn riêng tư của phái nữ trên người Đường Ti. Hơi thở nóng bỏng của anh phả vào trên môi âm hộ.
Đường Ti nhìn dáng vẻ này của anh không nhịn được mà cảm thấy tê cả da đầu.
Cái tên biến thái này! Còn biến thái hơn cả trong mơ!
Anh rốt cuộc có biết đây là nơi công cộng hay không? Có biết ban ngày làm những chuyện như vậy sẽ lên báo không? Có biết ngày mai có thể hai người sẽ bị đăng lên để làm trò cười và nhục nhã không?
"Anh làm như vậy, anh không thấy có lỗi với bạn gái của mình hả?" Một ý nghĩ bất chợt xuất hiện, Đường Ti cuối cùng cũng tìm ra cách để giải quyết tình huống khó khăn này.
Khi cô nói ra câu này, Kỷ Tây Nguyên thoát khỏi trạng thái mê muội nhìn huyệt nhỏ của cô gái ngậm tinh. Anh gần như lập tức ngẩng đầu lên, "Em nói cái gì?"
Đường Ti bị anh nhìn chằm chằm nên hơi lắp bắp, "Cái, cái đó... Anh, anh đẹp trai như vậy, chắc chắn có bạn gái rồi. Anh làm chuyện này với tôi... Nếu bạn gái anh biết được, cô ấy nhất định sẽ rất tức giận..."
Sắc mặt Kỷ Tây Nguyên dần trở nên cứng đờ, trừng mắt nhìn chằm chằm vào Đường Ti.
Sau một khoảng thời gian tiếp xúc ngắn ngủi, Đường Ti cũng có thể cảm nhận được phần nào tính cách của tên cầm thú này.
Anh trừng mắt hẳn là không phải đang tức giận mà chỉ là biểu hiện vô thức do đang lo lắng.
Kỷ Tây Nguyên quả thực hoảng hốt vì lời nói của Đường Ti.
Anh đã làm những chuyện gì vậy?
Anh đến đây là để tìm Ngu Tinh Nhi, để chất vấn cô ta tại sao lại làm hỏng chiếc xe cà phê mà mình tặng, là để chứng minh rằng anh không cầu xin bất sự đáp trả nào từ cô ta!
Nhưng sau khi gặp cô gái giống Ngu Tinh Nhi đến ba phần ở công viên, mọi thứ dường như đã mất kiểm soát.
Anh không chỉ mất đi sự trong trắng?
Mà còn quỳ giữa hai chân cô như một tên biến thái, nhìn âm hộ cô.
Mọi thứ thật ngớ ngẩn!
Kỷ Tây Nguyên bỗng nhiên đứng phắt dậy, vẫn nhìn chằm chằm vào Đường Ti, không dám nhớ lại những gì mình đã làm.
Đường Ti nửa nằm nửa ngồi trên mặt đất với vẻ mặt vô tội. Trong khi Kỷ Tây Nguyên đầy sự hối hận và giằng xé. Thoạt nhìn trông có vẻ như Đường Ti tâm cơ thâm trầm quyến rũ một cậu trai ngây thơ không rành thế sự cao một mét chín chim lớn Kỷ Tây Nguyên này!
Đường Ti lộ vẻ mặt đau khổ: "Anh chưa từng nghe câu này sao? Trinh tiết là của hồi môn quý giá nhất của một người đàn ông, mất đi trinh tiết, sau này còn cô gái đàng hoàng nào muốn anh nữa..."
Từng câu từng chữ như những nhát dao cắm vào trái tim Kỷ Tây Nguyên.
Anh cắn chặt quai hàm, dưới áp lực cảm thấy tội lỗi, anh giận dữ kiêm luôn ném nồi: "...Vậy tại sao em lại quyến rũ tôi? Tôi cứu em chỉ vì tôi không thể thấy chết mà không cứu. Tôi vốn chẳng cần em phải dùng thân thể báo đáp cho tôi đâu, em biết không?"
Đường Ti thề, đây là lần đầu tiên trong đời cô thấy một kẻ vô liêm sỉ tiểu nhân đến thế!
Cô cố gắng kìm nén những lời mắng chửi trong bụng, từ từ đứng dậy rồi lùi lại thăm dò: "Vâng vâng, anh nói đúng, vậy là chúng ta xóa bỏ mọi thứ, coi như xong nhé..."
Thấy Kỷ Tây Nguyên không có phản ứng gì trước việc mình lùi lại, Đường Ti lập tức quay người chạy đi.
Đây là cơ hội tốt nhất rồi!
Cô biết ngay rằng dù nam phụ thâm tình có ngoại tình, nhất định cũng rất yêu nữ chính!
Đường Ti chưa bao giờ cảm ơn "Ngu Tinh Nhi" nhiều như lúc này!
Kỷ Tây Nguyên nhìn Đường Ti mang đôi giày ướt chạy như bay, như thể có quỷ đuổi theo sau lưng!
Anh nhíu mày lại, không tìm ra lý do để đuổi theo, mà không theo đuổi thì...
Không biết vì sao nhìn bóng dáng cô chạy xịt khói là lại thấy khó chịu!
Tại sao lại có vẻ ghét bỏ như vậy, rõ ràng bị anh làm thoải mái lắm mà? Bím chảy nước như lũ, dương vật anh to như vậy cũng không thể nào chặn được!
Giờ đây lại làm như tất cả chỉ có một mình anh hưởng thụ vậy!
Bạn thấy sao?