Dù sao cũng là địa bàn của người khác, hơn nữa Viễn Khư đã làm Độ Lăng hôn mê, y cũng không còn ý định ở chỗ này thêm một ngày nào nữa, vì thế dùng áo choàng bọc kín hắn lại rồi ra cửa.
Căn phòng gương này không tồi, sau khi trở về bọn họ có thể làm một căn phòng còn lớn hơn nữa, nhưng gương quá sáng sẽ làm Tử Lăng lóa mắt, có thể dùng tinh thạch bạc của Ma tộc, vừa nhìn rõ vừa không chói mắt.
Ra khỏi cửa, hai gian phòng bên trái và phải cũng đồng thời mở ra, Hàn Diệu ôm Thẩm Du An, Liễu Phùng Vân ôm Liễu Phùng Ý, ba người nhìn nhau, Liễu Phùng Vân khom lưng với Hàn Diệu: "Cậu."
Viễn Khư không kinh ngạc với cách xưng hô của hắn ta, vui vẻ đứng sang một bên.
*Truyện chỉ đăng ở Wattpad @odineyes217 và hoàn toàn miễn phí, mọi bên reup đều là ăn cắp.
Hàn Diệu khôi phục dáng vẻ ôn hòa của thường ngày, gật gật đầu, sau đó nói với Viễn Khư: "Ta cùng Du An xuống núi vội vàng, chưa kịp tìm chỗ ở, tôn giả thu lưu chúng ta được không?"
Cúi đầu nhìn vào mắt Độ Lăng, Viễn Khư cười xấu xa: "Được, nên như thế."
Vì thế bọn họ thi pháp lập tức trở về nhà, huynh đệ Liễu Phùng Vân đương nhiên về nhà bọn họ, Hàn Diệu ôm Thẩm Du An trở về tiểu viện của phu phu Độ Lăng, tiểu viện có hai gian nhà ở, đúng là vừa khớp.
Độ Lăng sống hơn ba trăm năm, trước khi tỉnh lại hắn còn cho rằng, muốn hỏi chuyện xấu hổ nhất đời này của hắn là gì, khẳng định chính là cùng nam nhân của mình làm loại chuyện đó ở thanh lâu, còn đúng lúc gặp phải sư phụ của mình.
Nhưng sau khi tỉnh lại hắn mới biết được, không có chuyện xấu hổ nhất, chỉ có chuyện xấu hổ hơn: "Sư phụ..."
Hai người cách một cái bàn nhìn nhau, gương mặt vốn luôn lãnh đạm của Thẩm Du An giờ phút này không thể nói rõ là đang tức giận hay là gì, y nhìn chằm chằm dấu hôn xanh xanh tím tím và cả dấu răng vô cùng rõ ràng trên cổ hắn, không khí thập phần xấu hổ.
Sắc mặt Thẩm Du An không tốt lắm, y mím môi: "Hai đứa..." Y vốn muốn bắt bọn họ tiết chế một chút, nhưng ngẫm lại chính mình cũng... tức khắc không nói nên lời, chẳng lẽ cái này gọi là thượng bất chính hạ tắc loạn...
Độ Lăng đỏ mặt ho khan hai tiếng, lấy ra hai quả mận từ tong cái rổ trên bàn, đưa đến cho y, lấy lòng nói: "Sư phụ, ăn trái cây đi."
Thẩm Du An tức giận trừng mắt liếc hắn một cái: "Xem cái bộ dáng không tiền đồ này của con kìa, bị người ta nhai không còn một cái xương."
Ánh mắt Độ Lăng mông lung, bất đắc dĩ nói: "Không có cách nào, con thật sự rất thích y."
Thẩm Du An bóp chặt hai má hắn: "Không có tiền đồ!"
Độ Lăng ngây ngô cười: "Sư phụ ~"
Thẩm Du An thở dài buông hắn ra, xoa xoa gương mặt đang đỏ ửng lên của hắn: "Lấy thân phận của y, lúc này yêu con thì xem như không có gì, nếu tương lai y không còn yêu nữa thì con phải làm sao đây? Đến lúc đó dù ta có chống lưng cho con, cũng không cách nào đối đầu với y..."
Độ Lăng kéo tay sư phụ, đặt tay lên đùi người, hạ giọng xuống thật nhỏ: "Sư phụ, con không dám bắt người phải tin tưởng y như con, nếu thật sự có một ngày y không còn yêu con, con nghĩ, con nhất định sẽ rất khổ sở, khổ sở thật lâu thật lâu, nhưng con biết, y sẽ không, y rất tốt, y xứng đáng để con làm bất cứ việc gì vì y."
Thẩm Du An vỗ nhẹ lên lưng hắn: "Sư phụ chỉ lo lắng cho con thôi, con còn quá nhỏ."
Độ Lăng cười ngẩng đầu nhìn y: "Sư phụ nói lời này không đúng, năm đó lúc người thích sư thúc mới bao nhiêu tuổi? Hơn nữa nếu là người phàm, tuổi của con cũng đã qua được ba kiếp rồi."
Thẩm Du An bị phản biện của hắn làm cho nghẹn lời, chọt chọt cái trán hắn: "Lần đầu thấy con nhanh mồm nhanh miệng như thế đấy, sợ ta ức hiếp nam nhân của con sao?"
"Sư phụ oan cho con quá, hơn nữa nói đến ức hiếp, sư thúc chưởng môn mới là quá đáng nhất" Hắn ghé sát vào tai Thẩm Du An nói nhỏ: "Vừa rồi đặt tay lên chân người con thấy người rất run, khó chịu lắm đúng không?"
Thẩm Du An nháy mắt đỏ bừng mặt, tát một cái bốp lên eo hắn, Độ Lăng choáng váng, thiếu chút nữa té ngã trên mặt đất, cố gắng nhịn xuống.
*Truyện chỉ đăng ở Wattpad @odineyes217 và hoàn toàn miễn phí, mọi bên reup đều là ăn cắp.
Gắng gượng ngồi xuống, Độ Lăng không chút dấu vết mà thở ra một hơi, ra vẻ chính đáng nói: "Sư phụ, làm người phải khoan dung, không thể có thù tất báo, đây là người dạy con."
Thẩm Du An hừ một tiếng: "Eo đau rồi chứ gì, giả vờ trước mặt vi sư có tác dụng gì sao? Con mới động ngón tay ta đã biết con nghĩ cái gì rồi."
Đau nhưng thật ra không đau, chỉ bủn rủn mà thôi, có điều cũng không có gì khác nhau.
Dù sao cũng đã bị nhìn ra, Độ Lăng lập tức nhão nhão dính dính bám vào người y: "Sư phụ ~"
Thẩm Du An: "Nhão nhão dính dính có ra cái gì không, tránh ra đi, toàn thân đều là... mùi của người khác, còn cọ lên người vi sư."
Độ Lăng cười cố ý cọ cọ: "Có gì đâu chứ, chẳng lẽ còn sợ sư thúc ghen à? ai nha nha! Sư thúc nhỏ mọn như vậy sao!?"
Thẩm Du An bất đắc dĩ, chỉ có thể mặc hắn khóc lóc la lối: "Tránh ra đi, muốn ăn cái gì, vi sư đi làm cho con."
Độ Lăng cười đến ngực run lên: "Sư phụ, người như vậy rồi còn xuống phòng bếp nổi sao? Yên tâm đi, chưởng môn sư thúc cùng phu... khụ khụ, cùng Viễn Khư đang ở dưới bếp, vừa nãy con có đi xem rồi, sư thúc đang làm bánh in người thích, con trộm nếm thử một miếng, ngọt lắm, ngọt ngây luôn, sư thúc chỉ quan tâm khẩu vị của người thôi, không đếm xỉa gì tới con cả."
Thẩm Du An nhẹ nhàng khụ một tiếng, có chút ngượng ngùng, nhưng ý cười trong mắt vẫn không giấu được.
Độ Lăng nhìn chằm chằm, sau đó trêu y: "Sư phụ, muốn cười thì cười đi, chịu đựng làm gì chứ, sợ đồ nhi ghen ghét à?"
Thẩm Du An bật cười, tựa như một băng tuyết trắng nhất trên đỉnh núi tan chảy, thanh triệt tuyệt trần.
Độ Lăng rất ít thấy y cười, có lẽ là do trước giờ trong lòng luôn chất chứa tâm sự, hiện giờ lại mở lòng như vậy, thật sự rất tốt, Độ Lăng cũng mừng thay cho y: "Sư phụ, mau nhanh chân đến xem sư thúc còn làm cái gì nữa?"
Thẩm Du An lắc đầu: "Hai người họ ở cạnh nhau là có việc muốn nói, cứ để bọn họ thương lượng đi."
Độ Lăng sửng sốt: "Có việc? Chuyện gì?"
Thẩm Du An đột nhiên nghiêm túc lên: "Ba ngày trước, đúng hôm các ngươi trộm xuống núi, theo tu sĩ đóng quân ở phương Bắc tới báo, đã xuất hiện vật ăn thịt người, nó đã bắt 47 đứa trẻ, giết bảy vị tu sĩ, thủ đoạn rất tàn nhẫn, tạm thời không thể xác định là thứ gì, nhưng theo manh mối lưu lại, dường như có quan hệ với Ma tộc hoặc là Quỷ tộc, sư thúc Ngôn Kỳ của con đã đi dò xét trước rồi."
Lại có loại chuyện này!
Độ Lăng âm thầm trách bản thân dạo này quá mức tiêu dao, thế cho nên tin tức lớn như vậy cũng không biết, đúng là không nên.
Thẩm Du An: "Ngôn Kỳ làm người cẩn thận, trừ phi tu vi của đối phương phải cao hơn hắn rất nhiều mới bắt hắn được, trên đời này số người có tu vi cao hơn hắn chỉ đếm trên đầu ngón tay, không cần lo lắng."
Chuyện này liên quan đến Ma tộc và Quỷ tộc, Độ Lăng không thể không quan tâm. Vài thập niên trước, Tiên giới và Ma giới khó khăn lắm mới có thể đạt được hiệp nghị chung sống hoà bình, không bên nào được khai chiến, mới có thái bình thịnh thế như bây giờ. Nếu Ma tộc cố ý phá vỡ hiệp nghị với Quỷ tộc, nhất định sẽ dẫn tới tai hoạ, sinh linh đồ thán, vậy nỗ lực năm đó của bọn họ đã uổng phí rồi. Hơn nữa, Viễn Khư thân là Ma tộc, lại là lãnh tụ trời sinh của Ma tộc, nếu hai giới muốn khai chiến, bọn họ phải đối mặt với nhau như thế nào đây?
Cho dù biết rõ Viễn Khư sẽ không rời khỏi mình, Độ Lăng vẫn cảm thấy hoảng loạn, mặc kệ là đối với nhân gian hay là Viễn Khư, hắn đều không bỏ được, đến lúc đó chỉ sợ...
Thẩm Du An biết hắn đang lo lắng cái gì, khuyên giải an ủi nói: "Không cần buồn đến vậy đâu, trước mắt vẫn chưa xác định có phải là Ma tộc hay Quỷ tộc hay không, Ma tộc những năm gần đây có Viễn Khư trấn giữ, hẳn là sẽ không tự tiện phá vỡ hiệp nghị. Nhưng Úc Hoặc của Quỷ tộc tính tình thâm trầm, ta không nhìn thấu cách làm người của hắn, chỉ mong hắn không có tâm tư khơi mào thôi, nếu không bằng thực lực của hắn, dù thế nào nhân gian vẫn phải chịu khổ."
Hiện giờ vẫn chưa hiểu rõ tình hình như thế nào, Độ Lăng cũng không muốn buồn phiền vì chuyện này, chỉ là vẫn không cách nào vui vẻ được, thở dài nói: "Vậy ngày mai chúng ta lập tức khởi hành đi chi viện sư thúc Ngôn Kỳ đi."
*Truyện chỉ đăng ở Wattpad @odineyes217 và hoàn toàn miễn phí, mọi bên reup đều là ăn cắp.
Thẩm Du An lắc đầu: "Hiện tại không được, quá nhiều người sẽ rút dây động rừng, sư thúc Ngôn Kỳ của con lúc đi có giao phó lại rằng phải chờ sau khi hắn hồi âm mới được chi viện, đế tránh cho tên đầu têu đào tẩu, nếu không ta và sư thúc con đã sớm khởi hành, chứ chờ trước đã."
Hàn Diệu cùng Viễn Khư cũng vừa thương nghị xong, bưng thức ăn vào phòng.
Viễn Khư vừa nhìn thấy vẻ mặt Độ Lăng liền biết hắn khẳng định đã biết chuyện Ma tộc và Quỷ tộc, y buông đồ vật trên tay xuống, ngồi xuống bên cạnh Độ Lăng: "Tử Lăng, đừng lo lắng, có ta ở đây."
Hàn Diệu ôn hòa cười cười: "Sư thúc cũng ở đây, Lăng nhi đừng lo, chuyện này nói đến có chút kỳ quặc, những manh mối để lại kia giống như cố ý vậy, chỉ sợ không đơn giản như thế, ta hoài nghi đây là dấu vết của Lệ quốc."
Thẩm Du An trước giờ chưa từng nghe thấy hắn nhắc đến Lệ quốc, có chút nghi hoặc hỏi: "Vì sao lại hoài nghi Lệ quốc."
Độ Lăng cũng nhìn sư thúc, không rõ tại sao, hắn không hiểu lắm về các quốc gia ở nhân gian, chỉ biết quốc gia có quan hệ tới tông Trường Việt nhất là Đằng Long quốc, cũng chính là quốc gia nơi bọn họ đang ở. Trong tông môn hơn phân nửa sư huynh đệ tỷ muội đến từ nhân gian đều là người của Đằng Long quốc, tông Trường Việt đương nhiên cũng sẽ nghiêng về Đằng Long quốc hơn, nếu các quốc gia khác xâm lấn, ít nhiều sẽ âm thầm giúp đỡ.
Hàn Diệu nói: "Ngôn Kỳ sư thúc của con còn không biết việc này, có lẽ lúc này hắn đã đến nơi rồi, nơi đó không nhận được bùa đưa tin, cho nên ~ Lăng nhi, ngày mai khởi hành đi tìm Ngôn Kỳ sư thúc của con báo tin đi."
Mặt Viễn Khư lập tức tối sầm: "Sao ngài không đi?"
Hàn Diệu nhướng mày: "Bổn tọa chính là chưởng môn, nội vụ tông môn còn chưa sắp xếp xong kìa, đương nhiên không thể đi, tôn giả có ý gì tốt hơn sao?"
Thẩm Du An không dám nhìn Độ Lăng, Hàn Diệu lười biếng quá rõ ràng, nội vụ tông môn gì chứ, chỉ là lấy cớ thôi, tông Trường Việt không có sư huynh đúng là sẽ loạn, nhưng cũng không đến mức loạn đến không cứu vãn được, đương nhiên sẽ có những người khác tạm thời quản lý.
Hiện giờ huynh ấy muốn ở lại, chỉ là vì... vì... muốn ức hiếp mình thôi...
Độ Lăng từ nhỏ đã lớn lên ở tông Trường Việt, sao không biết năng lực của sư thúc hắn được chứ, hiện tại xảy ra tình huống này, lần đầu tiên hắn mới biết hóa ra sư thúc vì muốn ở bên cạnh ái nhân mà chơi xấu như thế.
Viễn Khư cười khẩy một tiếng: "Không bằng hiếu kính cả cái tiểu viện này cho ngài luôn?"
Hàn Diệu không chút khách khí: "Đa tạ, nơi này thanh tĩnh, ở đây cũng không tồi."
Mặt Viễn Khư càng đen hơn, nếu không phải người này là..., y sẽ lập tức ném hắn ra ngoài!
Độ Lăng nhìn người nam nhân vẫn luôn ổn trọng đang tức giận như một đứa con nít, nở một nụ cười không phúc hậu , ngay sau đó vì sợ bị Viễn Khư đùa bỡn như lần trước mà lập tức kìm nén khóe miệng lại, giữ chặt cổ tay áo y quơ quơ: "Tức cái gì, chỉ cần hai chúng ta ở bên nhau, đến nơi nào cũng vậy thôi mà."
Viễn Khư đen mặt không nói lời nào, Độ Lăng lôi y trở lại phòng ngủ, hôn hôn khóe miệng y: "Đừng tức giận, chúng ta nhanh chóng làm cho xong việc rồi trở về được không? Đến lúc đó không chừng..." Hắn ghé sát vào tai Viễn Khư, nhỏ giọng nói: "Nói không chừng chúng ta có thể... hù dọa sư thúc, làm ông ấy mất mặt trước mặt sư phụ."
Tâm tình của Viễn Khư chỉ trong hai ba câu nói của hắn đã được xoa dịu, ra vẻ bội phục nhìn hắn trầm giọng xuống: "Tử Lăng, em cũng hư lắm."
Độ Lăng nhẹ nhàng trừng y một cái: "Cố ý mang sư phụ và sư thúc về dọa em, chàng không hư sao?"
Viễn Khư ôm lấy hắn: "Đúng, ta hư nhất, là ta thích bắt nạt em."
Độ Lăng cắn yết hầu y, mơ hồ nói: "Hiện tại như vậy, có tính tự làm tự chịu không?"
Viễn Khư đỡ hắn ngẩng đầu: "Tính, sao lại không tính, cho nên đây không phải là báo ứng hay sao."
Để lại một dấu hôn trên yết hầu y, Độ Lăng vừa lòng buông ra, sau đó bị Viễn Khư nâng cằm lên hôn lấy.
Nụ hôn kết thúc, Viễn Khư sờ sờ bờ môi sung huyết của hắn: "Có thể làm không?"
Độ Lăng gật đầu.
Viễn Khư ngược lại sửng sốt một chút: "Em không sợ..."
Độ Lăng nhếch khóe miệng, giảo hoạt mà cười: "Sư thúc bắt nạt chàng, em giúp chàng bắt nạt ông ta, sư phụ đêm nay khẳng định sẽ không cho sư thúc ức hiếp người đâu, chàng đoán khuya nay sư thúc có tắm nước lạnh hay không?"
Hai tay Viễn Khư ôm chầm gương mặt hắn, trầm thấp cười ra tiếng: "Ta đoán là có."
Vì thế, một đêm vui thích.
Người trong phòng kế bên kiên cường hơn trong tưởng tượng, sáng sớm lúc Viễn Khư ôm Độ Lăng rời đi, y đầy mặt khiêu khích nhìn Hàn Diệu với tròng mắt đỏ bừng, vừa lòng mà mỉm cười.
*Có biến rồi nha, nhưng mà biến không ảnh hưởng nhiều nhé mọi người, chỉ làm trợ công cho cp thứ ba thôi 😌
Bạn thấy sao?