Chương 10: 10 - Ngẫu nhiên bắt gặp trưởng bối, cùng chồng yêu chơi phòng gương play

Chơi vui cái gì? Cậu còn chưa chơi mà! Cậu chỉ mới nghe hát một khúc thôi được không!

Liễu Phùng Ý giãy giụa vỗ lưng hắn ta, lắp bắp nói: "Ca! Em em em không có làm, không có làm gì cả! Chỉ, chỉ mới nghe xong một khúc thôi, trở về ngay mà ca! Ca ca ca ca mau buông em xuống!"

Liễu Phùng Vân xoay người đi lên lầu, đét một cái lên mông cậu, tông giọng cố ý mang theo chút lạnh lẽo: "Nghe khúc gì mà phải chạy tới đây?"

Liễu Phùng Ý hoàn toàn hoảng loạn, nhưng khác hẳn với sự hoảng loạn khi phạm lỗi lúc trước, không thể nói rõ sự hoảng loạn này là gì. Trong lúc cậu còn chưa kịp định thần, mặt cũng đã đỏ ửng, nhịp tim tăng gia tốc. Lúc nãy Liễu Phùng Vân đánh mông cậu một cái, làm chỗ bị ức hiếp tối qua phát đau, nhưng trừ bỏ đau đớn vẫn có cảm giác gì đó khan khác, đó là cảm giác bị ức hiếp đến bủn rủn tối qua, còn có chút ngứa ngáy.

Liễu Phùng Ý hoang mang hoảng loạn, bản năng muốn cầu cứu, nhìn về phía Độ Lăng, ai ngờ Độ Lăng lúc này đã vui sướng được huynh trưởng của hắn ôm vào ngực, bắt gặp ánh mắt cầu xin của cậu, nhưng lại vẫy tay với cậu, nở một nụ cười không có phúc hậu nào.

Đó là lần đầu tiên Liễu Phùng Ý cảm thấy kết bạn lại sai lầm đến vậy, sau đó bị khiêng lên lầu.

*Truyện chỉ được đăng trên wattpad @odineyes217 và hoàn toàn miễn phí, mọi bên reup đều là ăn cắp.

Độ Lăng lần đầu tiên làm loại chuyện xấu này, không ngờ lại cảm giác rất rốt, nếu không phải Viễn Khư đã bắt đầu động tay động chân, hắn không chừng còn ở lại trêu chọc bắt bọn họ tiết chế một chút, có điều hiện tại bản thân hắn cũng khó bảo toàn, chỉ có thể từ bỏ.

Viễn Khư chỉ sờ vài cái cơ thể hắn đã mềm nhũn, Độ Lăng thở hổn hển dựa vào trên người y, nỉ non gọi một tiếng: "Chồng yêu ~"

Viễn Khư luồn tay vào vạt áo hắn, xoa nắn hai đầu vú múp múp ửng hồng đã dựng đứng, vừa ghé sát vào tai hắn ái muội nói: "Chồng cũng thuê một gian phòng rất thú vị ở trên lầu, Tử Lăng có nguyện ý hay không..."

Độ Lăng khẽ vuốt một lọn tóc của y rũ xuống trước mặt hắn, hai mắt chứa đầy ánh ước nở nụ cười dung túng nói: "Nếu phu quân đã nói rất thú vị thì còn chờ gì nữa, còn không ôm nương tử lên đi..."

Viễn Khư nhéo mạnh lên núm vú ửng hồng của hắn một cái, sau đó rút tay ra, bế hắn lên lầu.

Độ Lăng đau rên ra tiếng, hai cái lỗ dâm bên dưới lại càng chảy nhiều nước hơn.

Viễn Khư ôm người lên lầu, Độ Lăng thở hổn hển rúc vào trong lòng ngực y, hành lang lầu ba người đến người đi, lại không có ai nhìn thấy bọn họ đi ngang qua. Đợi cho Viễn Khư đi đến trước cửa phòng, đối diện có một người cũng giống như y, cũng ôm một người khác trong lòng ngực đi tới, hai người đối diện nhau, nhất thời không nói gì.

Độ Lăng từ bên gáy Viễn Khư ngẩng đầu lên, vừa lúc cũng chạm phải tầm mắt với người trong lòng ngực đối phương, trong phút chốc như bị sét đánh: "Sư, sư phụ..."

Thẩm Du An cũng khiếp sợ không kém gì hắn, trong ngất thời ngây người, đến khi ý thức được thì mặt tức khắc đỏ như máu.

Có lẽ là vì cảm thấy quá thẹn, Thẩm Du An làm ra một hành động mà Độ Lăng tuyệt đối không thể tưởng tượng ra được, y xoay đầu vùi mặt vào áo khoác của Hàn Diệu!

Độ Lăng sửng sốt, nhất thời không biết nên làm ra biểu cảm gì.

Hàn Diệu với hai tròng mắt đỏ như máu cũng không nhịn được mà cười, gật đầu với Viễn Khư một cái sau đó cũng ôm người vào phòng.

Viễn Khư cúi đầu nhìn Độ Lăng khẽ mỉm cười: "Tử Lăng, em thấy có trùng hợp hay không?"

Thật đúng là quá trùng hợp...

Viễn Khư ôm người vào trong phòng, đặt hắn xuống giường, trong phòng rất tối, Độ Lăng cảm giác chiếc giường dưới thân hơi khác thường, có chút lạnh lẽo, lại cưng cứng, giống như thiết?

Viễn Khư trong bóng đêm hôn lấy hắn, lột sạch sẽ quần áo hắn, sau đó sờ đến cái lồn múp vẫn không ngừng chảy tinh mà quấy loạn.

Đã đến bước này rồi, Độ Lăng cũng không thèm nghĩ gì nữa, toàn tâm toàn ý mà mây mưa với y, chờ đến khi một nụ hôn sắc tình triền miên kết thúc, hắn nhẹ nhàng lẩm bẩm kêu: "Phu quân ~"

Viễn Khư vung tay lên, căn phòng bừng sáng, không giống ánh sáng của ban ngày, cũng không giống ánh nến ban đêm, lại tựa như ánh trăng mơ hồ, nhưng còn sáng hơn cả ánh trăng, làm hai người nhìn thấy rõ ràng mọi nhất cử nhất động của đối phương.

Độ Lăng lúc này mới phát hiện, tất cả đồ vật trong phòng này đều được làm từ một loại đá mặt gương đặc bệt, loại gương đá này bên ngoài cứng như thiết, không dễ hư hao, có tác dụng đông ấm hạ mát. Dù là nữ tử nhân gian hay tiên nữ tiên giới đều rất thích, khuyết điểm duy nhất là không đủ sáng, hình chiếu mờ nhạt, phải tới gần mới có thể thấy rõ hình người.

Nhưng nhìn hình ảnh mờ nhạt khắp mọi phía trong mặt gương, Độ Lăng cảm thấy khuyết điểm duy nhất này cũng không tính là khuyết điểm.

Quá mức dâm đãng.

Đặc biệt là, Viễn Khư bên cạnh hắn.

Độ Lăng quỳ thẳng người lên, kéo Viễn Khư còn đang đứng: "Viễn Khư..." Hắn chưa bao giờ gọi tên của y, hiện tại gọi một tiếng như thế, từ đáy lòng tràn đầy là nhu tình.

Viễn Khư ôm lấy hắn, sờ mặt hắn: "Tử Lăng..."

Độ Lăng động tình cách một lớp quần vuốt ve con cặc của y, đến tận khi cặc bự dựng thẳng lên như một túp lều, hắn lại cách lớp quần mà liếm mút, liếm ướt đũng quần Viễn Khư.

Từ khoảng cách này, gương đá dưới thân có thể soi rõ hết, Độ Lăng biết bản thân hiện tại có bao nhiêu dâm đãng, nhưng hắn không sợ, bởi vì sự dâm đãng này chỉ thuộc về Viễn Khư.

Độ Lăng ngước mắt nhìn nam nhân đang thưởng thức dáng vẻ dâm mĩ này của hắn, trong mắt hai người đều tràn đầy tình yêu.

Viễn Khư đỡ cằm hắn, làm con cặc cương cứng cách lớp quần vuốt ve khắp mặt hắn, hai cái đầu buồi tẩm ra chất nhầy chậm rãi thẩm thấu qua quần, bôi lên trên mặt hắn.

Độ Lăng vừa thích ý ngửa đầu mặc y đùa bỡn trên mặt mình, vừa cởi quần ra cho y, đến khi cởi ra hết, Viễn Khư liền đâm đầu cặc vào trong miệng hắn, mặt hắn đầy trìu mến ngậm lấy một cây, nhẹ thở gấp chậm rãi nuốt lút cán vào liếm mút.

Hầu hạ hai cây gậy thịt này hắn đã sớm thuần thục đến cực điểm. vừa bú một cây nắm một cây khác đâm vào đầu vú nộn hồng của mình cọ xát, Viễn Khư đỡ cằm hắn không nhẹ không nặng mà đưa đẩy.

Nước miếng không hàm được nhỏ giọt xuống mặt gương, Viễn Khư cúi đầu đã có thể nhìn thấy rõ ràng ảnh phản chiếu của lồn non Độ Lăng không ngừng chảy ra dâm dịch hòa cùng tinh dịch của y lên chiếc giường làm bằng gương đá, chọc y càng phát cuồng...

"Ưm!!" Độ Lăng ngước mắt, nhìn Viễn Khư đột nhiên tăng tốc, hắn bị y nắm chặt đầu tàn nhẫn mà nấc.

Hắn ngoan ngoãn ngửa đầu ra, Độ Lăng chuyên tâm hầu hạ cây gậy thịt khác, trong lúc lơ đãng thấy được ảnh ngược trên nóc nhà, có chút mơ hồ, nhưng vẫn có thể nhìn ra hắn dâm đãng mà bú con cặc của nam nhân trong miệng như thế nào, trong tay còn vỗ về chơi đùa một cây khác.

Hắn xấu hổ nhắm mắt, rất nhanh lại mở ra, đây là hắn cùng Viễn Khư, bọn họ đã sớm là phu thê, nên ấn ái triền miên như thế.

Lại một cú thúc vào thật sâu, tiếng thở dốc cảu Viễn Khư càng nhiều thêm, tựa như muốn địt hắn chết ở ngay dưới háng mình, nhưng vẫn cố nhịn xuống.

Cọ xát giao triền.

Viễn Khư thật lâu vẫn không bắn, Độ Lăng mút hồi lâu, dưới thân đã ướt đẫm lầy lội.

Viễn Khư chậm rãi rút cặc ra, thưởng thức cảnh đẹp dâm mỹ khi rút cặc ra khỏi miệng hắn.

Chờ khi rút hết ra, Độ Lăng thở hổn hển hôn một cái chốc lên đầu cu, sau đó nhìn y ái muội không thôi: "Cố ý làm em khó chịu sao?"

Viễn Khư nút lưỡi với hắn, câu ra sợi chỉ bạc dâm đãng, sau đó dùng gậy thịt cọ lên gương mặt hắn: "Phu quân là đang đau lòng vì em."

Độ Lăng nhẹ nhàng cắn lên đùm cặc, sau đó hé miệng liếm mút hai quả trứng dái cực lớn kia: "Chồng yêu... Đừng trêu em nữa..."

Viễn Khư đỡ hắn dậy, lên giường, tiếp tục làm hắn quỳ gối, chống hai tay lên thành giường, chính mình cũng quỳ xuống từ phía sau ôm lấy hắn, làm hai chân hắn dang rộng ra, cái mông trắng muốt cong cong ngồi dựa lên hông mình, hai con cặc bự từ bên dưới đâm lên hai cái lỗ dâm.

Từ khoảng cách này, Độ Lăng cúi đầu đã có thể nhìn thấy rõ ràng mặt giường bên dưới phản chiếu ra hình ảnh bọn họ sắp giao hợp, lần đầu tiên hắn có thể nhìn rõ cái lồn múp của mình bị cặc bự đùa bỡn như thế, chung quy vẫn có chút ngượng ngùng, hai mắt rưng rưng nhìn Viễn Khư trong gương.

Viễn Khư đối diện mặt gương xoa nắn đầu vú hắn, lôi kéo bóp véo, chơi vui vẻ vô cùng. Nhìn đôi mắt Độ Lăng trong gương đã hơi rớm nước, y ghé vào bên tai hắn trêu chọc: "Tử Lăng, thẹn thùng sao?"

Độ Lăng ngồi dựa trong lòng ngực y, nhắm mắt lại, sau đó gật đầu.

Viễn Khư bên gáy hắn nở một nụ cười trầm thấp, cặc bự dưới thân nóng hấm hập mà đẩy ra hai mép lồn múp, bướm non chảy ra dâm thủy làm cặc bự ướt đẫm nước: "Tử Lăng, lồn non của em chảy nhiều nước thật đó, nhưng không thẹn thùng chút nào, còn đang mút ta đây này."

Độ Lăng không cần cúi đầu nhìn cũng biết, cơ thể mình dưới thân Viễn Khư không biết xấu hổ đến mức nào, hắn đã hiểu rất rõ: "Đừng trêu chọc em....Ưm... Nóng quá..."

Lồn múp muốn bốc cháy, rõ ràng vẫn luôn không ngừng chảy nhiều nước như vậy, thịt non bên trong lại như khô cạn rất lâu, khát vọng bị tưới đầy, ngượng ngùng đuổi theo khúc thịt vẫn còn ngậm ở mép lồn: "Chồng yêu... còn muốn trêu chọc em bao lâu... Mau tha em đi..."

Viễn Khư đỡ eo hắn, nhắc hắn rời xa con cặc một chút, bướm dâm ở ngay trên cặc bự, nước nhờn không ngừng nhỏ xuống thân cặc.

Viễn Khư nhìn hai nơi sắp giao hợp nhau trên mặt gương, giọng y khàn khàn: "Tử Lăng nứng, mau nhìn vào gương đút cặc ta vào cái lỗ dâm của em đi, cả hai cây luôn."

Độ Lăng nhìn dáng vẻ đầy khát khao của mình trong gương, cho dù rất thẹn, nhưng vẫn không có nửa phần không muốn.

Cho nên bản thân mình lại thẹn thùng vì cái gì chứ?

Lại nhìn Viễn Khư tràn ngập dục vọng với mình trong gương, hắn muốn người nam nhân này vẫn luôn nhìn mình như vậy, tràn ngập tình yêu, ham muốn, thương tiếc, cùng với dục vọng chiếm hữu điên cuồng mà Viễn Khư vẫn luôn cho rằng y giấu rất tốt.

Dùng bướm dâm mút lấy đầu cặc, hắn hơi hơi hạ eo xuống ngậm lấy, như sợ hãi không cho lún sâu hơn nữa mà cứ không ngừng mút vào rồi nhả ra.

Rõ ràng cực độ khát vọng, hắn lại cố gắng nhịn xuống, nhìn ảnh ngược của Viễn Khư trong mặt gương bị mình tra tấn đến sắp phát điên, hắn thỏa mãn mà cười.

*Truyện chỉ được đăng trên wattpad @odineyes217 và hoàn toàn miễn phí, mọi bên reup đều là ăn cắp.

Đây là dục vọng của hắn.

Muốn người nam nhân này bị mình dụ dỗ đến nổi điên, buộc y phải lưu lại dấu vết trên người mình, dấu hôn cũng được, tinh dịch cũng tốt. Hắn kỳ thật không hề quan tâm có bất luận kẻ nào thấy bản thân mình dạng chân, dâm đãng ưỡn hai cái lồn dâm mặc Viễn Khư tùy ý hiếp, hắn thậm chí còn khát vọng bị người khác phát hiện, bị người khác biết, hắn là thuộc về Viễn Khư, mà Viễn Khư cũng là thuộc về hắn.

Viễn Khư nổi điên, một ngụm cắn lên cổ hắn, hung hăng nói: "Đĩ nứng! Bây giờ không còn thẹn thùng nữa à, biết tra tấn nam nhân của em rồi sao?"

Độ Lăng cười rộ lên, vừa xinh đẹp, lại quyến rũ, là vẻ đẹp y chưa bao giờ nhìn thấy, như thể hoàn toàn mở ra một thế giới mới.

Đối mặt với gương đá, hai tay Độ Lăng hợp lại nắm lấy thân cặc: "Phu quân, biến chỗ này về lại nguyên hình đi."

Viễn Khư thở dốc thật mạnh, hô hấp phả vào bên cổ hắn, nóng rực như muốn làm hắn tan chảy. Con cặc trong tay thay đổi, nhấy mắt biến thành hình thú cực đại, Độ Lăng hít sâu một hơi, đỡ hai khúc thịt đâm vào lỗ đít.

Hô hấp Viễn Khư cứng lại, bóp hắn eo: "Tử Lăng!"

Độ Lăng nghiêng đầu qua một bên ngửa đầu lên hôn hắn: "Không sao, em có thể."

Quay đầu lại nhìn vào trong gương, hắn đâm cả hai đầu cặc vào lỗ đít, sau đó buông hai tay ra, dùng sức mở banh cánh mông của mình. Hình ảnh dâm đãng của hắn phản chiếu trong gương không sót một chút gì, làm cho cây gậy thịt đáng sợ kia chậm rãi tiến vào lỗ sau, làm lỗ sau căng ra, kịch liệt run rẩy. Viễn Khư siết chặt eo hắn, không dám bỏ qua bất cứ biểu cảm gì trên mặt hắn, một khi hắn chịu không nổi sẽ lập tức rút ra.

Độ Lăng khóc thành tiếng, vừa đút vào hơn nửa con cặc đã run rẩy không chịu được, Viễn Khư thấy vậy đỡ eo hắn muốn lui về phía sau, lại bị Độ Lăng nhẹ nhàng lắc đầu ngăn cản: "Đừng ra ngoài phu quân, em chịu được mà, chàng xem, không có đổ máu."

Viễn Khư đau lòng, bóp chặt eo hắn: "Em đang khóc."

Độ Lăng nghẹn ngào lắc lắc eo: "Là vì quá sướng."

Dứt lời tiếp tục ngồi xuống, bụng nhỏ dần dần nhô lên hình dạng của cặc lớn, vô cùng rõ ràng, Độ Lăng nhịn không được nức nở lớn tiếng hơn nữa, hai người đều thở dốc nặng nề, chờ sau khi cắm vào hai phần ba, cả người Độ Lăng đều là mồ hôi.

Lỗ đít rốt cuộc cũng không bằng lồn dâm trời sinh để hoan ái, vô cùng bót, may mắn bản thân hắn khác với người thường, mới không làm nó bị thương mà nuốt thứ đáng sợ kia vào, nếu là người thường, khẳng định đã bị xé thành hai nửa.

Nhìn trong gương còn lộ ra một đoạn thân cặc, hắn run rẩy tiếp tục ngồi xuống, đến tận khi đâm vào lút cán, mới run rẩy nhẹ nhàng thở ra.

Lồn non phía trước cũng bị căng đến phồng lên, Độ Lăng dạng rộng hai chân, mê muội nhìn nơi hai người dính chặt trong gương, thật lau sau nhẹ nhàng giật giật, ngẩng đầu nhìn Viễn Khư trong gương: "Phu quân..."

Viễn Khư nhìn chằm chằm mặt hắn trong gương, giọng y khàn khàn: "Tử Lăng thật lợi hại."

Vì thế Độ Lăng chảy nước mắt cười rộ lên, kéo tay y sờ vào nơi hai người kết hợp: "Đều là của chàng... Phu quân. là của em, chỉ có em mới được ăn."

"Không sai, chỉ có em mới được ăn thôi, cho nên Tử Lăng ăn chồng nhanh đi được không?"

Hai tay Độ Lăng chống lên vách giường, cúi đầu nhìn nơi hai người dính chặt: "Có thể a a a a!!!!"

Mông thịt bị va chạm đến biến hình, tình yêu và tình dục một khi kết hợp, không khác gì dã thú xổng chuồng, không thể dừng công kích.

"Phu quân phu quân!! Viễn Khư!!! Địt em đi!! Địt đĩ dâm của chàng!!!"

Viễn Khư bắt lấy hai hông hắn bạo ngược mà xâm phạm, Độ Lăng bị địt đến chịu không nổi, hắn bị y đè lên thành giường mà đụ, bị địt đến mức lè lưỡi chảy nước miếng.

Viễn Khư không nói một lời nào, trong mắt mang theo lửa dục đến ngập trời, nhiều lần tàn nhẫn nắc vào không chút lưu tình, một lòng muốn địt chết hắn.

"A a a a a!!! Địt tới rồi địt tới rồi!!!!"

Vốn tưởng lúc nãy cắm vào đã là sâu nhất, không ngờ càng đưa đẩy, cặc lớn lại càng vào sâu hơn, sâu đến mức Độ Lăng tưởng như mình sắp bị xuyên thủng.

Hắn áp người vào thành giường, trong lúc hoảng hốt không nghe được bất kỳ âm thanh nào, không thể suy nghĩ đến bất cứ chuyện gì. Chỉ có cảm giác lỗ đít bị hiếp dâm là vô cùng rõ ràng, nam nhân mỗi một lần dùng góc độ nào, mỗi một lần dùng sực mạnh đến đâu, hắn đều rất rõ ràng.

Người nam nhân này yêu mình sâu đậm.

Hắn rõ ràng hiểu rất rõ chuyện này.

Y không rời bỏ mình, Độ Lăng cực kỳ chắc chắn, vì thế hắn càng lớn tiếng rên rỉ, dâm đãng mà hùa theo động tác của y, dâng lên vẻ mặt mình tuyệt đối sẽ không để lộ trước mặt người khác: "Phu quân... Em yêu chàng..."

Chân thành đến thế.

Viễn Khư thô lỗ xoay mặt hắn qua, hung hăng hôn xuống, vươn cái đầu lưỡi hình thú tàn nhẫn càn quét yết hầu hắn.

Bản thân mình chọc điên nam nhân, tự mình phải dùng cơ thể trấn an y.

Viễn Khư vẫn cảm thấy không đủ, đôi tay xuyên qua đầu gối hắn, dùng tư thế đi tiểu bế hắn xuống giường, vừa đi vừa địt, đến trước một mặt gương lớn nhất "Đĩ nứng, nhìn cái lồn phía sau của em dâm đãng thế nào kìa, cắn ta không buông!"

Độ Lăng nhìn thử, quả nhiên thật dâm đãng, không chỉ lỗ thịt dâm đãng, cả người hắn đều dâm đãng: "Thích sao phu quân?"

Viễn Khư dùng tư thế này tàn nhẫnmà đụ hắn: "Thích! Sao lại không thích chứ! Đĩ nứng, kẹp chặt một chút!"

Độ Lăng như uất ức ngẩng đầu lên: "Ưm a... Kẹp không được... Phu quân lớn quá..."

Viễn Khư vừa thích ý thấp giọng cười, vừa nắm bắp đùi hắn giang rộng ra hết cỡ: "Vậy nhìn phu quân địt chết em như thế nào!"

Độ Lăng thuận theo lời y, bắn tinh đến tận hừng đông cũng không dời mắt, nhìn cặc bực phình phình bắn vào lỗ dâm của mình: "Căng đầy rồi... Phu quân... Cứu em... Sắp chét rồi..."

Chờ sau khi bắn hết tinh dịch vào trong cơ thế, toàn thân Độ Lăng run lên hôn mê bất tỉnh, cho dù là lần đầu phá trinh cũng không kịch liệt như vậy.

Viễn Khư thở hổn hển chậm rãi rút ra khúc thịt ướt đẫm nước, nhìn lỗ đít bị đụ thành cãi lỗ thịt không khép lại được, trong mắt tràn đầy thỏa mãn.

Nên như vậy, nên liều chết triền miên như vậy, phải bị mình hiếp dâm thành như thế, tốt nhất làm tất cả mọi người biết hắn bị mình hiếp rục, làm toàn thân hắn đều nuốm đầy mùi tinh dịch của mình.

Đúng là... cực kỳ mỹ mãn.

Bẩm tính trời sinh của Ma tộc này, đúng là đáng chết...

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...