Chương 16: 15 - Vừa ăn vừa địt, cởi bỏ khúc mắc, hai đôi đụ nhau trước mặt thần dân

Lại qua hai ngày, trong kinh thành đột nhiên truyền ra tin đồn Bệ hạ cùng Nhiếp chính vương có tư tình, trà lâu hẻm nhỏ, người nào cũng đều đang lặng lẽ nghị luận có phải là thật hay không. Nếu nói là giả, thế nhưng tin này lại từ hậu viện của các đại thần truyền ra, nếu nói là thật, ai mà không biết Bệ hạ và Nhiếp chính vương có huyết hải thâm thù, hai người này nhìn thế nào cũng không giống là có tư tình.

Độ Lăng và Viễn Khư đều không thèm để ý, ngày ngày sênh ca, vốn dĩ nơi này đã là giả, hai người hoàn toàn không có bất kỳ gánh nặng gì. Bên phía Ngôn Kỳ cũng không giúp được gì, vì thế hai người chỉ xem như đến nơi mới, đổi chỗ du ngoạn một chuyến mà thôi.

Đêm qua lại là một đêm vui sướng tột độ, Độ Lăng đã quen tu vi bị áp chế sau khi hoan ái, cũng là một phong vị hoàn toàn khác hẳn.

Hắn nằm trên ghế mơ màng sắp ngủ, Viễn Khư nằm bên cạnh hắn, một tay lót bên dưới cổ hắn, tay còn lại giúp hắn xoa eo. Xoa xoa một hồi bắt đầu làm bừa, ngón tay cắm vào lỗ bím chứa đầy tinh mà quấy loạn, Độ Lăng ưỡn hông lên vẹo eo: "Đừng quậy mà... chờ lát nữa phải ăn tối rồi."

Viễn Khư không dao động, vẫn tiếp tục động tác trên tay: "Ngại à?"

Độ Lăng mơ màng nghiêng đầu cắn lên cằm y, sau đó chậm rãi tỉnh táo lại: "Đã sớm bị bọn họ biết bị chàng chơi rục rồi, còn ngại gì nữa chứ, chỉ là chút nữa có bánh hạt dẻ em thích ăn, chàng cứ như vậy, đợi lát nữa sao em ăn nổi."

Viễn Khư cười cười, ngón tay cắm trong lỗ lồn dùng sức đâm thọc.

Độ Lăng bỏ cuộc, hắn than nhẹ một tiếng, nắm lấy cánh tay y vuốt ve: "Chút nữa chàng phải đút em đấy..."

Ngoài cửa truyền đến tiếng bước chân, Viễn Khư lấy một tấm chăn to rộng phủ lên cả người cả hai, cùng lúc đó cửa bị đẩy ra, Úc Hoặc bước vào.

Bàn tay Viễn Khư bên dưới tấm chăn thấy y vào vẫn không chịu dừng lại, chỉ kéo tấm chăn che hết cả người Độ Lăng, không lộ ra dù chỉ một sợi tóc: "Quỷ tôn có việc gì?"

Đối với hành động của bọn họ, Úc Hoặc làm như không thấy, bình tĩnh nói: "Ngày mai, đàn tế trời, hai ngươi tới đó làm một lần đi."

Bàn tay dưới chăn của Viễn Khư vỗ vỗ bờ mông tuyết trắng của Độ Lăng, vì thế Độ Lăng nắm lấy hai cây gậy thịt, dùng lỗ đít chầm chậm nuốt vào, sau đó tuỳ ý Viễn Khư xoay tròn nghiền lộng, mài ra một mông đầy dâm thuỷ.

Viễn Khư thích ý híp mắt lại: "Quỷ tôn đây là có ý gì?"

Úc Hoặc lời ít ý nhiều: "Còn có ba ngày nữa, bên ngoài đã biết các ngươi có tư tình rồi, chỉ là không dám xác định, ta muốn các ngươi chứng thực chuyện này."

Độ Lăng bị thúc một cái thở mạnh một hơi, ngay sau đó Viễn Khư bóp eo hắn đâm vào thật sâu, bụng nhỏ vì khoái cảm chồng chất mà co rút. Đợi sau khi hồi lục lại, hắn cố tỏ ra bình tĩnh: "Quỷ tôn đại nhân là muốn cho sư thúc nhìn thấy một hoàng đế và Nhiếp chính vương khác hoàn toàn năm đó sau?"

Úc Hoặc không có phủ nhận, chỉ nói: "Đa tạ các ngươi không vạch trần ta trước mặt hắn."

Viễn Khư: "Hắn vẫn chưa nhớ ra ngươi sao?"

Úc Hoặc không có trả lời, chỉ tiếp tục nói: "Chỉ cần cho hắn biết, chuyện năm đó cũng không phải không có cách nào giải quyết, cởi bỏ khúc mắc của hắn, trận này sẽ lập tức biến mất. Ngày mai, tất cả mọi người trong kinh thành sẽ đến đàn tế trời, các ngươi chỉ cần chứng thực mình có tư tình."

Độ Lăng nhỏ giọng thở dốc: "Chỉ cần cho sư thúc biết có thể có kết cục thứ hai đúng không?"

Úc Hoặc: "Không sai."

Độ Lăng hoàn toàn tựa lên người Viễn Khư, ưỡn hông ra sau dùng đít bú cặc: "Ngày mai chúng ta sẽ đi, sau đó sẽ phong Nhiếp chính vương thành vương phu, Quỷ tôn đại nhân thấy thế nào?"

Úc Hoặc còn không có trả lời, Viễn Khư cười nói: "Đương nhiên là rất tốt."

Úc Hoặc: "Đa tạ." Nói xong, xoay người rời đi.

Độ Lăng xốc chăn lên, lộ ra gương mặt ửng hồng, nhuyễn tháp quá hẹp, hai người chỉ có thể làm tư thế này một lần, cùng may tư thế này tiến vào không quá sâu, Viễn Khư cắm ở bên trong không rút ra, chỉ thô bạo xoay tròn nghiền áp. Hắn bị địt làm cả người thấm ướt nóng lên, vuốt ve con cặc đang nhô lên dưới lớp bụng, đạt tới cao trào.

Sau khi lên đỉnh một lần, Viễn Khư đỡ eo hắn xoay người, làm mình nằm ở trên ghế, còn Độ Lăng thì cưỡi lên cặc y, hông không ngừng dập lên mà thúc.

Hai tay Độ Lăng chống lên đùi y, bị đâm đến mức phập phồng lên xuống: "Ư ư ư... Nóng quá... Phu quân...  Sâu lắm... Cặc bự đâm vào điểm nứng rồi..."

Cự vật đáng sợ đưa đẩy giữa hai chân, Độ Lăng sướng đến mức lộ ra vẻ mặt dâm nứng, chủ động nhún ăn cặc bự, vươn đầu luỡi chảy nước miếng.

Đã đến giờ ăn tối, cung nữ nối đuôi nhau mà vào, vốn đã quen thuộc với chuyện dâm loạn này, họ không dám láo liên, chỉ đặt thức ăn lên bàn, sau đó lại nối đuôi nhau ra ngoài.

Độ Lăng vừa rên rỉ vừa đứt quãng nói: "Ưm... Đã nói rồi... Đút cho em ăn đi... Ưm ưm ưm sâu quá... Đụ em sắp nát rồi..."

Viễn Khư thở hổn hển ngồi dậy cười nói bên tai hắn: "Để phu quân đút cho em ăn."

Y bế hắn lên bằng tư thế xi tiểu, hai người vẫn dính chặt như thế bước đến bàn ăn, Viễn Khư ôm hắn ngồi xuống, cặc y vì thế mà đỉnh lên thật sâu. Độ Lăng ngẩng cổ, bụng nhỏ co rút vài cái, bị đưa lên cao trào tuyệt đỉnh.

Bánh hạt dẻ đã ở ngay trước mặt, Viễn Khư cầm một khối bánh đưa tới bên miệng hắn, Độ Lăng há mồm cắn một ngụm, sau đó liếm liếm ngón tay y: "Quả nhiên ăn rất ngon."

Viễn Khư cười cười: "Ngon lắm sao?"

Độ Lăng ngẩng lên hôn môi y, làm vị ngọt nhàn nhạt tan chảy trong miệng hai người: "Ăn ngon lắm, nếm được không phu quân."

Viễn Khư gật đầu: "Quả nhiên ăn rất ngon."

Độ Lăng lại cắn lên tay y, nhưng lại cắn trúng không khí, bàn tay cầm bánh hạt dẻ đưa xuống bên dưới, đến chỗ hai người giao hợp: "Phu quân?"

Viễn Khư nhét bánh hạt dẻ vào lỗ bím bị bỏ quên: "Để cái miệng nhỏ này nếm thử đi, ngày thường toàn ăn tinh của chồng, hôm nay cho nó nếm thử thứ khác."

Cảm giác được bánh hạt dẻ đang tan chảy bên trong lồn non, đuôi mắt hắn ứa nước: "Chàng quá xấu xa rồi..."

Viễn Khư lại cầm thêm một khối, để hắn ngậm vào trong miệng, sau đó hai người hôn môi ngươi tới ta đi chia nhau ăn, một mâm bánh hạt dẻ cứ thế mà vơi dần.

Trăng lên đầu cành, hai người đã chiến đấu trên giường hồi lâu thở hổn hển, dưới thân càng đâm càng nhanh, càng đâm càng dùng sức. Đến giây cuối cùng, Viễn Khư làm hai chân Độ Lăng đè lên vai y, khiến lỗ đít đang nuốt cặc y hoàn toàn lộ ra, sau đó chôn sâu vào bên trong bắn ra tinh đặc.

Độ Lăng cong eo dang rộng chân làm lỗ đít hứng trọn tinh nóng, để lại trên vai không biết bao nhiêu là vết cào, chờ y bắn xong mới vô lực ngã vật xuống giường.

Hai người thở dốc ôm nhau hồi lâu, sau đó Viễn Khư ôm hắn vào bể tắm.

Trên người đều là dịch nhầy, Độ Lăng thích ý dựa vào lồng ngực Viễn Khư, làm y súc rửa sạch sẽ cho mình: "Sư thúc chưa bao giờ nhắc đến, người chính là Hoàng đế năm ấy."

Viễn Khư ôm hắn không nhanh không chậm trả lời: "Có lẽ hắn cũng không muốn làm Hoàng đế này."

Độ Lăng gật gật đầu: "Trận này là do quỷ tôn đặc biệt vì sư thúc làm ra, bằng không sao lại tinh tế như vậy chứ, nếu không phải chúng ta quấy rầy kế hoạch của y, bọn họ, ừm.... Sư thúc dường như cũng không nhớ rõ Quỷ tôn chính là Nhiếp chính vương của lúc trước."

Nhẹ vỗ về sống lưng Độ Lăng, Viễn Khư nói: "Lúc vừa mới tiến vào có lẽ là thật sự là không biết, nhưng hiện tại thì sao ~"

Độ Lăng ngước mắt nhìn y: "Ý chàng là, sư thúc có khả năng đã nhớ ra rồi?"

Viễn Khư hôn hắn một cái, tiếp tục nói: "Lúc mới vừa tiến vào bốn người chúng ta đều không nhớ rõ, nếu không chiều hôm đó bọn họ cũng sẽ không đến tìm em, nếu Quỷ tôn ngay từ đầu đã nhớ rõ, cũng sẽ không để sư thúc em trốn y thật xa."

Độ Lăng tán thành gật đầu: "Phu quân nói rất đúng!"

Viễn Khư vỗ vỗ cái mông đầy vết tích của hắn: "Trở thành vua nịnh nọt rồi à?"

Độ Lăng xoay người bò vào trong lòng ngực y: "Cái gì mà vua nịnh nọt chứ, phu quân đừng vu khống em."

Hai người cười đùa quấn lấy nhau, chẳng mấy chốc trong bồn tắm lại vang lên âm thanh vui thích dâm mị.

Hôm sau, đàn tế trời quả nhiên kín hết chỗ, mỗi một đời hoàng đế Nam quốc đều phải đến đây tế trời đất một lần, đó là ngày cưới đế hậu. Hoàng đế tiền nhiệm không có hoàng hậu, bởi vậy đã hoãn lại một thời gian, nhưng trên đàn vẫn không dính bụi trần, vẫn còn phủ kín thảm lông trắng như tuyết.

Quy củ tế trời từ trước đến giờ đều là đế vương và đế hậu cùng xướng câu tế lễ, dâng lên ba phần lễ tế, sau đó hai người ba quỳ chín lạy, uống rượu giao bôi trên đàn, nếu thích còn có thể hôn nhau, tế trời đến đây có thể xem như kết thúc.

Độ Lăng mặc một bộ triều phục long trọng, cầm tay Viễn Khư cùng bước lên đàn tế trời, không ai biết bên dưới triều phục hoa lệ, hắn đang dâm đãng để tinh dịch chảy dọc theo bắp đùi, chỉ trừ nam nhân bên cạnh. Hắn nhìn về phía Viễn Khư, phát hiện Viễn Khư cũng đang nhìn mình, hai người nhìn nhau cười, tất cả tình ý đều hiện lên trong mắt, trong lòng.

Ngôn Kỳ nhìn bọn họ cùng nhau bước lên từng bước một, bàn tay dùng sức siết lấy quạt xếp đến trắng bệch.

Hóa ra là chỉ đơn giản như vậy thôi sao?

Huyết hải thâm thù, còn có thể nắm tay lên đàn tế trời này kết thành phu thê?

Sao có thể chứ?

Nhưng trước mắt, bọn họ xác thật đã bước lên rồi, còn không coi ai ra gì, tựa như không có thứ gì có thể ngăn cản bọn họ.

Úc Hoặc đứng bên cạnh hắn: "Nhớ ra Nhiếp chính vương trông như thế nào rồi chứ?"

Ngôn Kỳ không có trả lời y, chỉ ngây ngốc nhìn lên đàn tế trời, đến khi nhìn bọn họ hôn môi, nước mắt bất giác chảy xuống.

Úc Hoặc dừng lại một chút, đáy mắt tràn đầy đau lòng, đưa tay muốn ôm hắn vào lòng ngực, lại bị hắn dùng tay hất ra, sau đó nghe được hắn nghẹn ngào nói: "Đây tính là cái gì? Tất cả chỉ là giả thôi! Y đã chết! Dù cho có tồn tại, y cũng sẽ không... không muốn... ở bên cạnh ta đâu..."

Úc Hoặc trầm mặc nhìn hắn: "Nếu y không muốn ở bên cạnh ngươi, sẽ không có trận pháp này."

Trên đàn tế trời, hai người đại biểu cho hắn và Nhiếp chính vương trong quá khứ đang ôm hôn đến khó dứt, bên dưới con dân đỏ mặt xôn xao bàn tán. Đã vậy hai người kia còn không thèm kiếm chế, còn cho người căng một lớp màn lụa xung quanh, cứ thế màn trời chiếu đất mà làm, không thèm kiềm nén âm thanh. Tất cả mọi người đều có thể nhìn xuyên qua màn lụa chứng kiến người bên trong đang giao hợp kịch liệt như thế nào, ngay cả tiếng nước dâm mĩ kia cũng nghe thấy rõ ràng.

Úc Hoặc mặc kệ hắn kịch liệt giãy giụa, ôm hắn vào trong lòng ngực: "A Kỳ..."

Ngôn Kỳ khóc lóc giãy giụa đẩy y ra: "Buông ra! Buông ta ra!"

Gương mặt Úc Hoặc vẫn lạnh lùng, gần như không có sinh khí, giọng nói trái lại lại cực kỳ dịu dàng: "Ta không có tự sát, phụ hoàng của đệ không có giết ta, nhưng lại hạ độc ta, ta biết đệ yêu ta"

Ngôn Kỳ căm tức nhìn y: "Ta không có!"

Úc Hoặc mắt điếc tai ngơ, tiếp tục nói: "Ta không ngờ sau khi chết còn làm đệ không buông xuống được, cho nên không có đáp lại đệ, ta chưa bao giờ hận đệ."

Ngôn Kỳ hung hăng cắn vai y, Úc Hoặc nhẹ nhàng vỗ về mái tóc hắn: "Sau khi ta chết lại có cơ duyên thành qủy tu, khi đó ta không  được nhìn ánh mặt trời, chỉ có thể buổi tối đi ra ngoài tìm đệ, nhưng tìm không thấy..."

Lúc y nói những lời này vừa áp lực vừa thống khổ, Ngôn Kỳ nhả răng ra, cúi đầu không dám nhìn.

"Đến khi ta có thể hành tẩu dưới ánh mặt trời, đã phát hiện không còn Nam quốc, đệ cũng biến mất. Ta đi tìm người hầu cũ, mới biết được đệ giao Nam quốc cho Đằng long quốc, sau đó biến mất. Ta, ta không tìm được đệ, như thế nào cũng không tìm thấy, hơn bốn trăm năm nay, ta từ một quỷ tu bình thường, thành Quỷ giới chí tôn, lại vẫn không tìm thấy đệ. Quỷ giới lớn như vậy, ta đã tìm hết rồi, vẫn không có đệ. Cho đến khi Lệ quốc giở trò, dùng tiên khí của đệ đến Quỷ tộc làm càn, ta mới biết hóa ra đệ không vào quỷ giới, đệ đã thành tiên..."

Úc Hoặc nâng đầu của hắn, nhìn vào mắt hắn: "A Kỳ, đệ nhớ rõ Nhiếp chính vương trông như thế nào sao?"

Ngôn Kỳ chảy nước mắt, nhìn chằm chằm vào y, nghiến răng nghiến lợi nói: "Ta không nhớ! Ta không nhớ yết hầu y có nốt ruồi, không nhớ rõ đuôi mắt y có vết sẹo, càng không nhớ, y có một dáng vẻ hại nước hại dân thế nào, ta cái gì cũng không nhớ, ưm!!!"

Ngôn Kỳ vẫn đang khóc, run rẩy mà khóc, nhưng đôi tay không đẩy y ra nữa, ngược lại càng ôm chặt hơn, không bao giờ nguyện buông ra.

Úc Hoặc buông môi hắn ra, nhìn thẳng vào đôi mắt hắn: "Ta muốn đệ, hiện tại."

Ngôn Kỳ nhìn lại y, sau đó hai người lại lần nữa hôn nhau, bàn tay Úc Hoặc tiến vào trong quần áo Ngôn Kỳ làm càn: "A Kỳ, đã 400 năm, ta đã tìm đệ 400 năm."

Ngôn Kỳ kéo ra quần áo mình, sau đó lấp kín miệng y.

Úc Hoặc tùy ý tác loạn trong khuôn miệng hắn, hai ngón tay mang theo thuốc mỡ màu trắng cắm vào lỗ sau hắn.

"Ưm..."

Chung quanh có người phát hiện bọn họ, trên mặt tràn đầy kinh ngạc cùng tò mò.

Úc Hoặc hung hăng đè hắn vào một cây cột, rút ra ngón tay dính đầy dâm dịch, nắm thân cặc cực kỳ to lớn trực tiếp thọc vào.

Ngôn Kỳ ngẩng đầu lên, khóe mắt chảy xuống nước mắt rên rỉ: "Đau!"

Úc Hoặc không lưu tình chút nào mà thọc vào rút ra, nhéo cằm hắn làm hắn nhìn mình: "Chính là muốn cho đệ đau! A Kỳ, còn dám tự sát sao?"

Ngôn Kỳ khóc lóc lắc đầu, siết chặt lỗ đít: "Không... Không dám! Nhẹ chút... Xin huynh..."

Úc Hoặc vẫn thọc vào rút ra thật mạnh: "Còn dám làm bộ không nhận ra ta sao?"

Ngôn Kỳ bám lên vai y mà hôn, lại bị y tránh đi: "Trả lời ta  A Kỳ."

Ngôn Kỳ lắc đầu: "Không dám nữa... Tha đệ đi... Đây là lần đầu tiên mà..."

Úc Hoặc thả lỏng lực đạo, đôi tay ôm eo hắn đưa đẩy: "Khi nào thì nhớ ra ta."

Ngôn Kỳ tựa đầu lên vai y tinh tế thở dốc rên rỉ, người xung quanh như không biết xấu hổ, nhìn chằm chằm bọn họ mà xem. Ngôn Kỳ vùi mặt vào hõm vai Úc Hoặc, nức nở trả lời: "Từ ánh mắt đầu tiên nhìn thấy huynh đã nhận ra."

Úc Hoặc ngừng lại trong một cái chớp mắt, sau đó dùng sức nắc mạnh vào tận cùng bên trong, đưa đẩy với biên độ nhỏ: "Ngoài trận hay là bên trong trận?"

Ngôn Kỳ khóc lóc cả người mềm nhũn, run rẩy thừa nhận: "Ngoài trận! Từ cái nhìn đầu tiên ở bên ngoài trận a a!! Không! Chậm một chút! Ư ưn ưn ưn Đừng! Nhanh quá!!! A a a a a đừng mà! Đừng mà! A Hoặc ca ca!!"

Trận phá, bốn người xuất hiện trong căn phòng mà họ biến mất khi nãy, Viễn Khư nhanh chóng phủ thêm áo choàng to rộng lên người Độ Lăng, sau đó ôm hắn ra cửa, vừa đi vừa nói: "Nơi này để lại cho các ngươi."

Úc Hoặc nhìn Ngôn Kỳ vẫn đang ăn cặc mình, đáy mắt rốt cuộc cũng có ý cười: "A Kỳ, lại gọi tên của ta."

Ngôn Kỳ nhỏ giọng khóc lóc: "A Hoặc ca ca... ưm..."

"Gọi nữa."

"A Hoặc ca ưm..."

"A Kỳ, đừng dừng."

Mỗi lần Ngôn Kỳ gọi một lần, Úc Hoặc lại tàn nhẫn địt mạnh một cái, nhiều lần đến mức, bụng nhỏ bằng phẳng cũng dần hiện lên hình dạng của cặc bự. Ngôn Kỳ tự biết mình dâm đãng, nhưng vẫn không đẩy y ra, ngược lại vẫn luôn gọi tên y không dừng.

Mặt trời lên cao, Úc Hoặc nắm lấy vòng eo muốn chạy trốn của hắn, bắn tinh dịch vào trong, Ngôn Kỳ khóc lóc lại lần nữa cao trào, lỗ đít ướt đến rối tinh rối mù, cặc y vẫn còn cắm ở bên trong, cho dù không lớn như lúc nãy, nhưng vẫn căng trướng đáng sợ.

Úc Hoặc khóa chặt hắn trong lòng ngực, chất giọng dịu dàng vang lên: "Phía Lệ quốc ta đã xử lý rồi, chờ sau khi đệ nghỉ ngơi cho tốt, ta sẽ đến tông Trường Việt cầu hôn."

Ngôn Kỳ ngây người, si ngốc nhìn y.

Úc Hoặc hôn hôn khuôn mặt hắn: "Đừng sợ, ta là tồn tại chân thật, không phải ảo ảnh đệ tưởng tượng ra để lừa bản thân."

Ngôn Kỳ chảy nước mắt: "Sao huynh... lại biết?"

Úc Hoặc thở dài: "Ta vẫn luôn biết, cho dù đệ suy nghĩ cái gì, ta đều biết, ngủ đi, đệ mệt rồi, chờ đệ tỉnh lại, chúng ta sẽ về tông Trường Việt."

Ngôn Kỳ lắc đầu, không dám ngủ, sợ lúc mình tỉnh lại sẽ không thấy y nữa.

Úc Hoặc ôm chặt hắn: "Ta sẽ không rời bỏ đệ, lỗ đít đệ bót như vậy, ta không rời đi nổi, A Kỳ, ngoan, nhắm mắt lại."

Ngôn Kỳ vùi trong lòng ngực y mà khóc: "Huynh đã nói, sẽ không rời đi, gạt người là cún con."

Úc Hoặc nhẹ giọng dỗ hắn: "Được, gạt người là cún con."

*Mặc dù nói cách giải trận là cởi bỏ khúc mắc của sư thúc, nhưng cuối cùng vẫn là đựu nhau 🤭

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...