Chương 17: 16 - Về nhà, đụ trên xe ngựa, bắn nước tiểu, tử cung play

Ngôn Kỳ ngủ một giấc ngủ luôn cả hai ngày, đến lúc Độ Lăng lo lắng có phải hắn đã gặp chuyện gì rồi hay không, hắn rốt cuộc mới tỉnh lại.

Ngôn Kỳ tỉnh lại một khắc cũng không chịu buông Úc Hoặc ra, khuôn mặt tươi cười khiêm tốn lúc trước biến mất, đôi mắt nhìn chằm chằm vào Úc Hoặc, không chịu dời đi chút nào, Úc Hoặc cũng dung túng cho hắn. Vốn dĩ Lệ quốc còn có mấy con cá lọt lưới, hiện tại họ cũng phủi tay ném cho Viễn Khư và Độ Lăng.

Nhìn theo hai người Ngôn Kỳ rời đi, Độ Lăng dựa vào lòng ngực Viễn Khư cười nói: "Chàng nói xem, liệu sư tổ có đánh chết quỷ tôn hay không? Sư thúc ;à tiểu đồ đệ ông ấy thương nhất."

Viễn Khư cười cười: "Sư tổ em còn bận rộn ở tiên giới kìa, ốc còn không mang nổi mình ốc, hơi đâu tìm Úc Hoặc."

Độ Lăng nhịn không được cười đến nở hoa: "Nói cũng đúng, sau khi mang những người bị Lệ quốc về thì chúng ta đi đâu?"

Viễn Khư bế hắn lên, cười nói: "Chúng ta về nhà!"

Độ Lăng hôn cái chóc lên môi y: "Được, về nhà, em có chút nhớ Phùng Ý huynh rồi, cũng không biết huynh ấy và ca ca mình ra sao."

Lại qua mấy ngày nữa, vài tà tu Lệ quốc cũng bị bọn họ tìm ra từng tên một, người nào nên giết thì giết, nên phế thì phế, mọi chuyện cứ thế chấm dứt. Bọn họ ngồi trên xe ngựa chậm rãi chạy về nhà.

Xe ngựa lặng lẽ bay lên bầu trời, lúc bọn họ đi, bởi vì là chuyện quan trọng nên mới vội vàng lên đường, hiện giờ mọi chuyện đã xong, hai người đương nhiên cũng thảnh thơi hơn.

Mấy ngày trước phải đối phó với bọn tà tu, còn phải đưa những đứa trẻ bị Lệ quốc bắt đi sợ hãi đến mất hồn mất vía về nhà, hai người bận rộn một hồi. Tỉ mỉ tính lại, đã sáu ngày rồi bọn họ vẫn chưa được thân mật, từ khi hai ở ở bên nhau chưa bao giờ không được thân thiết lâu như vậy.

Không khí bên trong xe ngựa theo ánh nhìn của hai người dần dần nóng lên, Viễn Khư thưởng thức một bên chân trắng nõn của Độ Lăng, dưới ánh mắt dung túng của Độ Lăng, y nắm trong tay đưa đến bên miệng liếm láp.

Độ Lăng quần áo chỉnh tề, nhưng quần lót dưới thân đã cởi ra vứt sang một bên. Hai cái chân trần trụi nửa lộ nửa hở bên dưới vạt áo, một cái chân khác đặt ở giữa háng Viễn Khư, ấn lên hai con cặc cực đại.

Viễn Khư liếm những ngón chân trắng nõn của hắn đến ướt nhẹp, sau đó nắm lấy cái chân đang làm loạn, vừa dùng cặc bự cọ xát, vừa nói: "Lần đến phương Bắc lần này lại cho chồng một cái ý tưởng."

Độ Lăng chống tay gượng người lên nhìn y, mềm mị như yêu mà trả lời: "Ý tưởng gì?"

Viễn Khư buông chân hắn ra, đè lên người hắn, ghé sát bên tai nói: "Lần sau chúng ta đổi một thân phận khác để chơi, thế nào?"

Độ Lăng tách hai chân ra, liếc y một cái, nháy mắt hiểu rõ ý y: "Được, lần sau em gọi chàng là gì?"

Hắn cố ý vừa giang rộng lỗ lồn dụ dỗ cặc bự, vừa ái muội nói nhỏ bên tai Viễn Khư: "Lần sau, em gọi chàng là công tử, em làm thư đồng được không? Ban ngày thu dọn bút mực cho chàng, ban đêm làm ấm giường."

Viễn Khư trầm giọng bật cười, sau đó banh rộng hai chân hắn, một trước một sau mà cắm vào hai cái lỗ dâm.

Độ Lăng giống như rất thống khổ ngẩng đầu lên, bắp đùi run rẩy, hai cái lồn dâm bao lấy cự vật đáng sợ: "Ưm! Nóng quá!"

Vừa nóng vừa bự, cắm vào lại sâu, đã máy ngày chưa làm rồi, hai cái lỗ múp trong lúc nhất thời còn chưa phản ứng kịp, Độ Lăng khó nhịn xoa nắn le đĩ: "Chồng yêu... Địt vào chậm một chút được không..."

Viễn Khư thong thả lại dùng sức, mỗi khi nắc vào sâu tận cùng bên trong lại xoay tròn một vòng, chọc cho Độ Lăng khóc nức nở, sau đó thích ý bên tai hắn cười nói: "Nhân gian có rất nhiều thoại bản diễm tình, chúng ta cứ dựa theo thoại bản đó từ từ mà chơi, thế nào?"

Độ Lăng đương nhiên là đáp ứng: "Em nói rồi, chàng muốn thế nào cũng được."

Viễn Khư vừa lòng cười, động tác dưới thân cũng nhanh hơn: "Tử Lăng, tự mình ôm chân đi."

Độ Lăng ngoan ngoãn ôm lấy hai chân, còn chưa kịp phản ứng lại, Viễn Khư đã biến thành hình thú, cặc bự vốn đã to lớn cắm trong lỗ non còn lớn hơn nữa, đã mấy ngày chưa ăn, hiện tại lại bị y cắm đến run rẩy kịch liệt.

Hai chân Độ Lăng bị cơ thể cao lớn của y hoàn toàn đẩy ra, hắn chịu không nổi túm lấy tóc bên gáy y, khóc lóc lẳng lơ rên rỉ.

Viễn Khư không địt nhẹ nhàng, mà tàn nhẫn hiếp dâm như muốn làm nát hắn, làm cho cặc bự đáng sợ cắm vào thật sâu, lại mang theo chút mị thịt rút ra, cực kỳ khoái hoạt.

Độ Lăng bị đụ đến chảy nước bọt, thân hình đong đưa lên xuống, chờ đến khi thích ứng hắn bắt đầu cất tiếng rên rỉ dâm đãng.

"Cặc bự quá... Phu quân.... Lồn dâm bị đụ nát rồi... A ưm... Phu quân cậc bự... Địt chết em đi... Đụ lồn em..."

Viễn Khư gầm lên một tiếng, rồi dùng đầu lưỡi hình thú liếm nhẹ trên mặt hắn, Độ Lăng cũng vươn đầu lưỡi ra cho y tuỳ ý liếm.

"Tử Lăng, rên đĩ chút nữa, ta muốn nghe."

Độ Lăng từ trước đến nay đều không từ chối bất cứ yêu cầu nào của y, nghe như vậy càng thêm dâm đãng rên lên: "Cặc bự đang đụ lồn đĩ dâm... Thích nhất bị cặc bự đụ... Ưm a... Lồn nứng bên trong biến thành hình cặc rồi ư!!! Phu quân phu quân!!! Địt nát em đi! Sắp nát rồi!!! A a a a a sướng lồn! Chồng yêu! Phu quân cặc bự! Vợ đĩ sướng lồn muốn chết!! Đừng! Đừng địt nữa! A a a a a a!! Hức hức hức hức hức! Đừng... Lồn dâm.... Lồn dâm ớ a a a a a!!"

Cự thú khổng lồ không lưu tình chút nào mà hiếp dâm nhân loại dưới thân, hai cái lồn múp bị đụ không ngừng co rút lên đỉnh, nếu có người thấy được, nhất định sẽ bị cảnh tượng dâm mĩ này làm cho kinh hãi.

Thật sự, quá sung sướng, chỉ cần là bị Viễn Khư địt, bất luận hình người hay là hình thú, hắn đều sẽ bị làm thành dáng vẻ dâm đãng không biết xấu hổ, nhưng mỗi một lần, hắn đều vui vẻ chịu đựng.

Khi trời vừa hừng sáng, Độ Lăng lại bị đưa lên đỉnh một lần nữa, trong bụng đã ngâm toàn dâm thuỷ và tinh dịch, cả người hắn thấm ướt run rẩy rên rỉ: "Nhiều quá... rót đầy rồi... Quá trướng..."

Cự thú đè ở trên người hắn gầm nhẹ kịch liệt kích thích, hắn phát tun tận lực mà siết chặt thịt lồn, làm cự thú thô bạo lao tới sào huyệt mềm ấm, cuối cùng chôn thật sâu vào bắn ra tinh đặc.

Bụng bị căng lớn, Độ Lăng vô lực thở hổn hển tiếp nhận đầu lưỡi cự thú vói vào miệng mình, yết hầu bị liếm đến co rút lại, nức nở rơi lệ.

Mặt trời lên cao, trận hoan ái này mới hơi dịu đi một chút, Viễn Khư biến trở về hình người, rút ra cây gậy thịt dính đầy dâm dịch, giơ cao hai chân hắn lên, làm lộ ra hai cái lỗ dâm chảy tinh, nhìn không chớp mắt.

Độ Lăng sờ sờ cánh tay hữu lực của y, một tay cắm vào lồn non móc tinh ra ngoài, sau đó khàn khàn hỏi: "Em đẹp không?"

Viễn Khư buông chân hắn ra, sờ đến lỗ lồn hắn, bím dâm sớm bị hiếp mềm rục, y banh rộng miệng lồn dễ như trở bàn tay, sâu thẳm bên trong lộ ra hoàn toàn, có thể nhìn thấy cả tử cung dâm nứng đang lưu tinh: "Đĩ nứng của ta đương nhiên là đẹp nhất, bên trong lồn dâm toàn là tinh dịch của ta, cực kỳ xinh đẹp."

Độ Lăng nắm lấy hai tay của y: "Banh rộng ra nữa đi, phu quân, muốn cho chàng nhìn thấy toàn bộ, bên trong em đã đúc thành hình dạng cặc chàng rồi."

Viễn Khư quả nhiên càng thêm dùng sức, miệng rồng bị kéo thành một cái động, Độ Lăng cong eo làm y nhìn rõ ràng: "Bị chàng địt xuyên qua hết rồi, là tinh của chàng, tất cả đều là của chàng."

Viễn Khư hơi hơi ngồi dậy, chỉ cây hàng vào miệng lồn, đột nhiên bắn ra nước tiểu. Nước tiểu nóng bỏng chảy sâu vào bướm non, rót đều mọi ngóc ngách bên trong, Độ Lăng dâm đãng làm nước tiểu cọ rửa toàn bộ thịt lồn mình, một chút cũng không cảm thấy thẹn. Hắn vốn đã là thê tử của Độ Lăng, vô luận Độ Lăng muốn làm gì, hắn đều vui vẻ chấp nhận.

Nước tiểu bắn xong, Độ Lăng gượng người dậy ngậm lấy một cây gậy thịt liếm láp mút hôn, liếm sạch toàn bộ chất lỏng dính trên thân cặc.

Viễn Khư đỡ hắn dậy, hai người quỳ gối ôm nhau hôn môi, hồi lâu sau thở hổn hển buông ra, nhìn nhau cười, Độ Lăng liếm liếm cằm y: "Phu quân thật lợi hại, làm vợ dâm sướng lắm."

Viễn Khư làm xe ngựa sạch sẽ như cũ, hai người đối mặt ôm nhau nằm xuống, Độ Lăng nâng một chân lên gác trên eo y, híp mắt lại mặc y thưởng thức thân thể.

Viễn Khư trêu đùa lông mi hắn, nhìn cặp mắt kia hàm chứa tình ý đnag né tránh kia, sau đó cười hôn hôn: "Đĩ dâm, nhất định là hồ ly tinh tồi, hồ ly nứng muốn ép khô phu quân."

Độ Lăng ôm cổ y, ngậm lấy yết hầu nhẹ nhàng gặm cắn, nghiến răng nói: "Em không phải hồ ly tinh...Chỉ thích ép khô tinh của phu quân thôi, bao nhiêu lần cũng muốn."

Viễn Khư một tay ôm hắn eo, một tay dâm loạn bướm dâm, năm ngón tay cùng lúc thọc vào, cặc y còn lớn hơn thế, Độ Lăng vẫn ăn được, còn thẳng lưng cong eo làm tay y vào càng sâu.

Viễn Khư tùy ý móc ngoáy thịt lông, Độ Lăng run rẩy co bóp, hai chân không tự giác khép lại, vòng eo vặn vẹo đến gần, đôi mắt chứa nước nhẹ nhàng lắc đầu: "Chơi như vậy sẽ điên đó..."

Viễn Khư ôm eo hắn nhẹ nhàng xoa ấn: "Vậy điên đi, ta sẽ điên cùng em."

Độ Lăng thở dốc thành tiếng, eo nhỏ đong đưa: "Được... Ư!!"

Ngón tay cắm trong lồn sờ mó ngay cổ tử cung, hai ngón tay nhợt nhạt cắm vào dễ dàng bị nuốt trọn, vì thế y lập tức cắm vào bốn ngón, tàn nhẫn quấy loạn ở bên trong.

Độ Lăng thật sự điên rồi, thậm chí còn không biết mình muốn chạy trốn hay là muốn nhiều hơn. Cánh tay Viễn Khư đã đi nào một nửa, cả người hắn nhũn ra, chỉ có thể mềm mại kẹp chặt hai chân, nhẹ nhàng vặn eo: "Sờ trúng tử cung của đĩ nứng rồi... Phu quân... Tử cung sẽ hư mất..."

Viễn Khư ở bên trong tử cung ấn mạnh xoay tròn một vòng, nhìn Độ Lăng lên đỉnh khóc kêu sau đó dịu dàng nói: "Sẽ không hư, tử cung của đĩ nứng còn bú được hai con cặc cùng lúc mà, hiện tại chỉ là mấy ngón tay mà thôi."

Cao trào qua đi, Độ Lăng thất thần một lát, trong chốc lát lại bị ngón tay làm loạn bên trong thịt lồn kéo tâm trí hắn trở lại, thật sự chịu không nổi nữa xin tha: "Chồng yêu... Đĩ nứng chịu không nổi... Lần sau lại chơi tiếp được không? Cho vợ đĩ nghỉ một chút đi mà... Cầu xin chàng."

Viễn Khư cũng không trêu chọc hắn nữa, hôn lên môi hắn, hung hăng quấy loạn thêm mấy cái trong tử cung, làm hắn cao trào thêm lần nữa rồi rút bàn tay ướt đẫm nước nhờn ra.

Độ Lăng khóc lóc ngậm lấy ngón tay y, liếm sạch sẽ dâm dịch dính bên trên, sau đó mệt đến hôn mê bất tỉnh.

Lúc tỉnh lại đã về đến nhà, động tĩnh ở phòng kế bên vang lên rất lớn, hắn nghe được sư phụ đang mất khống chế xin tha, chiếc giường bị động tác của bọn họ làm vang lên tiếng "rầm rầm".

Viễn Khư nắm dưới thân hắn, đang mân mê tóc hắn, Độ Lăng đầu tiên là hôn y một cái, sau đó chậm rãi đứng dậy: "Sư phụ bọn họ là làm từ lúc chúng ta đi đến giờ sao?"

Viễn Khư không thèm để ý gật gật đầu, đứng dậy cùng hắn: "Có vẻ là vậy."

Độ Lăng cười cười: "Có vẻ chúng ta sắp có đệ đệ rồi."

Viễn Khư nhướng mày, mỉm cười nhìn hắn, Độ Lăng xuống giường mặc quần áo vào, sau đó xoay người hôn y: "Chờ đệ đệ sinh ra, chúng ta cho nó một đứa cháu đi."

Viễn Khư một tay kéo hắn vào trong lòng ngực: "Muốn có con rồi à?"

Độ Lăng gật gật đầu: "Muốn sinh với chàng, chàng muốn mấy đứa?"

Viễn Khư nghĩ nghĩ: "Một đứa là đủ rồi, kỳ thật không có cũng được, không có ai cướp em khỏi ta mới là tốt nhất."

Độ Lăng cười cười: "Vậy trễ chút hẳn sinh, chờ đệ đệ lớn rồi sinh, sinh ra cho đệ đệ nuôi."

Viễn Khư dúi đầu vào bờ vai hắn cười: "Ý kiến hay."

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...