Chương 15: 14 - Chân tướng năm đó, nhập vai chơi cưỡi ngựa

Dục vọng mong chờ đã lâu tiến vào, Độ Lăng ngẩng đầu phát ra tiếng rên rỉ ngọt ngào, ngay sau đó bị Viễn Khư nắc đụ kịch liệt đến thất thần: "Phu quân ưm... ưm... Viễn Khư... sâu... Sâu quá..."

Viễn Khư hơi rút ra một chút, cọ xát chóp mũi với hắn, khàn khàn hỏi: "Sướng lồn không?"

Độ Lăng siết chặt vào bả vai y, chảy nước mắt gật đầu lia lịa: "Sướng lắm... Lại sâu một chút nữa a!!"

Kéo ra khăn vải che mắt hắn, đôi mắt kia quả nhiên ngập tràn tình yêu, hai người đối mặt ôm chầm lấy nhau, dưới thân kịch liệt va chạm. Độ Lăng bị trói chặt hai chân, không kẹp eo y được, vì thế chỉ có thể siết lồn, phối hợp theo từng cú địt của nam nhân.

Hai canh giờ trôi qua, Độ Lăng đã bắn bốn lần, cao trào không biết bao nhiêu lần, Viễn Khư rốt cuộc mới bắn vào tử cung hắn.

Hai người thở hổn hển vuốt ve sống lưng đối phương, chờ Viễn Khư bắn xong, Độ Lăng cũng không muốn rút ra ngoài, làm y cứ như vậy mà nằm đè trên người mình, nói nhỏ: "Nhiều quá..."

Viễn Khư còn cắm cặc sâu vào trong tử cung, nhẹ nhàng giật giật, nghe được âm thanh dính nhớp rồi thọc mạnh một cái, làm Độ Lăng phát ra âm thanh dễ nghe.

Dục vọng dồn dập nhất đã qua đi, hai người đều biết không chỉ tới đây là dừng, chỉ là không gấp gáp như vừa nãy, chỉ thong thả dùng sức cọ xát như vậy, hưởng thụ khoái cảm lâu dài.

Viễn Khư không biết khi nào dã cởi trói trên mắt cá chân hắn, vì thế Độ Lăng nâng chân lên vòng qua eo y, vuốt ve cánh tay y nhẹ nhàng hỏi: "Hai vị quốc sư là sư thúc bọn họ?"

Viễn Khư gật đầu, sau đó lật người lại, làm hắn nằm đè lên người mình, cuộn lấy một lọn tóc của hắn để giữa môi khẽ hôn, nhẹ nhàng chơi đùa: "Trận này không có nguy hiểm."

Độ Lăng nhẹ nhàng vặn vẹo eo, cọ cọ cằm y nói: "Cảm giác được, vốn dĩ không có sát khí."

Viễn Khư đỡ vòng eo của hắn, ý vị không rõ mà cười một tiếng: "Đường đường là quỷ tôn, thật sự sẽ bị thuộc hạ đùa giỡn trong lòng bàn tay sao?"

Con cặc còn nhét bên trong lồn dâm nóng rực, Độ Lăng nhịn không được rên rỉ hỏi: "Ưm... Vậy y có mục đích gì?"

Viễn Khư rút cặc ra rồi lại không nặng không nhẹ mà đâm vào, Độ Lăng run rẩy, cắn yết hầu Viễn Khư nghiến răng, Viễn Khư cười khẽ, đè lại đầu của hắn: "Hôm nay trước khi tiến vào trận, nếu chúng ta giải thích rõ ràng, sẽ như thế nào?"

Độ Lăng thở dốc từng ngụm, hổn hển ngẩng đầu nhìn y: "Đương nhiên là sẽ đi Lệ quốc ra trõ chân tướng."

Viễn Khư thẳng lưng thọc vào rút ra: "Vậy sư thúc của em sẽ đi theo sao?"

Độ Lăng khó nhịn rên rỉ, tự mình ngồi dậy nhún cặc, phối hợp theo từng động tác của y: "Đương nhiên là sẽ... ưm... Phu quân... Chàng thật lớn..."

Viễn Khư vuốt ve bụng dưới bị đâm đến nhô ra của hắn, tiếp tục nói: "Nếu sư thúc em đi theo chúng ta, y sẽ không có lý do gì để đi theo, tiến vào mộng trận này chính là giấc mơ của sư thúc em, thân phận hiện tại của em, chính là thân phận trước kia của sư thúc em ở nhân gian. Nếu ta đoán không sai, quỷ tôn hẳn là Nhiếp chính vương trước kia, ta đoán, y vốn chỉ muốn vào trận cùng sư thúc em, kết qủa hai người chúng ta lại quấy rầy kế hoạch của y."

Độ Lăng vuốt ve bàn tay đang sờ bụng mình, nhẹ nhàng ấn hai cây gậy thịt đang tác oai tác quái bên trong cơ thể, trêu chọc mình đến phát run: "Cho nên, y chỉ có thể phối hợp với chúng ta cùng tiến vào trận?"

Viễn Khư nắm eo hắn đẩy mạnh xuống một cái, con cặc tàn nhẫn đụ sâu vào bên trong, nhìn hắn ngồi trên hông mình thất thần thở dốc, tiếp tục nói: "Vốn dĩ bọn họ mới là Hoàng đế và Nhiếp chính vương, nhưng sư thúc em có lẽ là quá sợ hãi đoạn quá khứ này, ôm cả khúc mắc theo vào trận, nên mới biến mình thành người ngoài cuộc trong chính câu chuyện của mình."

Độ Lăng rướn người dậy để cặc bự từ từ chui ra khỏi lỗ lồn, sau đó vô lực ngồi xuống, dùng lồn non nuốt cặc thích ý đến cực điểm, cũng làm người mình nóng rực đổ đầy mồ hôi: "Vậy quỷ tôn thì sao? Tại sao y cũng thành quốc sư?"

Viễn Khư ngồi dậy đè hắn xuống: "Này thì phải hỏi y rồi, có điều nếu hỏi ý của phu quân, đại để là bởi vì, y muốn đến gần hoàng đế, đương nhiên là phải biến thành người kia rồi, nếu không phải, cũng là người gần hắn nhất."

Độ Lăng run rẩy dạng chân ra, ôm lấy đầu gối mình: "Thật đúng là một chuyện xưa xa xăm, khó trách sư thúc từ trước đến nay đều không thích quyền lực, hóa ra còn có một đoạn ư... Sâu quá! Sâu quá... Chồng yêu..."

Viễn Khư tùy ý quấy đảo bên trong thịt lồn, địt hắn đến mức không còn sức kẹp chặt, sau đó nhẹ giọng bên tai hắn nói: "Chúng ta đừng nghĩ đến bọn họ nữa, mặc kệ trận này có phá được hay không, nhiều nhất cũng chỉ kéo dài bảy ngày thôi, để sư thúc bọn họ tự lăn lộn đi, được không?"

Độ Lăng vô lực gật đầu, ngay sau đó cùng y hoàn toàn lâm vào hoan ái ngập đầu.

Hai tay sớm đã không đỡ được chân nhẹ nhàng đặt trên người Viễn Khư, lỗ lồn dang rộng bị hai con cặc kịch liệt đụ địt tới tấp, hắn đã không còn sức nghĩ đến chuyện khác.

"Phu quân..."

"Tử Lăng, ta đây."

"Đụ em mạnh lên... Em muốn bị chàng đụ..."

"Được."

"A ưm ưm ưm... Nhanh quá... Em sướng lồn lắm... Phu quân... Viễn Khư ... địt em đi... A a a a!!!"

Kết cục của việc tham hoan đó là, ngày hôm sau hắn chỉ có thể kẹp tinh đặc thượng triều, Độ Lăng uy nghiêm dựa vào bảo tọa trên điện Kim Loan, nhưng vẫn không thoải mái chút nào, nhìn dưới điện Viễn Khư đang nhìn mình chằm chằm không dời tầm mắt, y cắt ngang lời của một vị đại thần nào đó không biết, ngoắc ngón tay với Viễn Khư nói: "Lên đây."

Viễn Khư cúi đầu nhịn không được mà cười, sau đó nghênh ngang đi đến trước mặt hắn: "Bệ hạ có gì phân phó?"

Độ Lăng nhích sang một bên, vỗ vỗ chỗ bên cạnh mình: "Ngồi xuống."

Các đại thần trên đại điện kinh hãi quỳ xuống, trong miệng hô to: "Không được đâu bệ hạ!"

Viễn Khư mắt điếc tai ngơ, vô tư ngồi xuống, vừa xoa eo cho hắn, vừa dịu dàng hỏi: "Eo đau?"

Độ Lăng nhẹ nhàng lắc đầu, tựa vào trên người y hơi ra vẻ oán giận nói: "Xót muốn chết, tu vi bị trận pháp này áp chế, cơ thể cũng khó hồi phục hơn, đều tại chàng, giờ vẫn còn chảy tinh đây này."

Viễn Khư làm hắn nằm trên đùi mình, sau đó trực tiếp cho đại thần bãi triều, chỉ một lát, trong đại điện chỉ còn hai người bọn họ.

Độ Lăng cởi giày trực tiếp nằm xuống long ỷ, để Viễn Khư xoa eo cho mình: "Trận này rất chân thật, chỉ sợ qua hôm nay, tin Bệ hạ và Nhiếp chính vương có tư tình đã truyền ra ngoài."

Bàn tay Viễn Khư hết sức chuyên chú xoa bóp vòng eo mỏi nhừ của hắn: "Theo như lời sư thúc em nói, hắn và Nhiếp chính vương phải làm kẻ thù đến chết."

Độ Lăng cười cười nói: "Không hẳn vậy, em đã từng thấy quạt xếp trong phòng sư thúc, mặt trên vẽ một người không có gương mặt, lúc trước không nghĩ tới, nhưng giờ lại nhớ ta, thân hình của người đó giống quỷ tôn y đúc, không sai một chút nào. Nếu thật là ghét nhau đến chết, có thể làm một người khiêm tốn như sư thúc nhớ mong một kẻ thù mấy trăm năm như thế sao?"

Đương nhiên là không thể.

Viễn Khư nâng hắn dậy, bế hắn về phía tẩm điện: "Cho nên, sư thúc em đã sớm rễ tình đâm sâu với quỷ tôn năm đó, sau khi Nhiếp chính vương chết đi hắn tình cờ gặp được và bái nhập tông Trường Việt, vì thế đoạn tình, thi pháp làm mình quên đi quỷ tôn."

Độ Lăng suốt một đường bị y nghênh ngang ôm về tẩm điện, tỳ nữ người hầu xung quanh đều cúi đầu không dám nhìn thẳng, nắm một sợi tóc Viễn Khư kéo kéo: "Hôm qua cũng là như thế này ôm em về tẩm điện?"

Viễn Khư không chút chột dạ nhướng mày: "Đương nhiên, hay là Tử Lăng muốn ta cứ ở ngay bên ngoài mà..."

Người này thật biết cách dời đi trọng điểm, hắn ra vẻ tức giận lại nắm lấy tóc y, sau đó nhịn không được hôn hôn: "Không sao, dù sao cũng đã người của chàng rồi, có làm ở bên ngoài cũng không sao."

Yết hầu Viễn Khư nhấp nhô, cúi đầu nhìn hắn chăm chú: "Ở bên ngoài cũng được?"

Chân mày Độ Lăng hơi nhíu lại, hôn nhẹ một cái lên cằm y: "Ở đâu cũng được, chỉ cần là cùng chàng là được."

Lòng ngực Viễn Khư run lên, cười cực kỳ sung sướng: "Vậy chúng ta sau khi ra ngoài..."

Trên mặt Độ Lăng nóng lên, híp mắt lại dựa vào hõm vai y cười: "Được."

—————

Ngôn Kỳ đi dạo trên phố, đã mấy trăm năm rồi, người cùng vật năm đó đã sớm hóa thành tro bụi, cho dù hắn có muốn đi tìm, cũng chỉ là phí công. Huống chi hắn còn không dám đi tìm, mỗi khi nghe được tin tức của cố quốc, hắn sẽ luôn nhớ đến đoạn thời gian dày vò làm hắn như sống trong luyện ngục.

Quá đau.

Nếu người kia muốn hắn phải chịu đựng cảm giác đau khổ vì mất đi người trong lòng, vậy y đã làm được rồi, hơn nữa còn rất thành công.

"Ai nha! Công tử tuấn tú, mua một bức họa đi! Đại nương đây vẽ đẹp lắm!"

Hắn dừng bước chân, nhìn trong họa quán toàn là thượng vàng hạ cám, không tính là đẹp, mà cũng không tính là xấu, nhìn thấy một bức họa người hở một nửa quần áo bị đè bên dưới, hắn ma xui quỷ khiến lấy nó ra.

Đại nương bán tranh lập tức khen hắn: "Ánh mắt công tử tốt thật đó ~ Đây là bức họa Nhiếp chính vương của chúng ta, nơi khác không có đâu!"

"Không đúng." Hắn thất thần nói.

Đại nương nhăn mày, vội vàng khẩn trương hỏi: "Không đúng chỗ nào?"

Bà nhìn kỹ bức họa, vẫn không phát hiện chỗ nào không đúng: "Công tử đừng nói bậy nha, đây là thiên kim nhà Tương gia vẽ đấy, thiên kim Tương gia sao lại vẽ sai được!"

Ngôn Kỳ ngơ ngác lắc đầu: "Không đúng... Y... y không giống như vậy..."

Đại nương có chút khó chịu, lấy đi bức họa trong tay hắn: "Công tử đẹp trai này, đại nương đây bán tranh đã nhiều năm rồi, riêng bức họa của Nhiếp chính vương không bán một ngàn cũng có tám trăm, đại nương chắc chắn! Nhiếp chính vương chính là như thế đó! Nếu ngươi không mua, vậy đi nhanh đi, đừng quấy rầy đại nương đây buôn bán."

Đại nương kích động vừa nói vừa đẩy hắn, Ngôn Kỳ lùi về sau hai nước, quạt xếp trong ta bị người qua đường làm đánh rơi trên mặt đất, hắn hơi sửng sốt một lát, sau đó cười khổ một tiếng.

Hắn lấy cái gì mà so chứ?

Người kia trông như thế nào, ngay cả bản thân mình còn không nhớ rõ.

Hắn cúi người xuống nhặt quạt xếp, một bàn tay tái nhợt hữu lực cầm cái quạt xếp trước hắn, hắn ngẩng đầu lên xem, thấy được gương mặt tĩnh mịch tái nhợt của Úc Hoặc: "Là ngươi sao, quỷ tôn đại nhân cũng có lúc nhàn rỗi đi dạo phố à?"

Úc Hoặc trả quạt xếp cho hắn, nhìn bức họa Nhiếp chính vương kia: "Nhiếp chính vương, trông như thế nào?"

Ngôn Kỳ nhận lấy quạt xếp, xoay người vừa đi vừa nói: "Đây cũng là mấu chốt phá trận sao?"

Úc Hoặc không nhanh không chậm đi theo phía sau hắn: "Ngươi đã quên y rồi."

Ngôn Kỳ tức khắc dừng lại, trầm mặc một lát sau đó quay người nhìn y: "Không phải là nên như thế sao? Y cùng ta có huyết hải thâm thù, y đã chết, ta đương nhiên cũng đã quên mọi thứ của trước kia, bằng không ta phải nhớ kỹ một người đã chết sao?"

Úc Hoặc lạnh lùng nhìn đôi mắt hắn: "Nếu ngươi thật sự đã quên, cũng sẽ không có giấc mộng này."

Ngôn Kỳ cứng đờ, không nói một lời sải bước nhanh chóng rời đi: "Đừng đi theo ta!"

Chỉ tiếc hắn còn chưa đi được hai bước, đã bị người đi đường va phải, lảo đảo vài bước lại ngã vào trong lòng Úc Hoặc.

Úc Hoặc ôm eo hắn, biểu cảm vẫn lạnh nhạt như cũ, Ngôn Kỳ ném tay y ra, sắc mặt lại có chút trắng bệch, chỉ là hắn đưa lưng về phía Úc Hoặc, Úc Hoặc không nhìn thấy. Hắn cứng đờ nói một câu cảm tạ, bước chân có chút hoảng loạn rời đi.

Úc Hoặc nhìn bàn tay còn vương lại độ ấm, thật lâu sau đó, mới nhẹ nhàng đuổi theo, sau đó chậm rãi rời đi.

Không vội, trốn không thoát đâu.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...