Chương 13: 12 - Chơi trên xe ngựa, tiến vào mộng trận

Giữa trưa, Độ Lăng tỉnh lại, cả người sạch sẽ sảng khoái, chỉ có giữa hai chân là ướt nhẹp. Một dòng nước nhờn nóng hổi chảy dọc theo bắp đùi theo động tác đứng dậy của hắn, Độ Lăng run rẩy, sau đó nhìn khung cảnh xung quanh, là một chiếc xe ngựa, một chiếc xe ngựa bay trên trời.

Bên trong xe ngựa rất rộng rãi, còn phủ kín thảm lông rất dày, hắn vừa nãy là nằm ngủ trên thảm lông, trên người còn đắp một tấm chăn màu đỏ tươi.

Đứng dậy đẩy cửa xe ngựa, Viễn Khư đang ngồi đả tọa trên mái hiên xe, thấy hắn đẩy cửa ra lập tức nắm lấy tay hắn: "Dậy rồi à, có thoải mái không?"

Độ Lăng kéo y vào bên trong, nắm lấy bàn tay lạnh vì gió thổi của y: "Ở bên ngoài trúng gió thì sao?"

Viễn Khư rút tay ra, ôm eo hắn kéo hắn đến gần: "Ở lại bên trong ta sẽ không nhịn được."

Độ Lăng buồn cười nhìn y một cái, sau đó tiếp tục hỏi: "Còn bao nhiêu lâu nữa mới đến chỗ của sư thúc Ngôn Kỳ?"

Viễn Khư ôm hắn nằm xuống, kéo cái chăn màu đỏ đắp lên cả hai: "Buổi trưa ngày mai là có thể tới rồi, muốn ăn gì không?"

Độ Lăng nâng một chân lên gác qua eo y, ưỡn hông dùng lỗ lồn ướt nhẹp cách một lớp quần cọ cặc y: "Muốn ăn chàng."

*Truyện chỉ đăng ở Wattpad @odineyes217 và hoàn toàn miễn phí, mọi bên reup đều là ăn cắp.

Ánh mắt Viễn Khư tối sầm lại, nắm lấy bàn chân hắn: "Hai ngày nay sao lại chủ động như vậy?"

Độ Lăng tựa đầu vào vai y: "Chờ đến chỗ của sư thúc Ngôn Kỳ, chúng ta sẽ có một thời gian không thân thiết được, chàng nhịn được sao?"

Viễn Khư ôm hắn ra từ trong lòng ngực, nâng cằm hắn lên nhìn vào mắt hắn: "Nói dối! Nói thật cho ta biết, Tử Lăng, chúng ta là phu thê, em không thể giấu tâm sự với ta được."

Nhìn dáng vẻ quan tâm của Viễn Khư, Độ Lăng mím môi: "...Nếu thật là Ma tộc cố ý khởi chiến, chàng phải làm sao bây giờ? Em cần chàng, con dân Ma tộc cũng cần chàng... Viễn Khư, em có chút sợ hãi."

Nghe vậy, Viễn Khư nhẹ nhàng thở ra, chỉ cần Độ Lăng không muốn rời khỏi mình, không còn gì quan trọng hơn nữa: "Nếu em chỉ lo lắng điều này, vậy thì không cần quan tâm nữa."

Độ Lăng có hơi sửng sốt, hỏi: "Tại sao?"

Viễn Khư ôm hắn xoay người một cái, đè hắn dưới thân, dục vọng nóng rực cọ xát hắn, không nhanh không chậm mà trả lời: "Ta đã đưa tin cho Ma tộc, nếu có ai tự tiện phá vỡ hiệp nghị, lập tức giết chết bất luận tội gì. Trọng Dực - một vị Ma tôn khác đã báo lại cho ta hay, nói Ma tộc vốn dĩ không có ý muốn khai chiến, mấy năm nay các giới đều chung sống hòa bình, không có Tiên giới đến làm phiền, chính bọn họ lại tìm người của mình đánh nhau, đánh tới đánh lui bắt đầu giận nhau, ở địa bàn của mình cũng lo không xong. Con người của Trọng Dực rất trọng hứa hẹn, chỉ cần có hắn trấn giữ Ma giới, cũng không thua kém gì ta đâu, Ma tộc không sinh tâm tư gì khác được, yên tâm đi."

Nghe vậy, Độ Lăng thật sự nhẹ nhàng thở ra, Ma tôn Trọng Dực hắn cũng gặp qua vài lần, xác thật là một người rất giữ lời hứa. Năm đó y đã đáp ứng một câu nói đùa của sư huynh, đại sư huynh cũng chỉ là nói giỡn thôi, Ma tôn Trọng Dực lại một hai phải giữ chữ tín, chọc đại sư huynh từ nay về sau cũng không dám nói bừa nữa.

Nghĩ đến đây, cũng không biết đại sư huynh có còn trốn tránh Ma tôn Trọng Dực hay không, lời nói đùa năm đó của hắn chính là muốn Ma tôn Trọng Dực gả cho hắn.

"Ưm..."

Đột nhiên không kịp phòng ngừa bị Viễn Khư lột quần lót trực tiếp thọc vào lồn non, hắn nhíu mi thở dốc ra một hơi, rất nhanh đã bị làm cho chảy nước giàn giụa, ôm cổ Viễn Khư phát run: "Đừng... đột ngột như vậy... Ưm... Sâu quá...."

Viễn Khư cũng không dùng sức dày vò hắn, tối hôm qua hai người vừa mới làm, dục vọng cũng không cấp thiết như mấy ngày trước, cho nên y càng thích dùng sự ôn tồn này để cọ xát dây dưa với hắn.

Hai con cặc cùng lúc cắm ở tử cung, căng đầy trướng trướng, Độ Lăng sướng đến mức nói không ra lời, phát âm đều là đứt quãng: "Sâu..."

Hai mắt si mê nhìn người nam nhân này, Độ Lăng đột nhiên chảy nước mắt, Viễn Khư hôn lên đôi mắt hắn, vừa thọc vào tử cung nghiền ép, vừa vạn phần dịu dàng nỉ non bên tai hắn: "Tử Lăng, đừng sợ, có phu quân ở đây, ta sẽ không rời đi em."

Độ Lăng run rẩy kẹp chặt hai chân, co giật lên đỉnh: "Em cũng sẽ không rời khỏi chàng."

Hai người còn đắp chăn đỏ, bên dưới chăn rạo rực điên cuồng, khoái cảm chồng chất, Độ Lăng rất nhanh đã chịu không nổi khóc nức nở. Mấy ngày này đụ địt quá thường xuyên, cơ thể hắn đã bị khai phá vô cùng mẫn cảm, Viễn Khư chỉ chạm nhẹ vào một chút cũng đã mang đến cho hắn tình triều mãnh liệt, huống chi là tiếp xúc da thịt thân mật giao hoan như thế: "Ư... Không được... Lại sâu thêm một chút... Làm em cao trào đi... Cầu chàng..."

Dang rộng hai chân hắn qua hai bên, Viễn Khư như hắn mong muốn đỉnh đến nơi sâu nhất, làm bụng hắn nhô lên, sau đó mạnh mẽ quấy loạn một vòng nghiền áp lồn non.

Độ Lăng nắm chặt bờ vai hắn cong eo co rút lên đỉnh, vừa cao trào vừa bắn ra tinh loãng, bắn xong lại bất lực ngã vật xuống thảm thở dốc.

Trong lúc hắn cao trào Viễn Khư vẫn giữ yên không rút cặc ra, lẳng lặng hưởng thụ thịt lồn vì lên đỉnh mà co bóp, chờ hắn hồi phục lại tiếp tục nắc, hết lần này đến lần khác đưa hắn lên cao trào tuyệt mỹ.

Thẳng đến đêm dài, cả người Độ Lăng đều thấm ướt, chăn đắp trên người cũng không biết đã bị đá ra xa từ bao giờ, con cặc của Viễn Khư vẫn còn cứng ngắc cắm trong lồn dâm, chưa bắn ra dù chỉ một lần.

Khóe mắt Độ Lăng đỏ bừng, cho dù hắn đã quen với chuyện đụ nhau kéo dài này, nhưng vẫn bị tra tấn đến khóc ra như cũ, cúi đầu nhìn lỗ bướm mình đang bú cặc nam nhân bị kéo căng ra đến trắng toát, rốt cuộc vẫn nhịn không được run giọng xin tha: "Nhanh bắn đi mà... Cứ tiếp tục như vậy nữa... em sẽ điên mất...."

Tiếng nước òm ọp òm ọp vang lên không ngừng, dục vọng không cách nào áp xuống được, Viễn Khư nhìn xuống hắn lại thúc sâu vào một cái, ép hỏi: "Còn dám suy nghĩ miên man nữa không?"

Độ Lăng bị vắt cho cạn khô lắc đầu: "Không dám không dám... Chồng yêu, tha em đi..."

"Nhớ kỹ lời em nói, Tử Lăng, lần sau còn tái phạm, ta sẽ ở ngay trước mặt sư phụ em, địt em ba ngày ba đêm!"

Độ Lăng ôm vai y, khóc lóc trả lời: "Được..."

Thân cặc nhanh chóng nảy lên thình thịch, làm Độ Lăng nhịn không được run rẩy thét chói tai rồi thọc vào rút ra bắn tinh, rót đầy tử cung hắn.

Viễn Khư chậm rãi rút cặc ra, khàn khàn đưa ra mệnh lệnh: "Đĩ nứng, mau kẹp chặt lại, không cho chảy ra!"

Độ Lăng co giật che lại khe bướm, nhưng không cách nào che dược, Viễn Khư thật sự quá lớn, sau khi rút ra lại làm lỗ lồn không khép lại được, tinh dịch không ngừng chảy ra.

Viễn Khư thưởng thức cảnh đẹp này: "Đĩ dâm Tử Lăng, em làm chảy hết tinh của phu quân ra ngoài rồi, làm sao đây?"

*Truyện chỉ đăng ở Wattpad @odineyes217 và hoàn toàn miễn phí, mọi bên reup đều là ăn cắp.

Dáng vẻ hiểm ác này của y làm Độ Lăng cũng vô cớ muốn làm việc xấu, hắn xoay người ngồi đè lên người y, đỡ lấy thân cặc đã hơi mềm nhét thẳng vào lỗ bướm: "Vậy vẫn luôn cắm ở bên trong, phu quân, chàng tuyệt đôi không được nhúc nhích, nếu cử động, nương tử nhà chàng ngày mai lại không thức dậy nổi, chàng nhẫn tâm sao?"

Tiểu hồ ly xảo trá! Cư nhiên lại dùng mưu kế giết địch một ngàn, tự hại tám trăm! Chỉ tiếc: "Dậy không được cũng không sao, chồng ôm em đi!"

"A! Không.... ư.... Chàng là cầm thú ưm..."

"Nói đúng rồi, chồng em vốn dĩ đã là cầm thú!"

"Chậm... chậm một chút! Hức ưm.."

Một ngày một đêm, vui sướng biết bao, việc hạnh phúc nhất trên thế gian này đại để chỉ có như thế.

Hôm sau, Tuyết thành phương Bắc.

Độ Lăng quả nhiên là bị ôm đi gặp Ngôn Kỳ.

Ngôn Kỳ: "Các ngươi... Đây là... Ý gì đây..."

Độ Lăng ho khan hai tiếng: "Ngôn Kỳ sư thúc, tình huống của người thế nào rồi?"

Hắn nhìn thấy Ngôn Kỳ đang bị một thanh kiếm đen nhánh kề ngay cổ.

Người cầm kiếm là một nam nhân thân hình cao lớn, tuy dung mạo tuấn mỹ khác thường, nhưng sắc mặt lại trắng bệch, toàn thân đều lộ ra một vẻ quái dị.

Viễn Khư ôm Độ Lăng càng chặt: "Úc Hoặc."

Đây là Úc Hoặc? Vua của Quỷ tộc.

Quả nhiên u ám như lời đồn.

Độ Lăng nhìn Ngôn Kỳ tạm thời không có gì nguy hiểm, bình tĩnh nói: "Quỷ tôn vì cớ gì lại bắt cóc sư thúc? Hay là có hiểu lầm gì đó, không bằng buông kiếm xuống đi, chúng ta uống một ly rồi từ từ nói chuyện được không?"

Ngôn Kỳ thở dài: "Quỷ tôn đại nhân, sư điệt của ta nói rất đúng, chuyện này nhất định là có hiểu lầm, Tiên giới bọn ta tuyệt đối không làm ra những việc đó với Quỷ tộc như lời ngài nói."

Úc Hoặc cho rằng Tiên giới làm chuyện gì với Quỷ tộc?

Độ Lăng đang nghĩ như thế, Ngôn Kỳ tiếp tục nói: "Kỳ thật ta cũng là vì chuyện này mà đến, thời gian trước vừa xuất hiện vài án mạng, manh mối lưu lại đều chỉ đến dấu vết của Ma tộc và Quỷ tộc. nhưng Tiên giới bọn ta tuyệt đối sẽ không đổ oan cho người tốt, cho nên mới phái ta đến điều tra. Ngài nói sáu ngày trước ta giết người của Quỷ tộc, thật sự là oan uổng cho ta, ta rõ ràng chỉ vừa mới đến đây ngày hôm qua, mà ta cũng cảm thấy tiên khí thuộc về ta theo lời ngài nói rất kỳ quái."

Độ Lăng xem như hiểu rõ mọi chuyện, Ngôn Kỳ sư thúc tới tra án, lại bị người hãm hại, Úc Hoặc là bị lừa đến để trả thù.

Thanh kiếm đặt trên cổ Ngôn Kỳ mảy may bất động, đôi mắt tĩnh mịch tối tăm của Úc Hoặc nhìn thẳng vào Ngôn Kỳ: "Sao ta tin ngươi được."

Ngôn Kỳ vẻ mặt đau khổ, nếu đã tìm ra chứng cứ, hắn còn bị kề kiếm vào cổ như này sao, đã sớm không buông tha mà mắng chết tên Quỷ tôn ỷ vào tu vi cao ức hiếp mình này rồi.

*Truyện chỉ đăng ở Wattpad @odineyes217 và hoàn toàn miễn phí, mọi bên reup đều là ăn cắp

Độ Lăng làm Viễn Khư buông mình xuống, sau đó khiêm tốn cười nói: "Quỷ tôn đại nhân, ta cùng Viễn Khư đến đây cũng là vì để báo cho sư thúc chuyện này, theo như tin tức của chưởng môn sư thúc ta thu thập được, chuyện này cực có thể là việc làm của một quốc gia ở nhân gian, gọi là Lệ quốc."

Úc Hoặc nghiêng mắt lạnh lùng nhìn hắn một cái: "Lệ quốc?"

Quỷ tôn này đúng là nhất cử nhất động đều toát ra lạnh lẽo, Ngôn Kỳ đứng gần y nhất, hắn cảm giác mình sắp bị quỷ khí đông cứng rồi.

Độ Lăng: "Đúng vậy, Lệ quốc yêu tà hỗn tạp, theo lời nói của tu sĩ, bọn họ đang nghiên cứu một phương pháp phục chế, đó là lấy món đồ của người khác phục chế thành đồ dùng của riêng mình. Trước mắt xem ra, có lẽ bọn họ chỉ nghiên cứu ra cách phục chế hơi thở của người khác, sư thúc ta là một người rất ôn hòa, đương nhiên sẽ không vô duyên vô cớ ra tay với Quỷ tộc, thỉnh quỷ tôn đại nhân đừng để người khác lừa gạt."

Viễn Khư: "Ta là đạo lữ của Tử Lăng, người dưới kiếm ngươi cũng coi như là trưởng bối của bổn tọa, nếu ngươi khăng khăng thương tổn hắn, bổn tọa cũng không có khả năng ngồi yên mặc kệ, Úc Hoặc, ngươi nghĩ cho kĩ."

Úc Hoặc trầm mặc hồi lâu, chậm rãi thu kiếm: "Lệ quốc..."

Ngôn Kỳ lập tức lui về bên cạnh hai người Độ Lăng: "Tại hạ nhớ rõ, một vị tướng đắc lực bên người quỷ tôn đại nhân tên là Triệu Bích, hình như người đó là người của Lệ quốc."

Úc Hoặc lạnh lùng nhìn hắn một cái: "Người của Tiên giới, đều nói chuyện giống ngươi sao?"

Ngôn Kỳ khẽ hừ một tiếng: "Quỷ tôn đại nhân quyền cao chức trọng, tu vi lại cao, tại hạ chỉ sợ nói sai dù là một câu, ngài lại lấy kiếm đâm ta."

Trên bàn tay trống rỗng của Úc Hoặc bỗng nhiên xuất hiện một hạt châu màu đen, y bóp nát hạt châu: "Triệu Bích tới đây."

Hạt châu vỡ thành bột vụn, nhưng không có ai trả lời, không chỉ như vậy, những bột phấn đó biến thành màu đỏ như máu, hơn nữa càng ngày càng nhiều, nhanh chóng vây xung quanh bọn họ.

Viễn Khư sắc mặt xanh mét: "Đi vào mộng trận rồi! Đây là trận của ngươi?"

Trận này toàn là quỷ khí của Úc Hoặc, có thể nói, nếu không nhìn thấy toàn bộ quá trình, tất cả mọi người đều sẽ cho rằng trận này là Úc Hoặc tự mình bày ra.

Sắc mặt Úc Hoặc càng thêm tĩnh mịch, đáy mắt đều là lửa giận: "Đã tiến vào mộng trận rồi một khi mở ra thì không cách nào dừng lại giữa đường, bổn tọa đã áp chế lệ khí bên trong trận, trong bảy ngày nữa mọi người phải xuyên qua chân tướng của ảo cảnh mới có thể phá trận."

Bên trong trận cuồng phong gào thét, Độ Lăng được Viễn Khư bảo hộ trong ngực, Ngôn Kỳ cười khẩy nói: "Tốt quá rồi, quỷ tôn đại nhân còn cần giải thích sao? Hẳn là không cần rồi, đường đường là quỷ tôn, thế mà lại bị người khác lừa gạt, tại hạ đều vì ngài mà ăn khổ."

Độ Lăng không thể không bội phục tính cách không chịu thiệt này của sư thúc Ngôn Kỳ hắn, đến lúc này còn không quên châm chọc vài câu.

Bột phấn màu đỏ nổ tung trong không khí, bốn người biến mất ngay tại chỗ.

*Tình tiết quen thuộc bị nhốt trong giấc mơ, có ai nghĩ ra các giải trận là gì khum 😌

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...