Chương 18: 17 - Nhận người thân, hai cp đụ nhau cách một vách tường

Động tĩnh trong phòng sư phụ và sư thúc đến tận khi chạng vạng mới dừng lại, Độ Lăng nhìn chưởng môn sư thúc vẻ mặt thỏa mãn ra khỏi phòng một mình, trêu chọc nói: "Sư thúc, con nhớ rõ lúc trước ngài có nói với con, tu tiên vấn đạo, quan trọng nhất chính là thanh tâm quả dục."

Hàn Diệu sung sướng cười cười: "Không có người yêu mới phải thanh tâm quả dục, ta có sư phụ con, đương nhiên không cần."

Độ Lăng nhún vai, dựa vào ngực Viễn Khư, đột ngột hỏi: "Năm sau con sẽ có đệ đệ sao?"

Hàn Diệu hơi sửng sốt một chút: "Cái gì?"

Độ Lăng nhướng mày, sờ sờ cằm: "Sư phụ còn chưa nói sao? A ~ Xem ra là không dám nói." Chỉ sợ y nói ra sẽ bị hiếp chết ngay ở trên giường.

Hắn nhíu mày, nghiêm túc hỏi: "Nói rõ ràng, đừng quanh co lòng vòng!"

Độ Lăng hắng giọng, cười tủm tỉm nói với Hàn Diệu: "Thật ra con không nên gọi người là sư thúc, con hẳn nên gọi người là... Phụ thân."

Hàn Diệu thẳng tay bóp nát một góc bàn đá, ánh mắt biến thành đồng tử màu đỏ thẫm: "Con nói, con là, con của ta, ta cùng..."

Độ Lăng vuốt ve tóc Viễn Khư, gật đầu: "Thế gian nào có chuyện trùng hợp như vậy, sư phụ là cơ thể Huyền âm, con cũng là cơ thể Huyền âm, Huyền âm cũng đâu phải cải trắng, mọc đầy đường như vậy."

Hàn Diệu trầm mặc một lúc lâu, sau đó hạ thấp giọng cười nói: "Thật tốt."

Lúc đồng tử của hắn hoàn toàn biến thành hình dáng của giao long, tà khí kinh người: "Ta mang sư... ta mang cha con về tông môn trước, trong vòng ba tháng cũng đừng tìm tới chúng ta, hiểu chưa?"

Độ Lăng ngoan ngoãn gật đầu, cười tủm tỉm móc ra một đống thư tịch, toàn là thoại bản diễm tình dâm dục: "Mấy quyển này là con hiếu kính hai người, tụi con nhất định sẽ không quấy rầy."

Hàn Diệu nhìn lướt qua, rồi cầm lấy hết, triệu hồi linh thuyền phi hành, ôm Thẩm Du An rời đi.

Độ Lăng giảo hoạt quay đầu hôn Viễn Khư, mờ ám nói: "Đã không còn ai quấy rầy chúng ta rồi, còn có thể có đệ đệ."

Hai người đều là động tình không thôi, còn ở trong sân đã lột quần đụ nhau, Độ Lăng cúi đầu nhìn nơi hai người dính chặt, sung sướng thở ra: "Lại sâu thêm một chút..."

Viễn Khư thích ý đáp ứng, con cặc trực tiếp biến về nguyên hình, thọc vào tử cung: "Đĩ nứng! Kêu lớn tiếng chút."

Độ Lăng dâm đãng vặn eo dâng lồn, không hổ thẹn chút nào mà lẳng lơ rên rỉ: "Phu quân cặc bự... Địt em đi... Địt vợ đĩ của chàng..."

Dâm thanh lảng lót, Liễu Phùng Ý biết họ trở về nên cố tình tìm tới, nghe được âm thanh này mặt cũng đỏ bừng.

Yết hầu Liễu Phùng Vân nhấp nhô, ghé sát vào lỗ tai trêu chọc cậu: "Phùng Ý, giờ đã biết bọn họ đang làm cái gì rồi chứ?"

Liễu Phùng Ý che miệng hắn lại, mặt đỏ hồng nhìn hắn: "Không cho nói!"

Liễu Phùng Vân đè cậu lên bờ tường, vói tay vào bên trong quần lót, cắm vào hai cái lỗ dâm của cậu móc loạn: "Không nói, nhưng làm vẫn được chứ? Còn nhớ rõ lúc trước đệ hỏi ta, có thể ở chỗ này nói cho đệ biết tại sao Lăng huynh ra không được đúng không? Ca ca sẽ trả lời đệ một lần, có thể, bởi vì hắn bị hiếp đến không xuống giường được!"

Dưới thân Liễu Phùng Ý đã bắt đầu chảy nước, nghiện mà còn ngại: "Nơi này sẽ có người..."

Liễu Phùng Vân kéo quần cậu quá mông, lộ ra hạ thể sạch sẽ, bím dâm non mịn đang chảy nước róc rách, hắn cúi người xuống mút một cái, cảm thấy mỹ mãn ngẩng đầu: "Phùng Ý của ta đến nước dâm cũng tỏa ra mùi hoa lan."

Liễu Phùng Ý mềm nhũn chân đỡ vai hắn: "Đệ là hoa lan yêu... ư... Ca, mút chậm một chút..."

Con cặc Liễu Phùng Vân biến về nguyên hình là giao long, hai cây gậy thịt cực đại đặt ngay cửa vào hai cái lỗ dâm của Liễu Phùng Ý: "Phùng Ý, ăn cặc của ca ca đi."

Liễu Phùng Ý vừa lắc đầu, lại vừa thành thành thật thật mà nhón chân từng chút từng chút một dùng hai cái lỗ múp ăn cả hai cây gậy thịt, sau khi lỗ đít nuốt vào lút cán, cậu rưng rưng lên án: "Đã nói thương đệ mà, người xấu! Chỉ biết bắt nạt đệ thôi..."

Liễu Phùng Vân đỡ đầu cậu, dưới thân đưa đẩy: "Này còn không phải là thương đệ nữa sao?"

Liễu Phùng Ý run rẩy, cất tiếng rên rỉ, hiện tại đã là chạng vạng, nhất định sẽ có người tới, nhưng cậu vẫn có chút lo lắng sẽ bị người khác nghe thấy âm thanh dâm đãng của mình, ngẩng đầu mềm giọng cầu xin: Ca... hôn em đi... Ưm! Ca! Nhẹ chút... nhẹ... ư..."

Liễu Phùng Vân lấp kín miệng hắn, dưới thân tàn nhẫn thọc vào rút ra, Liễu Phùng Ý bị địt hai chân vòng qua eo hắn run rẩy, thịt lồn cũng bị địt cho nóng lên.

Cắn bả vai Liễu Phùng Vân, cậu cố gắng kiềm chế không cho mình phát ra tiếng rên, phía bên kia vách tường lại là âm thanh rên rỉ dâm đãng của bạn tốt mình, mà cậu đang bị ca ca đụ lồn bên ngoài tường...

"Ca... em rất thích ca... Rất thích..." Thật sự... rất thích, cho dù là huynh đệ ruột, cũng muốn bị hắn chiếm hữu như vậy.

Liễu Phùng Vân cười cười, dưới thân tàn nhẫn địt cậu đến chảy ra dâm dịch: "Ca ca biết, cho nên Phùng Ý, kết hôn với ta đi."

Thịt lồn Liễu Phùng Ý đột nhiên thít chặt muốn chết, tựa như bị những lời này dọa sợ, Liễu Phùng Vân không màng cậu co rút, cứ đâm hùng hục vào cổ tử cung, chui sâu vào bên trong: "Phùng Ý, đáp ứng ta!"

Liễu Phùng Ý không kiềm chế giọng mình nữa, bụng nhỏ co giật khóc lóc cao trào, mất không chế khóc ròng: "Ca! Ca ca! Chúng ta là, ư!"

Liễu Phùng Vân cố ý đâm vào điểm mẫn cảm của cậu mà nghiền áp: "Chúng ta là huynh đệ đúng không? Phùng Ý, huynh đệ thì sao chứ? Chúng ta không chỉ là huynh đệ, còn làm những chuyện còn thân mật hơn cả phu thê, đệ sờ lỗ dâm của mình xem, chuyện chúng nó đang làm, cũng không phải là chuyện huynh đệ có thể làm nữa rồi, cho nên Phùng Ý, đáp ứng ta đi! Năm đó đã hứa hẹn với nhau rồi, chỉ cần đệ yêu ta lần nữa, thì phải kết hôn với ca ca."

Liễu Phùng Ý há miệng thở dốc, còn muốn nói gì đó, bỗng nhiên từ phía bên kia tường vang lên giọng của Độ Lăng cười nói: "Đã sớm nghe nói Yêu giới có một đôi giao long và hoa lan yêu cùng mẹ khác cha, tuy là huynh đệ ruột thịt, nhưng đã làm những chuyện thân mật của vợ chồng, ta còn tưởng rằng đã sớm kết hôn. Phu quân, chàng nói có trùng hợp hay không, vừa ra cửa đi một chuyến trở về, cả người bạn tốt đều là yêu khí, còn vừa lúc cũng là giao long và hoa lan yêu, xem ra, chúng ta có thể uống rượu mừng được rồi."

Viễn Khư rút cặc ra rồi từ từ cắm trở vào: "Vợ yêu, không chừng còn uống rượu mừng của mấy nhà lận đó."

Sư phụ cùng sư thúc, quỷ tôn và sư thúc Ngôn Kỳ, lai thêm hai huynh đệ Liễu Phùng Ý và Liễu Phùng vân nữa, không tồi không tồi.

Liễu Phùng Ý cả người đỏ bừng, dư vị cao trào còn chưa lắng xuống. Trước giờ cậu luôn để ý ánh mắt của người khác, cho nên dù cậu có nguyện ý làm vợ chồng với Liễu Phùng Vân, cũng không muốn gióng trống khua chiêng kết hôn, nhưng hôm nay, phu phu Viễn Khư hai người nói cho cậu biết, có lẽ người khác thật sự cũng không có tý hứng thú nào để bàn luận về chuyện hai người bọn họ, là cậu vẫn luôn lo sợ không đâu.

Liễu Phùng Vân cúi đầu cọ trán với cậu, như mang theo chút cầu xin: "Phùng Ý, đáp ứng ta đi, đáp ứng ca ca."

Liễu Phùng Ý nhẫn nhịn, nhưng vẫn không nhịn được khóe miệng xuồng, chỉ nhẹ nhàng "ừm" một tiếng.

Ánh mắt Liễu Phùng Vân nháy mắt sáng lên, hai cái răng nanh sắc nhọn thò ra, cắn xuống cổ Liễu Phùng Ý, dưới thân lại không khống chế được lực đạp, thô bạo cưỡng dâm. Liễu Phùng Vân ngẩng đầu lên làm hàm răng hắn không găm sâu vào được, hai chân không giữ được trượt xuống, cả người bị Liễu Phùng Vân ôm, tựa vào tường đụ mạnh.

Bên kia vách tường, hai khung cảnh dâm mĩ, cực kỳ khoái hoạt.

Cho đến giờ Tý, Liễu Phùng Ý bị làm ngất xỉu mới bị Liễu Phùng Vân ôm trở về nhà bọn họ.

*Giờ Tý: từ 11:00 đến 1:00 khuya

Độ Lăng mướt mồ hôi, ngồi cưỡi trên con cặc Viễn Khư, nắm lấy vai y thong thả nhún lên nhún xuống, cả người bị địt đến hiện ra nét lẳng lơ dâm đãng. Viễn Khư vừa nhéo đầu vú hắn xoa nắn, vừa nói nhỏ: "Vợ đĩ càng lúc càng dâm, bị ta đè đụ mỗi ngày mà vẫn chịu đựng được."

Độ Lăng đè bàn tay đang bóp vú của y, lồn dâm thít chặt một cái bú cặc bự vào lút cán: "Ư! Lồn dâm đã không thể rời đi phu quân cặc bự nữa rồi, ngày nào không ăn sẽ nứng đến chảy nước, phu quân thích sao?"

Viễn Khư vuốt ve khuôn mặt mướt mồ hôi của hắn, dục vọng chiếm hữu hoàn toàn chiếm đầy tâm trí: "Thích, vợ đĩ ăn cặc phu quân mỗi ngày được không?"

Độ Lăng ngoan ngoãn mỉm cười gật đầu: "Được... Phu quân cặc bự mau bắn đi... Đĩ dâm muốn ăn tinh dịch phu quân..."

Viễn Khư rút cặc ra, sau đó cắm cả cây vào tử cung, đè lại bờ mông trắng tuyết của Độ Lăng dán chặt vào người hắn, cặc bự ở tử cung kịch liệt thọc nắc nghiền áp, Độ Lăng sướng đến mức ngón chân cuộn tròn, cả người phát run.

Giã hắn đến gần nửa canh giờ sau, Viễn Khư kịch liệt bắn ra, Độ Lăng hứng trọn, một giọt cũng không cho chảy ra.

Đêm đã về khuya, Độ Lăng nhẹ nhàng vặn eo, cảm nhận cảm giác được tinh dịch rót đầy trong cơ thể, thoải mái nhắm hai mắt lại. Viễn Khư muốn rút cặc ra ôm hắn đi rửa mặt, lại bị hắn kẹp hông không buông: "Cứ cắm vào như vậy đi rửa đi, không muốn để tinh của chàng chảy ra."

Viễn Khư cưng chiều cười cười, chỉ đơn giản thi phép tẩy rửa cho hai nguời, sau đó dùng tư thế này ôm hắn về phòng nằm ngủ: "Yêu tinh hút tinh."

Độ Lăng hôn hôn cằm hắn: "Chỉ hút một mình chàng thôi, chồng yêu, em có chút mệt, ngủ một lát đã, nhớ đánh thức em."

Viễn Khư ôm lấy hắn, dịu dàng hỏi: "Được, nhất định sẽ đánh thức em."

Lại qua thêm hai tháng, tông Trường Việt truyền tin, nói quỷ tôn tới cầu hôn, sư tổ tức giận giáo huấn sư thúc Ngôn Kỳ một tràng, nhưng cuối cùng chỉ đành đồng ý, hôn lễ đã định sẽ diễn ra ngày sáu tháng sau.

Lúc Độ Lăng nằm ở ghế bập bênh thảnh thơi ăn trái cây, nhìn thấy tin này hài hước nói: "Hôm nay đã 30 rồi, quỷ tôn đại nhân có nóng nảy quá hay không?"

Viễn Khư vừa lột vỏ cho hắn, vừa cười nói: "Nếu không phải do sư tổ của em, y không chừng còn gấp hơn nữa kìa, nhưng cũng có thể hiểu được, ta và em cũng vậy thôi."

Độ Lăng cười cười, sau khi tâm ý tương thông với Viễn Khư, bọn họ bén lửa trong sơn động hai tháng, vừa ra khỏi cửa chưa tới một khắc đã kết hôn.

Viễn Khư lột vỏ rồi đưa đến bên miệng hắn: "Lúc trước lễ kết hôn của chúng ta chỉ có sư phụ em tham dự, hiện giờ em với phụ thân đã nhận nhau, chúng ta cũng làm hôn lễ bù đi, đến lúc đó, cũng kêu Liễu Phùng Vân bọn họ làm chung luôn."

Độ Lăng ăn trái cây thoải mái thở dài, nuốt xuống rồi nói: "Cũng được, em cũng tính làm vậy."

Lúc trước không có làm hôn lễ, nhưng nghĩ đến sư phụ còn chưa thành thân, sợ người nhìn vật nhớ người, trong lòng buồn bực.

Độ Lăng cùng Viễn Khư đều không để ý những nghi thức xã giao này, chỉ cần bọn họ ở bên nhau là được rồi, cho nên cũng gác chuyện hôn lễ lại.

Có điều hiện tại có thể làm bù được rồi.

Nghĩ đến điều gì đó, Độ Lăng đột nhiên nhìn Viễn Khư cười nói: "Không bằng, chúng ta cũng tổ chức hôn lễ chung với sư phụ sư thúc đi."

Viễn Khư nhướng mày, một tay bế hắn lên: "Được, vậy hiện tại, chúng ta về tông Trường Việt?"

Độ Lăng gật gật đầu: "Chúng ta hỏi xem Phùng Ý huynh có muốn cùng chúng ta về tông Trường Việt làm khách hay không? Vừa lúc cũng uống rượu mừng của sư thúc Ngôn Kỳ."

Viễn Khư chọt chọt hắn: "Mất hứng, vợ yêu không phải nên hỏi ta trước khi về có nên làm một lần hay không sao?"

Độ Lăng giận liếc nhìn y một cái: "Lại làm một lần? Còn làm nữa chỉ sợ không đuổi kịp hôn lễ."

Viễn Khư cười cười báo cho Liễu Phùng Vân, Liễu Phùng Vân đáp lại đồng ý, vì thế ôm Liễu Phùng Ý cùng bọn họ trở về tông Trường Việt.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...