Chu Khải gần đây thực sự buồn rầu, không chỉ bởi vì bà xã mang thai ba tháng, khiến hắn ba tháng qua không chạm vào nữ nhân, còn bởi vì hắn phát hiện gần đây nữ bí thư mới vào An Kỳ giống như đang có ý câu dẫn hắn.
Muốn nói nữ nhân có khiến hắn trừ bà xã thì đã rất lâu hắn không gặp được người có thể làm hắn động tâm, nữ nhân An Kỳ này diện mạo diễm lệ vũ mị, dáng người cũng thập phần nóng bỏng, mang theo đi xã giao cách nói chuyện thực sự rất có sức thuyết phục, hào nhoáng lại linh hoạt, nhiều lần khiến hắn kiêu hãnh, nở mày nở mặt. Bên cạnh có được nữ nhân như An Kỳ đối với hắn là chuyện tốt, cực kỳ tốt, thậm chí làm nam tính trong hắn đạt đến sự thỏa mãn.
Buổi tối hôm nay lại là một hồi xã giao, sau khi kết thúc hai người uống đều có chút say, An Kỳ đem say Chu Khải say khướt dìu tới trên xe..
Nhìn mặt Chu Khải mờ mịt, An Kỳ giật mình, tiếm lại gần nhẹ giọng ở bên tai hắn hỏi:
"Chu tổng, có phải anh rất khó chịu, hay để em giúp anh cởi bớt quần áo"
Nói xong liền duỗi tay đi cởi cúc áo Chu Khả.
Khoảng cách An Kỳ rất gần, Chu Khải chỉ cảm thấy chóp mũi truyền đến mùi thơm đầy nữ tính, nam nhân cấm dục lâu như Chu Khải lập tức liền có cảm giác bụng dưới trở nên khô nóng.
Đột nhiên bắt lấy tay nữ nhân, đem người khấu ở ghế phụ hôn lên, bàn tay to vói vào vạt áo lung tung vuốt ve, trong miệng lẩm bẩm nữ nhân nghe không hiểu lời say.
An Kỳ kích động hỏng rồi, kỳ thật từ khi học đại học vẫn luôn yêu thầm Chu Khải, chỉ tiếc khi đó Chu Khải bên người còn bà xã là Uông Nhụy, hai người vợ chồng ân ái, khi đó cô không có xuất sắc như hiện tại, cũng đem tình yêu say đắm này chôn trong đáy lòng. Nhưng hiện tại không giống nhau, từ khi An Kỳ bước chân vào công ty ngày đầu tiên liền nhận ra Chu Khải, tuy rằng đối phương cũng không nhớ rõ cô, cô cảm thấy đây là ý trời, đến ông trời cũng đang giúp cô một phen.
Nghĩ đến đây, An Kỳ liền ưm một tiếng phóng thân thể mềm mại, tùy ý để nam nhân đối với mình muốn làm gì thì làm, giở trò, liền tính hắn hiện tại trong miệng gọi chính là Uông Nhụy thì thế nào, còn không phải là đối với cô cũng có dục vọng.
Hai người đầu lưỡi kịch liệt dây dưa bên nhau, phát ra chi chi tiếng nước, Chu Khải tay cũng càng ngày càng làm càn, trên nơi tròn trịa xoa tới xoa lui, thô bạo vê lộng đầu vú sưng ngạnh, môi lưỡi cũng đi theo hạ xuống trong miệng phát ra kêu rên hưng phấn.
"Bảo bối, ngực của em iống như lớn hơn!"
An Kỳ bị Chu Khải khiêu khích rất mau bị đánh cho tơi bời, quần áo cũng chưa cởi phân nửa, thở hổn hển ôm lấy đầu nam nhân đang chôn ở đầy đặn của mình, ở hắn phát ngoan cắn xé hạ phát ra "Nha!" Một tiếng duyên dáng gọi to.
"Chu tổng, anh nhẹ chút, làm đau người ta"
An Kỳ hiện tại hận không thể để nam nhân lập tức cởi quần vùi vào trong cơ thể mình, nhưng bất đắc dĩ bên trong xe thật sự quá nhỏ hẹp, Chu Khải cũng một bộ dáng bất lực.
Đang lúc An Kỳ nghĩ có nên đưa Chu Khải về nhà mình hay không, Chu Khải lại đột nhiên một cái giật mình, thanh tỉnh lại.
Hắn chỉ là vì say rượu mà hoa mắt, nhìn nhầm thành Uông Nhụy, hai người hồi lâu chưa thân thiết mà hôm nay bà xã lại đặc biệt nhiệt tình, hắn cũng liền theo đó kích động một phen, hôn hôn hắn liền cảm giác không thích hợp, cho đến khi nghe một tiếng "Chu tổng" mới hoàn toàn đánh thức hắn.
Có chút ảo não muốn đứng dậy, lại bị An Kỳ câu lấy cổ kéo trở về, lại lần nữa chôn ở phiến mềm mại, bên tai vang lên giọng An Kỳ nũng nịu.
"Chu tổng, người ta còn muốn...ưm..."
Nói xong còn dùng đùi cọ cọ thắt lưng Chu Khải.
Chu Khải đột nhiên giật mình, thiếu chút nữa gầm nhẹ ra tiếng, hắn rõ ràng nhận thấy được chính mình đã cương lên, hắn đối với nữ nhân này lại sịn ra dục vọng!
Phí nhiều sức lực, Chu Khải mới buộc mình tránh ra trói buộc của An Kỳ, trong ánh mắt nữ nhân mê ly khó hiểu trong nhanh chóng mặc tốt quần áo
"An bí thư, hôm nay là tôi không đúng, tôi uống hơi nhiều rượu, nhận sai người, cho nên, cho nên...... Phiền cô đừng để trong lòng"
An Kỳ cũng yên lặng sửa sang lại chính mình, điềm đạm đáng yêu nhìn Chu Khải.
"Không sao, này hết thảy đều là em tự nguyện"
Thấy Chu Khải chỉ hở hổn hển không trả lời, vật dưới háng vẫn là sưng to, An Kỳ lại một lần tiến lên ôm lấy eo hắn, dựa vào trên vai hắn, vô cùng nhu mị nói:
"Em không được sao? Em biết anh cùng vợ đã thật lâu không cùng nhau, do chị ấy mang thai đúng không?! Chị ấy có thể thỏa mãn anh sao? em thì có thể, chỉ cần anh nguyện ý"
"Đừng nói nữa An bí thư! Cô cũng uống say! Tôi đưa cô về nhà!"
Trời biết Chu Khải hiện tại đã cương đến sắp phát nổ, nếu không phải nghĩ đến vợ đang mang thai con của hắn,
Khả năng hắn dừng lại e là không được.
Bạn thấy sao?